Chương 384: Băng hỏa lưỡng trùng thiên


2 gã người Brahma này mặt mày đơ đơ, giống như là con rối gỗ, dáng người hoàn toàn khác với người khác.

Một tên mặt mày đỏ thẫm, đồng thời khoác chiếc áo bào màu đỏ thẫm viền vàng, trên đó có vẽ kinh văn của Phệ Đà giáo, trên tay cầm một thanh kiếm ngắn mạ vàng, trên thanh kiếm ngắn có khắc hình vật tổ của ngọn lửa.

Người còn lại mặc chiếc quần dài màu xanh đen, ở trần, mái tóc đen bù xù dài đến hông, đồng thời không có bất cứ loại vũ khí nào, 1 tay cầm chiếc chuông bạc với kiểu dáng thô sơ, có một con rắn nhỏ màu trắng bạc quấn lấy cánh tay kia, đầu rắn đang bò đến đuôi rắn quấn quanh, có một sợi dây nhỏ màu đen.

Dương Thần lướt nhìn mấy cái vì có chút thích thú, cười nói:

- Nếu đoán không sai, bọn mày chính là thần lửa Agni, và thần nước Varuna, ồ... tạo dáng không tồi, chỉ là không biết thực lực thế nào.

- Trước mặt Minh Vương, không dám tự xưng là thần.

Agni lạnh lùng nói, đồng thời thanh kiếm ngắn mạ vàng trên tay, chợt bùng lên ngọn lửa màu vàng.

- Ôi, khách sáo vậy, tại sao nói nổi lửa thì nổi lửa liền vậy.

Dương Thần cười chọc tức.

Ngọn lửa trên thanh kiếm của Agni chiếu đỏ nguyên khuôn mặt màu đồng cổ, nghiêm nghị như vị thần linh bước ra trong ngọn lửa.

- Hôm nay, vì muốn thỉnh giáo võ công cao cường của ngài Minh Vương, tất cả mọi người mới tập trung hết ở Hoa Hạ, đừng khiến cho Agni phải thất vọng.

- Vì ta?

Dương Thần liếc nhìn căn cứ địa mẫu hạm trống không, trong lòng có chút hồi hộp, không lẽ, việc nhằm vào mẫu hạm chỉ là để ngụy trang?

- Chúng tôi muốn đá thần.

Tên Varuna nói một cách lạnh lùng, con rắn bạc trên tay thè lưỡi nhảy phóc lên, điều khiến người ta kinh ngạc là, lưỡi của con rắn bạc đó, có màu xanh thắm.

Con rắn bạc xoay tròn liên tục trên không, dòng khí lạnh đột nhiên hội tụ và đóng băng ở quanh thân nó, đồng thời, rắn bạc bắt đầu điên cuồng hút lấy dòng khí lạnh ở xung quanh để bổ sung.

Trong chớp mắt, con rắn bạc lớn cỡ ngón tay, bằng cách nuốt chửng dòng khí lạnh trong không khí, nó nở ra thành một con trăn khổng lồ lớn cỡ bắp đùi của con người.

Trăn khổng lồ mở to cái miệng đầy máu, rét lạnh thấu xương, làm cho sương mù trắng tan đi.

Vẻ mặt Dương Thần có chút suy tư.

- Tại sao bọn mày cũng muốn có món đồ đó, cục đá đó thật sự có sức hấp dẫn đến vậy sao?

Trên thực tế, Dương Thần đã nhận ra mọi chuyện không như mình nghĩ lúc đầu.

Mấy gã Brahma này, không ngờ tính đánh nhau 1 cách trắng trợn với mình, điều này cho thấy, bọn họ đích thật đến đây là vì đá thần và mình, cho nên họ không chút do dự trở mặt với mình.

Vấn đề là, vì sao lại lấy mẫu hạm làm cái cớ? Chẳng lẽ chỉ là vì muốn dụ mình tới nơi này? Hay còn có nguyên nhân khác?

