Chương 679: Tôi có đủ nghĩa khí


Tiếng ca nhỏ dần, mọi người trên quảng trường Ngọc Lôi lại một lần nữa phát ra những tiếng thét chói tai, ầm ĩ giống như vừa nghe xong một siêu sao ca nhạc biểu diễn mà thậm chí còn hơn cả như thế.

Giọng hát của Tuệ Lâm lại một lần nữa chiếm được cảm tình của đông đảo khán giả. Rất nhiều người cảm động trước hình ảnh này. Đầu tiên họ phải tiếp tục cảm nhận bầu không khí này.

Tuy nhiên, không biết có ai đó đột nhiên hét lên ba chữ "Hôn nhau đi" khiến cả hội trường lại thêm một khẩu hiệu mới.

- Hôn nhau đi! Hôn nhau đi!...

Trên mảnh đất trống của trung tâm thành phố này phát ra nhứng tiếng như vậy khiến tất cả những khu rừng xung quanh như thể đang cùng gào thét thêm vào.

Dương Thần cười tủm tỉm, đứng ở trên sân khấu, trong lòng sung sướng. Ai dám nói những người hiện đại giờ đây đều lạnh lùng chứ? Những người đnag có mặt ở đây đều rất nghĩa khí đấy chứ, họ khiến mình có cơ hội được gần gũi hơn.

Đứng ở phia ngoài cửa của Quốc tế Ngọc Lôi, Lâm Nhược Khê không như vậy. Nếu không phải sợ mình bị mất mặt cô đã quay đầu bỏ chạy rồi.

Hôn nhau ư? Ngay trước mặt hàng trăm ngàn người như thế này ư?

Cho dù cả hai người cùng thấy xấu hổ thì tình huống này cũng khó có thể chịu được? Hơn nữa, một lượng lớn nhân viên của Ngọc Lôi cũng đang đứng trên quảng trường. Nếu như để họ nhìn thấy hôn nhau như vậy thì về sau còn mặt mũi nào mà đối diện với họ chứ?

Lâm Nhược Khê đỏ mặt phừng phừng, không biết phải làm thế nào với tình huống đột ngột như này!

Vài tiếng còi chói tai của cảnh sát phá vỡ bầu không khí huyên náo!

Chỉ nghe thấy " E ò … e ò…" tiếng xe cảnh sát tiến vòa hai bên phía quảng trường, mặc kệ là đèn xanh đèn đỏ, đi thẳng tới phía quảng trường và dừng lại bên cạnh đó!

Theo phía sau, trên bảy, tám chiếc xe cảnh sát đi xuống mười mấy người mặc cảnh phục trông rất oai vệ, trong tay cầm cây dùi cui cảnh sát, thậm chí bên hông còn có cả súng, hùng hổ tiến vào!

- Chuyện gì vậy? Tụ tập phi pháp sao?

- Tản ra mau! Tản ra!

- Ai để sân khấu ở đây? Ai là người bày trò?

Đám đông vừa thấy cảnh sát giống như hung thần tiến đến, lập tức không còn tâm trí gì nữa. Vừa nghe nói tới "Tụ tập phi pháp", có nghĩa là đã phạm pháp rồi liền lập tức bỏ chạy toán loạn.

Lúc đó, trên quảng trường náo loạn hết cả lên. Các loại văng tục chửi bậy ầm ĩ bên tai và không ai còn muốn tiếp tục nghe ca nhạc nữa!

Ngô Nguyệt đứng ở phía sau Lâm Nhược Khê lo lắng nói:

- Tổng giám đốc Lâm, không xong rồi. Rõ ràng là vì giám đốc Dương vừa mới hạ màn sân khấu xuống khiến giao thông xung quanh tắc nghẽn! Lại còn trong một lúc mà giữa trung tâm thành phố lại có nhiều người la hét to như vậy nên chắc chắn là có người dân cảm thấy khó chịu nên tố cáo rồi…

Lâm Nhược Khê giờ phút này không còn cái vẻ mặt thẹn thùng nữa vì cái "hoạt động kỷ niệm ngày cưới" này của Dương Thần khiến cô cảm thấy có cái gì nhè nhẹ, ngọt ngào. Ai có thể biết được rằng cái ngọt ngào không được bao lâu thì bỗng trở thành "tụ tập phi pháp". Còn khiến cho người ta phải tố cáo nữa chứ!

