Chương 483: Anh rất tàn nhẫn


Sắp đến thời gian ăn cơm, Dương Thần nói hết lời khuyên Christine là đi ra chờ xe

lửa, người phụ nữ thẳng thắn này, nếu không ngăn cản, để cô nói một đống trong nhà của

mình. Chính mình sẽ bị khinh bỉ vô hạn, Dương Thần cũng không muốn địa vị cao trong gia

đình của mình lại bị hạ thấp.

Đương nhiên, tiễn khách một cách tốt đẹp, không thể thiếu vài câu Quách Tuyết

Hoa nhắc tới. Nhưng Dương Thần cũng tập mãi thành thói quen máu mủ tình thâm. Tuy

rằng ngăn cách nhau không ít, nhưng trải qua mây giờ gặp mặt, dần dần thói quen thành

tự nhiên.

Mọi người trong nhà ngồi xuống, đang muốn ăn, Dương Thần mới kỳ lạ phát hiện.

Trên bàn ăn không có Lâm Nhược Khê.

Theo lý thuyết, Lâm Nhược Khê mỗi lần đến lúc này đều sẽ ra ăn cơm chiều, dù

sao cô cũng rất ít đi tiếp khách. Lúc trước còn tưởng vợ mình ở trên lầu làm việc, giờ phút

này xem ra không phải như vậy.

- Mẹ, Nhược Khê đâu?

Dương Thần không kìm được hỏi một câu.

Ngày thường Lâm Nhược Khê tan sở về nhà rất sớm, làm việc và nghỉ ngơi rất ổn

định, Dương Thần không lo lắng lắm. Nhưng đột nhiên một lần không về nhà ăn cơm. Hắn

vẫn khá thấp thỏm muốn biết Lâm Nhược Khê có sao không. Dù sao cũng là phú bà chủ

của tài sản hàng tỉ đồng. Nếu không vô cùng khiêm tốn, ba ngày lên hai đầu báo là chuyện

vô cùng tầm thường. Làm sao có thể nói không gặp là không gặp luôn, chắc sẽ không xảy

ra chuyện gì.

Quách Tuyết Hoa và vú Vương nhìn nhau hé miệng cười mới nói:

- Còn tưởng là con một mình ăn cơm, coi như có lương tâm nghĩ đến vợ.

Dương Thần có chút xấu hổ, ngày thường ở nhà vì Lâm Nhược Khê lãnh đạm, bản

thân cũng không chủ động nói gì. Xem ra bề trên không đề cập tới, không có nghĩ là họ

bằng lòng tình trạng như vậy, huống chi hai người còn không ngủ chung phòng.

- Cái này làm sao con có thể quên được.

Dương Thần nói.

- Cậu, tiểu thư vừa rồi có gọi điện, hình như ngày mai có chuyện quan trọng,

không có nhiều thời gian để làm việc, cho nên hôm nay phải tăng ca, hoàn thành nốt một

số văn kiện. Chiều không về nhà ăn cơm.

Vú Vương nói.

Dương Thần nhíu nhíu mày nói:

- Vậy cô ấy nói khi nào sẽ về? Chắc không phải ngủ cả đêm ở phòng làm việc

chứ?

Vú Vương khó xử lắc đầu:

- Cái này… ai mà biết được. Tính tình tiểu thư bướng bỉnh như vậy, ai cũng không

đoán được.

- Đứa con dâu này của tôi, không nói đến việc khác. Đối với công việc rất tâm

huyết, ai khuyên cũng không biết.

Quách Tuyết Hoa đến đây ở mấy ngày cũng đã hiểu về Lâm Nhược Khê một chút.

Đối với tác phong sống của cô ấy không biết làm sao.

Dương Thần bĩu môi, cầm lấy bát cơm, bắt đầu động đũa, vừa ăn vừa nói:

- Nếu như vậy, để vú Vương chuẩn bị chút đồ ăn, tôi mang cho Nhược Khê. Nếu cô

ấy chưa nói mấy giờ sẽ về, khẳng định là sẽ thức đêm.

Vú Vương dường như sớm biết Dương Thần sẽ nói như vậy, cười nói:

- Đồ ăn chuẩn bị xong rồi, nếu cậu muốn mang đi, vậy không còn gì tốt hơn,

khẳng định tiểu thư sẽ rất vui.

Tú Trinh ở bên cạnh miệng nhỏ nhắn cắn chân gà lúc này cười khanh khách nói:

- Không phải đâu, chị Nhược Khê khẳng định sẽ rất buồn bực.

Dương Thần liếc cô gái một cái, lời này cũng nói ra. Trên mặt mọi người đều tỏ ý

khó chịu.

Bất luận như thế nào, sự tình đã định như vậy, Dương Thần ăn từng miếng to

xong, liền nhận đồ ăn từ tay vú Vương, ra cửa, lái xe đi đến Ngọc Lôi.

