Chương 744: Người dũng cảm chính trực


Tiêu Chỉ Tình trong mắt hiện lên một tia đau đớn kịch liệt, miễn cưỡng cười:

- Không có việc gì, Dương tiên sinh có thể giúp tôi một việc đã rất cảm kích, không dám yêu cầu nhiều...

- Chỉ Tình tiểu thư đừng nói như vậy! Vì Chỉ Tình tiểu thư chí tình chí nghĩa, thiện lương chân thành, tôi Dương Thần hôm nay nhất định phải đem nhẫn và rượu kia đều mua được, không chỉ có đưa cho ông nội, quan trọng hơn... Là đưa cho Chỉ Tình tiểu thư.

Dương Thần vẻ mặt thâm tình nói, vẫn không quên kề sát vào môi trắng mịn đỏ mọng của Tiêu Chỉ Tình, tuy rằng không hôn lên, nhưng quá gần, có thể ngửi được ngọt hương của giai nhân.

- Vậy rất cảm kích Dương tiên sinh, trở về nhà khách, tôi lập tức đem tiền chuyển cho ngài!

Tiêu Chỉ Tình nói xong liền cúi đầu cảm tạ, kỳ thật cũng thuận tiện đem môi đỏ mọng xe dịch khỏi mặt tên vô lại này.

Dương Thần vỗ vỗ ngực, đắc ý nói:

- Không phải hơn mười triệu sao, cổ đại có người vì Dương Ngọc Hoàn – Dương quí phi mà "Ngựa ruổi bụi hồng, phi cười mỉm", hôm nay tôi Dương Thần "Mười triệu, Kim Chỉ Tình cười", cũng không có gì nhiều, ha ha!

Tiêu Chỉ Tình trên mặt e lệ không chịu nổi, quyến rũ khôn cùng, trong lòng kì thực một trận buồn nôn, đây là câu thơ gì vậy!? Cũng chưa có vần! Không biết ngâm thơ cũng đừng khoe khoang, cái đầu tên heo béo này không chỉ có ngu xuẩn, còn đặc biệt ghê tởm.

Từ một ít mò mẫm khoe khoang của Dương Thần, và Tiêu Chỉ Tình giả dối đón ý nói hùa, hội đấu giá vô tình mà bắt đầu.

Phía trước vài món vật phẩm, giá không thấp cũng không cao, kỳ thật cũng khiến cho nhóm người tại đây mua nhiệt tình, phần lớn hơn giá thành hơn một trăm nghìn đều được bán ra.

Thời điểm một lọ rượu nho được triển lãm ra, người bán đấu giá đơn giản giới thiệu nói:

- Tin tưởng các vị tiên sinh nữ sĩ ở đây, phần lớn là người hiểu rượu. Bình rượu này đến từ 1945 năm, rượu nho Chateau Mouton-Rothschild , là rượu phiên bản năm 1945, là một trong loại rượu thế kỉ hai mốt, tin tưởng các vị, có thể nhận thức giá trị trong đó... Giá khởi điểm, một trăm mười nghìn đô la Mỹ!

Loại rượu nho này, thời gian càng lâu, kỳ thật uống mạo hiểm lại càng lớn.

Bởi vì, rất nhiều rượu nho cũ, tuy rằng nhìn như không có gì thay đổi, nhưng sớm đã biến thành một lọ dấm chua. Đương nhiên, nếu bạn không mở niêm phong, mọi sự đều đại cát.

Cho nên, cũng vì tình yêu của người làm rượu nho năm xưa, mới có thể nguyện ý ra giá cả, nếu là vì uống, kỳ thật có vẻ có chút mất nhiều hơn được, dù sao cảm giác cũng không phải càng lâu càng tốt.

Rất nhanh, người trong hội trường bắt đầu hô giá, từ một trăm hai mươi nghìn, hét lên một trăm ba mươi nghìn, mới dần dần dừng lại đi xuống.

Dương Thần lúc này mới cầm lấy tấm biển, nhìn Tiêu Chỉ Tình ngồi bên cạnh nói:

- Chỉ Tình tiểu thư, nhìn nhé, tôi sẽ vì tiểu thư mà ra giá.

Muốn hô giá thì hô đi, cần gì phải nói nhiều như vậy, Tiêu Chỉ Tình trong lòng thầm mắng, trên mặt tràn đầy cảm động.

- Vâng... Làm phiền Dương tiên sinh.

Dương Thần giơ tấm biển, vẻ mặt ngốc nghếc:

- Này! Tôi ra giá một trăm năm mươi nghìn, bán hay không?

Người trong hội trường đều dùng ánh mắt khinh miệt nhìn hắn, giọng điệu thô tục như vậy, nếu không phải trường hợp không đúng, thật chẳng đáng làm bạn.

