Chương 496: Mặt bánh bao


Da của Lâm Nhược Khê thật nhẵn, cảm giác mềm mại mượt mà giống như loại tơ lụa thượng đẳng khiến Dương Thần rất thích thú.

Tiếp xúc đột ngột khiến hai má Lâm Nhược Khê ửng đỏ, hành động kiểu này của Dương Thần giống như xem mình như cô học trò ấy, muốn trêu đùa mình một chút.

- Anh… Anh làm gì vậy?

Lâm Nhược Khê thở gấp nói, may mà không có ai khác nhìn thấy, đường đường là giám đốc công ty xuyên quốc gia, tự nhiên bị người ta vuốt má như một đứa trẻ vậy.

Dương Thần bật cười ha ha đánh trống lảng:

- Oa, cưng ơi, em nhìn đằng trước xem, đến thành phố rồi, đèn đường cũng bật cả rồi, ờ…, có cần anh mua cho em chút gì ăn không? MacDonald nhé? Hay WENDY" S? Hay Hamburger? Dù sao ở nước ngoài thì cũng nên ăn chút đồ ăn nhanh nước ngoài để thể nghiệm đời sống bình dân một chút? Hay là quay về Paris ăn đồ ăn Tây ngon ngon một chút? Tùy em đấy, ha ha…

Lâm Nhược Khê giận đùng đùng, cái tên này lại đột ngột chuyển chủ đề, nhưng đột nhiên cô cũng nghĩ ra một việc nên hỏi luôn:

- Đúng rồi, sao anh biết chỗ này là Romilly, anh đã từng đến đây sao?

Trong lòng Dương Thần thấy thật nguy hiểm, cuối cùng thì vẫn không chấp nhận cái vuốt má kia của mình, hắn giải thích:

- Mặc dù tài xế đưa chúng ta đi đã cố ý đi từ phía đông bắc, nhưng chủ yếu vẫn là khiến chúng ta bị mê hoặc để trời tối anh ta sẽ đổi thành hướng đông nam, sau đó chọn một con đường rừng không có một thành phố thị trấn nào, đây là một vụ bắt cóc được tính toán kỹ lưỡng, mặc dù biết rằng chúng ta không có cách nào liên lạc được với bên ngoài thì vẫn làm rất nhiều động tác hòng giữ bí mật.

Nếu như theo suy luận thông thường, dựa vào quãng đường đi và thời gian thì nơi mà chúng ta đến phải là khu Ace Wembley thuộc phía đông bắc Paris, nhưng trò này thì chỉ bịp được người khác thôi, muốn giấu anh ư, khó lắm, vậy nên khi anh tính khoảng cách thì nơi đến phải là Romilly, nhưng ban nãy khi đến kho hàng cảm giác như có rất nhiều hơi nước mà lại có tiếng nước chảy yếu, thế nên anh đoán đã đến bờ sông Seine đi qua thành phố Romilly, còn vì sao anh biết những địa điểm này thì không phải vì anh từng đến mà là vì anh đã học thuộc hết bản đồ thế giới rồi.

Học thuộc bản đồ thế giới?

Cho dù Lâm Nhược Khê đã từng gặp bao nhiêu nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực kinh doanh thì cô cũng không thể nào hiểu được sao Dương Thần có thể làm được việc đó, nhìn Dương Thần một lát cô không thể tin được là người chồng trên danh nghĩa này là do mình "nhặt" từ chợ về.

Lâm Nhược Khê quay đi nhìn cảnh về đêm thành phố lung linh ánh đèn điện, xe sắp đi vào khu vực nội thành, cô nói như thì thầm với chính mình:

- Tại sao anh giải thích càng nhiều thì em lại càng thấy có nhiều chỗ không hiểu nhỉ?

Dương Thần nhếch miệng rồi rút ra một điếu thuốc, sau khi hút xong ném đầu lọc thuốc ra ngoài cửa mới nói:

- Thực ra rất đơn giản, đừng coi anh là người, cứ coi anh như quái vật thì không phải mọi chuyện đều rất dễ hiểu hay sao?

- Anh không được nói linh tinh.

Lâm Nhược Khê đột nhiên hét lên, giọng nói có phần như quở trách.

Dương Thần ngạc nhiên, không hiểu sao Lâm Nhược Khê lại phản ứng mạnh như vậy.

- Anh...

Lâm Nhược Khê cũng thấy mình phản ứng hơi quá nhưng vẫn nói rõ ràng từng chữ một:

- Anh không phải là quái vật, cho dù người khác có nhìn anh như thế nào thì anh cũng không được tự coi mình như thế.

