Chương 497: Quan trung ương và quan địa phương


Hơn một giờ sau, phía ngoài khách sạn Sophitel Paris, một chiếc Bentley mình đầy cát bụi chầm chậm đỗ trước cửa chính.

Quán này nằm gần giáo đường Madeleine và quảng trường Concorde, trong ánh đèn mĩ lệ và lối kiến trúc phục hưng được xây dựng kết hợp, thứ thu hút con mắt của tất cả mọi người là một bức tượng điêu khắc khổng lồ.

Hai nhân viên da trắng đón khách luôn đứng hiên ngang bệ vệ trước cửa, khi thấy có khách thì sẽ nở một nụ cười theo đúng tiêu chuẩn, nhưng ngay sau đó lại là vẻ mặt ngốc nghếch đơ dại vì những vết xước và bùn đất bám đầy trên xe nhiều đến mức khó hiểu, hai người phục vụ bất giác nhìn nhau và họ cùng nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt người đối diện.

Loại xe hào hoa này không phải là hiếm thấy ở khách sạn Sophitel, nhưng rất ít khi nhìn thấy một chiếc xe hào hoa mà lại lôi thôi lếch như được lái từ tận đường nhỏ dưới quê lên vậy. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Nhưng không đợi hai người phục vụ đến mở cửa xe thì đột nhiên một đoàn khoảng mười mấy người cả nam nữ ăn mặc trang trọng từ trong quán rượu đi ra chạy đến phía giữa của chiếc Bentley rồi mở cửa giữa của xe ra.

- Giám đốc Cố, ngài cuối cùng cũng quay trở lại rồi.

Một người đàn ông đeo băng đội trưởng với vẻ mặt cảm động, gập người xuống suýt nữa rơi cả nước mắt.

Cố Đức Mạn chỉnh lại bộ vest trắng cho thật ngay ngắn trở lại cái bộ dạng công tử thường ngày rồi uy nghiêm gật đầu, cùng lúc đó từ trên xe đi xuống, hai anh em Stern quay người cười rồi làm tư thế đứng mời.

- Là tổng giám đốc Lâm sao?

- Lạy chúa phù hộ, tổng giám đốc Lâm quay về an toàn rồi sao?

Một đám người tíu tít hỏi han nhau mà không nghĩ ra nếu nhìn cẩn thận thì người xuống xe là một đôi nam thanh nữ tú.

- Hi...

Stern cười rạng rỡ chào những người đang ra đón, sau đó cô em gái Alys không ngại ngần đón nhận sự chào mừng của tất cả mọi người.

- Nguyên tổng giám đốc, hai vị này là...

Một người trong số đó nhìn Cố Đức Mạn nghi vấn.

Cố Đức Mạn ho vài tiếng rồi nói:

- Hai vị này là công tử Stern và tiểu thư Alys của công tước hộ vệ nước Anh Cromwell, lần này tôi lọt vào tay bọn bắt cóc, may mắn nhờ hai vị này giúp tôi thoát hiểm, cũng vừa vặn hai người họ sẽ ở khách sạn này trong thời gian tuần thời trang nên cũng sẽ về cùng lúc.

Gia tộc Cromwell?

Những người có mặt ở đây đều là những nhân vật cao cấp thuộc chi nhánh Ngọc Lôi ở Châu Âu, đa phần bọn họ đều là người gốc Châu Âu, thường nghe nói các nhà quyền quý kiểu cũ thì tự nhiên cúi người kính lễ, thậm chí còn có đồn thổi rằng những nhân vật này bình thường rất ít khi xuất hiện.

Lần này có vẻ như tất cả mọi người đều vội, họ cơ bản là đang chờ đợi nhân vật ở ngôi vị cao nhất của công ty – Tổng giám đốc Lâm Nhược Khê nên mới đặc biệt tập trung lại đợi trước khách sạn.

Ai biết được rằng không đón được Tổng giám đốc mà trên đường còn mất liên lạc với Cố Đức Mạn, hai tiếng đồng hồ trước nhận được điện thoại của Cố Đức Mạn đột nhiên bị bắt cóc, đám người vừa mới thoát khỏi nguy hiểm vội vàng tụ họp tại khách sạn bởi vậy mà mới có cảnh tượng cùng nhau ùa ra cửa khách sạn.