Nhưng tình huống trước mắt, không để cho Dương Thần suy nghĩ quá nhiều, Agni và Varuna tấn công như băng hỏa lưỡng trọng thiên, đã sắp đánh tới.

- Vèo...

Thanh kiếm ngắn mạ vàng trong ngọn lửa cháy bừng bay đến trước mặt Dương Thần còn khoảng vài mét, thì đột nhiên rơi xuống.

Lưỡi dao như 1 tia sáng mang theo 1 cơn sóng sôi sùng sục, nghiên nghiên chém về hướng của Dương Thần.

Varuna nhẹ nhàng lắc vang chiếc chuông bạc trên tay tên, tiếng chuông trong trẻo nhưng lại rất giống như khúc nhạc gọi hồn, con trăn băng khổng lồ nghe thấy tiếng chuông có vẻ như loạn xạ này, đã bay lên vèo lên từ mặt đất, quất chiếc đuôi có vô số bông tuyết vào Dương Thần.

Dương Thần nhìn thấy lưỡi kiếm lửa và đuôi rắn sắp đánh trúng mình, nhưng lại không né tránh, mà chỉ bước về phía trước một bước, Tiên Thiên Đại Viên Mãn lưu chuyển tạo thành một quả cầu bảo vệ, rắn chắc cùng lúc làm cho lưỡi dao lưỡi văng ra, và làm vô hiệu sức mạnh cực lớn của đuôi rắn.

Agni và Varuna dường như đã sớm biết mấy chiêu này vô dụng, nên không cảm thấy kinh ngạc.

Agni thân thủ cực kỳ mạnh mẽ, sau khi khua tay tạo ra 2 lưỡi dao lửa, người đã xuất hiện trước mặt Dương Thần, nhún người giơ kiếm, lại thêm 1 lưỡi dao lửa bùng cháy trong ngọn lửa màu vàng chém xuống.

Varuna thì nhanh chóng vọt đến phía sau Dương Thần, rung mạnh chiếc chuông bạc trong tay, con trăn băng khổng lồ liền quấn lấy cơ thể của Dương Thần bằng thân hình khổng lồ của nó.

Quả cầu bảo vệ của Dương Thần không dễ phá hủy đến như vậy, cú chém lửa của Agni vào trước người Dương Thần, thì bị văng ra rơi xuống đất, không thể chạm vào cơ thể của Dương Thần dù chỉ là 1 chút.

Ngọn lửa vàng rơi xuống nền bê-tông cứng cáp, bổng phát ra tiếng nước "xèo" 1 cái, nhiệt độ kinh khủng làm cho kim loại hòa tan thành nước thép.

Ánh mắt của Agni càng tỏ ra chăm chú hơn, gã hiểu rất rõ, nhiệt độ cao mà thanh kiếm ngắn của gã có thể tỏa ra, nhưng chiếc vòng bảo hộ kỳ lạ ở ngoài cơ thể của gã đàn ông trước mặt, lại khiến gã phải bó tay.

Varuna nhìn thấy lưỡi dao sắc bén có nhiệt độ cao của Agni bị vô hiệu, lập tức chỉ huy con trăn băng khổng lồ buộc chặt Dương Thần, dùng sức mạnh khủng khiếp của nó thử kẹp bể quả cầu bảo hộ của Dương Thần, đồng thời liên tục tỏa ra khí lạnh âm vài chục độ.

Mặt đất và trong không khí rải rác nhiều mảnh băng vụn, trăn khổng lồ dường như đã biến thành trăn thủy tinh, thân hình phát ra ánh sáng trắng.

Agni thấy rét lạnh đến như vậy, mà quả cầu hộ thân của Dương Thần vẫn không chịu bể, ngọn lửa của thanh kiếm ngắn cầm trên tay càng cháy rừng rực hơn, nhún người nhảy lên, từ trên trời giáng xuống, 1 ngọn lửa xoáy màu đỏ bao lấy và hòa dòng khí lạnh mà con trăn khổng lồ tạo ra.

