Chương 506: Bây giờ trả lời anh


Tiếng chuông cửa bất ngờ khiến cho Dương Thần lập tức từ trên giường xoay người bật dậy, đứng lên, ra dấu tay "chớ có lên tiếng" với Catherine, nhỏ giọng bảo:

- Nhanh mặc áo quần vào, để cháu xem ngoài kia ai đến rồi mới mở cửa.

Catherine lập tức hiểu chuyện gì, che miệng khẽ cười, trêu ghẹo bảo:

- Cứ nghĩ cuộc hôn nhân của cháu chỉ là trò khôi hài, bây giờ xem ra có vẻ rất quan tâm đến người đó, làm cô có chút ghen tị rồi đó…Đúng rồi, sợ bị vợ trông thấy, không biết giải thích thế nào sao?

Dương Thần biết nguyên nhân vì sao Catherine cười, dù sao chính hắn đã từng hoàn toàn không để tâm đến phụ nữ, bây giờ lại xử sự lo lắng sợ hãi như thế này, thật là biến đổi quá lớn.

- Cô biết thế thì tốt, nếu chẳng may nhà cháu tìm đến, để cô ấy thấy cô ở trong phòng cháu, người không một mảnh che thân, cháu dù có không chết thì cũng bị ánh mắt lạnh lùng của cô ấy làm cho đông cứng ba tháng.

Dương Thần buồn bã nói.

Catherine hờn dỗi hừ lên một tiếng, thè lưỡi với Dương Thần, lại lần nữa giở tính trẻ con hàng ngày, khiến cho người khác không phân biệt được mặt nào mới là thật.

- Cô chẳng để cho người ta nhìn thấy mình chẳng có mảnh vải nào trên người, không cần cháu nhắc cô cũng sẽ mặc áo quần.

Catherine nói, đã bắt đầu nhanh chóng nhặt quần áo vương vãi trên sàn lên, mặc từng cái vào.

Chuông cửa lại bị bấm vang lên vài tiếng, Dương Thần sau khi nhanh chóng mặc xong quần áo, cào cào mái tóc, rồi bước tới cửa ra vào, dùng mắt mèo nhìn xem tình hình bên ngoài cửa.

Thân đầy công phu, nhưng Dương Thần cảm thấy mắt thấy vẫn thực, không dám dựa vào cảm giác phán đoán xem rốt cuộc ai đang ở bên ngoài.

Nhìn thấy rõ người tới, Dương Thần thở phào nhẹ nhỏm, vỗ vỗ ngực, quay đầu nói với Catherine:

- Là Edward, xem ra là cậu ta đến đón cô.

Catherine đã dùng chiếc áo trắng mỏng che dáng người đầy đặn của cô, chiếc áo chỉ có hiệu quả một nửa, mơ hồ có thể nhìn thấy nội y tơ lụa mày tím bên trong, bên dưới là quần đùi jeans màu nhạt mang nét thanh xuân trẻ trung, ôm chặt lấy phần đùi trọn trịa, không đoán được Catherine bao nhiều tuổi, nhìn giống với thiếu nữ đôi mươi đầy sức sống tinh nghịch. nguồn t r u y ệ n y_y

Quần áo như thế nghĩ lại cũng chỉ là để cô che giấy thân phận của mình mà mặc, nếu không, trong trường hợp giao tiếp xã giao, mặc như thế thì quá mức tuỳ tiện.

- Kỳ thực nếu cô biết sớm, đêm qua cô đã nhờ Edward đến đón cô rồi, Jane không ở bên cạnh cô, thì chỉ có anh ta làm việc khiến cô hài lòng.

Catherine đi đến cửa, ôm lấy cổ Dương Thần, miềng kề miệng tặng một cái hôn, cười nói:

- Thần Thần yêu dấu, nếu buổi tối còn muốn, cô sẽ lại đến, tuy nhiên cháu không được chỉ đi cửa sau…

Lúc sắp chia tay, chính câu này thiếu chút nữa lại khiến ánh mắt của Dương Thần bốc cháy, người phụ nữ này không những mang dáng dấp của yêu tinh hút hồn đến lời nói hành động cũng có sức hấp dẫn người khác đến điên cuồng.