Nhìn cô gái với vẻ thành thật và đôi mắt xinh đẹp đang nhìn mình, Dương Thần nhe răng cười:

- Đồ ngốc... truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

- Anh mới là đồ ngốc.

Lâm Nhược Khê nói nghiêm nghị.

- Đúng đúng, em là đồ ngốc, anh cũng là đồ ngốc, chúng ta là đôi vợ chồng ngốc.

Dương Thần cười ha ha, cho xe chạy nhanh hơn hướng về phía thành phố Romilly.

...

Tại một khu dân cư bình thường khu vực số 13 thành phố Paris, trong ánh đèn tối mờ rải rác mấy nhà dân thưa thớt.

Những ngôi nhà ở đây đa phần đều đã có lịch sử hàng chục năm, thiết kế tinh xảo tuyệt mỹ và vô cùng đặc sắc thể hiện rõ vẻ hào hoa phóng khoáng của nước Pháp.

Trong một căn gác có tường màu đỏ và trần màu hồng, một gia đình ba người đang ngồi quanh bàn ăn đang dùng dĩa thưởng thức những món rất phổ biến ở đây: khoai tây nghiền và bánh mỳ nướng.

Trong ánh đèn đỏ nhạt ấm áp một cậu bé chừng 10 tuổi với mái tóc xoăn vàng buông chiếc thìa của mình hỏi người đàn ông cao lớn ngồi đối diện:

- Bố, chủ nhật chúng ta có thể đi Disney chứ, rất nhiều bạn bè trong lớp con cũng sẽ đi.

- Harry, không được quấy rầy, dạo này bố con rất bận.

Mẹ của Harry tức giận khẽ nói.

Người đàn ông điển trai – bố của Harry để râu giơ tay ra hiệu cho vợ không cần dọa con, quay đầu cười hiền hậu:

- Gần đây công việc của bố rất bận, đợi vài tháng nữa bố đưa Harry đi Disney xem motor bay, được chứ?

Harry trề môi:

- Nhưng từ trước đến giờ có khi nào bố không bận đâu.

Nghe con trai nói bằng giọng tủi thân, mắt người đàn ông ánh lên chút xót xa, người vợ bên cạnh cũng có chút thương hại không nói thêm gì nữa.

Đúng lúc đó thì điện thoại của người đàn ông đổ chuông.

Người đàn ông nhìn xuống màn hình, khẽ nhíu mày rồi nhấc điện thoại.

- Tôi Verdessa đây, có việc gì không?

Đàu kia điện thoại vọng lại những âm thanh dồn dập:

- Thưa phó đội trưởng, mới nhận được tin tức từ phía cảnh sát, theo báo cáo những thương gia và quý tộc mất tích trước đây được phát hiện bên bờ sông Seine, manh mối do một người nặc danh cung cấp, chúng tôi đã nhờ cảnh sát phong tỏa tin tức đồng thời nhanh chóng giải cứu những nhân vật quan trọng, nhưng hiện nay có rất nhiều người tỏ vẻ phẫn nộ, tâm trạng không ổn định...

Verdessa trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Tìm ra hồ sơ của bọn bắt cóc chưa?

- Rồi ạ, theo như những tư liệu trước đây, là do người của hội "Lĩnh Vực Của Thần" thủ hạ của Apollo làm, trên người của một tên bắt cóc bị chết chúng tôi phát hiện có Dấu ấn bảo vật thái dương, nhưng tư liệu về kẻ đứng đằng sau những kẻ này là thuộc tổ chức "Tam Đầu Khuyển Địa Ngục", theo kết quả phân tích thì rất có thể tổ chức "Tam Đầu Khuyển Địa Ngục" đã quy hàng "Lĩnh Vực Của Thần".

- Tam Đầu Khuyển?

Mắt Verdessa sáng lên:

- Tổ chức đó không phải đã giải tán rồi hay sao?

- Trước đây xác nhận chính xác là như thế nhưng những tên lính tinh nhuệ của Tam Đầu Khuyển mà chúng ta chiến đấu lần trước có thể là giả, lực lượng trọng tâm thật sự của Tam Đầu Khuyển chắc chắn chưa bị tiêu diệt...

Verdessa nghe đến đây thì tay thu thành nắm đấm nói:

- Tôi biết rồi, trước hết anh hãy trấn an những nhân vật chính khách kia, không được để mọi chuyện trở nên ầm ỹ, tôi sẽ lập tức đến hiện trường... À, đúng rồi, đội trưởng Charles de Gaulle có biết sự việc lần này không?

Nhân viên ở đầu bên kia do dự một lát khẽ nói:

- Đội trưởng Charles de Gaulle nói... nói... nói để anh xử lý, xử lý ổn rồi thì đi gặp ông ấy.

