Chương 539: Artemis


Ngoại trừ một số ít người hoàn toàn không hiểu tí gì về hệ thống các thần, nghe thấy những cái tên cổ xưa đã tỏ vẻ bực dọc ra thì những người còn lại, bao gồm cả thân vương Sargeras, đều đã há hốc miệng, đầu óc bắt đầu trống không.

Một Apollo đã làm bọn họ cảm thấy hồi hộp vô cùng rồi, thì đột nhiên người phụ nữ mà Apollo ôm vào trong lòng lại là Thần mặt trăng - Artemis.

Như vậy, "hai anh em đáng bị sỉ nhục" đối với gia tộc Cromwell, không ngờ lại là một đôi Thần Minh.

Cách xưng hô hết sức trang trọng này đã được coi là bằng chứng. Nhưng hai người này vẫn là chưa có phong thái để khiến người khác phải tin tưởng được.

Lúc này, Alys căn bản là không để ý đến sự kinh ngạc của những người khác, bị người anh của mình hôn một cái vào khuyên tai, thì ngay tức khắc xoay người một cách mềm mại, bá lấy cổ của Stern, đặt đôi môi đỏ mọng của mình lên đấy.

Trong lúc này, hai anh em nhà này không thèm để ý đến ai trên boong tàu, mà lại quay ra ôm hôn thắm thiết, quấn lưỡi vào hau, tiếng "chụt chụt" trở thành âm thanh duy nhất phát ra vào lúc này.

Dương Thần buồn bực, giả bộ ho khan, nói:

- Hai người ăn phải chất kích thích à? Sao lại không thể nhẫn nhịn được như vậy? Có thể dừng lại một lát không?

Alys quay đầu lại, trên khuôn mặt làm say lòng người kia, hai má đỏ hồng:

- Hades, việc này sắp kết thúc rồi, lái chiếc thuyền Louie mười sáu đó đến chỗ chúng tôi. Còn chiếc tàu chiến này, chúng tôi sẽ nhấn chìm nó.

Lời vừa nói ra, đám người mặc áo đen của Lĩnh vực của thần đang ở trên tàu kia hoảng sợ vô cùng.

Thủ lĩnh của bọn họ đã bị vạch trần, hơn nữa đối phương lại là hai vị Thần Minh thực sự khiến họ không có cách nào kháng cự lại. Bọn họ không sợ tới mức tiểu ra quần là may lắm rồi. Vốn tưởng rằng hai người này thân mật với nhau thì sẽ không để ý tính toán đến bọn họ, không ngờ lại định nhấn chìm cả chiếc tàu chiến này.

Không ít những tên mặc áo đen đều lộ vẻ sợ hãi. Bọn họ đã từng chứng kiến uy lực kinh thiên động địa của Apollo thì làm sao có ý định phản kháng lại chứ. Cách duy nhất chính là lập tức lên thuyền cứu nạn để chạy trốn.

Nhìn thấy cảnh bầy khỉ tan đàn xẻ nghé, ánh mắt xinh đẹp của Alys không một chút cảm xúc, còn người tóc bạch kim sáng loáng trên đầu kia thì đột nhiên lại bay lên không trung.

Đôi mắt màu xanh lạnh lùng của Alys sáng lên, cả một vùng biển quanh chiếc tàu chiến bỗng biến đổi nhanh chóng.

Mặt biển trong vòng bán kính hơn trăm mét vốn sẽ dao động, nhưng chợt trở nên im lặng. Tiếng bánh răng ma sát vang lên, mặt biển đóng thành một khối băng lớn.

Một luồng hàn khí mạnh liệt dâng lên, cũng không biết là từ đâu đến, khiến cho xung quanh chiếc tàu đều biến thành một màu trắng mênh mông.