Tuy rằng là thời gian tan tầm, trước tòa nhà Ngọc Lôi có rất nhiều người không

ngừng tuần kiểm. Tuy nhiên cũng đã quen mặt Dương Thần, các nhân viên an ninh tuy

rằng buồn bực vì sao giám đốc Dương lại mang đồ ăn đêm đến công ty, nhưng cũng không

hỏi nhiều.

Trong lúc đi thang máy lên tầng, đi đến cửa phòng Lâm Nhược Khê, kỳ lạ không

cần đi qua trợ lý mặt lạnh Ngô Nguyệt "kiểm Tra", Dương Thần cảm thấy nhanh hơn rất

nhiều.

- Cốc cốc cốc, gõ cửa, Dương Thần không đợi phản ứng bên trong, liền đẩy chiếc

cửa gỗ dày màu đỏ ra.

Phòng làm việc lớn như vậy, trước sau ngăn nắp như một. Trong không khí tràn

một mùi thơm, hỗn tạp một chút mùi gỗ thơm thượng đẳng, tỏa ra mê người.

Giờ phút này, trong phòng làm việc chỉ còn duy nhất ngọn đèn, chính là ánh đèn

vàng trên bàn làm việc, ngọn đèn phát ra ánh sáng rạng ngời ở toàn bộ phòng làm việc,

có vẻ mờ tối, vài phần mông lung và trong trẻo lạ lùng.

Cứ vùi đầu vào công việc Lâm Nhược Khê trong tay cầm bút. Lúc này vì nghe thấy

tiếng dập cửa, dĩ nhiên ngẩng đầu lên, một mái tóc không giống như ban ngày, thản nhiên

rối tung xuống. Chỉ vài phần hỗn độn tóc đen, làm nền quyện màu cho khuôn mặt.

Ban đêm mùa xuân bao giờ cũng không ấm áp, ngồi cả ngày Lâm Nhược Khê càng

cảm thấy lạnh. Trên người ngoại trừ áo sơ mi trắng, còn khoác chiếc vest màu đen, cả vóc

người nhỏ nhắn, để lộ vài phần mảnh mai, càng làm cho người ta thương tiếc.

Một thứ không hề thay đổi, đó chính là ánh mắt sáng ngời của Lâm Nhược Khê,

ánh mắt lãnh đạm lúc này thìn thẳng chằm chằm vào Dương Thần, dùng ánh mắt dò hỏi

hắn ý đồ đến.

Dương Thần đối mặt với vợ mình trầm giọng không vang, cũng không bất ngờ

nhiều. Phỏng đoán mình đã làm phiền cô làm việc, về phần mình vì sao đến, người ta cũng

không muốn biết.

- Bảo bối Nhược Khê, em đừng nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống thế, anh chỉ

có ý tốt mang cơm chiều đến cho em thôi.

Dương Thần cười đi ra phía trước, đem hộp cơm chậm như rùa mang đến để lên

bàn làm việc.

Lâm Nhược Khê nhìn hộp cơm, chớp chớp hàng mi đen:

- Đã nói với vú Vương là không cần rồi, vẫn mang tới.

- Người là sắt, cơm là thép. Em vẫn là người phụ nữ, sao lại có thể không ăn cơm

chứ. Nếu suy sức khỏe suy nhược, công ty giải trí quốc tế Ngọc Lôi này biết phải làm sao?

Dương Thần nửa đùa nửa thật, mở hộp cơm ra, lấy đồ ăn bên trong.

- Đừng lấy ra nữa, em còn chưa muốn ăn.

Lâm Nhược Khê vội ngăn cản nói:

- Chờ em xem hết chỗ tài liệu này, em sẽ tự ăn, anh để đấy, có thể về rồi.

Dương Thần nhìn nhìn tập tài liệu trong tay Lâm Nhược Khê, vẻ mặt buồn bực nói:

- Lại là những thứ này, em xem xong thì trời đã sáng rồi? Em làm như vậy không

phải nhiệm vụ mang cơm của anh thất bại hay sao? Không nên, không nên, em nhất định

phải lập tức ăn cơm cho anh, anh nhìn em ăn hết cơm.

Dương Thần mặc kệ sự ngăn cản của Lâm Nhược Khê, tự lấy bốn món ăn ra bát

thêm chút canh, mang đến bàn làm việc chiếm mất một khoảng rộng.

Một lúc, bàn làm việc Lâm Nhược Khê sạch sẽ, trở thành bàn ăn, trong không khí

tỏa ra mùi thơm của đồ ăn, kích thích khẩu vị người ăn.

Lâm Nhược Khê một hồi đau đầu, nam nhân này từ đầu đến giờ đều làm theo ý

mình. Ở ngoài mặt thì xem ra rất sợ mình. Nhưng gặp phải chuyện này, đều là hắn quyết

định, ai nói cũng không nghe.

