Chương 58: Công chúa của tôi


Lý Tinh Tinh sửng sốt đờ người ra, sau đó cả khuôn mặt đỏ bừng lên:

- A… Dương…Dương đại ca, anh nói gì vậy?

Dương Thần ý thức được mình nói lỡ lời, không khỏi mỉm cười nói:

- Ý anh là em vào phòng thử đồ, anh sẽ nhờ bọn họ đưa đồ anh đã chọn vào cho em, em phải mặc thử từng bộ, sau đó chọn ra bộ nào em thấy ưng nhất.

Lý Tinh Tinh thở phào, nhìn thấy vài cô gái bán hàng xung quanh đang nhìn mình cười, thật muốn tìm kẽ hở nào để chui xuống quá.

Đợi sau khi Lý Tinh Tinh được đưa vào phòng thử đồ, Dương Thần rất nhanh lượn vài vòng quanh khu bán đồ nữ, lấy hết những bộ lúc nãy đã nhớ xuống, rồi đem phối riêng từng bộ quần áo cho hợp, sao đó đưa cô bán hàng mang vào phòng thử quần áo.

Vài cô bán hàng nhìn Dương Thần chọn bốn, năm bộ quần áo, không nén nổi kinh ngạc.

Các cô có thể bán hàng ở trong thương hiệu nổi tiếng như vậy, tất nhiên phải có con mắt thẩm mỹ nhất định. Những bộ Dương Thần chọn rõ ràng không phải tùy ý chọn đại, tuy rằng chưa thấy bộ dạng của Lý Tinh Tinh khi mặc vào, nhưng các cô hiểu rất rõ những bộ đồ đó Lý Tinh Tinh mặc rất hợp.

- Vị tiểu thư này thật hạnh phúc, có người bạn trai quan tâm đến vậy.

Một cô bán hàng thật lòng khen.

Dương Thần cũng không giải thích gì, lắc lắc đầu cười.

Một cô gái khác tò mò hỏi:

- Tiên sinh, ngài là nhà thiết kế sao? Hay là người trong giới thời trang chuyên nghiệp? Xem ra ngài rất quen thuộc thương hiệu Balenciaga chúng tôi.

- Tôi có mấy người bạn khá hiểu biết về mặt này, tôi chỉ là biết sơ sơ mà thôi.

Dương Thần trả lời.

Thực sự là như vậy, Balenciaga nói cho cùng cũng chỉ có thể tính là thương hiệu hạng trung, các mẫu quần áo cũng không hẳn là thiết kế thời thượng nhất. Dựa vào kinh nghiệm bao năm nay giao lưu với mấy tay lão làng, việc hiểu biết loại thương hiệu nước ngoài bình thường này cũng không khó.

Phụ nữ lúc theo đuổi cái đẹp luôn đặc biệt tỉ mỉ, kiên nhẫn, vì thế đàn ông luôn phải đợi rất lâu mới có thể nhìn thấy họ sau khi đã chải chuốt cẩn thận.

Dương Thần nói chuyện phiếm với vài cô bán hàng khoảng nửa tiếng, đến mức sắp nói tới cả chuyện hồi nhỏ tè dầm, lúc đó cửa phòng thử đồ mới mở ra, Lý Tinh Tinh ngại ngùng bước ra.

Mọi người quay ra nhìn, bất giác nín thở, nói không ra lời.

Lý Tinh Tinh buộc tóc đuôi ngựa, đuôi tóc mềm mại buông dài xuống trước ngực, che bớt gương mặt hơi ửng hồng vì xấu hổ, những đường nét trên khuôn mặt cô đột nhiên có vẻ tinh xảo, lay động lòng người.

Chiếc váy liền màu trắng lộ vai cô mặc làm nổi lên những đường cong tự nhiên ở cổ tay và vùng ngực, đường ren kéo dài từ vòng eo duyên dáng đến chân váy phồng, dưới ánh đèn, chiếc váy voan có ánh vàng nhàn nhạt, để lộ ra cặp chân nhỏ mềm mại, nhẵn nhụi.

Một đôi giày trắng rất thời trang ôm lấy đôi bàn chân trắng như ngọc, để lộ những ngón chân trắng mịn, đáng yêu.

Lý Tinh Tinh có dáng người điển hình của con gái vùng sông nước Giang Nam, không khoa trương, cũng không gầy guộc, lại thêm bờ vai gợi cảm, má hồng, ngực cao, mông nở.

Giống như bông hoa giữa dòng nước trong vắt, như tự nhiên trạm trổ nên, cô gái có một khí chất thuần khiết và tao nhã, rốt cục khó có thể ngăn được khí chất ấy toát ra.

- Trời ơi, quần áo trong cửa hàng của chúng ta mặc lên lại có thể đẹp như vậy sao…

Một cô bán hàng khó tin nổi, thốt lên vài câu tán thưởng. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Lý Tinh Tinh thấy mọi người kinh ngạc nhìn mình, vừa vui vừa xấu hổ, nhưng vì bản tính thích trưng diện của các cô gái khiến cô không kìm nổi xoay vài vòng, nhìn Dương Thần mong chờ hỏi:

- Dương đại ca, có đẹp không?

- You are gorgeous, my princess… Công chúa của ta, nàng cực kỳ xinh đẹp.

