Chương 658: Cửa hàng nhỏ đó


Mãi cho đến chập tối, nằm trên giường lớn của Sắc Vi, sau khi cùng Sắc Vi xem hết một buổi chiều phim truyền hình. Sắc Vi ngáp dài một cái, chớp mắt hỏi Dương Thần:

- Ông xã, tối lúc nào anh về?

Dương Thần dở khóc dở cười, hỏi:

- Sao lại hỏi như vậy, anh đâu phải là nhất định sẽ về.

- Tối nay anh không về nhà?

Sắc Vi hơi giật mình.

- Nhưng, ban ngày đều như vậy rồi, nếu anh lại không về nhà nữa...

- Thì có thể làm sao, còn nửa năm nữa, chớp mắt một cái là sẽ qua, anh nghĩ cô ta cũng không muốn nhìn thấy anh, chung quy lại cũng không phải người đi chung đường, sớm muộn gì cũng không đi chung đường.

Dương Thần nhẫn tâm, nhấc điện thoại gọi cho vú Vương, nói tối nay không về nhà, cũng không giải thích nhiều nguyên nhân.

Mặt Sắc Vi lộ vẻ khó hiểu, khẽ thở nói:

- Nói thật là, theo suy nghĩ của em mà nói, em thật sự hy vọng anh và cô ta chia tay, dù trước nay em chưa hề nghĩ rằng sẽ làm vợ anh, nhưng đột nhiên anh làm chuyện này, em vẫn cảm thấy không tốt lắm.

Dương Thần đưa tay nhéo má Sắc Vi:

- Không cần nghĩ nhiều nữa, thực ra tất cả những thứ này, từ lúc bắt đầu đã đi sai rồi, lẽ nào không phải sao?

Sắc Vi im lặng, sắc mặt thoáng chút xót thương, cũng không biết vì Dương Thần, hay vì Lâm Nhược Khê, hoặc là vì chính mình.

- Hôm nay em gặp cô ta rồi, mặc dù có chút xấu hổ, nhưng vẫn xem như là một cơ hội, khiến cô ta hết hy vọng đối với anh.

Dương Thần nói xong, không hiểu sao trong lòng nặng trĩu, lắc đầu. Không muốn nghĩ nhiều nữa, vỗ nhẹ khuôn mặt của Sắc Vi:

- Em yêu, dậy nào, ăn cơm tối xong rồi làm chút chuyện chính.

- Chuyện chính?

Sắc Vi hơi sững người, lập tức nghĩ đến "chuyện chính" là gì. Đỏ mặt xấu hổ, vỗ vào ngực Dương Thần mấy cái,

Đêm mùa đông buông xuống sớm hơn thường lệ.

Lâm Nhược Khê lái xe về nhà, sắc mặt hơi chút tái nhợt, dáng vẻ mệt mỏi bước xuống xe.

Nhìn ánh đèn sáng ấm áp trong nhà, thần sắc có chút phức tạp.

Người đó đã về rồi sao? Ban ngày đã trải qua chuyện như vậy, mình sao có thể gặp anh ta? Không để ý tới hắn? Mắng hắn? Hay giả bộ như bình thường?

Lâm Nhược Khê buồn rầu khép chặt hàng mi xanh đen lại, nhưng cũng không nghĩ ra được lí do tới.

Lúc đầu không phải là không chút do dự hạ quyết tâm, chỉ làm vợ chồng giả hay sao? Tại sao bản thân ngày càng cảm thấy bất an, vì hắn sau này sẽ rời xa mình mà cảm thấy bất an?

Còn nửa năm nữa, cũng chỉ là mới qua một ngày, tim đã đau muốn chết.

Người đàn ông đáng chết đó, là đang ra uy với mình, là muốn nói với mình, hắn giỏi như vậy sao?

Lâm Nhược khê ngẩn ngơ quay vào trong phòng, mùi thức ăn xông vào mũi, Vú Vương đã chuẩn bị xong hết đồ ăn rồi, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng người đàn ông đó đâu.

- Tiểu thư, cô về rồi, cậu hôm nay có việc không về nhà được, chỉ có hai chúng ta ăn cơm, vì thế cũng không chuẩn bị nhiều.

Vú Vương cười tủm tỉm nói.

Lâm Nhược Khê sững người.