- Cho dù có ngồi lên ngai nữ hoàng, cũng không thể khiến cô kiềm chế được chút nào.

Dương Thần cười đau khổ.

- Trước mặt cháu, cô chỉ muốn mãi mãi như lúc ban đầu, làm một người con gái đáng thương muốn dựa dẫm vào cháu, cô rất thích cái cảm giác đó.

Catherine hé miệng cười bảo.

- Thật hết cách với cô.

Dương Thần vỗ cặp mông tròn trịa của cô ta.

- Ra đi, tuy Edward không phải là người ngoài, nhưng không thể khiến hắn ta đứng đợi mãi ngoài cửa.

Catherine thôi không quậy nữa, ngoan ngoãn mở cửa đi ra, chào hỏi Edward với vẻ mặt cười kỳ quái bên ngoài cửa.

- Ward Ward, cậu thức dậy sớm thật, một năm dậy sớm một lần vậy cũng không tốt đâu.

Edward đang định trêu chọc Dương Thần và Catherine, nghe câu đó kích động đến độ muốn hộc máu, giận dữ đảo đảo mắt trắng dã.

- Bác à, bác đúng thật biết cách chặn đầu người ta.

- Đương nhiên rồi, Jane thông minh là từ bụng ta chui ra, làm mẹ thì chắc chắn không kém rồi.

Catherine đắc ý chỉ tay vào bụng nhỏ nhắn của cô.

Hai người dứt lời nói đùa, liền chào từ biệt Dương Thần, Dương Thần đứng ở cửa ra vào, vừa tiễn Catherine đi, đang định nói "tạm biệt" nhưng lời nói vừa trên môi bỗng nửa chữ cũng không thốt ra được…

Chỉ vì lúc đó, từ góc rẽ hành lang cách đó không xa, một bóng dáng yểu điệu vừa khéo bước ra.

Chiếc áo sơ mi nữ màu xanh, áo khoác ngoài màu trắng gạo tinh tế giản dị kết hợp với váy vân bồng tơ lụa màu trắng ngắn bên dưới, đôi chân đẹp mang tất trắng trơn bóng, chân đi đôi giày cao gót đen bóng ánh sáng pha lê.

Lâm Nhược Khê ăn mặc trang điểm tỉ mỉ như thế có vẻ tâm trạng không tồi, bước chân nhẹ nhàng như phong thái tao nhã hàng ngày bước đến, nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại thấy cảnh tượng Dương Thần và Catherine từ phòng Dương Thần bước ra…

Trong nháy mắt, vẻ mặt tươi sáng điềm tĩnh của Lâm Nhược Khê rơi vào trạng thái ngỡ ngàng đờ đẫn…

Dương Thần hiển nhiên cũng chú ý đến tình huống này, sao cứ phải đúng lúc Catherine bước ra khỏi phòng, thậm chí đúng lúc hắn vỗ mông của Catherine, cái tình huống đó, bản thân hắn bất lực không thể thay chuyển tình thế.

Nhìn thấy khuôn mặt Lâm Nhược Khê nhìn chằm chằm ngơ ngác, sắc mặt đần dần hóa thành sông băng, Dương Thần ngoài việc cười đau khổ trong lòng, trên mặt khóc không ra nước mắt, căn bản là không nghĩ được ý tưởng gì.

Hai người Catherine và Edward phát hiện vẻ mặt Dương Thần kỳ quái, nhìn theo ánh mắt Dương Thần, nhìn thấy người phụ nữ đứng ở góc rẽ cách đó không xa, lúc đó đều hiểu rõ vì sao.

Catherine như đứa trẻ làm sai, co rụt đầu, len lén liếc nhìn Edward, ra hiệu cho cậu ta nhanh rời đi, sau đó cô liền cúi đầu, bước từng bước nhỏ nhanh như chạy bỏ đi.