Đúng thật là… cái người đàn ông kia vốn không để cho người ta bớt lo lắng được…

- Nhược Khê cứ tiếp tục thế này cuối cùng thì họ cũng sẽ biết nguyên nhân chính là Ngọc Lôi chúng ta mà thôi. Nếu mà xử lý không tốt thì hình tượng của công ty sẽ bị suy giảm nghiêm trọng, khiến cho xã hội bất mãn. Vậy nên cứ lằng lặng mà lui xuống thôi…

Mạc Thiện Ny lo lắng nói bên cạnh.

Lâm Nhược Khê gật gật đầu

- Tôi biết… đợi Dương Thần qua đây để tự anh ta sẽ nói. Chúng ta sẽ từ từ kết nối với các hãng truyền thông là được rồi. Ta tin là cảnh sát sẽ không gây khó dễ với chúng ta đâu.

- Tôi nghĩ là anh ta sẽ không giải thích đâu.

Lưu Minh Ngọc cười nhạt nói.

- Hả?

- Anh ta bỏ đi rồi!

Lưu Minh Ngọc chỉ lên phía sân khấu.

Lâm Nhược Khê quay lại nhìn, thiếu chút nũa là ngất xỉu đi!

Rõ ràng Dương Thần vừa mới ở đây, lúc này đã không thấy bóng dáng đâu. Chỉ còn để lại vị trí trống không ở giữa!

- Hắn… hắn ta sao lại có thể bỏ chạy như vậy được?

Lâm Nhược Khê hoàn toàn không nghĩ rằng Dương Thần làm sao có thể chuồn đi như vậy. Dựa vào bản lĩnh của Dương Thần, chạy trốn trong đám người tuyệt đối không thể như vậy được. Điều mấu chốt là, hắn để tất cả cục diện rối ren này cho cô giải quyết sao?

Đúng lúc này, Lâm Nhược Khê thấy mình như vừa trải qua một cơn chấn động. Cầm điện thoại lên, quả nhiên là Dương Thần gửi cho cô một tin nhắn.

Vừa đọc tin nhắn, Lâm Nhược Khê như muốn đập vỡ điện thoại!

Mạc Thiện Ny và Lưu Minh Ngọc đi lên trước xem, sắc mặt có chút kỳ lạ, muốn cười nhưng không dám cười ra…

- Bà xã à, hôm nay anh đẹp trai và phong độ như vậy trên sân khấu, nếu như mà bị cảnh sát bắt đi xuống thì sẽ rất mất mặt. Để là buổi biểu diễn hoàn toán được hoàn mỹ anh đành phải lưu lại phía sau trước. Em đến trấn áp họ nhé, anh tin em có thể làm được! Chúc em tròn một năm kết hôn vui vẻ.

---- Dương Thần.

- Dương … Thần…

Lâm Nhược Khê nghiến răng nghiến lợi nói. Ôm đầu ôm mặt, không biết phải nói cái gì bây giờ.

Lúc này, quả nhiên cảnh sát cũng đã điều tra được rằng ngọn nguồn của chuyện này chính là từ phía Quốc Tế Ngọc Lôi.

Một sĩ quan mang theo hai cảnh sát tới trước mặt Lâm Nhược Khê. Sĩ quan đi đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Xin hỏi, vị này có phải là tổng giám đốc Lâm của Ngọc Lôi không ạ.

Lâm Nhược Khê muốn tránh cũng không thể tránh được, chỉ có thể gật đầu.

