Chương 661: Còn loạn hơn ta


Được khen ngợi, mặt Sắc Vi hơi ửng ồng, cắn đôi môi căng mọng như cánh hoa, giọng điệu pha chút hối hận nói:

- Xinh đẹp để làm gì, có một số người khó khăn lắm mới đến thăm được một lần, sinh nhật của người ta còn đến muộn như vậy.

Đối diện với người con gái yêu kiều như này, lòng Dương Thần lại dâng lên dục vọng mãnh liệt, đặc biệt là cô gái lại dùng con ngươi câu hồn nhìn mình, không có nửa ý nghĩ cự tuyệt, nhưng rất nhanh, tố chất tâm lý tốt khiến Dương Thần kìm chế được con tim đang nhảy loạn lên, lấy lại bình tĩnh cười nói:

- Anh không thể uống rượu, cũng không biết cách nói chuyện cho phụ nữ vui lòng, với lại ngày ngày đều bày bán hàng, thật sự không có nhiều thời gian rảnh.

Sắc Vi trừng mắt nhìn Dương Thần vẻ oán giận:

- Đừng ở đây nói những thứ vô dụng ấy với tôi, bày bán hàng, một quán thịt dê nướng rách nát có gì mà bày bán? Mệt chết cũng có kiếm được mấy tiền, anh thật muốn ra sức kiếm tiền như vậy, đến chỗ em làm bảo mẫu, một tháng em trả anh gấp một trăm lần tiền anh bán thịt dê.

Dương Thần cười khổ, nói:

- Chị Sắc Vi, đâu có nam bảo mẫu chứ.

- Nói với anh bao lần rồi, gọi tôi là Sắc Vi, tôi già như vậy sao?

Sắc Vi trừng mắt nhìn Dương Thần, nũng nịu nói.

Dương Thần đành thỏa hiệp:

- Được rồi, Sắc Vi, anh sai rồi, anh chỉ là thích cuộc sống hiện tại, tạm thời không định đổi nghề.

Sắc Vi không từ bỏ ý định, nói:

- Vậy anh không làm bảo mẫu cho em, thì làm vệ sĩ cho em được không hoặc là đến quán rượu làm chủ cho em, dù sao em cũng thỉnh thoảng mới ra quản lý một tí, bình thường đều mặc kệ.

Nghe được những điều này, trong lòng Dương Thần có chút cảm động, hắn đương nhiên biết người con gái trước mắt là thật lòng quan tâm hắn, nhưng hắn cũng có lập trường của hắn, từ ngày đầu tiên, ngay giây phút nhìn thấy Sắc Vi đó bắt đầu, hắn đã định rằng không thể có quan hệ quá thân mật với người phụ nữ này.

- Thôi nào Sắc Vi, anh thấy bán thịt dê nướng rất tốt, ở chợ mọi người cũng tốt nữa.

Dương Thần cúi đầu xuống uống nước, không muốn nói nhiều về chuyện này.

Sắc Vi nhìn thấy bộ dạng bướng bỉnh của Dương Thần, chun mũi giận hờn, gần như nỉ non mắng mỏ:

- Cho anh làm người đàn ông của em mới được...

Cô ta không biết, câu nói này ngay cả bản thân cô ta cũng nghe không rõ, Dương Thần lại nghe thấy rất rõ ràng, nhưng Dương Thần biết, hắn giả bộ như không nghe thấy gì.

Mặc dù khuôn mặt và thân hình Sắc Vi trong quán rượu, dù cho ánh đèn có mờ tối, bộ dạng thướt tha vẫn tỏa ra một mê lực khó cưỡng lại, nhưng từ lúc Sắc Vi bắt đầu xuất hiện, cho dù có người nhìn thấy, cũng chỉ dám liếc nhìn một cái, không ai dám lưu luyến lâu, có một vài khách hiếu kỳ hỏi người xung quanh xem Sắc Vi là ai, đáp án cơ bản chỉ có một —— Uống rượu của ngươi đi, đừng tìm cái chết.

Sắc Vi có chút thất vọng, vòng qua trước bục, ngồi cạnh Dương Thần, đưa tay rót cho mình ly Whiskey sau rót cho Dương Thần một ly, liếc Dương Thần trách móc:

- Con bò già, biết anh bướng bỉnh rồi, nhưng, anh không muốn ở bên cạnh em thì thôi, hôm nay là sinh nhật em, anh có thể ngoại lệ uống với em một ly không?

Dương Thần do dự một chút, thật ra không phải là hắn không biết uống rượu, chỉ là mỗi lần uống rượu, cồn có thể làm cho não hắn nảy sinh nhiều suy nghĩ hỗn loạn, có quá nhiều chuyện không muốn nghĩ đến, nên hắn mới cần yên tĩnh, mà cồn, đối với hắn mà nói, lại là thuốc độc...