Edward lộ vẻ mặt bất đắc dĩ "lực bất tòng tâm" với Dương Thần, sau đó vội vàng theo Catherine thoát khỏi hiện trường.

Thời khắc khi Catherine và Lâm Nhược Khê đi qua nhau, Catherine không kìm nổi len lén nhìn kỹ gương mặt trái xoan của Lâm Nhược Khê, không nhìn thì tốt hơn, nhìn rồi thân thể không khỏi cảm giác lạnh buốt, bĩu môi, thiếu chút thì khóc, xinh đẹp đúng là xinh đẹp, nhưng sao lại có thể băng giá thế, quả nhiên là muốn đông lạnh chết người khác.

Tên tiểu tử xấu xa này đúng không phải là người bình thường, người vợ như thế cũng dám cưới về, trong lòng Catherine nghĩ ngợi lung tung, chân không ngừng bước, nhanh như chớp cùng với Edward vào thang máy đi xuống.

Dương Thần đứng ở cửa, cảm giác chân đứng như thế nào cũng không thoải mái, hai cánh tau thả thế nào cũng không thấy tự nhiên, đối diện với dáng vẻ không chút biểu cảm của Lâm Nhược Khê bảo:

- Cái kia … Bà xã, sao sớm vậy đã dậy rồi, anh cứ nghĩ là em phải nghỉ ngơi nhiều, anh sửa soạn chút xíu rồi cùng em đi làm.

Lâm Nhược Khê không thèm chú ý đến Dương Thần, dường như không nghe thấy gì, quay người bỏ đi.

Dương Thần vội vàng đuổi theo, dùng công phu nháy mắt lách tới trước mặt Lâm Nhược Khê, hai tay nắm lấy bả vai của Lâm Nhược Khê, không cho cô đi.

Dương Thần muốn giải thích gì đó nhưng lời đến miệng thì không lại không biết làm thế nào mở miệng, hắn có thể giải thích được gì chứ? Nói rằng Catherine chỉ lỡ đường ngủ ké? Là bạn bình thường?

Những lời như vậy, hắn thấy nói ra gạt người thật hạ cấp.

Lâm Nhược Khê ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh giá như vực thẳm, châm biếm để lộ nụ cười khẩy.

- Sao vậy, đến giải thích cũng không biết giải thích thế nào, đúng không.

Dương Thần im lặng, hắn biết không thể lừa dối được người phụ nữ này, tuy nhiên Lâm Nhược Khê đối với chuyện tình cảm không có nhiều kinh nghiệm, nhưng không có nghĩa là cô ấy dễ bị gạt.

Quan trọng là, Dương Thần không muốn lừa dối cô.

Hốc mắt Lâm Nhược Khê có chút hoe đỏ, nhưng không phải có ý muốn khóc, ngược lại vẻ mặt như thế trong mắt Dương Thần lại càng làm tổn thương thêm.

- Buông ra, đừng đụng vào tôi.

Lâm Nhược Khê lạnh lùng ra lệnh, mắt như hình viên đạn nhìn chằm chằm Dương Thần.

Hai tay Dương Thần run rẩy, cho dù cả ngày một tay cầm súng máy quét ngang cũng không run rẩy như vậy, lúc này đây sinh lực như bị hút sạch, mềm nhũn hạ xuống, buông bả vai Lâm Nhược Khê ra.

- Anh xin lỗi.

Dương Thần nhắm mắt lại.

- Tuy rằng anh biết ba từ này chẳng có ý nghĩa gì, đặc biệt là vào thời điểm này, nhưng ngoại trừ nói "xin lỗi" ra anh chẳng thể nói gì cả.

- Không có lời nào để nói… Hừ, thật là câu trả lời hoàn mỹ.

Lâm Nhược Khê cười đau thương, hít một hơi sâu, nỗ lực làm cho bản thân bình tĩnh lại một chút, quay đầu đi chỗ khác, giọng nói yếu ớt:

- Không phải hôm qua anh hỏi tôi, có phải trong mắt tôi, anh có phải là tên đàn ông suốt ngày muốn lừa tôi lên giường hay không, lúc đó tôi thật không hiểu, nên chẳng nói gì với anh, bây giờ trả lời anh …

Lâm Nhược Khê dừng một chút, cười nhạo nói:

- Không phải là tôi nghĩ hay không nghĩ vấn đề đó, anh căn bản … căn bản chính là không đáng hoài nghi.