Cả khu vực của Dương Thần, lửa đỏ và băng lạnh liền giao thoa với nhau, không ngừng va chạm ma sát, tạo ra nhiều vụ nổ lớn và cơn lốc xoáy của dòng khí.

Khóe miệng Dương Thần nhép môi cười khẽ.

- Có chút bài bản, tuy nhiên, muốn lấy đá thần, bọn bây quá ngây thơ rồi.

Vừa nói dứt lời, Dương Thần không còn hứng thú tiếp tục xem hai gã này biểu diễn nữa, đồng thời cũng quyết định giải quyết hết vấn đề trước mắt rồi mới tính tiếp, cụ thể vì sao người của Brahma phải đi đường vòng để cướp đá thần, để sau này mới nghĩ tiếp.

1 bàn tay của Dương Thần, đưa thẳng vào trong lửa băng, chụp lấy phần 7 tấc của con trăn băng khổng lồ đang giãy dụa điên cuồng, rồi dùng sức bóp 1 phát.

- Đùng!

Một tiếng nổ giòn vang, 1 luồng Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh của Dương Thần bất ngờ đi xuyên qua đầu của con trăn khổng lồ.

Băng tuyết bên người Dương Thần dần dần tan đi, còn tên Varuna thì vào lúc con trăn khổng lồ bị giết chết, trong miệng thấm ra 1 dòng máu đỏ tươi, loạng choạng bước lui lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch ra.

Agni cảm thấy tình tình thế không ổn, vội vàng bay lên cao tránh xa chỗ của Dương Thần.

Dương Thần không định để gã chạy thoát, xoẹt 1 cái, người của hắn đã bay lên trên đầu của Agni.

Agni căn bản không kịp nghĩ tại sao lại lợi hại đến như vậy, đầu đã bị chân của Dương Thần đá 1 cái nát như tương, nguyên người như quả dưa hấu nổ tung trên không trung.

Bọn Brahma trên tháp cao liền tối tăm mặt mày, cuối cùng cũng ý thức được muốn đối phó Dương Thần dường như có chút bất khả thi, Agni và Varuna tuy chỉ thuộc hàng cao thủ bậc trung của Brahma, vốn là thuộc hạ của Shiva, nhưng nếu so sánh với đặc công số 1 thế giới, thì mạnh hơn rất nhiều, nhưng ở trước mặt Dương Thần, dường như không chịu nổi 1 cú.

Cùng lúc đó, cuộc chiến của Đêm Đen và Vân Miểu sư thái cũng không kém phần sôi nổi, Vân Miểu sư thái tuy đã tiêu hao không ít công lực, nhưng Đêm Đen cũng không tài nào kết liễu ả ngay tức khắc.

Cuộc đối đầu của Thái Ngưng và Tu La Nữ, lại có vẻ làm người ta hoa cả mắt, khinh công Hoa Vũ Bất Đoạn cùng với đủ loại mánh khóe ám khí, còn Tu La Nữ tay cầm thanh đao lưỡi liềm, cũng đấu với Thái Ngưng cùng tốc độ cực nhanh.

Thực lực mạnh mẽ hơn 1 chút như Ngọc Ki Tử đã đánh bại Shiva ba hoa khoác lác, mấy chiêu tà pháp của Shiva đều bị vô hiệu trước những lá bùa Côn Đôn của Ngọc Ki Tử, chưa kể chân khí Tiên Thiên của Ngọc Ki Tử đã làm rách cơ thể của Shiva, khiến ả toàn thân dính đầy máu tươi.

Trong lòng Dương Thần bình tĩnh lại, nhìn lên trên tháp cao, cười nói:

- Brahma Thiên Vương, xem ra thuộc hạ của mày không có tài cán gì cho lắm.

- Hừ.

Brahma Thiên Vương cười lạnh nói:

- Minh Vương Các Hạ, tướng quân của Viêm Hoàng Thiết Lữ, đang trong tay tao, nếu mày làm càn, tao sẽ cho nó đi về tây thiên cực lạc ngay, đồng thời, không lẽ mày không phát hiện, người của Bão Cát, không có mặt ở đây sao?

