Chương 366: Nỗi buồn của Tuệ Lâm


Chuyện trải qua đêm hôm qua giống như trò đùa, khiến cho buổi sáng hôm sau lúc ăn cơm, Dương Thần cũng không dám nhìn mặt Lâm Nhược Khê.

Cũng không hẳn là vì Dương Thần xấu hổ, chỉ là cảm thấy chuyện mình làm rất ấu trĩ, ấu trĩ thì cũng đành, còn thất bại đến mức không còn mặt mũi nào nhìn người khác.

Lâm Nhược Khê thì lại coi như không có chuyện gì xảy ra. Nhai nuốt chậm rãi, giống như một núi băng, hỉ nộ ái ố, căn bản là nhìn không ra chuyện gì.

Buồn bực và căng thẳng nhất có lẽ là Tuệ Lâm, bị kẹp giữa hai người, trái cũng không đúng mà phải cũng không xong.

Đêm qua bị Dương Thần sờ mó, lại bị thơm một cái ở tai, Tuệ Lâm cả người nóng bừng, toàn thân ngứa ngáy, cả đêm không ngủ được.

Từ nhỏ đến lớn, đi theo Vân Miểu sư thái, vỗn dĩ còn định làm một tiểu đạo cô suốt cả đời, ai biết được lại bị bà nội ngớ ngẩn nhét vào nhà người ta như thế này, còn bắt mình tiếp cận Dương Thần, bắt mình phải hoàn thành chuyện chung thân đại sự...

Vốn dĩ Tuệ Lâm nhìn thấy giữa Dương Thần và Lâm Nhược Khê có khúc mắc tình cảm, cảm thấy mình không nên tham dự vào rồi, nhưng bây giờ, bản thân mình không muốn tham gia cũng khó.

Tuệ Lâm biết ngoài miệng mình nói không để ý gì, nhưng trong lòng vẫn thực sự rất để ý.

Chung quy là do lớn lên dưới sự dạy dỗ của quan điểm giáo dục truyền thống, trước đây đến nửa sợi tóc cũng còn chưa bị người đàn ông nào chạm đến, hôm qua vừa bị hôn, vừa bị ôm, lại vừa bị sờ mó, Tuệ Lâm sao có thể nói là không để ý được cơ chứ?

Chỉ có điều, người đàn ông đó lại chính là anh rể mình...

Tuệ Lâm buồn phiền, cả buổi sáng cũng chỉ ăn được mấy miếng cháo, buông bát đũa xuống, không còn tâm trạng để ăn uống gì.

Vú Vương thấy thế, quan tâm hỏi:

- Tuệ Lâm, có phải có chỗ nào không thoải mái không, sao lại ăn có một chút như vậy?

Tuệ Lâm vội lắc đầu.

- Không phải đâu, vú Vương, con chỉ không đói thôi, con rất khỏe.

- Ừ, - Vú Vương nửa tin nửa ngờ gật gật đầu, xem chừng cũng biết thanh niên bây giờ có đủ thứ phiền não, nên cũng không hỏi nhiều nữa.

Đang lúc Tuệ Lâm cảm thấy ngồi trên ghế đến mỏi cứng cả người rồi, rất không thoải mái, đúng lúc đấy chuông cửa vang lên.

- Để con ra mở cửa.

Tuệ Lâm dường như tìm thấy được biện pháp để giải thoát, lập tức chạy ra mở cửa cho khách.

Dương Thần và Lâm Nhược Khê đều quay ra nhìn nhau một cái, chỉ thấy ánh mắt Lâm Nhược Khê lãnh đạm như sương.

Dương Thần sờ sờ mũi, cảm thấy tốt nhất vẫn là không nên nhìn người phụ nữ này, ít nhất phải qua một tuần thì mới có thể nguôi ngoai đi một chút.

- Ai vậy, sớm như vậy đã đến rồi,

Vú Vương bực mình hỏi.

Dương Thần nhún vai, thuận miệng nói,

- Có khi lại là người đến chúc tết cũng nên.

Tuệ Lâm nhẹ nhàng mở cửa, khuôn mặt vốn dĩ nở một nụ cười thoải mái, nhưngkhi nhìn thấy người đứng ở cửa, khuôn mặt mỉm cười của Tuệ Lâm lập tức không còn nữa, miệng há hốc, con ngươi mở to với bộ dạng không thể tin được.

Đứng ngoài cửa, là hai ông bà già, chính xác ra, là một ông lão, và một bà lão có vẻ hơi giống người giúp việc.