- Được rồi, chẳng qua chỉ có một ly.

Ôm một chút áy náy, Dương Thần không muốn làm Sắc Vi thất vọng, nên chung quy là đồng ý rồi, trong lòng thầm mong, một cốc nhỏ như này, không thể có hiệu quả gì.

Quả nhiên Sắc Vi vui vẻ cười tươi, nụ cười như tuyết rơi giữa trời nắng, trong ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt cô ta tỏa sáng như ngà voi vậy, Dương Thần nhìn thấy, trong lòng lại run lên.

- Cạn.

Sau khi khẽ chạm ly, Dương Thần không chút do dự, ngẩng đầu uống thứ chất lỏng lạnh buốt.

Sắc Vi cười khanh khách, đột nhiên nghiêng người, tựa vào ngực Dương Thần, miệng nói:

- Anh biết không, em đã hơn mười năm rồi chưa đón sinh nhật, mặc dù không có bánh kem, không nến, không quà, không bạn bè...nhưng có anh người đàn ông phong tình này cùng em uống rượu, em đã thấy mãn nguyện rồi...

Thân hình người phụ nữ trước mặt, dù nhìn ở góc độ nào, cũng đầy đặn khiến cho người ta thèm nhỏ dãi, lúc này, Dương Thần cảm nhận rõ ràng hai luồng mềm mại ở phía dưới đùi mình, trong sự vuốt ve là một cảm giác kích thích.

Hơi cúi đầu xuống, ở chỗ xẻ của chiếc sườn xám của Sắc Vi, làn da trắng nõn lấp ló, đôi chân thon gọn trên chiếc giày cao gót màu đỏ, cái nhìn mãnh liệt như khơi gợi tính đàn ông trong Dương Thần.

Khi mà người đàn ông nhìn thấy người phụ nữ, hormone, tuyến thượng thận kích thích phản ứng, là đánh giá trực tiếp nhất đối với phụ nữ, mà hiển nhiên, Sắc Vi được điểm cao rồi.

Đang lúc Dương Thần phản ứng hết sức để kiềm chế bản thân, Sắc Vi từ từ ngồi thẳng lên, cười một cái giảo hoạt, giống như tiểu hồ ly thực hiện được âm mưu:

- Được rồi, người đàn ông của em, xem ra tư cách anh cũng được đây...

Dương Thần cười khổ, đương nhiên biết Sắc Vi nói cái gì, người đàn bà này, không ngờ lúc gần kề mình cũng là lúc thăm dò mình.

- Em thấy anh sớm ngồi không yên rồi, em đi tiếp khách chút, nếu anh thật sự không muốn ngồi lâu, thì đi đi.

Sắc Vi tự nhiên rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía đám khách.

Khách trong quán rượu, sớm đã biết bà chủ ở đây có sức quyến rũ mê người, nhưng lại không dám quá thất thố, dù sao cũng đã nghe từ lâu rằng, bối cảnh của người đàn bà này không hề đơn giản, cho nên Sắc Vi đi và chào hỏi khách khứa, có vẻ rất thoải mái.

Thực tế là, mặc dù vẻ mặt tươi cười của Sắc Vi mang hàm ý rất nhiệt tình, nhưng khí chất phi phàm đó, đủ để làm cho hầu hết những người đàn ông khiếp sợ, chỉ có thể nhìn từ xa, không thể nảy sinh ý đùa cợt, cho nên cũng không ai tự làm bẽ mặt.

Thấy Sắc Vi đi ra, Dương Thần thở phào một cái, cũng lại thầm giễu cười, thời gian hơn nửa năm trở lại nơi này, diện mạo hắn cũng thay đổi nhiều quá rồi, nếu là trước đây, đối diện với sự mê hoặc lại có ý với mình giống như của Sắc Vi, đâu có để cô ta quyến rũ mình, sớm đã quăng cô ta lên giường, bất kể có thế nào nữa, dù sao thì xong chuyện rồi thì cũng chỉ là chuyện đã qua mà thôi, bây giờ thì không phải như thế nữa, nhất là Sắc Vi còn là người phụ nữ được coi là người bạn đầu tiên của hắn ở Trung Hải này, trong lòng Dương Thần điều này rất quan trọng.

Tuy là chỉ uống một ly nhỏ, nhưng cồn vẫn bắt đầu quấy phá trong đầu, Dương Thần cảm thấy chứng nghiện rượu lại bị khơi lên, nhưng không dám tham thêm ly nữa, sự thống khổ, suy nghĩ linh tinh sau khi uống rượu, chỉ có bản thân mình mới biết.