Vị sĩ quan kia rõ ràng là phải đối mặt với Lâm Nhược Khê cũng có chút e ngại nhưng vẫn phải giải quyết việc chung:

- Vừa rồi chúng tôi có nhận được đơn tố cáo của người dân thành phố nói ở đây đang diễn ra cuộc tụ tập phi pháp, hò hét quá lớn. Hơn nữa lại đúng vào giờ tan tầm, đây lại là khu trung tâm của thành phố, nên ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống và giao thông của nhân dân thành phố. Cho nên chúng tôi sẽ truy cứu người đứng đầu của chuyện này, dựa vào tình hình hiện tại,người khởi xướng là các nhân viên cấp cao của Quốc tế Ngọc Lôi, có thật hay không thì xin mới tổng giám đốc Lâm giải thích.

Lúc này, trong lòng Lâm Nhược Khê muốn mắng chửi người nào đó hàng trăm nghìn lần, nhưng giờ phút này, đứng trước mặt viên sĩ quan cô chỉ có thể nói:

- Chuyện này đúng là do một nhân viên cấp cao của chúng tôi khởi xướng, nhưng chỉ là vì việc riêng chứ không hề có bất cứ hoạt động ngầm hay trái tụ tập trái pháp luật gì cả. Điều ấy mọi người ở đây đều có thể làm chứng.

- Tổng giám đốc Lâm, cô là một thương nhân ở Trung Hải, tôi rất tôn trọng cô nhưng hy vọng rằng cô có thể phối hợp với cảnh sát. Sự kiện lần này chúng tôi nhất định phải truy cứu đến cùng nến không sẽ không thể giải thích với người dân. Hy vọng rằng cô có thể nói rõ cho chúng tôi rằng người khởi xướng là ai, giữ chức vụ gì, vì nguyên nhân gì… Chúng tôi sẽ tiến hành bắt giữ người đó và tiến hành thẩm vấn, sau đó sẽ đưa ra hình thức giải quyết.

Viên sĩ quan nghiêm mặt nói.

Vừa nghe tới chuyện bắt giữ, Mạc Thiện Ny và Lưu Minh Ngọc đều lộ ra vẻ lo lắng vô cùng.

Lâm Nhược Khê cắn môi, trong lòng thầm trách Dương Thần đáng chết, Dương Thần thối tha, gây ra cái cục diện rối ren thế này đây. Chính mình gây nên rồi lại bỏ chạy không dấu vết. Chuyện này rốt cuốc là như thế nào? Không chỉ thảnh tội phạm tình nghi mà lại còn là người đang chạy trốn nữa.

Đang vào lúc Lâm Nhược Khê hết đường xoay xở thì viên sĩ quan nhân được một cuộc điện thoại. Sau vào tiếng đồng ý, viên sĩ quan đột nhiên cười cười nói:

- Tổng giám đốc Lâm, cục trưởng của chúng ta vừa gọi điện báo sự việc đã được giải quyết, cảm ơn cô đã phối hợp. Xin chào!

Nói xong, viên sĩ quan lập tức xoay người quay đi, chạy tới bốn phía sơ tán xe cộ và quần chúng xung quanh.

Chuyển biến này khiến mấy người Lâm Nhược Khê sứng lại tại chỗ. Sự thay đổi này thật nhanh chóng quá.

Điện thoại của Lâm Nhược Khê lại reo lên. Cuộc điện thoại lần này khiến Lâm Nhược Khê đã hiểu rõ được chân tướng của sự việc.

Người ở đầu dây bên kia chính là tiếng của Dương Tiệp Dư, cười ha hả nói:

- Nhược Khê à, sợ lắm không, tên Dương Thần kia đột nhiên gọi cho ta nói về chuyện phiền toái nên cô đã liên hệ với phía cảnh sát. Về phía các hãng truyền thông bên đấy thì cô tin là với bản lĩnh của cháu thì khống chế bọn họ cũng không phải việc khó nên cô sẽ không nhúng tay vào nhiều.

