Chương 619: Tôi đã gặp qua cô ở trường học


Chỉ thấy được, nguyên cái tủ quần áo của hắn, một chiếc cũng không thấy, toàn bộ đã biến mất!

Mà hiện tại quần áo bày ra trước mắt, tất cả đều là mới tinh, đủ loại màu sắc hình dạng, áo ngắn tay dài tay, loại bông mềm, sợi tơ, sợi thô, thậm chí là áo ngủ chất liệu tơ tằm, cũng đều được sắp xếp chỉnh tề.

Giống như trước đây, tất cả quần áo đều là hàng hiệu nổi tiếng thế giới, với cái tủ quần áo này ít nhất cũng phải dùng tới hai ba triệu mới có thể mua được.

Bởi vì buổi tối hôm qua khi tắm rửa, hắn cũng không lấy quần áo từ trong tủ quần áo, mà cầm quần áo có sẵn đầu giường, nên Dương Thần cũng không biết, những bộ quần áo này được bỏ vào trong tủ từ khi nào.

Dương Thần gãi đầu, đầu đầy mờ mịt, xích bạc trên thân, đi ra cửa, đi tới đầu cầu thang, mặt sa sầm nhìn tới Vú Vương đang ngồi ở ghế sofa hỏi:

- Vú Vương, tại sao quần áo của tôi toàn bộ đều thay đổi?

Vú Vương ngẩng đầu, mặt nghi vấn:

- Là đổi từ hôm trước mà, sao vậy giờ cậu mới nhìn thấy sao?

Quả nhiên là sớm đã thay đổi, Dương Thần cười khổ,

- Đang yên đang lành tại sao lại đem quần áo của tôi đều đổi hết thế?

- Là do tiểu thư hôm trước gọi người ta đưa tới đó, vừa vặn cậu ngày đó không trở về nhà, tiểu thư nói là mùa hè sắp đến, đem quần áo của cậu đều đổi một ít đồ mát mẻ một chút, vẫn là tôi giúp tiểu thư cùng nhau treo lên đi đó, tốn không ít sức đâu.

Vú Vương cười dài nói.

Dương Thần sững sờ đứng ở cầu thang, nói không ra lời.

Là Lâm Nhược Khê giúp mình mua quần áo, còn giúp mình treo lên? Cô còn giúp mình đổi quần áo theo mùa nữa?

Mà hôm trước, thời điểm cô giúp mình thu xếp quần áo, treo quần áo, còn mình lại ở chỗ Lưu Minh Ngọc, cả đêm không về...

Mà ngày hôm qua, chính mình lại hiểu lầm cô phái người theo dõi Mạc Thiện Ny...

Trong lòng Dương Thần, xuất hiện một dòng nước ấm áp, và một sự chua xót lạnh như băng tới cực điểm, ở cùng một chỗ, hô hấp có chút khó khăn.

Tình cảm của con người khi tới đỉnh điểm, bất luận ngươi tu vi thâm sâu bao nhiêu, cũng khó lắng xuống.

Chỉ cần nghĩ đến, hôm trước Lâm Nhược Khê giúp mình từng cái từng cái một, tự mình đứng dậy xoay người treo quần áo, Dương Thần còn có chút cay mắt, lòng như kim đâm.

- Đồ ngốc, em đã biến anh thành cái gì.

Đáy lòng Dương Thần chua xót buông tiếng thở dài, trở về phòng

Mau chóng tắm rửa xong, thay quần áo mới, Dương Thần mang theo bánh viên ra khỏi cổng nhà, Quách Tuyết Hoa và Vú Vương cũng đều không hỏi nhiều, chỉ có điều nhìn nhau cười. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

...

Trên đỉnh tòa nhà quốc tê Ngọc Lôi, trong văn phòng Chủ tịch, ngọn đèn màu trắng rọi sáng, ở trong này, dường như không có ban đêm.

Phía sau bàn làm việc lớn đó, Lâm Nhược Khê đang chăm chú nhìn từng trang đủ các loại tài liệu trên màn hình máy tính, trên khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn không ra chút cảm xúc, liền giống như một khối băng được điêu khắc lạnh lùng nhưng diễm lệ, không biết mệt mỏi, không biết phiền não.

Cửa phòng làm việc "cốc cốc" đập vang, Lâm Nhược Khê không ngẩng đầu, thản nhiên nói:

- Mời vào.