- Anh ấy không về nhà?

- Ừ, vừa mới gọi điện thoại về. nguồn t r u y ệ n y_y

Vú Vương nói.

- Ồ.

Lâm Nhược Khê cảm thấy tủi thân, lòng đau thắt, ngay đến điện thoại cũng không muốn gọi cho mình, lộ liễu nói cho mình biết qua đêm với người con gái khác, không chịu về nhà sao?

Thời gian nửa năm, hắn cũng không chịu được sao?

Sắc mặt Lâm Nhược Khê đã hốc hác vài phần, im lặng ngồi xuống ăn cơm cùng Vú Vương.

Dưới ánh đèn vàng, hình ảnh hai người phụ nữ ăn cơm, dường như lại trở về thời gian lạnh lẽo buồn tẻ trước kia.

Cơm ăn xong chưa đến nửa giờ, Vú Vương một mình thu dọn bát đĩa, thấy Lâm Nhược Khê muốn giúp mình, lập tức nói:

- Tiểu thư, xem sắc mặt cô không được tốt lắm, chắc làm việc mệt rồi, hay là lên tầng tắm rửa rồi đi nghỉ trước đi, đừng động tay nữa.

- Không sao đâu Vú Vương, để tôi giúp.

Lâm Nhược Khê lắc đầu nói.

Đúng lúc đó chuông cửa vang lên.

Lâm Nhược Khê buông chiếc bát trên tay xuống, trong mắt lóe lên một tia vi mừng, chạy chậm đến cửa, mở cửa ra.

Người đến đứng ở cửa, lại không phải người mình nghĩ, nhưng cũng là người quen, chính là Thái Nghiên ăn mặc bình thường.

Lâm Nhược Khê hơi thất vọng, nhưng vẫn cười hỏi:

- Nghiên Nghiên, sao lại đến muộn vậy, mau vào trong đi.

Thái Nghiên mặc chiếc áo lông màu gạo, dưới mái tóc đen bóng, khuôn mặt trái xoan trắng hồng làm mê người.

Nhìn Lâm Nhược Khê khí sắc không được tốt, Thái Nghiên đi vào trong phòng, khẽ thở dài, nói:

- Em nghe chị em nói rồi, chị dã biết được nhiều chuyện rồi phải không?

Một ngày kia Thái Ngưng về nhà, đem việc liên kết với Tăng Tâm Lâm trả thù Lâm Nhược Khê ra nói, sự việc đến nay, cũng không cần giấu diếm nhiều, suy cho cùng đều là người có liên quan, cũng hy vọng làm chị em tốt với Thái Nghiên có thể an ủi Lâm Nhược Khê một chút.

Lâm Nhược Khê gật gật đầu, cười gượng:

- Chị không sao, không cần đặc biệt đến thăm chị như này.

- Sao lại không sao, mặt chị gầy đi rồi, khí sắc cũng kém như vậy.

Thái Nghiên bất mãn nói, mắt nhìn ra đại sảnh:

- Kẻ vô lại đó đâu rồi?

Lâm Nhược Khê trong lòng đau xót:

- Tối nay anh ấy có việc, ở bên ngoài không về.

- Cái gì?

Thái Nghiên tức giận,

- Hắn có thể có việc gì? Hắn làm sao vậy, xảy ra chuyện kinh khủng như vậy, chị trở nên tiều tụy như này, đêm hắn còn không về nhà.

Lâm Nhược Khê kéo Thái Nghiên đến ngồi xuống ghế so pha trong phòng khách, rót trà cho cô, vừa nói:

- Không cần quan tâm đến anh ta, anh ta thích làm gì thì làm, anh ta không ở đây, chị còn cảm thấy yên tĩnh.

Thái Nghiên nhìn Lâm Nhược Khê bộ dạng như không có gì, nhưng mỗi câu nói đều có ẩn ý, không nhịn được nữa, kéo lấy tay Lâm Nhược Khê, để Lâm Nhược Khê ngồi cạnh mình.

- Nhược Khê, chị nói thật cho em biết, hai người sao vậy, chị không phải là kẻ bị người chết dọa cho thành thế này, bộ dạng chị bây giờ, làm em thấy sợ lắm, rốt cuộc chị làm sao thế?

Thái Nghiên hỏi gấp, dường như sự thay đổi đột ngột của Lâm Nhược Khê khiến cô khó chấp nhận được.

