Chương 660: Tin đầu


Sáng sớm hôm sau, sân sau của Thái gia.

Dương Thần vừa ưỡn ngực, vừa ngáp ngủ đi ra từ khuê phòng của Thái Nghiên.

Tối hôm qua sau khi đưa Tuệ Lâm về nhà, vốn muốn chạy đến đây tìm Thái Nghiên một phen, dù sao cũng lâu ngày không gặp, trong lòng nghĩ đến thân thể mềm mại và đầy đặn kia của Thái Nghiên, nhưng không ngờ, Thái Nghiên lại chạy đi ngủ cùng Thái Ngưng.

Chính mình lại ngại ngùng, đây là lần đầu tiên đến Thái gia, liền đến ở cùng phòng hai chị em, đành chấp nhận ở một mình một đêm.

Vào đến phòng khách, người làm đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng, Thái Vân Thành và vợ Khương San đã sớm ăn rồi.

Thấy Dương Thần đi ra, Khương San vui vẻ nói:

- Dương Thần, mau tới ăn, sao mà dậy sớm thế, không nghỉ thêm chút.

Dương Thần có chút không quen với thái độ thay đổi này của mẹ vợ, xấu hổ cười nói:

- Bác, đáng ra phải ở thêm với hai bác, nhưng cháu ở bên Trung Hải còn chút chuyện gấp cần xử lý, qua hai ngày đã phải về rồi, lát ăn cơm xong, cháu phải đi rồi.

- Vội vậy sao?

Khương San tiếc nuối nói, lại nói:

- Cũng đúng, người trẻ tuổi như cháu, chắc chắn có rất nhiều chuyện cần làm, bác hiểu.

Thái Vân Thành lẩm bẩm trong miệng:

- Sự nghiệp, ngoài phụ nữ ra cũng chẳng sự nghiệp nào khác...

Khương San đánh vào vai chồng, trách:

- Nói gì vậy, nói con rể mình như vậy sao?

Thái Vân Thành thổi râu, trợn mắt, nhưng không hề nổi cáu.

Khương San cũng chẳng bụng dạ nào ăn tiếp bữa sáng, ngẫm nghĩ nói:

- Dương Thần này, ông Dương ở Yến Kinh có phải là rất cô đơn không? Theo ta biết, tướng quân Dương Phá Quân và em tra Dương Liệt của con, ngày thường cũng không hay về nhà, nếu không sau này ta sẽ thường xuyên đến thăm hỏi ông nhà? Hoặc là có thể bảo Ngưng Nhi thường xuyên đến thăm? Nghiên Nghiên những ngày này cũng sẽ về Trung Hải, nhưng Ngưng Nhi ở lại Yến Kinh cũng không sao.

- Được rồi, làm sao bà nghĩ đến tận những chuyện này rồi.

Thái Vân Thành cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Dương Thần cười trừ, cũng không muốn giải thích cái gì với Khương San.

Đúng lúc này, Thái Ngưng và Thái Nghiên cùng đi ra, Thái Ngưng vẫn tốt hơn một chút, Thái Nghiên đưa mắt nhìn về phía Dương Thần, ánh mắt giảo hoạt sung sướng sau khi trà thù.

- Tối qua ngủ ngon chứ?

Thái Nghiên từ đằng sau ôm lấy cổ Dương Thần, cười rạng rỡ hỏi.

Dương Thần biết, Thái Nghiên cố ý khiến mình ở không, cười khổ nói:

- Còn sao, tối qua anh có việc mới đột nhiên rời đi, thêm nữa, trốn được một lúc, lẽ nào sau này còn trốn được sao?

- Ai bảo anh đêm rồi nói đi là đi, lẽ nào không biết có người sẽ lo lắng sao, xấu xa.

Thái Nghiên từ phía sau nhéo mặt Dương Thần, bĩu môi nói.

Khương San vội ngăn lại nói:

- Nghiên Nghiên, con làm gì vậy, mới sáng sớm làm gì đã động tay vào mặt Dương Thần.

- Mẹ, sao mẹ lại giúp anh ta.