Trợ lý Ngô Nguyệt mặc quần áo cũ kỹ, đi vào văn phòng, trong tay bưng một ly đen cà phê, nồng đậm hương vị lập tức tràn ngập trong phòng làm việc.

Ngô Nguyệt trong mắt biểu lộ vài phần lo lắng, đem cà phê nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc

- Lâm tổng, sắp mười một giờ rưỡi rồi, chị cơm chiều cũng chưa ăn, như vậy...

- Tôi cho cô đưa cà phê vào, không bảo cô làm việc khác.

Lâm Nhược Khê ngắt lời của cô.

Ngô Nguyệt cũng không dám nhiều lời, nhíu nhíu mày, khẽ thở dài, xoay người định rời đi.

Vừa mới đi chưa được mấy bước, Lâm Nhược Khê lại từ phía sau hạ giọng nói:

- Cô về nhà đi, không cần cô trực ban đâu.

Ngô Nguyệt thân hình dừng lại một chút, hiếm thấy trên mặt lộ ra mỉm cười, xoay người lắc đầu

- Không có gì, tôi là trợ lý của Lâm tổng , Lâm tổng chưa tan ca, tôi đương nhiên cũng phải ở bên ngoài đợi.

- Tôi cho cô tan ca thì cô cứ tan ca đi, cô chê công việc này làm lâu rồi nên muốn đổi đi nơi khác sao?

Lâm Nhược Khê lần này giọng điệu tăng thêm vài phần.

Ngô Nguyệt cũng không chút oán khí, chỉ có điều bất đắc dĩ nhìn Lâm Nhược Khê liếc mắt một cái:

- Vậy thì tôi đi đây, Lâm tổng chị cũng sớm đi về nhà nghỉ ngơi nhé.

- Ừ, đi đi .

Ngô Nguyệt không ở lại lâu, cả ngày làm việc, nói không mệt đó là gạt người, một trợ lý như cô còn mệt như vậy, cô thật sự rất khó tưởng tượng, người phụ nữ làm chủ tịch trong phòng làm việc kia, cũng là anh chị khóa trước của mình thời đại học, như thế nào lại có thể chống đỡ đến muộn như vậy, nhìn lại có chút không thoải mái.

Năm đó lúc còn học ở đại học, lần đầu tiên trên con đường nhỏ trong vườn trường đụng phải Lâm Nhược Khê đang ôm sách vở lên lớp, dưới bóng cây một người con gái mang váy trắng, dưới ánh mặt trời đẹp như một tiên nữ.

Ngô Nguyệt khó có thể xóa nhòa hình ảnh người phụ nữ này, giống như rất nhiều bạn nam nữ đại học năm đó, rất khó tin rằng, trên đời này không ngờ có người phụ nữ có thể, với vẻ thuần túy trong trắng bên ngoài mà khiến cho nhân sinh không dậy nổi chút đố kỵ.

Thời gian về sau, rất nhiều bạn học cũng đều thảo luận chuyện Lâm Nhược Khê, mới biết được bối cảnh của Lâm Nhược Khê, từ đó tuy rằng so với Lâm Nhược Khê thấp hơn một năm, nhưng Ngô Nguyệt vẫn đều chú ý đến hướng đi của người nữ sinh chói mắt nhất trường đại học, cho đến khi Lâm Nhược Khê thạc sĩ trực tiếp bỏ học để vào tiếp nhận chức vụ Chủ tịch Ngọc Lôi, Ngô Nguyệt vẫn ở trong trường học vì thế mà lo lắng.

Sau đó, Ngô Nguyệt bỏ dở việc học nghiên cứu sinh, thấp thỏm đến Ngọc Lôi dự tuyển vào vị trí trợ lý của Lâm Nhược Khê. Ngô Nguyệt vẫn rất nghi hoặc, vì sao nhiều thạc sĩ, tiến sĩ như vậy, thậm chí rất nhiều nhân tài có thể tới các công ty khác trực tiếp làm chủ quản cấp cao, nhưng Lâm Nhược Khê cũng không tuyển, ngược lại là tuyển mình một sinh viên đại học.

Mặc dù thành tích học tập của chính mình cũng rất nổi trội xuất sắc, nhưng cũng không đến mức có thể trực tiếp đảm nhiệm chức vụ trợ lý Chủ tịch tập đoàn xuyên quốc gia.