Hốc mắt Lâm Nhược Khê hơi đỏ lên:

- Không sao, chỉ là nghỉ ngơi không đủ, chúng tôi thật sự là không sao cả.

Thái Nghiên sốt ruột:

- Sao lại không sao? Từ nhỏ đến lớn, em chưa bao giờ thấy chị phờ phạc mất hồn như vậy, cho dù năm đó lúc bà Lâm qua đời, chị cũng không sa sút đến như này, chị biết không? Chị bây giờ giống như cái xác không hồn vậy, vừa nãy nhìn chị suýt nữa em không nhận ra rồi, vừa chị nhìn thấy em, trong mắt chị rõ ràng là thất vọng, chị thất vọng cái gì? Là người về nhà không phải Dương Thần đúng không? Trong lòng chị chắc rất đau buồn, chị buồn sao không nói ra vậy? Vì sao phải nhẫn nhịn một mình chịu đựng tất cả? Nếu chị thật lòng muốn chấp nhận hắn, yêu hắn, chị phải nói cho hắn biết chứ.

- Ta muốn chấp nhận hắn có ích gì?

Lâm Nhược Khê đột nhiên ngẩng đầu lên, cảm xúc khó mà khống chế,

- Qua nửa năm nữa, hắn nói, qua nửa năm nữa chúng tôi sẽ kết thúc tất cả, nhưng, còn chưa qua một ngày, anh ta đã đứng trước mặt chị, hẹn hò ngọt ngào cùng người con gái khác, lại còn muốn cho chị rõ, anh ta qua đêm cùng người khác, không về nhà, anh ta là đang nói với chị, anh ta hạ quyết tâm muốn rời khỏi cái nhà này, không muốn có quan hệ gì với chị.

Lâm Nhược Khê cười đau khổ nói.

- Chị không muốn giấu em, dù sao, tất cả những thứ này, nửa năm sau em cũng sẽ biết thôi.

Thái Nghiên ngây người ra:

- Ý gì vậy, cái gì mà...nửa năm?

Lâm Nhược Khê lau nước mắt nơi khóe mắt.đem chuyện trước đây ký hợp đồng hôn nhân với Dương Thần ra nói, nhưng không hề nói cái đêm mà mình cho hắn, chỉ nói chút va chạm vô ý cùng nhau.

- Nói cách khác, là hai người không kết hôn, tất cả những cái này là giả, phải không?

Tâm trạng Thái Nghiên chấn động mạnh, như là nằm mơ vậy.

- Đúng vậy, chẳng qua, giả hay thật cũng chẳng quan trọng nữa rồi, anh ta đã như vậy, vậy thì nửa năm sau, để mọi chuyện kết thúc đi.

Lâm Nhược Khê lạnh nhạt nói.

- Chị đang lừa dối chính mình.

Thái Nghiên nhìn Lâm Nhược Khê thương hại:

- Nếu như chị thật sự đã không quan tâm, vậy thì chị đã không đau khổ như này, chị đã không đồng ý đợi nửa năm này kết thúc, Nhược Khê, tại sao chị không đi giành lấy?

- Chị chỉ là tâm trí mê muội thôi.

Sắc mặt Lâm Nhược Khê lạnh xuống:

- Nghiên Nghiên, em biết không, hôm nay anh ta đứng ngay trước mặt chị, đeo giày cho người phụ nữ khác, kẻ như hắn, chị chết cũng không coi trọng, em yên tâm đi, sau hai ngày nữa chị sẽ khỏe lên thôi, em không cần lo lắng đâu.

Khuôn mặt xinh đẹp của Thái Nghiên hơi biến sắc, trong lòng cảm thấy không thoải mái, nhưng nhìn bộ dạng hình như đã quyết tâm rồi của Lâm Nhược Khê, cũng không muốn nói nhiều nữa, thở dài một tiếng, không biết an ủi thế nào.

Sau khi hàn huyên chuyện nhà một lát, Thái Nghiên chủ động muốn về sớm một chút, bảo Lâm Nhược Khê ngủ đi cho khỏe.

Và chào tạm biệt Lâm Nhược Khê, ra khỏi biệt thự, trở về chiếc xe Audi của mình, rất lâu sau Thái Nghiên không thể bình tĩnh được.