Dương Thần giật mình, người của Bão Cát không ai có mặt ở đây, thật sự khiến hắn lo lắng, nếu người của Bão Cát đi tập kích những thành viên Viêm Hoàng Thiết Lữ bị thất lạc, đáng lẽ cũng phải về đến đây rồi, trừ khi cả đám tử chiến hết rồi, nhưng như vậy lại không hợp logic cho lắm.

Còn có một điều khiến Dương Thần cảm thấy kỳ lạ, chỉ thấy Lâm Chí Quốc ở đây, lại không thấy Áo Xám, người luôn theo Lâm Chí Quốc như hình với bóng.

Chẳng lẽ, cái gã công lực chỉ đứng sau Vân Miểu sư thái, cũng bị Brahma và người của Bão Cát giết hại rồi?

- Nếu mày biết điều, chỉ cần giao đá thần cho bọn tao, bọn tao sẽ hứa với mày, không tính toán việc mày giết hại Agni và Varuna, đồng thời thả luôn Lâm tướng quân, bằng không sự việc sẽ gay go hơn là mày tưởng tượng đấy.

Brahma Thiên Vương ánh mắt u ám nói.

- Nhất thiết đừng giao đá thần cho chúng.

Thái Ngưng đang chiến đấu với Tu La Nữ ở bên kia nghe thấy Brahma nói vòng vo, chỉ là vì viên đá thần của Dương Thần, vội vàng nói với Dương Thần.

Dương Thần có chút sửng sốt, không ngờ Thái Ngưng lại nói như vậy, lần này người bị bắt làm con tin chính là tướng quân của cô, xem ra trong mắt của cô, cho dù phải hy sinh tướng quân, cũng không thể để đá thần rơi vào tay kẻ thù.

Nhìn tiếp ánh mắt của Ngọc Ki Tử và Vân Miểu sư thái, Dương Thần khẩn định, mấy người này thà hy sinh Lâm Chí Quốc, cũng không bằng lòng để Dương Thần giao đá thần ra.

Nhất là Vân Miểu sư thái, cặp mắt đã đỏ bừng lên, biết rõ lần này người chồng Lâm Chí Quốc cửu tử nhất sinh, bà không thể không cắn răng chịu đựng.

- Hình như thủ hạ của mày cũng không đủ thì phải.

Trong lòng Dương Thần khẽ thở dài, bay lên tháp cao nói 1 câu lạnh lùng, trong lòng suy nghĩ, có nên liều mạng giết sạch đám người này rồi mới tính tiếp, nếu đủ nhanh nhẹn, nói không chừng còn có thể cứu thoát Lâm Chí Quốc, tuy, với khoảng cách này, đối mặt với bọn Brahma, cơ hội đó không lớn lắm.

Bỗng nhiên, Brahma Thiên Vương híp mắt lại, Đêm Đen ở kế bên nghe thấy gì đó, nhếch miệng mỉm cười, làm như nắm chắc phần thắng trong tay.

- Có lẽ, ngài Minh Vương Các Hạ nên xem qua cái này.

Brahma Thiên Vương nói xong, lệnh cho Đại Lực Ma La xách ra 1 chiếc máy chiếu từ trong góc, đây là thiết bị thường được trang bị ở căn cứ, nhưng không biết, bọn chúng muốn chiếu phim gì.

Trong lòng Dương Thần cảm thấy có điềm xấu, mười mấy phút sau, Đại Lực Ma La mở tính hiệu tiếp nhận thiết bị, đưa màn hình, chiếu trực tiếp vào bức tường kim loại màu trắng bạc ở phía sau tháp cao.

Dương Thần vừa nhìn thoáng, sắc mặt liền tê tái sợ sẹt.

Chỉ thấy, cảnh trong đoạn phim, chẳng phải gì khác, mà là ở ngoài biệt thự Long Cảnh Uyển.

Dương Thần nhận ra hai người đó, chính là thành viên phụ trách bảo vệ đám người Lâm Nhược Khê thuộc tiểu đội Hải Ưng.