Thái Nghiên bất mãn nói.

- Có đứa con gái như con sao, phải dịu dàng chút, học thêm chị con kìa, may mà có Dương Thần cần con, nếu không thì thật là không biết gả cho ai nữa.

Khương San buồn rầu dạy bảo.

Dịu dàng? Nghe thấy lời của Khương San, Dương Thần không nhịn được nhìn sang Thái Ngưng đang ngồi bên cạnh...

Sau khi Thái Ngưng ngồi xuống, vẫn tao nhã uống cháo, không nói câu gì, nhưng, dưới bàn, một chiếc giày của Thái Ngưng, rõ ràng giẵm lên chỗ mũi chân của Dương Thần...

Bữa điểm tâm sáng được phen chua xót, hai chị em này giống như băng với lửa vậy, tóm lại là hai người sống cùng nhau không tốt lắm.

Sau khi chán nản nói lời tạm biệt với Thái gia, Dương Thần tức khắc chạy đến công ty giải trí con Ngọc Lâm, hôm qua đã hẹn rồi, sáng nay phải gặp mặt với phái đoàn châu Âu.

Mặc dù nhóm người này là chính mình bảo chuyên gia Ron đi thu thập làm nhân viên phục vụ cho Tuệ Lâm, và chính mình cũng không trực tiếp liên hệ, nhưng nếu cứ bỏ mặc không gặp như vậy, tóm lại không biết điều lắm.

Nhưng, vừa mới đến tầng dưới của công ty, Dương Thần phát hiện ra, dường như việc đi vào không hề đơn giản...

Chỉ nhìn thấy trong ngoài ba vòng, lại bị vây kín bởi phóng viên và máy quay, hơn nữa còn có xe chuyển tiếp của đài truyền hình tại hiện trường, nghiễm nhiên muốn phát sóng trực tiếp tin đầu tiên gì quan trọng.

Dương Thần trong lòng thấy bồn chồn, hay là vụ giết người trong này, bị kẻ nào truyền ra ngoài rồi? Không đúng, giới truyền thông hẳn không dám làm vụ này với quốc gia, tin đó lại được cục an ninh áp chế xuống rồi, tất phải là vấn đề khác.

Không rõ chuyện gì đang xảy ra, Dương Thần xuống xe, móc điện thoại ra bấm số gọi cho Trang Phong.

Vừa gọi được, không đợi Dương Thần hỏi tình hình, Trang Phong đã vội vã nói:

- Tổng giám Dương, tôi đang định gọi cho ngài đây, cái này...cái này thật sự quá điên cuồng rồi.

- Ngươi lại hoảng rồi, hoảng cái gì, nói rõ xem.

Dương Thần bực bội nói.

Trang Phong vội kìm chế tâm trạng, nói:

- Tổng giám Dương, bên ngoài vừa tới một chiếc xe bus, đi xuống một nhóm bạn người nước ngoài đến công ty chúng ta, họ nói nhận lời mời của ngài đến đây, nhưng không ngờ, họ vừa mới đến, phóng viên đài truyền hình cái gì đều đến rồi, tôi mới phản ứng lại đây, không ngờ lại là, Neala, Markus, Rodrigues bản thân những siêu sao như này, Dương Tổng giám, ngài tài thật, làm thế nào có thể mời tất cả bọn họ đến chứ?

Siêu sao? Siêu sao cái gì? Dương Thần nghĩ, mới vỗ vỗ trán, hiểu ra, xem ra Ron đem lệnh của mình lí giải cao quá rồi, lại giúp Tuệ Lâm mời tới một đoàn làm việc cấp siêu sao quốc tế.

Đột nhiên, một gã phóng viên dẫn theo một người quay phim, chạy đến chỗ không xa phía sau Dương Thần, đối diện với máy quay, bắt đầu phát tin trực tiếp tại hiện trường.

- Thưa quý vị khán giả, ngay tại đêm qua, mới nhìn giống như một chiếc máy bay quốc tế bình thường hạ cánh xuống sân bay quốc tế Yến Kinh, khiến người ta khó có thể tin rằng, trong đám người nước ngoài đến Yến Kinh này, lại cùng lúc xuất hiện hơn mười siêu sao quốc tế.