Chỉ cần nghĩ đến cuộc hôn nhân của Dương Thần và Lâm Nhược Khê là một bản hợp đồng, không phải là thật, Thái Nghiên liền khó khống chế được lòng mình, vì tình bạn mà kìm chế tình yêu.

Thì ra mọi thứ đều là giả, thực là hắn vốn không có quan hệ vợ chồng với Lâm Nhược Khê, tất cả chẳng qua chỉ là ái vỏ bọc, khó trách hắn còn lén ở cùng người phụ nữ khác —— Thái Nghiên rất nhanh đã nghĩ thông những chỗ vô lý trước kia, tình cảm đối với Dương Thần cũng giống như thủy triều lúc lên lúc xuống.

Nhưng, chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ Dương Thần từ chối món quà của mình ngày hôm đó, Thái Nghiên giận đến ngứa răng.

- Cậu đợi đây, tôi không thể từ bỏ dễ dàng như vậy được.

Thái Nghiên nói nhỏ với tài xế, sau đó rời khỏi xe.

Sáng sớm hôm sau, trời mới mờ sáng, điện thoại của Dương Thần đã rung lên.

Dương Thần đang nằm ôm Sắc Vi trong chăn ấm, bực bội với lấy điện thoại xem, số này có chút quen thuộc.

Nhấc điện thoại, một giọng nói mà đánh chết Dương Thần không muốn nghe truyền đến.

- Đã mấy giờ rồi, mà còn ngủ nướng vậy?

Không ngờ là lão đạo cô Vân Miểu sư thái kia.

Dương Thần thở dài, ngáp một hơi:

- Sư thái, bà cũng không nhìn giờ, mới hơn sáu giờ sáng, tôi đi làm cũng phải qua một giờ nữa đấy.

- Hừ, lúc tôi bằng tuổi cậu, ngày nào chưa đến năm giờ cũng đã dậy rồi, giờ này, sớm đã gánh hai thùng nước từ dưới chân núi lên trên núi rồi.

- Sư thái, đó là thiếu lâm tự, đàn bà phái Nga Mi cũng chơi trò này sao?

Dương Thần hỏi dâm đãng.

- Ngậm miệng lại, ta đang nói chuyện nghiêm túc.

Câu chuyện nhạt nhẽo làm Dương Thần tỉnh hẳn rồi, tần số âm thanh của đại cô này cũng cao quá, ngay cả Sắc Vi bị đánh thức dậy, cũng lộ vẻ mặt hoảng sợ đáng yêu.

- Vậy nói xem còn chuyện gì nghiêm túc.

Dương Thần bất đắc dĩ nói.

Vân Miểu sư thái hừ một tiếng, đột nhiên hỏi:

- Tuệ Lâm bây giờ thế nào rồi, sau khi đến chỗ ngươi còn quen không?

- Tuệ Lâm?

Dương Thần bực bội hỏi lại:

- Cái gì mà đến chỗ tôi, cô ta đến rồi sao?

Vân Miểu sư thái lập tức cao giọng nói:

- Cái gì?ngươi không biết là cô ta đến Trung Hải? Hôm qua cô ta không liên lạc cho ngươi à? Tàu hỏa của cô ta chiều là đến rồi đó.

Dương Thần sừn người, không phải nói đến thì gọi điện cho mình sao? Lại không hề liên lạc cho mình, mình sao biết được tiểu đạo cô đó đến hay không?

- Sư thái, thật là tôi không biết, cô ta có gọi điện cho tôi đâu, hay bà nhớ nhầm.

- Ta đích thân đưa nó lên tàu, sao có thể nhớ nhầm, đây là lần đầu tiên nó một mình rời khỏi ta, xa như vậy, chẳng lẽ đi lạc rồi? Không đúng, ta đã đưa điện thoại cho nó, nếu như có vấn đề gì cũng có thể gọi điện thoại cho ngươi mà.

Vân Miểu sư thái sốt ruột nói.

- Ngươi nên ra ga xem thử, tìm thử, nhất định phải tìm được cháu gái ta, nếu như có chuyện gì xảy ra, ta liều cái mạng già cũng bắt ngươi trả lại cháu yêu cho ta.

Mẹ, việc này liên quan gì đến ông, ông đâu biết cháu gái ngươi khi nào đến, người lớn lại biết võ công, có thể xảy ra chuyện gì chứ?