Trước đây, Ngô Nguyệt cũng chưa từng nói chuyện vói Lâm Nhược Khê, cô nhớ rõ, lần đầu tiên cô cùng Lâm Nhược Khê nói chuyện chính thức với nhau, chính là hỏi Lâm Nhược Khê vì sao lựa chọn cô làm trợ lý.

- Tôi ở trường học gặp qua cô, cô có tranh cử chức Chủ tịch Hội sinh viên, đoạn diễn thuyết kia, cũng không tệ lắm...

Đây là đáp án của Lâm Nhược Khê, rất ngắn gọn, thậm chí giọng điệu không dao động, nhưng, Ngô Nguyệt lại rơi lệ tại chỗ .

Lần diễn thuyết tranh cử đó, Ngô Nguyệt chuyên tâm chuẩn bị hơn một tháng, bận rộn luyện tập và sửa chữa, cuối cùng, cũng không trúng tuyển, nằm trong chăn yên lặng khóc, dường như bị mọi người bỏ quên.

Nhưng, chính mình vẫn luôn nhìn lên người, cũng là nhớ kỹ chính mình, cô nhìn nhận được chính mình!

Tự đó về sau, Ngô Nguyệt không lo lắng và sợ hãi bất kỳ cái gì, cô rất nhanh đảm nhiệm công việc trợ lý, trong công ty rất nhiều người xem phong cách cũ kỹ của cô rất không vừa mắt, nhưng cô hoàn toàn sẽ không để ý, đơn giản là, cô chỉ cần khiến Lâm Nhược Khê vừa lòng, thế là đủ rồi.

Ngô Nguyệt đi ra văn phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Và Ngô Nguyệt rời khỏi, Lâm Nhược Khê mới ngẩng đầu, nhìn hướng cửa chính văn phòng, ngơ ngác một lúc.

Lâm Nhược Khê khẽ thở dài, sờ sờ cái trán, nhắm mắt lại.

Từ buổi sáng mãi cho đến buổi tối rồi trời về khuya, cô ít nhất cũng làm việc hai mươi tiếng đồng hồ, không cần nói gì khác, xem màn hình máy tính đều có thể làm cho người ta hoa mắt.

Tất cả những cái này, đối với cô mà nói, đã không phải chuyện gì đặc biệt, mấy năm nay một mình chống đỡ với việc buôn bán đế quốc lớn như vậy, cô không bỏ thời gian ra cũng không ai giúp cô hết.

Nhìn nhìn thời gian trên máy tính, đã mười một giờ ba mươi, Lâm Nhược Khê sờ sờ bụng, bởi vì đau dạ dày nên có chút không thoải mái.

Không khỏi trong lòng một trận tủi thân, nếu không phải không muốn nhìn đến người nào đó, thì chính mình đâu cần ở lại Công ty tăng ca không trở về nhà ăn cơm. Dù sao những công việc này cũng có thể đem về nhà làm.

Theo lý thuyết, có thể cho Ngô Nguyệt mang chút đồ ăn vào, nhưng đường đường là Chủ tịch lại một mình ăn lương khô trong phòng làm việc, nếu để người ngoài biết được, thật mất mặt? Mặt mũi của cấp trên vẫn phải chú ý tới.

Lúc này, chẳng sợ về nhà, cũng ngại ăn cơm, một mình đi ăn khuya bên ngoài cô cũng không dám. Tất cả đều do cái tên đàn ông nhẫn tâm kia hết! Lâm Nhược Khê căm giận cắn môi.

Nhìn ly cà phê đen còn nóng ở một bên, Lâm Nhược Khê không chút hứng thú uống nó, lắc lắc đầu, đang định tiếp tục xem tài liệu, lại nghe tiếng đập cửa văn phòng.

Lâm Nhược Khê nghe ra được không phải Ngô Nguyệt, lập tức nhắc nhở tinh thần, cảnh giác hỏi:

- Là ai?

Ngón tay đã đặt cái nút báo cảnh sát ở dưới bàn làm việc.

Cửa bị mở ra, Dương Thần vẻ mặt khoan thai cười cười nhô đầu ra:

- Nhược Khê bảo bối a, đương nhiên là anh rồi, em khuya như vậy còn không trở về nhà, anh tới đón em.

Nhìn thấy Dương Thần, Lâm Nhược Khê không chút do dự mắt lộ ra tia lạnh nhạt nói:

- Đi ra ngoài!

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #619


Báo Lỗi Truyện
Chương 619/1652