Siêu sao sắc đẹp nước Đức Neala, nhà thiết kế nổi tiếng nước Pháp Sawaaki, nhà thiết kế ánh sáng sân khấu nổi tiếng Shawn Stevie, còn có đạo diễn của những bộ phim âm nhạc hot ở Châu Âu và châu Mỹ gần đây Markus Kevin, cộng lại hơn mười siêu sao, không ngờ được lại cùng đến Yến Kinh.

Ngay sáng sớm hôm nay, những siêu sao khiến người ta khó thể kháng cự này, đã tiến vào công ty giải trí con của tập đoàn giao quốc tế nổi tiếng Ngọc Lôi, theo điều tra gần đây của phóng viên, rất có khả năng, việc những siêu sao này đến đây, và việc ra sắp ra mắt của thành viên trong tập đoàn giải trí Ngọc Lôi, Tuệ Lâm, có liên quan rất lớn...

Dương Thần một phen dở khóc dở cười, đột nhiên phát sinh tình huống này, cũng không biết là tốt hay xấu, danh tiếng của Tuệ Lâm lại một phen nóng lên rồi.

Mặc dù bên ngoài tòa nhà đầy phóng viên, nhưng Dương Thần nghĩ chen vào vẫn rất là nhẹ nhàng, nhân viên an ninh được giải thích, đã nhận ra Dương Thần, cho nên cũng không ngăn trở.

Dương Thang máy đi thang máy, vào phía sau công ty, đám người Trang Phong đã đợi ở cửa thang máy, nhìn thấy Dương Thần, lập tức kích động nhào lên nói:

- Giám đốc, các siêu sao đang đợi ngài ở phòng họp rồi, ngài đến nhanh.

Đám quản lý của công ty con, trong mắt sáng lóng lánh, dường như đã nhìn thấy tương lai xán lạn, hưng phấn cực kỳ.

Đối với người nghệ sĩ mà nói, nổi tiếng chính là ưu thế tuyệt đối, Tuệ Lâm vẫn còn chưa chính thức ra mắt, thì đã tích lũy nhân khí lớn lao, đầu tiên là được giám khảo Christine và Yeon Hee Lee giữ lại, bây giờ lại được sự hợp tác và giúp đỡ của nhiều siêu sao quốc tế như vậy, kết hợp với giọng hát trời phú của Tuệ Lâm, nghĩ không tạo lên làn sóng trên thế giới cũng khó đây.

Dương Thần cũng không nghĩ nhiều nữa, thong thả đi vào trong phòng họp, nhìn thấy một đám người nước ngoài màu tóc khác nhau đang ngồi đợi, hôm qua rõ ràng cũng thấy Laura ngồi trong đó, chỉ là thân phận của cô ta, trong đám người này khá thấp, có vẻ rụt rè.

Tất cả thấy bóng dáng Dương Thần, đều đồng loạt đứng dậy, quay người về phía Dương Thần chào cảm kích, có vài người đã lớn tuổi, nhìn như đã tuổi ông của Dương Thần, nhưng như nhìn thấy thần tượng vậy, lại cảm động đến đỏ mắt.

Tuệ Lâm sớm đã ngồi cạnh bàn hội nghị, chỉ là cô không thông ngoại ngữ, cũng là lần đầu gặp nhiều người nước ngoài như vậy, trước khi Dương Thần đến, đều có chút ngại ngùng mất tự nhiên.

Đám người Trang Phong đứng ngoài phòng họp, thở mạnh cũng không dám.

Một gã nhân viên nhỏ giọng nói:

- Phó tổng Trang, chúng ta không phải đang nằm mơ, những siêu sao này, chúng ta chỉ nhìn thấy họ trên tạp chí, cơ bản là cho tới giờ chưa từng đến Hoa Hạ.

- Căn bản là giống như nhân vật trong truyền thuyết, siêu sao Neala kia nghe nói là trang điểm cho công chúa hoàng gia khi xuất giá, đạo diễn Markus kia thì quay MV cho thiên hậu Christine, sự xuất hiện của một người này, phí ước chừng được trên nghìn vạn.