Lúc này cửa lái và cửa phụ của xe Bentley mới bật mở, Dương Thần bước xuống khỏi xe, hít đầy lồng ngực bầu không khí về đêm của Paris, vặn người khoan khoái.

Trong khi đó Lâm Nhược Khê lúc trước ngồi trên xe có hơi buồn ngủ vừa chỉnh trang lại dung nhan lúc này cũng mới xuống xe, dáng vẻ vẫn còn hơi ngầy ngật buồn ngủ, khuôn mặt đỏ hồng hòa vào với dáng vẻ lạnh lùng thanh tú vốn có, cùng với chiếc váy liền tơ tằm đen trông giống như một linh hồn trong các truyện ly kỳ của phương Tây trước đây, nhan sắc tuyệt mỹ khiến tất cả mọi người đang đứng bên ngoài khách sạn hay du khách vô tình đi ngang qua đều dừng chân ngắm nhìn.

Nhìn đám người đứng tắc cả bên đường nhìn trân trân không nhúc nhích, Lâm Nhược Khê lập tức hiểu ra những ngươi này đều là cấp dưới của mình tại Châu Âu, nhìn dáng vẻ ngơ ngẩn của bọn họ tự nhiên cô thấy không thoải mái liền nhíu mày.

Cố Đức Mạn thấy Lâm Nhược Khê bước xuống thì rẽ đám người ra nói lớn:

- Mọi người tránh ra một chút, đừng có cản đường Tổng giám đốc Lâm, nghe thấy chưa hả?

Nghe thấy tiếng hô những nhà lãnh đạo cấp cao này mới tỉnh ra, đây chính là bà Tổng giám đốc mà hằng ngày vẫn thường nhìn thấy trên ảnh hay video sao? Tại sao lại còn xinh đẹp gấp mấy lần so với trên ảnh như thế?

- Kính chào Tổng giám đốc Lâm.

Đám người lập tức tản ra nhường đường cho Lâm Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê hít một hơi thật sâu nhìn bao quát một lượt, không còn chút nào cái dáng vẻ bần thần ban nãy, giống như quay trở về Tổng công ty Ngọc Lôi, ánh mắt quét qua một lượt tất cả mọi người, sự uy nghiêm được hình thành trong suốt ngần ấy năm khiến mọi người đều thấy run rẩy cả người.

- Tôi không rõ mọi người bình thường làm việc như thế nào, nhưng với biểu hiện của mọi người ban nãy tôi có thể không do dự gì mà khai trừ tất cả.

Lâm Nhược Khê lạnh lùng nói:

- Mọi người làm công việc quản lý thì đừng làm cho tôi cảm thấy mọi người mới là người bị quản lý.

Một tốp người nghe đến đó thì toát cả mồ hôi, mặc dù trong giọng nói của Lâm Nhược Khê không hề có vẻ gì tức giận mà lại là những lời nói đầy tình cảm, để cho họ hiểu được ý nghĩa trong lời nói của mình.

- Nhược Khê, cô đừng giận, tôi nghĩ mọi người chẳng qua cũng vì quá phấn chấn thôi, khó khăn lắm mới có một lần cô đến Châu Âu, mọi người bình thường không thể nào gặp được, rất nhiều người ở đây là fan hâm mộ của cô đấy, đương nhiên là họ rất xúc động rồi, vì họ lo lắng cho chúng ta nên mới tụ tập hết ở đây, lần này xem như bỏ qua nhé.

Cố Đức Mạn dàn hòa.

Lâm Nhược Khê cũng không nói thêm điều gì, lập tức đi xuyên qua đường do mọi người nhường bước vào trong khách sạn.

Cố Đức Mạn thở phào, trừng trừng nhìn các cấp dưới của mình rồi lại mỉm cười nhìn hai anh em Stern:

- Người hầu của hai vị chắc là cũng đã đến khách sạn rồi, không biết bây giờ đang ở đâu, có cần tôi giúp thông báo một tiếng không?