Lâm Nhược Khê không ngờ Dương Thần sẽ nhờ Dương Tiệp Dư can dự để giải quyết cái phiền toái lần này, dù sao thì Dương Thần cũng không có mối quan hệ tốt đẹp gì với Dương gia. Để gia đình Viên gia có quan hệ rộng rãi với các cấp ở Trung Hải thì vấn đề này đương nhiên là có thể giải quyết đơn giản, nhưng Lâm Nhược Khê vẫn ôn tồn cảm ơn nói:

- Cháu thật ngại quá, làm phiền cô nhiều rồi!

Dương Tiệp Dư cười nồng hậu:

- Cái con bé này tỏ ra khách khí từ khi nào vậy. Sao ta dám nói ta là cô của hai người chứ. Cái chuyện nhỏ thế này chứ có phải cái gì to tát đâu. À! Đúng rồi. Cô cũng không biết hôm nay con và Dương Thần kỉ niệm một năm ngày cưới nên không chuẩn bị quà gì cả, đừng giận nhé.

- Dạ không… không đâu ạ.

Lâm Nhược Khê lắp bắp, đối mặt với người của Dương gia không hiểu sao cô lại có chút căng thẳng như vậy.

Sau khi hàn huyên vài câu mới gác điện thoại.

Lâm Nhược Khê thở dài nhẹ nhàng giống như mình vừa trả qua một hồi trống ngực.

Mạc Thiện Ny lại cười nói:

- Là anh Dương Thần lại làm cái gì à, có vấn đề gì không?

- Ừ…

- Coi như là anh ta còn có lương tâm. Tôi cứ nghĩ anh ta thực sự mặc kệ cơ.

Lưu Minh Ngọc cười nói khanh khách.

Ngô Nguyệt tò mò hỏi han: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

- Tổng giám đốc Lâm, sự việc đã được giải quyết như vậy ạ?

Lâm Nhược Khê gật gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi lại lạnh lùng nói:

- Ngô Nguyệt, ngươi đi liên hệ qua với các hãng truyền thông đi, đừng để họ viết loạn hay nói loạn cả lên, trực tiếp theo dõi bọn họ. Nếu ai dám viết vớ vẩn cái gì hoặc là chưa được sự cho phép của rồi thì tôi sẽ không ngại để mua lại công ty của họ đâu. Cô biết phải làm thế nào chứ…?

- Vâng ạ!

Ngô Nguyệt hiểu ý liền chạy về công ty để chấp hành.

Sự tình tới đây coi như là đã được giải quyết êm thấm, không có cái gì quá phiền phức.

Khoảng một giờ sau, khi mọi chuyện hoàn toàn được giải quyết thì Lâm Nhược Khê mới lững thững vể nhà.

Đi vào trong phòng khách, một bữa tôi thịnh soạn được bày biện sẵn vẫn chưa có ai động vào, chỉ thấy có Quách Tuyết Hoa, Vú Vương và Trinh Tú đều ngồi trên ghế sô pha xem phim Hàn Quốc qu‎ý mới trên tivi. Còn về Dương Thần thì không thấy bóng dáng hắn ta đâu cả.

Nhìn thấy Lâm Nhược Khê đi vào, Quách Tuyết Hoa vui vẻ đứng dây cười nói:

- Nhược Khê à, con đã về rồi. Dương Thần nói con có thể sẽ về muộn, chúng ta đều đang chờ con đây.

Lâm Nhược Khê vừa nghe thấy quả nhiên lại là cái tên vô lại kia đã về nhà. Vừa mới kìm nén nỗi oán hận trong lòng mình thì giờ lại dâng lên, hỏi:

- Mẹ, còn người nữa đâu ạ?

Quách Tuyết Hoa thấy Lâm Nhược Khê sắc mặt không có vẻ hào hứng nên tò mò hỏi:

- Con bé này, con làm sao vậy? Cứ như thể đang bực bội chuyện gì đó vậy. Dương Thần nói hôm nay là kỷ niệm ngày cưới các con trong một năm. Trông con chẳng giống người đang vui chút nào cả?

Lâm Nhược Khê cười gượng:

- Không phải đâu ạ… Con hơi mệt mỏi chút thôi ạ.