- Đừng nói, để nghe nào.

Trang Phong quát những người này, họ mới ngừng lại để nghe.

Lúc này, Dương Thần đã ra hiệu khiến mọi người ngồi xuống, mỉm cười nói bằng tiếng Anh:

- Mặc dù tôi biết mọi người ngồi đây đến từ nhiều quốc gia, nhưng để tiện, tôi sẽ nói tiếng Anh, nhưng qua ngày hôm nay, tôi hy vọng mọi người sẽ học thêm tiếng Trung, dù sao thì vài năm tới, mọi người cũng có nhiều thời gian làm việc ở Hoa Hạ.

Dương Thần thấy mọi người không dị nghị, cười ranh mãnh nói:

- Ron và Kathleen hiểu sai dụng ý ban đầu của tôi, tôi chỉ có ý điều một đội tinh anh đến Hoa Hạ, giúp cô Tuệ Lâm em gái ta, trở thành một minh tinh, nhưng không ngờ, bọn họ lại mời tới các vị đang ngồi đây, nhưng, các vị đã đến rồi, hẳn là cũng chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đúng không?

Mọi người lập tức gật đầu khẳng định, tranh nhau biểu tỏ thành ý.

- Các hạ, những năm tôi còn sống có thể cống hiến sức lực cho ngài là một vinh hạnh lớn lao.

Người phụ nữ Neala mở đầu rất có ý nghĩa, cười nói tiếp:

- Hình tượng của ngài, ôn hòa và thân thiết hơn những gì chúng tôi tưởng tượng, cảm ơn đã cho chúng tôi cơ hội như này.

Dương Thần bật cười nói:

- Thế nào, lẽ nào mọi người nghĩ rằng, ta giống như một ác ma hung ác, gặp mặt liền muốn rút mấy cánh tay mọi người sao?

Sắc mặt Neala cứng đơ, vội cười giảng hòa:

- Không phải, các hạ, xin ngài đừng hiểu lầm, những người chúng tôi ngồi đây, thành tựu của chúng tôi hôm nay, đều là nhận được nhều sự che chở của ngài, gia tộc của chúng tôi, công ty của chúng tôi, đều nằm dưới đôi cánh của ngài, chúng tôi nguyện dùng mạng sống còn lại của mình, để cảm ơn sự giúp đỡ vô tư của ngài.

Dương Thần xua tay:

- Không cần long trọng như vậy, nói thật là, rốt cuộc ta đã giúp các người cái gì bản thân ta cũng không rõ, ta nghĩ các ngươi nợ ân tình của ta, cũng chỉ là ông Ron kia, đem tiền của ta vì các ngươi đầu tư một cái gì đó, hoặc đơn giản là họ đem người của ta giúp các ngươi thôi, nói làm gì mấy chuyện lôi thôi ấy, ta không quan tâm.

- Mặc dù đầu óc rộng lớn của ngài không nhớ nổi chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn luôn khắc ghi ơn huệ của ngài.

Đạo diễn có khuôn mặt gầy và dài Markus khiêm tốn nói.

Dương Thần đưa tay kéo Tuệ Lâm đang ngồi trên ghế không dám nói lời nào đứng dậy, để cô đứng cạnh mình, nói với mọi người:

- Bản thân tôi không cần đến năng lực của mọi người, nhưng em gái của tôi và vợ tôi, hiện giờ đang dự định bước chân vào showbiz, cô ấy sẽ phát hành đĩa nhạc, cũng sẽ làm live show.

Mọi người ngồi đây, có ca sĩ, người sáng chế, biên đạo vũ đạo, đạo diễn âm nhạc, còn có luật sư, người đại diện vân vân tôi hy vọng từ hôm nay trở đi, mọi người có thể dốc hết sức giúp cô Lâm đây, cái này, chính là sự cảm ơn của mọi người đối với tôi rồi đấy.

Tuệ Lâm mặc dù không hiểu Dương Thần đang nói gì, nhưng vẫn cười ngượng ngùng, vẫy tay với tất cả mọi người.