Sắc mặt Verdessa trở nên u ám, anh hít một hơi thật sâu rồi mới ngắt điện thoại.

Nhìn sắc mặt chồng không tốt, cô vợ lo lắng hỏi:

- Anh yêu, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?

Verdessa lúc này mới ý thức được mình đang ở nhà, anh cười gượng rồi nói:

- Em đừng lo lắng, anh đi giải quyết một lát là được thôi, hai mẹ con ăn cơm đi nhé, anh phải đi đây.

Nói xong, Verdessa đứng dậy mặc áo khoác định đi nhưng vừa bước được mấy bước thì dừng lại.

Verdessa xoay người nhìn con trai Harry, mắt ánh lên một nụ cười yêu thương:

- Harry, bố hứa hết tháng này nhất định sẽ dẫn con đi Disney, đợi khi nào con nghỉ hè thì bố sẽ dẫn con đi nghỉ mát ở Địa Trung Hải, ngồi du thuyền được không?

- Thật sao?

Cậu con trai đang sắp khóc bỗng trở nên mừng rỡ.

Verdessa gật đầu dứt khoát rồi lại mỉm cười với vợ rồi mới quay đầu bước đi...

Cùng lúc đó trên đường cao tốc N4 từ Romilly về Paris, trước mắt mấy người Dương Thần trong chiếc xe Bentley lại là một quang cảnh khác.

Trong xe, Cố Đức Mạn với vẻ mặt thất thểu đang ôm một túi đồ ăn MacDonald, sắc mặt thẫn thờ.

Hai anh em Stern và Alys ngồi đối diện với Cố Đức Mạn đều cầm một bịch MacDonald tương tự, có điều hai người đang say sưa thưởng thức món hamburger thịt gà.

Trước đó vài phút Dương Thần lái xe ghé vào một tiệm MacDonald trong thành phố gọi mấy bịch đồ ăn bằng hệ thống mua hàng dành cho xe ô tô, đương nhiên mỗi người trên xe đều được một phần.

- Cố Đức Mạn, anh không ăn sao, thật ra hambuger cũng rất ngon mà.

Alys thích thú nói.

Dù sao cũng lớn lên trong một gia đình giàu có, bình thường rất hiếm khi ăn loại đồ ăn nhanh rẻ tiền nên hai anh em họ ăn rất nhiệt tình.

Cố Đức Mạn giận dữ:

- Thật không biết anh ta nghĩ gì mà lại mua loại thức ăn này, sao Nhược Khê lại có thể ăn loại thức ăn rẻ tiền này, còn nữa, sao lại dùng loại thức ăn này để chiêu đãi hai người chứ?

Stern không để ý câu nói của Cố Đức Mạn, ăn xong gói thức ăn của mình lại chẹp miệng ý còn muốn ăn thêm, thấy Cố Đức Mạn không ăn thì giật lấy luôn túi đồ ăn của anh ta.

- Anh Cố Đức Mạn, nếu anh không ăn thì cho tôi nhé.

Stern không khách khí gì lấy hamburger ra cười nói.

- Đúng đấy, còn khoai tây thì cho em, khoai tây chiên của MacDonald ngon quá!

Alys cũng vui vẻ nói.

Cố Đức Mạn trừng mắt nhìn hai anh em vô tâm mà suýt nữa bật khóc, mặc dù anh ta cho rằng thứ đồ ăn này rất thấp hèn nhưng cũng không nói là mình không đói.

Trong khi đó lúc này Lâm Nhược Khê mà Cố Đức Mạn bảo đã bị ngược đãi đang ngồi ở ghế phụ trong tay đang cầm chiếc hamburger bít tết hai tầng mà Dương Thần mua cho, ngượng ngùng không thể há to miệng.

Lâm Nhược Khê không nhớ trước đây đã từng ăn hamburger hay chưa, đa phần mọi người ở Hoa Hạ đều cho rằng loại thức ăn này là đồ ăn Tây, rất nhiều người còn thích ngồi trong tiệm MacDonald hay KFC, ngồi hưởng thụ như đang ăn cơm ở nước ngoài, công dụng lón nhất của loại đồ ăn nhanh này là mua cũng nhanh mà ăn cũng nhanh, không cần đỗ xe, mua xong rồi thì ngồi trong xe ăn một chốc là xong, hoàn toàn không có điều gì đặc biệt.

Hơn nữa nếu nói về giá tiền, so với giá trị con người Lâm Nhược Khê mà nói thì dùng loại đồ ăn này chằng khác nào tự hạ thấp mình.