- Người hầu?

Stern cười ha ha nói:

- Anh Cố Đức Mạn, chúng tôi đâu có phô trương như anh, lần này đến Paris chỉ có hai người chúng tôi, không mang theo một ai khác.

Cố Đức Mạn kinh ngạc, có chút không tin vào tai mình.

Nhưng hai anh em Stern cũng không muốn giải thích gì thêm mà đi luôn theo Lâm Nhược Khê bước vào khách sạn.

Dương Thần ngáp dài ngáp ngắn dự định sẽ vào trong để nghỉ ngơi một lát nhưng vừa mới tới thì đã bị một nhân viên của Ngọc Lôi giữ lại.

- Anh là tài xế phải gửi xe, lẽ nào anh bắt chúng tôi đi gửi hay sao?

Nhân viên đó ra lệnh.

Dương Thần bất đắc dĩ gãi gãi đầu, nhưng cũng không định giải thích gì, muốn gửi thì gửi, cũng chẳng phải là chuyện gì to tát cả.

Nhưng không đợi Dương Thần kịp quay đi thì nhân viên đó đã bị Cố Đức Mạn cốc đầu mắng:

- Anh là đồ ngốc sao? Người đi cùng với tổng giám đốc Lâm là Giám đốc Dương, lẽ nào anh không nhìn rõ những người đi cùng với Tổng giám đốc lần này là những ai hay sao? Mau xin lỗi Giám đốc Dương đi.

Tiếng quát này một lần nữa lại làm các nhân viên quản lý của Quốc Tế Ngọc Lôi sửng sốt thêm lần nữa, thực ra cơ bản không ai chú ý đến Dương Thần, so với vẻ thanh tú của hai anh em Stern và vẻ đẹp của Lâm Nhược Khê thì Dương Thần không có gì phù hợp hơn là chức danh lái xe, người thanh niên mặc áo phông đơn giản, tướng mạo bình thường sao lại có thể ở cùng đẳng cấp với Cố Đức Mạn được?

- Ôi, Tiểu Cô Tử, thôi đi, họ cũng không biết tôi mà.

Dương Thần cười vỗ vỗ vai Cố Đức Mạn rồi đưa chìa khóa xe cho anh ta nói:

- Nhưng nếu anh đã khách sáo như thế thì giao lại xe cho anh luôn đấy, tôi vào trước đây.

Cố Đức Mạn cười nịnh nọt, vội gật đầu đồng ý:

- Được thôi, có việc gì cần anh Dương cứ gọi cho tôi, không cần khách sáo, cứ coi đây như nhà của anh đi.

- Ai, thái độ tốt, chảng trách Lâm Nhược Khê để anh làm Giám đốc, quả nhiên là rất thông minh.

Dương Thần đương nhiên cũng hiểu rõ nguyên nhân Cố Đức Mạn lấy lòng mình, dù sao hắn cũng đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn, lại còn tự mình xử lý đám người áo đen nữa.

Cố Đức Mạn chột dạ, chỉ cần nghĩ đến việc người đàn ông trước mặt mình chỉ cần một khẩu súng duy nhất trong tay mà tiêu diệt cả toán cướp hung hãn thì lập tức tắt hẳn mọi ‎ nghĩ phản kháng hiện lên trong đầu mà chỉ biết gật đầu đồng ý.

Đám người cấp cao của Quốc Tế Ngọc Lôi đều ngạc nhiên, họ hoàn toàn không hiểu , cho dù Dương Thần và Cố Đức Mạn có thuộc cùng cấp thì tại sao Cố Đức Mạn lại tự hạ mình như thế, lại còn bị gọi là "Tiểu Cô Tử" nữa.

Hay là ở ngay tại công ty mẹ cũng có sự đãi ngộ khác biệt giữa "quan trung ương" và "quan địa phương"?

Đúng lúc Dương Thần chuẩn bị đi vào trong khách sạn thì cách khách sạn không xa có tiếng còi xe cảnh sát, lại có cả ba chiếc xe cảnh sát đi về hướng khách sạn.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #497


Báo Lỗi Truyện
Chương 497/1652