Cảnh này cho thấy rõ, Bão Cát đã điều tra đến nhà của mình rồi, cũng biết trong nhà có những ai, họ đã giết chết thành viên phụ trách bảo vệ của tiểu đội Hải Ưng, như vậy muốn giết luôn 4 người phụ nữ trong nhà, hiển nhiên dễ như ăn cháo.

Tuệ Lâm tuy có chút thực lực, nhưng không phải là Vân Miểu sư thái, nếu đối phó với 1 tên chiến sĩ bất tử của Bão Cát có lẽ còn được, nhưng đối phó với 2 tên, thì chỉ có con đường chết.

Cũng vào lúc này, tất cả người của Viêm Hoàng Thiết Lữ, cùng với các chiến sĩ của tiểu đội Hải Ưng khác, tất cả đều đang chiến đấu gian khổ, hoặc đã bị giết hại, căn bản là không đủ lực lượng để bảo vệ đám người của Lâm Nhược Khê trong biệt thự.

Cuối cùng thì Dương Thần cũng biết quân bài bí mật của Đại Phạm Thiên Vương là gì, không ngờ lại liên minh với Bão Cát, khống chế tính mạng của gia đình mình, ép mình phải giao đá thần sao?

Tuy hội Bát Kỳ trước đó đã từng sử dụng chiêu này, nhưng bản chất lại khác hẳn với lần này.

Lần đó, vì lần đó mình có cơ hội giết 3 tên nhẫn giả đó, vì vậy mà trong lòng bọn họ có chút sợ hãi. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Nhưng lần này, trừ khi mình có thể di chuyển đến biệt thự trong nháy mắt, nếu không, bất luận mình có giao ra đá thần hay không, thì đám người Lâm Nhược Khê đều có thể bị bắt đi làm con tin, dù sao thì, mình cũng không còn gì để đàm phán nữa.

Không giao đá thần, đám phụ nữ trong nhà sẽ phải chết, giao đá thần ra, có thể vẫn bị bắt làm con tin.

Nước cờ độc này, xem ra không đến nỗi khó đoán, nhưng lại rất khó làm.

Trước hết, rõ ràng đã có người điều tra ra toàn bộ thông tin cá nhân của mình, kết tiếp, cần phải có nhân lực, lôi kéo bọn người của Viên Hoàng Thiết Lữ, đồng thời rõ như lòng bàn tay cách bố trí tiểu độ Hải Ưng của mình, càng kinh khủng hơn, bọn người này vừa đến Trung Hải, lại có thể biết hết tất cả vị trí cụ thể của thành viên Long Tổ và Bát Bộ Chúng, nếu nói không có nội gián, Dương Thần tuyệt đối không tin.

Cùng lúc, rơi vào 1 cơn lốc xoáy với âm mưu lớn như vậy, khiến tim của Dương Thần đập mạnh vì sợ hãi.

Dường như cùng lúc, cảm thấy phe mình đã nắm được thế chủ động, Shiva, Tu La Nữ, cũng như tên Đêm Đen đang báo cáo với Brahma, trở về tháp cao, đứng kế bên Brahma, đồng thời không muốn tiếp tục đánh nhau với đám người của Ngọc Ki Tử nữa.

Sức chiến đấu thật sự bị tổn thất của Brahma, chỉ có 2 tên Agni và Varuna bị Dương Thần đánh bại mà thôi, còn lại 10 mấy nhân vật chủ chốt, thì chẳng tổn thất gì cả.

- Minh Vương, hy vọng mày suy nghĩ cho kỹ, bọn tao sẵn sàng từ ngàn dặm xa xôi đến Trung Hải của Hoa Hạ, để đánh trận này với mày, dĩ nhiên là phải chuẩn bị hết mọi thứ, dù hôm nay mày có chịu giao đá thần ra hay không, hay là muốn điều mạng với bọn tao, thì bọn tao cũng đã suy tính hết rồi.

- Nhưng, đá thần, dù sao cũng chỉ là vật ngoài thân, đối với mày chẳng có nhiều công dụng cho lắm, thôi thì giao cho bọn tao, thì bọn tao cũng dễ dàng thả vợ của mày ra.