- Đinh đong.

Đúng lúc đó thì thang máy mở cửa, một nhân viên phục vụ từ trong bước ra.

Lâm Nhược Khê không nhiều lời nữa, đi thẳng vào thang máy.

Dương Thần không xoay người đi, nghe âm thanh chậm rãi của thang máy bên tai, mặc nhiên vẫn đứng nguyên vị trí ban đầu.

Một hồi lâu, khoé miệng Dương Thần mới lộ nụ cười tự giễu cợt, thân thể rung lên, cười đến mức giống như điên dại.

Vỗ vỗ trán, Dương Thần bùi ngùi hít một tiếng, tự nhủ:

- Dương Thần à Dương Thần, có cả vợ lẫn bồ… đâu có dễ…

Đại sảnh lầu một khách sạn Sophie.

Lúc Lâm Nhược Khê bước từ thang máy ra, đầu óc cứ ngây ngây dại dại, hốc mắt có chút hoe đỏ, nhưng lý trí nói với cô, đây không phải thời điểm để rớt nước mắt vì tên đàn ông kia, hắn cũng không xừng đáng để cô vì hắn mà rơi nước mắt.

Để tránh người khác chú ý, Lâm Nhược Khê dùng tay lau lau khoé mắt, tuy nhiên hốc mắt vẫn còn hoe đỏ, nhưng không nhìn kỹ thì không thấy.

Cố Đức Mạn làm việc rất khá, tài xế phụ trách lái xe mấy ngày này đã sắp xếp ổn, đang chờ ở vị trí đỗ xe của khách quý bên ngoài khách sạn.

Lâm Nhược Khê biết cô còn có việc phải làm, cần bận rộn, không dám trì hoãn thêm, bước chân không tự chủ bước nhanh.

Dù có thêm đau khổ và không cam lòng, nhưng nội tâm kiên cường độc lập là chỗ dựa lớn nhất của cô để một mình bước đi trong mấy năm qua.

Lúc Lâm Nhược Khê bước qua quán cà phê kiểu Italy trong khách sạn, thì bỗng nhiên nghe thấy có người gọi cô …

- Cô Lâm, cô Lâm.

Lâm Nhược Khê hướng nhìn về phía quán cà phê, giọng nói nghe có chút quen thuộc.

- Ở đây, phiền cô qua đây chút.

Chỉ thấy người đàn ông dáng người anh tuấn mặc chiếc áo sơ mi Versace màu hồng nhạt đang ngồi ở vị trí góc quán cà phê, hướng về cô ngoắc tay, ngồi bên cạnh người đó còn mỹ nhân xinh đẹp tóc bạch kim, cũng dáng bộ cười hớn hở hướng về cô chào hỏi.

- Ông Stern, cô Alys.

Lâm Nhược Khê thì thào thốt ra tên hai người, chẳng phải đây là hai anh em Cromwell hôm qua cùng chạy trốn sao, bọn họ kêu mình làm gì nhỉ?

Lâm Nhược Khê nghĩ đến, gia tộc Cromwell có nhãn hiệu quý tộc lâu đời thế lực ở Anh quốc thế này, chắc chắn trong thâm tâm không coi trọng người làm kinh doanh, tuy rằng cùng bọn họ trải qua một lần "vào sinh ra tử", dù gì thì mọi người đều an toàn, sau này cũng sẽ chẳng có bất cứ gặp gỡ nào.

Cho nên lúc nhìn thấy Stern nhiệt tình chào hỏi và gọi lại chỗ họ, trong đầu Lâm Nhược Khê khó hiểu, thậm chí tạm thời không nghĩ đến việc Dương Thần làm tim cô như bị dao cứa.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #506


Báo Lỗi Truyện
Chương 506/1652