- Tại sao lại không ăn, bụng em vừa mới sôi lên mà, lẽ nào lại không đói?

Dương Thần một tay lái xe, một tay cầm hamburger cắn một miếng to, nhìn Lâm Nhược Khê còn không chịu mở miệng bực mình hỏi.

Lâm Nhược Khê cắn môi, không đói thế nào được, từ lúc xuống máy bay đến giờ còn chưa ăn gì, hơn nửa ngày rồi, sao có thể không đói cơ chứ?

- Anh có phải là cố ý không vậy?

Lâm Nhược Khê hỏi.

- Sao cơ?

Lâm Nhược Khê chỉ chiếc hamburger thịt bò thật dày trong tay hỏi:

- Cái hamburger dày như thế này bảo em ăn kiểu gì?

- Đương nhiên là mở miệng rộng ra như anh đây này.

Dương Thần nói rồi lại há miệng thật rộng.

- Nhưng... Nhưng như thế...

Lâm Nhược Khê vừa nghĩ đến chuyện mình phải há miệng thật rộng để cắn miếng bánh như thế là lại thấy khó khăn.

Dương Thần mệt mỏi nói;

- Ôi, đã đói đến mức bụng sôi đến rồi mà vẫn còn để ý đến dáng vẻ thục nữ gì nữa, coi thường hamburger sao? Cũng phải, người thô lỗ như anh thì mới ăn loại này, thì ra Nhược Khê nhà ta còn bị mắc chút bệnh công chúa cơ đấy!

- Anh mới mắc bệnh công chúa, đừng có coi em là trẻ con như thế, không cần phải khích tướng, chỉ là ăn hamburger thôi chứ gì, ấu trĩ...

Lâm Nhược Khê nghe Dương Thần châm chọc rất tức giận, trừng mắt nhìn hắn rồi lại nhìn chằm chằm cái bánh trong tay.

Cuối cùng Lâm Nhược Khê từ từ nhắm mắt, há miệng ra rồi cắn một miếng.

Thật ra thì hamburger kẹp thịt bò rất thơm, mặc dù dễ bị béo nhưng rất khó để kìm lại được, bụng Lâm Nhược Khê đã kêu réo ầm ỹ, ăn một miếng xong thì không thể kìm nổi cắn miếng tiếp theo.

Dương Thần lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Nhược Khê ăn mà hai má phúng phính, hóa ra khuôn mặt trái xoan xinh đẹp lúc này lại phùng lên như mặt bánh bao vậy.

- Xem em kìa, ăn trông thế nào rồi.

Dương Thần cười như mếu, ăn xong đồ trên tay thì lấy tay phủi phủi quanh miệng Lâm Nhược Khê.

Bởi vì cô ấy ăn nhanh quá nên nước sốt màu trắng vẫn còn dính bên mép.

Lâm Nhược Khê nhìn ngón tay quệt từ miệng mình một ít nước sốt, giận mình không thể nhảy ra khỏi xe, thật xấu hổ.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến Lâm Nhược Khê đột nhiên bị kích động, chỉ là thấy Dương Thần rất tự nhên cho ngón tay dính nước sốt vào miệng mút sạch.

Lâm Nhược Khê lập tức xấu hổ đến nỗi suýt nữa bị sặc.

Dương Thần cũng nhận ra hành động vừa rồi của mình có ngụ ý mờ ám nhưng cũng không hề xấu hổ nhìn Lâm Nhược Khê bên cạnh, trong bóng tối đã nhìn thấy vành tai cô đã đỏ lựng lên, Dương Thần cười đầy ẩn ý:

- Có gì đâu, cũng chẳng phải là hôn bằng miệng, nếu em yêu thấy bị thiệt thòi thì cùng lắm anh để em bôi nước sốt lên mép rồi để em lau bằng lưỡi nhé?

Lâm Nhược Khê suýt ngất, lại còn có người nói chuyện không biết xấu hổ như thế này sao, nhưng biết rằng có nói ra thì cũng chỉ tự làm mình thêm bực mình nên đành chỉ biết trút hết bực tức lên chiếc bánh trong tay, lại cắn những miếng thật to, nhưng có điều lần này Lâm Nhược Khê quay mặt đi chỗ khác không cho Dương Thần thêm cơ hội nào ngắm nghía mặt mình nữa.

Dương Thần cũng không trêu chọc gì nữa, hắn cũng biết Lâm Nhược Khê đói thật, việc gì cũng nên làm vừa phải thôi nên Dương Thần chăm chú nhìn đường cao tốc, chiếc xe Bentley tiến thẳng về phía thành phố Paris.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #496


Báo Lỗi Truyện
Chương 496/1652