Brahma Thiên Vương cười lạnh lùng nói.

Dương Thần hít 1 hơi thật sâu, cười nói:

- Vợ tao? Vậy còn những người khác thì sao?

Đại Phạm Thiên Vương cười nói:

- Mẹ của mày, bọn tao sẽ tạm thời "bảo kê" cho, đợi đến lúc bọn tao cảm thấy có thể yên tâm trả lại cho mày, thì tự nhiên sẽ đưa về Hoa Hạ.

Dương Thần trong lòng chợt hiểu ra mọi chuyện – đúng là có kẻ phản bội.

Phải biết, trong biệt thự của mình ngoài Lâm Nhược Khê ra, vẫn còn người khác, nếu không phải là người rất quen của mình, thì 2 tên chiến sĩ Bão Cát vốn không biết gì vẫn chưa vào trong biệt thự, đã biết rằng trong đó còn người khác, dĩ nhiên là có người nói với bọn Brahma.

Huống chi, mình và mẹ Quách Tuyết Hoa, mới nhận nhau được có mấy ngày, người của bọn Phạm Thiên đã biết Quách Tuyết Hoa ở trong đó, lại còn muốn bắt mẹ đẻ làm con tin nặng ký, rõ ràng đã âm mưu từ trước.

Rốt cuộc ai đã mật báo, làm cho cả đám của Viêm Hoàng Thiết Lữ và tiểu đội Hải Ưng bị khống chế, Dương Thần không thể nào nghĩ ra ngay, tình hình trước mắt, nếu mình không giao ra đá thần, chỉ có 1 kết cục – mất cả chì lẫn chài.

Chỉ có điều, vừa nghĩ đến Lâm Nhược Khê, hay Quách Tuyết Hoa, bị 2 tên chiến sĩ đánh thuê của Bão Cát bắt làm tù binh, tim của Dương Thần liền co giật mạnh, tuy rằng đang nổi giận hừng hực, nhưng lại phải cố gắng chịu đựng, thật đau khổ vô cùng.

- Dương Thần, nhất quyết không được mềm lòng, cho dù cậu có giao ra đá thần đi chăng nữa, bọn họ nhất định vẫn bắt Lâm Nhược Khê đi, đến lúc đó cậu sẽ chẳng còn gì.

Vân Miểu sư thái nhìn sắc mặt của Dương Thần tỏ ra chần chừ, có chút bối rối, liền khuyên can:

- Đá thần là quan trọng nhất, nếu bị bọn quái vật này lấy đi, không may dùng đá thần bồi dưỡng ra minh thần, lúc đó Hoa Hạ sẽ càng nhiều tai ương hơn, vận mệnh của thế giới sẽ biết hóa long trời lở đất.

- Phải đó, anh bạn nhỏ, sư thái và tướng quân vốn là vợ chồng, cổ đã gạt đi nước mắt vì nghĩa diệt thân, vì đại cuộc không tiếc hy sinh chồng của mình, cậu cũng phải nghĩ cho sinh linh của thế gian này mới được.

Ngọc Ki Tử không kìm được đành mở miệng nói:

- Cổ đã nghe nói công dụng của viên đá thần, nói rằng Dương Thần khi ấy thành công giết thần chính là nhờ vào đá thần, đó chẳng lẽ chỉ là lời nói đùa thôi?

Thái Ngưng lại mâu thuẫn nhìn Dương Thần, trong lòng cổ hy vọng Dương Thần có thể cứu lấy đám người Lâm Nhược Khê, Tuệ Lâm, dù sao cổ cũng là phụ nữ, cảm thấy 1 người đàn ông đối xử như vậy với người nhà của mình, thực sự quá tàn nhẫn, nhưng bản thân cổ lại hiểu rất rõ, nếu giao đá thần cho bọn Brahma, thì hậu qua không thể tưởng tượng nổi.