Một vài tên mặc áo đen vừa rồi còn muốn lên thuyền cứu nạn để thoát thân, bây giờ răng bắt đầu run lên cầm cập, toàn thân bị đông cứng, căn bản là bọn họ không thể hoạt động bình thường trở lại. Bắt đầu từ chân, rồi đến các bắp thịt trên người và động tác của họ đều bị đóng băng lại, thậm chí có thể cảm nhận thấy máu cũng ngừng chảy.

Lúc này, nhiệt độ ở đây đang trên 00C, bỗng hạ xuống âm mười mấy độ, và tiếp tục còn giảm.

Stern sớm đã thi triển vòng bảo hộ để bao phủ lấy Lâm Nhược Khê và mẹ con Harry ở phía sau, tránh sự xâm hại của hàn băng ở bên ngoài.

Nhưng những chỗ không có vòng bảo hộ thì khó có thể ngăn cản được sự xâm lấn của hàn băng. Toàn bộ chiến tàu chiến bị đóng băng lại, nước trên biển cũng bị hàn băng bao phủ.

Thời khắc mà chiếc tàu chiến bị đóng băng cũng chính là lúc mà những tên mặc áo đen kia giống như một bức họa, không nhúc nhích gì.

Đám người Solon, Vân Miểu sư thái và Verdessa đứng trước màn hình máy hiển thị tận mắt trông thấy cảnh tượng đó, trong 10 giây thôi, cả một tàu chiến và khu vực mặt biển cách tàu hơn trăm mét bỗng biến thành một khối băng khổng lồ như được đẽo tạc.

Việc đóng băng một số thứ, một số người dị năng cũng có thể làm được. Nhưng trong một khoảng thời gian ngắn có thể tạo nên hiệu quả như vậy thì đã vượt quá xa khả năng của những người dị năng.

Khi mọi người nhìn người phụ nữ trẻ tuổi kia bay múa, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

- Nữ thần mặt trăng và săn bắt- Artemis chẳng phải giống với Apollo, có thần khí là cung tên mới đúng chứ. Tại sao lại có sức mạnh của hàn băng khổng lồ như vậy, giống như là dị năng.

Trong đầu thân vương Sargeras với kinh nghiệm phong phú và cực kỳ bác học chợt cảm thấy hoài nghi, quay sang hỏi Dương Thần bên cạnh.

Dương Thần cười nói:

- Trong các vị thần, không có nữ thần đại diện cho hàn băng. So với sự ấm áp vào ban ngày thì sự lạnh lẽo vào ban đêm, Dianna - chính là tên gọi khác của Artemis, có thể dùng sức mạnh của hàn băng. Trước kia tôi cũng không biết, nhưng việc Apollo đại diện cho mặt trời kia cũng có thể dùng cung tên lửa của Hỏa Thần như vậy, nên việc Artemis có thể sử dụng hàn băng cũng có thể lý giải được.

Thực ra dùng sức mạnh gì thì cũng không có ý nghĩa gì quá lớn. Xét cho cùng thì cũng chỉ là việc thích sử dụng sức mạnh như thế nào mà thôi. Trăm sông vẫn đổ về một biển mà.

Sargeras nghe xong, ngẫm nghĩ, gật gật đầu:

- Không sai. Là tôi quá chú trọng vào hình thức của sức mạnh. Đối với chủ thần các anh mà nói thì lửa và băng cũng không khác nhau là mấy. Xét cho cùng đều là những nguyên tố trong không gian mà thôi. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

Alys ở trên chiến thuyền đã hoàn thành "công trình đóng băng" , hừ một tiếng bất mãn:

- Em có cung, nhưng lần trước khi Selene của em luân hồi, vì đánh nhau với người phụ nữ điên cuồng Athéna kia, nên không cẩn thận đã làm mất. Đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy. Nếu như để em biết được ai đã cố tình giấu nó đi thì em nhất định sẽ xé xác kẻ đó ra.

Stern vội vỗ ngực nói:

- Em thân yêu à, cứ yên tâm đi. Đợi tìm được Selene của em về, anh sẽ cùng em liên thủ để tìm ra được Athéna. Cô ta cũng sắp thức tỉnh rồi, lần này chúng ta sẽ đánh nhau với cô ta, đánh cho cô ta chạy thì thôi, để trả thù cho em thân yêu của anh.