Chẳng qua, xem ra phần bên dưới của mình vẫn đang đứng thẳng lên, Dương Thần cảm thấy nên giải phóng ít cảm xúc, nếu không sẽ bị tắc, đương nhiên rồi, tìm Sắc Vi chắc chắn là không được, chỉ cần nảy sinh quan hệ, bản thân muốn thoát ra cũng khó.

Sau khi uống hết một cốc nước, Dương Thần lặng lẽ bước ra khỏi quán rượu ROSE, cùng lúc hắn rời khỏi, ánh mắt Sắc Vi âm thầm dõi theo, hiện lên chút mất mát.

Sau khi ra khỏi quán rượu, Dương Thần nhìn sơ qua bốn phía, cuối cùng, đi vào một quán rượu nhỏ cách đó không xa, quán rượu cao sang mặc dù nhiều mồi, nhưng tiền trong túi hắn không đủ để trả.

Mặc dù đã nghĩ qua cuộc sống của người bình thường, tìm gái đương nhiên phải trả tiền.

Không bao lâu sau khi vào quán rượu nhỏ này, Dương Thần liền hiểu rằng mình đã đến đúng địa điểm rồi.

Ánh đèn bên trong quán ấm áp, mà giống như một màn sương, trên đài, trong góc, thậm chí là chính giữa đại sảnh, một đôi nam nữ trẻ vai kề vai, ôm ấp quấn quýt, tiếng cười phóng đãng không ngớt.

Dương Thần chưa đi được mấy bước, một cô gái trang điểm đậm, phía trên chỉ mặc một chiếc áo ngực màu hoa hồng, phía dưới là chiếc váy da ngắn màu đen, trong tay cầm cốc rượu màu hổ phách, nghả nghiêng đi lên.

- Chàng đẹp trai, mời tôi uống một ly chứ? Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

Giọng cô gái ỏn ẻn, đủ làm người ta tê dại.

Vì lâu ngày chưa dính tí cồn, Dương Thần đầu óc đã có chút nóng lên, tiện tay nhéo nhẹ chỗ nhô lên trên áo ngực, người con gái kia trong nháy mắt run lên, khanh khách cười dâm đãng:

- Ghét anh đẹp trai quá, mới gặp đã nhéo chỗ này người ta rồi, nhéo hỏng thì anh làm gì để đền người ta đây...

Vừa trách móc, vừa sát lại gần, đôi cánh tay trắng bóc đã vịn lấy cổ Dương Thần.

Khóe miệng Dương Thần kèm theo nụ cười dâm tà, người đàn bà như này, bản thân cũng chẳng hứng thú lắm, nhìn như khéo léo, Dương Thần đẩy người đàn bà ra khỏi mình:

- Tôi say rượu động dục, chỉ nghĩ lai với lợn mẹ không có hứng.

Dường như đầu óc còn chút tỉnh táo, người đàn bà kia nghe thấy bị gọi là "lợn mẹ", máu nóng đột nhiên nổi lên, hung hăng cầm cốc rượu ném xuống đất vỡ tan:

- Tiểu tử thối, chán sống rồi à, ngươi đợi đấy.

Nói xong, đùng đùng đi tới đám người trong góc quán rượu.

Đột nhiên trong lòng Dương Thần có cảm giác vui thích ác ý, bản thân lâu chưa đến nơi này, giao du với những kẻ như thế này, hôm nay có thể mượn rượu phát tiết một tí.

Đi đến quầy gọi một ly Vodka, Dương Thần uống một hơi cạn sạch, trong người một luồng hơi nóng dâng lên, quay cuồng, trong mắt Dương Thần toát lên vẻ hưng phấn khác thường.

Người đàn bà trang điểm xinh đẹp kia, không biết gọi từ đâu đến bảy tám gã đàn ông, dáng dấp như rồng như hổ, đợi Dương Thần uống xong chén rượu, liền vây lại.

Người đàn bà ôm lấy cánh tay một cơ bắp của một gã đứng gần nhất, chỉ vào Dương Thần kêu lên:

- Anh, chính thằng này chửi em, giúp em đánh chết nó đi.

Gã đó nhìn Dương Thần gầy yếu, ánh mắt tỏ ra khinh thường, ra hiệu cho hai tên đàn em đi lên giáo huấn Dương Thần.

Hai gã nhe răng cười độc ác tiến lên, cũng không phí lời với Dương Thần, vung nắm tay bao cát lên.

Dương Thần một cái cũng không nhìn, ánh mắt bình thường như không có gì xảy ra, chỉ là vừa đúng hai cánh tay đưa lên, lòng bàn tay đánh vào nắm đấm của hai gã...

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #661


Báo Lỗi Truyện
Chương 661/1652