Ông lão mặc một chiếc áo kiểu thời Đường đỏ thắm, phía dưới là một chiếc quần vải thô màu đen, chân đi một đôi giày kẻ sọc trắng đen được khâu thủ công, mái tóc chỉnh tề được trải gọn gàng, hất ra phía sau, trên mặt có rất nhiều đốm đồi mồi và nếp nhăn.

Cũng không cao lớn lắm, nhìn hơi gầy, và có chút gì đó tinh ranh.

Người phụ nữ phía sau ông ta mặc một cái áo bông màu xám giống như quần áo thời dân quốc, mặt mũi cũng hiền lành, tóc trắng như cước, nhưng tinh thần rất minh mẫn.

Ông lão nhìn thấy Tuệ Lâm, giống như nhìn thấy đứa cháu gái của mình vậy, mỉm cười để lộ những nếp nhăn, hiền lành nhìn Tuệ Lâm một cái, nói:

- Là con bé nhà Lâm gia, đã lớn như vậy rồi cơ à.

Tuệ Lâm cuối cùng cũng xác định được là mình không nhận nhầm người, vội vàng lui xuống ba bước, mang theo cả cảm giác nghiêm túc và kính sợ, xúc động cúi đầu xuống, xoay ngoắt một trăm tám mươi độ lại.

- Chủ... chủ tịch quốc hội, chào ngài.

Hành động kỳ lạ của Tuệ Lâm lập tức thu hút sự chú ý của ba người ngồi trong phòng, sao đột nhiên con bé này lại cúi đầu? Ai đến vậy?

Ông già đó khoát khoát tay, giọng ấm áp nói:

- Ta từ lâu đã không còn làm việc đó nữa rồi, đừng như thế này, ta sáng sớm đã đến thế này, không quấy rầy bữa sáng của mọi người chứ?

- Đúng là quấy rầy... à không không không, không phiền gì đâu ạ.

Tuệ Lâm suýt chút nữa thì nói thật, mặt đỏ bừng, lo lắng không biết nên nói như thế nào mới được.

Ông già cười ha hả,

- Đừng lo lắng, ta không phải là lão yêu quái ăn thịt người đâu.

Tuệ Lâm thầm nghĩ, có thể không căng thẳng sao? Mặc dù từ nhỏ đến lớn, lúc nhỏ luôn đi theo sau bà nội, gặp nhiều nhất cũng không đến ba lần, nhưng ông già đứng đối diện mình đây, lại là người mà tuyệt đối mình không dám quên mặt.

Đây chính là một trong những người có công lớn trong việc thành lập Trung Quốc, là khai quốc công thần sau này.

Những chuyện khác không nhắc đến, tuy Tuệ Lâm không thường ở Nga Mi tập võ, cũng không về Yến Kinh nhiều, nhưng Miểu Vân sư thái thỉnh thoảng cũng có nhắc đến, nên cũng biết năng lực của ông già này lớn đến thế nào.

Hiện giờ ờ cục Chính trị Trung Ương, ngoài chủ tịch ra, hầu như cái gì cũng liên quan đến ông già này, không cần nhắc đến cán bộ cấp tỉnh, cấp sở khác, chỉ sợ rằng ba cán bộ quản lý cao nhất, thì cũng sẽ có một người tự nguyện gọi ông già này là "thầy " rồi.

Lâm gia ở Yến Kinh tuy rằng cũng là một gia tộc lớn, lâu đời, nhưng so với vị một tay đưa gia tộc lên đến đỉnh cao này, thì thực sự cũng chỉ đáng xếp hạng hai mà thôi.

Nếu không có ông già này hô mưa gọi gió ở cái thời đại đó, thì gần như internet truyền thông không thể phát triển được, ti vi là thứ đồ lạ và hiếm ở Trung Quốc, ông già này, tuyệt đối có thể trở thành một vĩ nhân.

Chỉ tiếc rằng thời đại không giống nhau, vì vậy sau khi ông già này nghỉ hưu, gần như đám thanh niên trẻ không mấy ai còn nhớ đến nhân vật này, cho dù có nhớ đến, cũng chỉ còn nhớ được hình dáng mơ hồ mà thôi.

Tuệ Lâm dù sao cũng chẳng phải cao nhân ngoại thế gì, chỉ có điều, lúc mới ra đời, ý nghĩ còn đơn thuần của một cô gái, nhìn thấy lãnh đạo cao cấp của quốc gia, đương nhiên là vừa ngạc nhiên vừa sợ rồi.