Mọi người lập tức đến ôm ấp, ân cần hỏi thăm, biểu thị sự nhiệt thành với công việc này.

Dương Thần nói theo sau:

- Con người ta trước giờ không thích mắc nợ người khác, ta biết, rất nhiều người ở đây, đều là những người hô mưa gọi gió trên thế giới, để những người như này vì một người con gái mà đến Hoa Hạ, trải đường cho cô ấy, là có chút không biết trọng nhân tài.

Cho nên, hôm nay tôi hứa với các vị, chỉ cần các vị làm việc vì cô Lâm, các vị còn sống, cá nhân và gia tộc, sự nghiệp, tôi đều che chở, cung cấp không hoàn lại.

Mọi người nghe xong, lập tức hứng khởi, cảm ơn ba lần, giống như trẻ con được ăn kẹo, hoàn toàn không giống với bộ dạng của những người thành đạt.

Đám người Trang Phong đứng ngoài cửa, không nghe rõ Dương Thần đang nói gì, che chở với không che chở.

Nhưng bọn người Naela lại rất rõ, chỉ cần ông lớn này cung cấp "che chở". Hai chữ này, bằng với việc có một thẻ thông hành ở Âu My, đừng nói đến Mafia hay tổ chưc xã hội đen, cho dù cục an ninh quốc gia, muốn động đến họ cũng phải suy nghĩ...

Đợi người yên tĩnh lại Dương Thần, nhếch miệng cười nhạt, nói:

- Các vị có vẻ rất vui mừng, mặc dù không muốn làm phiền sự hứng khởi của các vị, nhưng tôi không thể không nói trước, cho tôi biết, trong số các người có người không tận tâm với trách nhiệm của mình, hơn nữa vì thân phận của mình, xem thường em gái tôi, nếu trong công việc tỏ ra kiêu ngạo và ương ngạnh...Tôi tin là các vị sẽ không muốn biết hậu quả như thế nào rồi.

Lời này vừa nói ra, ai lấy đều lạnh từ trong xương ra, những phấn chấn vừa mới biến mất hết, chỉ còn lại vẻ kinh sợ.

Dương Thần thấy tình hình, cảm giác cũng gần được rồi, vì thế cũng trở nên ôn hòa, cười nói:

- Tốt lắm, không nói tào lao nữa, điều cuối cùng tôi muốn nói là, phí đi lại, ăn ở, mặc, của mọi người, tôi sẽ bao toàn phần, mặc dù tôi biết mọi người không thiếu tiền, nhưng chúng tôi là công ty chính thống, mời các vị, lương và trợ cấp giống nhau không thể thiếu.

- Xin ngài yên tâm, các hạ, chúng tôi sẽ dốc toàn tâm toàn lực.

Đám người của Neala phụ họa theo.

Dương Thần đang muốn Tuệ Lâm theo chân bọn họ nhiều cho quen, di động lại rung lên. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

Dương Thần đang nghĩ hay là Đường Uyển hơn một ngày không gặp mình, muốn tìm mình, nhưng nhấc lên xem, là một dãy số lạ.

Gần như mỗi lần số lạ gọi đến, đều chẳng có chuyện tốt, nhưng Dương Thần vẫn chỉ có thể nhấc máy.

- Tìm ai?

Dương Thần hỏi.

Giọng nói ở đầu dây bên kia có chút quen thuộc, cảm giác như là giọng một người đàn ông trung niên:

- Dương Thần, còn nhớ ta không?

Dương Thần nhớ lại, mơ hồ nhớ ra thanh âm này, do dự hỏi:

- Ninh Thủ tướng?

- Không sai, chính là ta, ta nghe nói là ở Yến Kinh...muốn...dành thời gian gặp cậu, vốn định nhờ thư ký gặp, nhưng vẫn thấy tự mình gặp, sẽ có thành ý hơn, thế nào, có thế gặp không?

Ninh Quang Diệu cười ha hả, hỏi đột ngột.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #660


Báo Lỗi Truyện
Chương 660/1652