Dương Thần rối tung lên, cũng không dám gắt gỏng với lão đạo cô không thích dịu dàng này, chỉ tắt điện thoại rồi vội vàng bước xuống giường.

Sắc Vi nghi ngờ hỏi:

- Ông xã, anh sao lại quen với sư thái gì vậy?

- Một bà già lừa một ông già đi xuất gia, không cần để ý đến à ta.

Dương Thần than thở nói.

- Cô cháu gái kia là thế nào?

Sắc Vi kỳ quặc nhìn Dương Thần.

- Đừng nghĩ nhiều, sao em cũng ghê gớm lên thế, em xem anh giống loại người ra tay với tiểu đạo cô sao?

- Giống.

Sắc Vi không chút do dự trả lời, nói xong nhịn không cười.

Dương Thần trên mặt treo vài đường đen, nhưng nghẹn ứ không nói ra lời.

Sau nửa giờ, Dương Thần lái xe đến ga Trung Hải, chạy đến điểm đến bến xe lúc sáng sớm vắng vẻ, trong sảnh người qua lại thưa thớt.

Dương Thần đảo qua một loạt chỗ ngồi, đang hoài nghi hay là Tuệ Lâm đã đi rồi, không ngờ, ở ngay cửa bên cạnh, bóng một cô gái ngồi một mình, ánh mắt thu hút hắn.

Mái tóc rối dài, được chải thẳng xuống hai bên, khuôn mặt trái xoan trắng mịn màng, cho dù giữa mùa đông cũng không cảm nhận chút hanh khô nào, năm giác quan thanh lệ vẫn tinh xảo khác biệt như kia, chỉ là hình như khá mệt mỏi, trên mặt biểu lộ vẻ mệt mỏi đáng yêu, chu đôi môi màu hồng phấn, mấp máy.

Thay bộ đạo bào, khoác lên người bộ quần áo màu coffee mà các cô gái thành thị thường hay mặc, quần skinny bó sát, ôm át phô ra những đường nét hoàn mĩ, phía dưới đi một đôi bốt lông màu hồng.

Từ cách trang điểm của tiểu đạo cô, biến thành cô gái thành phố Tuệ Lâm, khiến Dương Thần suýt chút nữa không nhận ra.

Đi đến trước mặt cô gái, Dương Thần nhìn chiếc vali màu hồng bên cạnh cô, rồi lại nhìn dáng vẻ buồn ngủ của Tuệ Lâm, nhíu mày hỏi:

- Đến khi nào? Sao không gọi điện cho anh?

Tuệ Lâm dường như tỉnh ngay cơn buồn ngủ, nghe thấy giọng nói này, đứng phắt dậy, dụi dụi mắt cho tỉnh hẳn, có chút căng thẳng và e de nhìn Dương Thần, bộ dạng khổ sở đáng thương như bị ức hiếp gì.

- Anh...Làm sao anh đến...

- Anh làm sao đến đây á?

Dương Thần khóc dở mếu dở

- Bà nội em cũng gọi điện thoại nói muốn liều mạng với anh, anh có thể không đến tìm em sao? Sao lại đứng mãi ở đây thế? Em không ngồi ở đây cả đêm chứ?

Tuệ Lâm dáng vẻ rụt rè, tủi thân gật đầu.

Dương Thần không biết nói sao cho phải, mặc dù nói trong nhà ga rất ấm, nhưng một người con gái, ngồi một mình ở đây cả đêm, lại không phải kẻ lang thang, cái này gọi là gì?

- Sao không gọi điện thoại cho anh?

Dương Thần hỏi lần nữa.

Tuệ Lâm nhìn xa xôi, nói yếu ớt:

- Em...em cảm thấy ngại.

Dương Thần cười khổ nói:

- Có gì mà ngại? Em không phải thật sự nghĩ sư phụ em nói muốn em làm vợ anh, anh sẽ coi em là vợ chứ? Trong mắt anh, em giống như em gái vậy, đến Trung Hải, là họ hàng thân thích là được rồi, sao phải ngại ngùng?

- Nhưng...nhưng chúng ta không phải họ hàng mà.

Tuệ Lâm trả lời.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #658


Báo Lỗi Truyện
Chương 658/1652