Tiêu Chỉ Tình cũng lộ ra thần sắc xấu hổ, trong lòng mắng Dương Thần thật là con ông cháu cha có tiền, hoàn toàn không có chút lễ nghĩa, tuy nhiên cũng càng thêm tin tưởng, đây là một tên bị thịt!

Giá này cao đến nỗi khiến Dương Thần hướng Tiêu Chỉ Tình nhướn mày nháy mắt, dào dạt đắc ý, Tiêu Chỉ Tình cười đến rốt cục có chút khó khăn, bởi vì cô đều muốn trực tiếp tại chỗ bóp cổ Dương Thần.

Cuộc bán đấu giá tiếp tục, sau khi bán đấu giá vài món đồ cổ nhập cư trái phép, một món bảo bối khác theo như lời Tiêu Chỉ Tình cũng xuất hiện.

Người bán đấu giá chỉ vào chiếc hộp trong suốt nơi cất đựng nhẫn kim cương màu hồng nhạt, giới thiệu nói:

- Sản phẩm cuối cùng của cuộc bán đấu giá hôm nay đã xuất hiện, tin rằng đây cũng là mục đích của đại đa số người hôm nay tới nơi này. Chiếc nhẫn kim cương này nặng năm ca-ra được lấy hình gối màu phấn tươi làm chủ thể, được thiết kế bởi thương hiệu GRAFF nổi tiếng. Viên kim cương hiếm thấy này được khai thác ở Nam Phi. Viên kim cương này không giống với những viên đá quý khác, màu sắc của nó nghe nói được hình thành từ nhiệt lượng và áp lực phát ra khi vỏ quả đất vận động. Cho nên, sắc thái rất mê người, hơn nữa rất ít gặp. Giá khởi điểm, mười một triệu đô la Mỹ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một trăm ngàn!

- Tôi ra giá mười một triệu một trăm ngàn!

- Mười một triệu hai trăm ngàn…

Rất nhanh, vài người phụ nữ giàu có trong mắt đều sáng lên ánh tinh quang, cùng với mấy người đàn ông muốn mua được thứ mà người phụ nữ mình yêu thương thích đều bắt đầu cạnh tranh cùng ra giá. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

Đối với những phú ông chân chính siêu cấp trên người mang giá trị hơn mười trăm triệu đó mà nói, món châu báu mười một triệu, kỳ thật không nhiều khiêu chiến lắm, bởi vì châu báu không có gì xảy ra bất ngờ kỳ thật sẽ không bị giảm giá trị.

Đợi báo giá tới mười triệu đô la Mỹ, cả hội trường rốt cục bắt đầu hành quân lặng lẽ.

Nữ phú hào da trắng béo phì cầm tấm biển số siêu lớn, miệng đầy khẩu âm tiếng Nga, hiển nhiên là đến từ Đông Âu, hô giá đến rát cả cổ, cho tới khi không ai ra giá, trong mắt tràn đầy hưng phấn, dường như đang được đeo chiếc nhẫn kia, cô sẽ trở lại mười tám tuổi thanh xuân.

- Này, mười ba triệu một trăm bốn mươi nghìn...

Dương Thần giơ lên tấm biển, giọng điệu không sợ hãi thản nhiên nói.

Nữ phú hào kia vừa nghe, đầu tiên là trợn mắt nhìn Dương Thần, nhưng theo sát sau, dường như là não tắc động mạch, một trận khó thở, ngã xuống tại chỗ!

Cả hội trường bỗng hỗn loạn, vệ sĩ giúp đỡ đem người phụ nữ đó đi bệnh viện, cuộc bán đấu giá mới có thể hoàn thành các bước cuối cùng.

Với cái giá này, kỳ thật đối với các phú hào mà nói thì cũng không phải đặc biệt đắt, mấu chốt là, châu báu tốt trên đời không ít, hơn nữa nhất thời lấy nhiều tiền mặt, đối với việc kinh doanh cũng có ảnh hưởng, cho nên cũng sẽ không người nào cạnh tranh cùng Dương Thần.

Dương Thần một tay ôm cái thắt lưng mềm mại của Tiêu Chỉ Tình, một bên thâm tình mà chân thành cười nói:

- Chỉ Tình tiểu thư, số một ba một bốn, ẩn chứa tâm ý là sống một đời bên nhau... Cái này em có thể hiểu chứ?

Tiêu Chỉ Tình trong lòng cười lạnh, còn cả đời bên nhau? Không phải là mượn danh nghĩa muốn chơi mình rồi lại bỏ rơi hay sao? Nhưng vẫn là lộ ra một tia khó nén động tình và cảm kích, lệ mắt oánh oánh nói:

- Dương Thần tiên sinh, ngài đối với tôi thật tốt quá... đợi lấy món đồ kia xong, chúng ta về nhà khách, tôi lập tức đem tiền chuyển cho ngài...