Dương Thần không cần suy nghĩ lâu, chỉ cúi đầu lặng lẽ 1 hồi, rồi ngẩn đầu nói:

- Tao sẽ nói, mày cho 2 tên đó đi lấy đá thần được không?

- Dương Thần.

- Anh bạn trẻ.

Ngọc Ki Tử và Vân Miểu sư thái hoảng sợ, Thái Ngưng thì bối rối khó tả, nhìn ánh mắt Dương Thần trở nên mơ hồ khó hiểu.

Brahma Thiên Vương cười lớn, những người như Shiva, Đêm Đen đứng 1 bên cũng lộ vẻ cao ngạo của kẻ thắng trận, ngạo nghễ liếc nhìn đám người của Dương Thần.

Đại Phạm Thiên Vương đưa mắt ra hiệu cho Đêm Đen, Đêm Đen liền hiểu ý, nói với Dương Thần:

- Ngài Minh Vương quả nhiên sảng khoái, chỉ cần nói với tôi, tôi sẽ tự biết cách sai khiến 2 tên đó đi tìm.

Dương Thần mặc kệ sắc mặt hoảng sợ của đám người Ngọc Ki Tử, bình tĩnh nói:

- Đá thần, ở trong hầm xe của căn biệt thự, mày kêu bọn chúng vào trong đó, rồi đi về hướng bắc…

Dựa vào lời nói của Dương Thần, Đêm Đen 1 tay chỉ vào ấn đường, hình như dùng cách truyền sóng não nào đó, từ xa chỉ huy 2 tên chiến sĩ Bão Cát.

1 tên cầm thiết bị ghi hình, tên còn lại phụ trách tìm kiếm.

Chỗ mà Dương Thần chỉ, chính là nơi cất giấu chiếc hộp đen lúc mới vào ở biệt thự Long Cảnh Uyển, trên bức tường ở trong góc bị che khuất, lấy cục gạch bị lỏng ra, thì có thể lấy chiếc hộp đen ở bên trong.

Lần đó 3 tên nhẫn giả bắt Lâm Nhược Khê, vú Vương làm con tin, Dương Thần đã lấy ra từ chiếc hộp đen viên đá thần giả.

Sau khi Đêm Đen chỉ huy 2 gã chiến sĩ lấy ra chiếc hộp, đám người của Brahma Thiên Vương tỏ ra vui mừng vô cùng, nhưng cố gắng nhịn không tỏ ra khoa trương thái quá, cuối cùng thì, giấc mơ của bọn họ cũng sắp thành hiện thực.

Vẻ mặt của Vân Miểu sư thái và Ngọc Ki Tử thì lại chua xót không dứt, họ không có cách nào ngăn cản Dương Thần, chỉ còn cách trơ mắt nhìn Dương Thần nói ra chỗ cất giấu.

Lúc này, Đêm Đen chỉ huy 2 gã chiến sĩ mở chiếc hộp ra.

Trên màn hình, sau khi gã chiến sĩ Bão Cát mở chiếc hộp đen ra, trong đó trống trơn chẳng có gì hết, vốn chẳng có cái gì trông giống như đá thần cả.

Sắc mặt của Brahma Thiên Vương cứng đờ, vô cùng thất vọng, trầm giọng nói:

- Minh Vương, mày giỡn mặt, hơi quá rồi đó… đừng tưởng, bọn tao không dám giết người nhà của mày.

Dương Thần mỉm cười.

- Bọn mày là heo hả?

- Cái gì?

Gã Đại Lực Ma La giận dữ hét lên:

- Mày dám chửi bọn tao?

Dương Thần cười ha hả nói:

- Bọn mày không phải heo thì là gì? Bọn mày đã từng nhìn thấy đá thần chưa? Bọn mày có thằng nào biết hình dáng của đá thần ra sao không?

- Ý gì…

Brahma Thiên Vương dường như đoán được gì đó.

Dương Thần bĩu môi, nói:

- Chiếc hộp đen trên tay kẻ đó, chiếc hộp chính là đá thần.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #384


Báo Lỗi Truyện
Chương 384/1652