- Không xem hết mấy thứ này, em không có tâm trạng ăn cơm, đồ ăn anh bày ra

rồi, đi nhanh đi.

Lâm Nhược Khê uể oải lắc đầu, cúi đầu xem tài liệu tiếp.

Dương Thần sớm biết rằng nữ nhân này không dễ nghe lời như vậy, cười hừ hừ, đi

đến bên Nhược Lâm, giật lấy giấy tờ trên tay cô.

- Anh làm gì vậy?

Lâm Nhược Khê co chút tức giận xoay người, ngẩng đầu oán hận nhìn Dương

Thần. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ, khí sắc vốn tái nhợt lại phát giận sinh ra đỏ ửng.

Cô vốn là vì công việc mà phiền lòng, giờ phút này hoàn toàn không có tâm trạng Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

ăn cơm, người đàn ông này đã không giúp mình thì thôi, mang cơm cho mình cũng không

giận hắn. Tại sao hắn nói cái gì mình phải làm cái đó?

Dương Thần nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Khê, hồn nhiên bất giác nói:

- Không có gì, anh chỉ muốn, nếu bảo bối Nhược Khê không tự để mấy thứ này

xuống được, thì anh giúp. Vậy em có thể ăn cơm rồi.

Dựa vào cái gì em phải nghe anh?

Lâm Nhược Khê căm giận hỏi.

Dương Thần cười hì hì nói:

- Đương nhiên phải nghe anh rồi, ai bảo anh là chồng em.

- Hừ, chuyện tiếu lâm...

Lâm Nhược Khê khinh thường liếc Dương Thần một cái.

- Cũng không biết là ai cả ngày ở bên ngoài quấn lấy người phụ nữ khác. Căn bản

không quan tâm thân phận mình là gì, sao tự nhiên hôm nay lại đổi tính. Anh đi cùng hồ ly

tinh của anh là được rồi. Làm gì mà phải quản chuyện ăn cơm của tôi? Tôi cũng sẽ không

đói mà chết.

Dương Thần có chút thẹn đỏ mặt tay trái sờ sờ cằm, cười nói:

- Lời này nói như thế nào... Nhưng anh vẫn quan tâm bảo bối Nhược Khê của anh,

người phụ nữ khác làm sao so với em được. Em và anh còn có giấy đăng lý kết hôn chính

thức với nhau phu nhân ạ.

- Không hiếm.

Lâm Nhược Khê nghiến răng nghiến lợi.

- Anh mang tài liệu trả ngay cho tôi, lập tức ra ngoài, tôi sẽ coi như không có

chuyện gì.

Dương Thần sắc mặt nghiêm:

- Không được, anh đã nói với em nhiều lần rồi, làm việc không thể liều mạng như

vậy, mặc kệ em phải thức đêm cũng được, suốt đêm cũng thế. Em phải ăn cơm trước đã,

anh không cho phép em ngược đãi bản thân như vậy.

- Anh...

Lâm Nhược Khê chỉ một tay vào Dương Thần, muốn nói gì đó, nhưng vừa nghĩ tới

Dương Thần da mặt dày, lại cảm thấy không có gì.

Dương Thần nhìn bộ dạng tức giận của Lâm Nhược Khê, mỹ nhân băng sơn kiều

thái thật đúng là mê hoặc lòng người, khóe miệng lập tức nở một nụ cười, ra vẻ tự hỏi một

lát sau. Cong lưng, dịu dàng nói:

- Bảo bối, hay là như vậy. Nếu em đáp ứng anh một việc, anh sẽ không quản em

ăn hay không ăn cơm, hơn nữa anh liền lập tức về nhà.

Lâm Nhược Khê cười lạnh nói:

- Dựa vào cái gì mà tôi phải đáp ứng anh một việc, tôi lại không nợ anh cái gì. Lần

trước hỏi mượn tiền anh, tôi đồng ý với anh. Nội trong một năm không so đo gì với tình

nhân của anh, chung sống hòa bình, tôi đã làm được. Đối với Sắc Vi cũng tốt, với An Tâm

cũng tốt, đều lịch sự. Chẳng lẽ anh không thấy anh rất tàn nhẫn hay sao?

- Luôn miệng nói anh là chồng tôi, anh chính là người chồng như vậy sao? Lần này

anh còn muốn tôi đáp ứng cái gì nữa? Bởi vì tôi không muốn ăn cơm, tôi cần làm việc, anh

muốn tôi đáp ứng anh chuyện gì? Anh ly hôn với tôi được rồi.

Nữ nhân nói rõ ràng từng chữ một, giống như nhiều giọt băng rơi xuống, rơi

xuống trong không khí...

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/1652