- Thôi đi. Con tiện nhân đấy đánh nhau với em mà không cần dùng đến một thần khí nào, cho dù có thêm anh nữa thì nhất định cũng sẽ thua thôi.

Alys giọng điệu ỉu xìu.

Stern vẻ mặt xấu hổ, ngượng ngùng cười, sờ sờ mũi, không nói gì.

Nghe thấy hai người này nói chuyện không đầu không cuối, những người trên đảo không hiểu rốt cuộc là chuyện gì. Còn Dương Thần thì đã ngầm hiểu, lúc đầu cho rằng Artemis cũng giống như Ares, đều có ý định muốn chiếm đoạt đá Thần. Chỉ đáng tiếc là người phụ nữ tên Athéna kia thực sự có một sức mạnh rất khủng khiếp.

Cũng không thể trách Christine đã cho rằng, chỉ có Zeus mới có thể chiến đấu với Athéna. Hóa ra không chỉ có Ares, mà các chủ thần khác cũng đã từng giao đấu với cô ta.

Athéna?

Dương Thần đột nhiên nghĩ đến kẻ thần bí có thể cướp được đá Thần và cướp Chén Thánh, chẳng lẽ chính là Athéna?

Nhưng lại nghĩ lại, cảm thấy không thể nào. Nếu như thực sự là Athéna, vậy với sức mạnh như vậy của cô ta căn bản là không cần phải trốn tránh. Lúc đầu cô ta đã có được đá Thần, nếu như không đầu thai thì cũng không để đá Thần rơi vào tay bất kỳ một Minh Vương nào.

Nếu như bây giờ cô ta thức tỉnh, đi cướp về thì thực lực của mình cũng chỉ tương đương với Ares. Nếu thực sự đụng phải cô ta thì có lẽ không thể tranh đoạt được. Cô ta hà tất phải sợ hãi mình như thế mà không chịu hiện thân chứ? Cô ta là nữ thần chiến tranh mà ngay cả Zeus cũng chẳng sợ.

Hơn nữa, việc muốn cướp đoạt đá Thần có thể lý giải. Đã là Thần Minh tối cao của chủ thần, tại sao lại phải cướp đoạt thần lực mà các Thần Minh thông thường khác giữ lại? Điều này hoàn toàn không thể giải thích nổi.

Càng nghĩ, thân phận thực sự của kẻ thần bí đó khó có thể lường trước được.

Thậm chí Dương Thần rất muốn gặp người của Hồng Mông, không chừng những người đã thoát khỏi thế tục này sẽ biết đến thế giới mà hắn không thể hiểu được.

Nghĩ đến Hồng Mông, Dương Thần lại đoán rằng, chẳng lẽ là người trong Hồng Mông? Hoặc là cùng cấp với Hồng Mông, thế lực gì mà mình không hiểu?

Trong đầu nghĩ ngợi quá nhiều, đột nhiên Dương Thần cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

" A…a…a".

Dương Thần lảo đảo, thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất, hai tay liền ôm lấy đầu, dứt dứt, cố đứng cho vững.

- Minh Vương Các Hạ, ngài làm sao vậy?

- Bệnh cũ lại tái phát à?

Người phụ trách thân cận trong Zero nhìn thấy Dương Thần có vẻ khác thường, liền nghĩ ngay đến điều gì đó, hỏi một cách thân mật.

Dương Thần phẩy tay, ra hiệu mình không sao cả, toàn thân lạnh run, trán toát mồ hôi lạnh, thở hổn hển, nói:

- Có thể…có thể là trong những ngày này, giết người quá nhiều, lại không chú ý đến những tác dụng của những chất kích thích trong rượu. Vừa rồi hơi đau đầu, nhưng không phải vấn đề gì lớn lắm, mọi người yên tâm.