Dương Thần cười, xoay người làm lễ giống như một kỵ sĩ.

Lý Tinh Tinh là cô giáo dạy tiếng Anh, tất nhiên hiểu ý nghĩa của mấy lời này, trong lòng vui sướng đến mức quên mất vì sao Dương Thần lại biết nói tiếng Anh, cô chỉ cảm thấy tim mình sắp tan chảy, cơ thể hóa thành chú chim nhỏ bay lượn.

- Accept your praise, my knight… nhận lời khen của anh, kỵ sĩ của ta…

Lý Tinh Tinh khẽ nhấc váy, vui vẻ đáp lễ lại.

Một người bán hàng tiến lên trước, cười vẻ hâm mộ:

- Tiểu thư, có thể cho chúng tôi chụp cho cô một kiểu ảnh không, sẽ là bức ảnh lưu niệm đẹp nhất trong cửa hàng?

Lý Tinh Tinh do dự, nói cho cùng, cô chỉ muốn nghe Dương Thần ca ngợi một chút, còn về việc chụp ảnh cho người khác xem, cô vẫn rất thẹn thùng, vì thế ánh mắt cô dò hỏi nhìn Dương Thần.

- Tất nhiên là được, cô giáo Lý cũng là mỹ nữ, có gì phải sợ.

Dương Thần cổ vũ nói.

- Vậy… vậy thì được.

Lý Tinh Tinh mỉm cười đồng ý.

Sau khi mấy người bán hàng vui vẻ, phấn chấn chụp xong bộ ảnh rồi, Dương Thần bảo họ mang hết những bộ quần áo đã chọn ra, nói:

- Tất cả chỗ này tôi mua hết, tính tiền cho tôi.

Lý Tinh Tinh lúc này đã thay bộ váy liền áo bằng một bộ áo quần dễ hoạt động hơn, chiếc áo sơ mi nữ trắng tinh và chiếc quần soóc dệt vải thô màu nâu, để lộ cặp chân thon dài, trắng muốt, vừa hoạt bát, vừa quyến rũ. Cô nghe Dương Thần nói mua hết toàn bộ, không khỏi kinh ngạc:

- Dương đại ca, mua hết ư?

Dương Thần cười nói:

- Em cũng không phải chỉ mặc vậy một lần, không thể mỗi lần đi cùng những người đó chỉ mặc một bộ.

Lý Tinh Tinh vẫn cảm thấy rất lãng phí, nhưng không biết nói gì cho phải.

- Tiểu thư yên tâm, cô giúp chúng tôi có tấm ảnh hiệu đẹp như vậy, chúng tôi sẽ giảm giá một nửa, tổng cộng là hơn sáu nghìn bốn trăm tệ, lần này coi như tặng hai vị ba bộ, chỉ lấy ba nghìn.

Người bán hàng cười thiện ý.

Đối với Dương Thần mà nói, ba nghìn rất rẻ, chỉ cần trực tiếp quẹt thẻ là đã trả xong.

Lý Tinh Tinh có chút xót tiền, ba nghìn gần như là nửa tháng lương của cô, cô hoài nghi nghĩ, quần áo từ nhỏ đến lớn của cô cộng lại, chưa chắc đã đến ba nghìn, lần này một ngày đã tiêu ba nghìn mua quần áo.

- Được rồi, công chúa của anh, cũng muộn rồi, đang giờ tan tầm kẹt xe, lái xe đến "Thiên Phủ Chi Quốc" cũng là khoảng sáu giờ, chúng ta đi thôi.

Lý Tinh Tinh quyết tâm sau này nhất định phải trả lại cho Dương Thần rồi cũng không nghĩ nhiều nữa, vui sướng bị Dương Thần nắm tay kéo ra khỏi cửa hàng.

Lúc hai người định vào thang máy, điện thoại của Lý Tinh Tinh vang lên, cô nghe điện thoại, sắc mặt có phần khó xử nói:

- Ngại quá, Tổ trưởng, lúc chiều tôi ra ngoài có chút việc với anh trai tôi, giờ anh tôi đưa tôi về, cảm ơn ý tốt của anh.

Vừa dập máy, Lý Tinh Tinh mỉm cười xin lỗi:

- Là Tổ trưởng tổ Anh ngữ chúng em gọi, buổi liên hoan hôm nay cũng là anh ấy chủ trì, anh ấy nói đến trường đón em mà không thấy em, em bảo anh ấy chúng ta đi cùng, anh ấy cũng đồng ý.

- Tổ trưởng của em là nam.

Tai Dương Thần tốt, nghe được rõ ràng tiếng người đàn ông trong điện thoại có chút khó chịu.

- Vâng…

Lý Tinh Tinh cúi đầu.

- Anh ta theo đuổi em đúng không?

Dương Thần nghiền ngẫm cười hỏi.

Lý Tinh Tinh vội vàng lắc đầu nói:

- Dương đại ca, em và anh ấy không có gì cả, hoa anh ấy tặng em đều chia cho các cô giáo khác, mỗi người một bông.

Dương Thần dở khóc dở cười, tâm tư đáng yêu của cô gái khiến cho hắn không kìm nổi miết vào má cô một cái:

- Anh thấy em mới không nên suy nghĩ linh tinh, đi thôi, đừng để bọn họ đợi lâu.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/1652