- Ta và ông nội cháu, mặc dù là kém không ít tuổi, nhưng cũng có thể tính là ngang hàng với nhau, nếu cháu cảm thấy gọi cách nào cũng không thích hợp, vậy thì gọi ta là Dương gia gia đi.

Dương Công Minh nhìn thấy Tuệ Lâm đang không biết nên mở mồm như thế nào, cười nói.

Tuệ Lâm dịu dàng đáp:

- Vâng Dương gia gia.

Đối với việc Dương Công Minh đột nhiên đến, sau khi bớt căng thẳng, Tuệ Lâm nghĩ thật kỹ, cho là lần này ông đến vì chuyện của đứa cháu Dương Liệt, nên rất lo lắng nhìn về phía Dương Thần đang ngồi ở bàn ăn.

Nhưng không ngờ, Dương Công Minh chỉ mỉm cười đi đến trước mặt Dương Thần, nói năng một cách ôn hòa:

- Tiểu tử, không cần nhìn ta nữa, ăn đi, tại ta cũng thấy nóng ruột, hơn nữa người già lại hay dậy sớm, cho nên mới sáng sớm đã đến đây rồi, có chuyện gì thì để ăn xong rồi nói.

Lỗ tai Dương Thần rất thính, sớm đã nghe thấy Tuệ Lâm hô " chủ tịch Quốc hội", lại cẩn thận liên tưởng, với vị trí cháu gái Lâm gia của Tuệ Lâm, mà còn phải cúi đầu chào chủ tịch quốc hội, thì chỉ có thể là chủ tịch quốc hội của Trung Quốc mà thôi.

Cái chức này, cũng gần giống với chức chủ tịch hạ viện của Mỹ, mặc dù không hiển hách bằng chức thủ tướng, nhưng lại thường là người chủ trì toàn cục, đưa ra chính sách chủ chốt.

Chẳng qua, Dương Thần đột nhiên nghe thấy, lại chưa từng gặp qua ông già này, không nghĩ đến vị chủ tịch quốc hội đã nghỉ hưu.

Đối mặt với một vị lãnh đạo cấp quốc gia, lại xưng là Dương gia gia...

Dương Thần còn chưa biết được người này là ai.

Nhìn vẻ mặt từng trải, đang mỉm cười, thản nhiên nhìn ngắm khắp mọi nơi trong căn biệt thự, tuyệt đối không phải là người bình thường, ông già này có vẻ mặt dày, Dương Thần cười mỉa mai, đúng là có muốn trốn cũng không trốn được.

Vốn tưởng là có một người cha làm tư lệnh đã đủ nực cười rồi, cha của cha, không ngờ lại là lãnh đạo cấp quốc gia.

Hơn hai mươi năm cũng chưa từng nhìn thấy bóng dáng của người thân, vừa mới về nước được một năm, lấy đâu ra nhiều nhân vật lớn có quan hệ với mình vậy?

Lâm Nhược Khê nhìn thấy Dương Công Minh, lúc đầu cảm thấy nghi hoặc, sau đó liền nhận ra ngay người này là ai, tuổi tác có lẽ còn lớn hơn vú Vương nhiều.

Vú Vương vốn dĩ đã nhát gan, ăn cũng không ngon nữa, chẳng biết nói gì, bèn lấy cớ nói:

- Tôi xuống bếp đun nước.

Rồi chạy đi mất.

Lâm Nhược Khê suy nghĩ trong phút chốc, cô biết lai lịch của Dương Công Minh, lại liên tưởng đến chuyện của Dương Liệt mấy hôm trước, phản ứng của Dương Thần, Lâm Nhược Khê mơ hồ cảm thấy, nhân vật này, có quan hệ rất lớn với Dương Thần.

Chỉ có điều, càng nghĩ, Lâm Nhược Khê lại càng thấy không thể tưởng tượng tiếp được.

Đều là họ Dương, hay là...người đàn ông như thế này lẽ nào lại là một thành viên trong gia tộc nhà của khai quốc công thần? Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Không đến mức nực cười như vậy chứ, nếu mà là thật, thì chẳng phải lại trở thành thái tử đảng trong truyền thuyết rồi sao?

Lâm Nhược Khê nhíu mày, nhìn trộm Dương Thần, so với lúc bán thịt dê nướng cũng chẳng khác là mấy.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #366


Báo Lỗi Truyện
Chương 366/1652