Dương Thần cúi thấp đầu, lúc này hắn không dám ngẩng lên, bởi vì hắn biết đôi mắt của mình sẽ đỏ ngầu.

Trong đầu, vô số những suy nghĩ bắt đầu xáo trộn, những cảm xúc hỗn tạp, kịch liệt khiến hắn muốn ngửa mặt lên trời hét thật lớn.

Dương Thần vốn tưởng rằng khi tu luyện Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh đến cấp thứ 9 thì chân khí trong cơ thể sẽ Tiên Thiên, đạt đến cảnh giới Đại viên mãn, có thể trấn áp điều khiển được những cảm xúc hỗn tạp mà Thần Quang tạo thành trong bộ não.

Nhưng, không ngờ bản thân lại quá coi thường.

Sau khi từ Nhật Bản trở về, trước sau vẫn là chiến đấu những đám người Brahma Ấn Độ, rồi lại làm một trận đại chiến với kẻ điên Ares kia, sau đó lại phải đối mặt với sự trả đũa của nhà họ Tăng. Những người mà mình giết, thực sự không ít, những việc cần được giải quyết bằng vũ lực cứ liên tiếp xảy ra.

Hơn nữa lại còn vướng vào tình cảm với những người phụ nữ như Lâm Nhược Khê, rồi các vấn đề về tình cảm giữa nhà họ Dương và bản thân, đó chính là những nhân tố trọng yếu đã khuấy động bộ não.

Thường ngày, vì không chú ý như lúc mới về nước, nên cũng không cấm rượu.

Lần này đến Paris, vốn là kỳ nghỉ, nhưng lại không ngờ đụng phải tên giả mạo Apollo Daipuni, lại đánh giết nhau, phải dùng đến "Vong Linh Vũ Bước" mà bao nhiêu năm qua đã không dùng đến quyết một trận với những Thiên sứ sáu cánh của giáo đình.

Những việc phải sục sôi huyết quản như vậy lại đến, bệnh cũ của bản thân cuối cùng vẫn không thể tiếp tục khống chế, lại bị tái phát.

May mà Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh rất mạnh, nên bản thân vẫn có thể bắt bộ não khống chế được cảm xúc của chính mình, không đến nỗi giống như những lần trước đó, ngay cả cơ hội khống chế cũng không có, liền điên cuồng đi giết chóc.

Chỉ có điều, chính Dương Thần cũng không dám chắc chắn, nếu như lần sau lại đau đầu thì không biết có thể kiềm chế được hay không. Theo như kinh nghiệm của hắn thì hắn rất rõ, những việc như thế này, nếu như cứ liên tục xuất hiện sẽ là một điều cực kỳ nguy hiểm.

Dương Thần đột nhiên nhớ ra điều gì dó, liền móc từ trong túi quần ra một lọ thuốc nhỏ.

Thở phào nhẹ nhõm, may mà còn mang theo lọ thuốc đặc trị này. Cho dù biết thứ này uống nhiều thì hiệu quả sẽ giảm dần đi, nhưng vẫn phải uống.

Lấy một viên thuốc ra, đút ngay vào miệng, nuốt dần xuống bụng, bộ máy tiêu hóa bắt đầu hoạt động, Dương Thần mới cảm thấy đôi mắt đỏ ngầu của mình mới dần dần biến mất.

Mọi người ai cũng chú ý đến sự khác thường của Dương Thần, nhưng không dám quấy rầy, chỉ lẳng lặng quan sát.

Lúc này, cuối cùng Dương Thần cũng ngẩng đầu lên, lộ vẻ khổ tâm:

- Đừng nhìn tôi như nhìn tinh tinh thế, cũng đừng nghi ngờ việc tại sao tôi lại như vậy. Tôi không muốn nói, tôi còn phải đi tìm hiểu con người của Daipuni nữa, mọi người hãy trở lại điểm xuất phát đi.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #539


Báo Lỗi Truyện
Chương 539/1652