Nhưng trong lòng cô thì nói, đang tưởng là vui vẻ thì đứa con bảo bối kia của mẹ lại cho con một vố đây…

Trinh Tú chạy đến phía sau Lâm Nhược Khê, ôm lấy chiếc eo nhỏ của Lâm Nhược Khê, cười nói:

- Chị Nhược Khê, chị nhỏ mọn quá đấy, kết hôn được một năm rồi cũng không nói gì với chúng em. Nếu không phải là Dương đại ca từ Yến Kinh trở về thì bọn em cũng bỏ lỡ mất rồi.

- Em nhiều chuyện quá đấy!

Lâm Nhược Khê xoa đầu Trinh Tú cười cười, tròn một năm ngày cưới? Ai mà biết được mới trưa nay hai người suýt chút nữa thì ly hôn rồi.

Lúc này, Dương Thần vừa mới tắm xong, từ tầng hai đi xuống dưới, tóc còn ướt sũng, nhìn thấy Lâm Nhược Khê về đến nhà liền cười ha hả nói:

- Bà xã, em thấy anh có tình nghĩa không, ăn cơm cũng chờ em về rồi mới ăn!

- Tình nghĩa?

Lâm Nhược Khê hận rằng mình không thể ném cái cặp vào mặt hắn, đập bẹp mặt hắn ra! Người này da mặt dày như thế nào vậy?

Lườm Dương Thần một cái, ý cô muốn nói "Chính trong lòng anh hiểu rõ nhất" ức chế trong lòng rồi cùng Quách Tuyết Hoa và mọi người ngồi xuống.

Bởi vì trước đây Dương Thần đã dặn vú Vương, bữa cơn chiều phải đặc biệt thịnh soạn, nhưng ăn thì ăn, nói chuyện thì nói chuyện vẫn phải nhắc đến chuyện hôn nhân của Dương Thần và Lâm Nhược Khê.

Quách Tuyết Hoa ân cần hỏi han:

- Hai con đã kết hôn một năm rồi, tuy không tổ chức nhưng hiện giờ đã công khai rồi. Chi bằng các con hãy tìm một ngày đẹp trời mà tổi chức. Ở Trung Hải cũng được mà ở Yến Kinh cũng được, mẹ đều thấy không tồi.

- Đúng vậy đấy tiểu thư. Cứ như vậy mà sống tiếp cũng không phải là cách hay.

Vú Vương tán thành nói.

Lâm Nhược Khê nghe thấy hai chữ "hôn lễ" thì bỗng đầy ngượng ngùng. Nói thật lòng thì tuy hôm nay Dương Thần khiến cô giận dữ vô cùng nhưng nói cho cùng thì ở tận sâu trong lòng thì cái "món quà" này vẫn khiến cô thấy cảm động và thật bất ngờ.

Hơn nữa, hai người còn công khai mối quan hệ. Từ ngày mai trở đi sẽ có ngày càng nhiều người biết về mối quan hệ này. Tổ chức hôn lễ … có vẻ không có không được.

- Tạm thời thì đây không phải là lúc ạ.

Đột nhiên Dương Thần mở miệng nói.

Câu nói này kéo lại suy nghĩ của Lâm Nhược Khê. Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông này.

Dương Thần vừa gặm chân gà vừa nói:

- Mọi người đừng hiểu nhầm. Hôn lễ tôi cũng muốn làm nhưng cần phải có thời gian chuẩn bị. Hơn nữa… còn có không ít việc phải giải quyết. Đợi tới khi sắp xếp xong rồi nói cũng không muộn. Dù sao cũng đã một năm rồi, kéo dài thêm chút nữa cũng không sao.

Lâm Nhược Khê trên mặt không có chút thay đổi gì nhưng trong lòng thấy mất mát nhiều lắm. Chính điều này làm cô cũng không chịu thua kém… Hừ, chẳng lẽ cô lại thích sao? Không làm thì không làm.