- Ai, tiền là chuyện nhỏ, không vội, nhưng thật ra Chỉ Tình à... Em không bằng gọi tôi một tiếng Dương đại ca đi, sẽ thấy thân thiết hơn một chút... Đương nhiên, hoặc là kêu Dương ca ca cũng được.

Dương Thần nháy mắt mấy cái nói.

Tiêu Chỉ Tình một trận buồn nôn cúi đầu miễn cưỡng, Dương Thần cười ha ha, sau đó dẫn mỹ nữ nũng nịu tới hoàn thành thủ tục cuối cùng, sảng khoái mà đem thẻ ra thanh toán, cũng cự tuyệt cảnh sát và vệ sĩ hộ tống, bỏ chiếc nhẫn kim cương màu hồng phấn vào trong túi, một tay thì cầm lấy bình rượu nho hơn một trăm nghìn, tay kia đương nhiên là ôm cái eo nhỏ nhắn của Tiêu Chỉ Tình, luôn tay xoa bóp phần thịt mềm nõn của nữ nhân, thật sự thích ý.

Tiêu Chỉ Tình cố gắng chịu đựng sự phản cảm mãnh liệt này, cùng Dương Thần ra khỏi phòng đấu giá, hỏi:

- Dương đại ca, xe của anh ở đâu, em ngồi xe taxi tới, bởi vì không quen nơi đường ở đây.

Dương Thần chỉ chiếc Porsche 911GT màu lam gần ngay trước mắt.

- Chính là chiếc xe này, lên xe đi, anh mang em đi ăn cơm trưa.

Còn cơm trưa!? Tiêu Chỉ Tình vội lắc đầu, lộ ra vẻ mặt chân thành:

- Không được, hay là lập tức về nhà khách đi, em muốn đem tiền chuyển cho anh mới có thể yên tâm…

- Như vậy a... Ai, được rồi, kỳ thật anh thực không sao cả, vì Chỉ Tình tiểu thư đẹp như vậy thì ba mươi triệu bốn mươi triệu cũng đáng, kia không phải dùng tiền có thể cân nhắc ... Đương nhiên, Chỉ Tình em muốn đi nhà khách, anh đây cũng rất vui...

Dương Thần nói xong lời cuối cùng, cười đến phá lệ dâm loạn.

Tiêu Chỉ Tình trong lòng hừ lạnh, ngươi đắc ý đi, một hồi sẽ qua, ngươi sẽ hoàn toàn xong đời!

Ngồi trên xe, Dương Thần hỏi tên và vị trí đại khái của nhà khách, sau đó đi ô-tô tới, đó là một khách sạn năm sao ở phía tây đồi Beverly, tuy rằng không lớn, nhưng trang hoàng cao nhã, phục vụ toàn diện trứ danh, vị trí cũng tương đối yên tĩnh, thuộc loại nhà khách xa hoa rời xa chỗ ồn ào náo động.

Dọc theo đường đi, Dương Thần vẫn không quên thường thường đặt tay trên đùi Tiêu Chỉ Tình, như thể chạm nhưng không chạm, bởi vì Porsche là động cơ tự động, vốn phải đưa tay ra, Tiêu Chỉ Tình cũng đành phải nhẫn nhục chịu đựng, làm như là bị động vật cọ vài cái.

Khi sắp đến nhà khách, Tiêu Chỉ Tình ngăn đón nói:

- Dương đại ca, đừng lái xe đi vào nhà khách nơi đó, bãi đỗ xe nơi đó đi vào đi ra phiền toái, dừng bên ngoài đường phố là được rồi.

Dương Thần vẻ mặt tán thưởng.

- Chỉ Tình cũng thật cẩn thận, được, anh nghe lời em.

Hai người xuống xe, trên đường cũng không mấy người, Dương Thần rất là tự nhiên dắt tay Tiêu Chỉ Tình, chậm rãi hướng tới nhà khách.

Tiêu Chỉ Tình đương nhiên là dẫn Dương Thần, sau khi rẽ qua một đầu phố, lại nói phải đi đường tắt, trực tiếp chui vào một con đường nhỏ giữa các khu nhà dân cư rộng khoảng hai mét.

Khi đi tới vị trí giữa con đường nhỏ, lối ra phía trước đột nhiên lao tới hai gã giang hồ đội mũ và đeo kính râm, hống hách chặn trước mặt hai người bọn Dương Thần!

- Cướp! Đem tiền và những thứ có giá trị giao ra đây!

Một gã trong trông hơi già một chút, miệng nhai kẹo cao su, nhìn Dương Thần từ trên cao nhìn xuống nói.

Tiêu Chỉ Tình lập tức lộ ra bộ dạng sợ hãi, co thân mình lại, hơi lui về phía sau.

Vẻ mặt Dương Thần thì lộ ra một tia kinh hãi, rất nhanh chóng né tránh đến phía sau sườn của Tiêu Chỉ Tình một chút, đem Tiêu Chỉ Tình đẩy lên phía trước, thanh âm run lên nói:

- Các ngươi... Các ngươi như thế nào có thể cướp bóc giữa ban ngày ban mặt vậy!?

- Ha ha! Con khỉ Á Châu, có pháp luật quy định nào chỉ có buổi tối mới có thể cướp bóc sao?

Một tên đồng bọn sắc mặt dữ tợn, từ từ lấy trong túi áo khoác ra một khẩu súng lục màu đen, dường như rất hứng thú xoa xoa bụi bặm trên thân súng, không cần nói cũng biết mang ý tứ đe dọa.

Tiêu Chỉ Tình rõ ràng cảm nhận được, Dương Thần cầm lấy váy áo của chính mình, lạnh run ở phía sau, trên mặt lộ ra một tia khinh miệt, không tiền đồ ăn chơi trác táng, xảy ra chuyện lại bộ dạng như thế này, thói đời đúng là thấu tình đạt lý.

Tên cướp thấy Dương Thần vẫn trốn, nhíu mày nói:

- Này, tiểu nhị, ngươi rốt cuộc phải trốn tới khi nào!? Ngươi cho là tránh ở sau lưng nữ nhân, có thể được cứu giúp sao!? Nói cho ngươi biết, nơi này ban ngày gần như là không ai đi ngang qua, ngươi phải nhận thức một chút bằng không, tôi và huynh đệ tôi sẽ động thủ...

Dương Thần vội giơ tay lên.

- Đừng đừng! Đừng đánh! Tôi cho các ngươi tiền!!

- Hừ, thế mới đúng chứ.

Tên cướp da trắng cười ha ha, đồng thời còn không quên cho Tiêu Chỉ Tình một ánh mắt hưng phấn.

Tiêu Chỉ Tình đưa lưng về phía Dương Thần, khen ngợi gật gật đầu đối với tên cướp da trắng kia.

Dương Thần còn làm ra bộ dạng vô cùng đau đớn, lén lút theo sau lưng Tiêu Chỉ Tình lộ ra thân mình, giơ tay lấy từ trong túi ra chiếc nhẫn kim cương màu hồng nhạt, cũng không còn mặt mũi nhìn Tiêu Chỉ Tình, hạ giọng nói:

- Tiêu tiểu thư, xin lỗi a... Tôi phải bảo vệ em an toàn, chiếc nhẫn này, liền cho bọn hắn đi...

Tiêu Chỉ Tình sắc mặt thản nhiên, cô cũng đã lười tiếp tục diễn.

Nhưng đúng lúc này, Tiêu Chỉ Tình dường như nhận thấy được cái gì, đột nhiên ngẩng đầu, kinh hô một tiếng, muốn hô cái gì, cũng là chưa kịp nói ra!

- Binh! Rầm… rầm!!!

Từ trên ban công của người dân xung quanh rơi xuống hai chậu hoa, vừa đúng nện trên đỉnh đầu ở hai gã cướp da trắng!

Bùn đất và cây vẩy ra đầy đất!

Hai gã cướp còn đang đắc ý, không biết như thế nào mơ mơ màng màng ngã xuống đất mà ngất lịm! Thậm chí ánh mắt đều còn mở to...

Vừa thấy như vậy Dương Thần mạnh tiến lên một bước, một cước dẫm nát trên người tên cướp, cười ha ha nói:

- Nhìn đi! Nhìn đi! Chỉ Tình! Đây là ông trời cảm động bởi sự che chở của anh cho em, trời cũng giúp chúng ta a! Có thể thấy cơ duyên hai chúng ta là được trời ban cho, mới có thể gặp nhau, chuyện tốt như vậy đều để chúng ta đụng phải! Hừ, anh chỉ biết, con người anh dũng cảm chính trực như vậy, như thế nào người tốt lại không được báo đáp đâu!?

Tiêu Chỉ Tình trợn mắt há hốc mồm đứng tại chỗ, nhìn hai tên cướp nằm trên mặt đất không hiểu ra sao bị cả chậu hoa đập ngất, lại nhìn nam tử tiểu nhân đắc chí càn rỡ, thiếu chút nữa cổ họng phun huyết tại chỗ!

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #744


Báo Lỗi Truyện
Chương 744/1652