Dương Thần dường như đoán được ý gì đó, nháy mặt cười hỏi:

- Nhược Khê, em cứ như làm mất cái gì à? Chẳng lẽ không kìm nổi? Chậc chậc, vậy thì ta sẽ nói thẳng, việc cần giải quyết cũng không lớn lắm, ta sẽ giải quyết ngay.

- Ai… ai mất cái gì?

Lâm Nhược Khê đỏ bừng tai, con ngươi trừng lên, giận dữ nói:

- Anh đừng nói lung tung! Em cần gì anh phải làm chứ, dù sao thì em đã thu xếp toàn vẹn được hai năm rồi. Anh thích làm hay không chứ?

Nhìn hai vợ chồng này nói chuyện, Quách Tuyết Hoa và Vú Vương nhìn nhau, lắc đầu cười.

Dương Thần cũng không tranh cãi gì nhiều, ăn nốt cái chân gà rồi lại lấy một cái khác, im lặng một lát, bỗng nói với Quách Tuyết Hoa:

- Mẹ, con định… mấy hôm nữa sẽ lại đi Yến Kinh một chuyến.

Trên bàn, mọi người vừa nghe thất đều dừng động tác, nhìn Dương Thần đầy nghi hoặc.

Lâm Nhược Khê suy nghĩ nhạy bén, lập tức nghĩ tới cái gì đó, cúi đầu không nói gì.

Quách Tuyết Hoa thì hỏi:

- Con trai, chẳng lẽ lại có chuyện phải giải quyết sao? Lần này con vừa mới về hai ngày mà.

Dương Thần lắc đầu:

- Cũng không phải con sẽ đi ngay. Ở Trung Hải con đang còn có nhiều việc cần phải giải quyết. Con định đưa Nhược Khê về thăm nhà một chút.

Vừa nói lời này xong, Quách Tuyết Hoa mặt sáng ngời, tay cầm đũa run run, kích động hỏi:

- Thật… thật chứ? Con đồng ý về Dương gia ư?

- Vâng.

Dương Thần gật đầu mỉm cười nói:

- Con đi Yến Kinh lần này … cũng nói trước là có thể sẽ gặp một số bất trắc, muốn tìm hiểu một số chuyện. Tuy không muốn đưa ra chủ ý, nhưng con nghĩ, nên tới đó thăm qua một chút rồi mới quyết định.

Quách Tuyết Hoa mắt đo đỏ, vui mừng sung sướng cười.

Ngày trước bà quyết đinh xa rời Dương Phá Quân để tới sống cùng Dương Thần. Tuy bà đã hạ quyết tâm như vậy nhưng trong thâm tâm bà vẫn thấy áy náy với Dương gia, đặc biệt là vô cùng áy náy chuyện của Dương Công Minh.

Nếu Dương Thần thật sự trờ về Dương gia thì bà sẽ không phải phiêu bạt bên ngoài với Dương Thần nữa. Không chủ có thể làm hết trách nhiệm của một người mẹ mà còn có thể chăm sóc chồng…

Đối với Quách Tuyết Hoa, cả nhà có thể đoàn tụ được mời là điều bà hy vọng được thấy nhất.

- Em… em cũng đi?

Lâm Nhược Khê nghe thấy Dương Thần nói muốn đưa mình đến thì trong lòng ngay lập tức bật dậy. Một cảm giác vừa sung sướng, vừa cảm động nhưng cũng có chút cảm giác kinh sợ và lo lắng len lỏi vào khiến cô không biết mình nên làm thế nào mới tốt.

Dương Thần nói một cách hiển nhiên:

- Đương nhiên là phải đi rồi. Chúng ta là vợ chồng, em không đi thì ai đi. Hơn nữa ông già đó lần trước đã gặp em rồi, không phải rất thích em đó sao. Nếu em đi thì ông ta sẽ rất vui…

Lâm Nhược Khê sờ môi, lén lút nhìn Quách Tuyết Hoa, thấy Quách Tuyết Hoa nhìn mình khuyến khích gật gật đầu.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #679


Báo Lỗi Truyện
Chương 679/1652