Chương 357: Cha nào con nấy


Buổi sáng ngày hôm sau, mặc dù Dương Thần đã tìm đủ mọi cách, nhưng cũng đành đi cùng với Lâm Nhược Khê đến văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố, tham gia buổi họp báo với Thủ tướng Ninh và Tổ chức doanh nhân.

Dẫu sao cũng là trung tâm tài chính của Hoa Hạ, lại là thành phố thương mại xuất khẩu quan trọng, vị trí của Trung Hải hết sức quan trọng. Thủ tướng gặp mặt với đại diện của Tổ chức doanh nhân tại đây vào thời điểm cuối năm, bàn về những thành quả đã đạt được trong một năm và triển vọng trong tương lai, cũng coi như là có ý nghĩa.

Trước kia, có lãnh đạo nào đó đến, cho dù là Tổ chức doanh nhân hi vọng Lâm Nhược Khê có thể đến, nhưng Lâm Nhược Khê cũng sẽ để Mạc Thiện Ny trực tiếp đến. Nhưng lần này, người ta là Thủ tướng, cũng không phải là cán bộ cấp Trưởng ban bình thường, chẳng thể nói người bạn không muốn gặp thì không gặp là được.

Mạc Thiện Ny lái xe đưa cả ba người cùng đến tòa nhà ở trung tâm thành phố.

Trên đường đi, hai người phụ nữ vừa nói chuyện vừa cười, còn Dương Thần ngồi như khúc gỗ ở đó thì chẳng có ai quan tâm đến.

Dương Thần rất buồn bực, đáng lẽ ra, hai người phụ nữ này phải vì mình mà ghen ghét nhau chứ? Lẽ nào chính mình lại tự đánh giá quá cao sức hấp dẫn của mình?

Hai người phụ nữ này khi bước vào trạng thái làm việc thì hiển nhiên sẽ không để ý đến Dương Thần. Vừa mới bước vào tòa nhà với nhân viên phụ trách, cả ba người cùng tiến vào sảnh lớn của hội trường, chờ đợi Ninh Quang Diệu đến.

Trong hội trường, Viên Hòa Vĩ cùng với Phương Trung Bình và một số lãnh đạo Thành ủy khác, những Giám đốc chủ chốt của Tổ chức doanh nghiệp cũng đang chờ đợi.

Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny là hai người phụ nữ duy nhất. Hơn nữa đều là những phụ nữ trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, điều này nghiễm nhiên sẽ trở thành một bức tranh đẹp trong hội trường.

Tuy nhiên, đa số các Giám đốc đều là những bậc trưởng lão đã năm mươi, sáu mươi tuổi.Nhìn ngắm Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny cũng không có nhiều đàn ông, chỉ có nhiều ánh mắt ngưỡng mộ ở sau lưng.

Viên Hòa Vĩ nhìn thấy Dương Thần cũng đến, liền mỉm cười rất thiện ý chào hỏi Dương Thần:

- Nghe nói bây giờ anh là Giám đốc của công ty giải trí Ngọc Lôi?

- Thực ra, cũng không khác gì so với trước kia, đều lăn lộn để kiếm miếng cơm, làm người giúp việc cho bà xã tôi thôi.

Dương Thần ngượng ngùng thừa nhận rằng bản thân mình chẳng làm nên tích sự gì cả.

Viên Hòa Vĩ không để ý:

- Công việc của anh chắc không vất vả như vợ anh, làm cấp dưới là đúng rồi. Lần trước Viên Dã về nhà nói, dường như anh có gây chuyện với ai đó. Thực ra, có rất nhiều việc không ai có thể nói rõ ràng được. Không cần phải có áp lực quá lớn, cũng không cần gánh nặng tâm lý quá lớn, tất cả rồi sẽ tốt đẹp trở lại. Anh là một người trẻ tuổi có cách nghĩ rất trưởng thành, chắc anh sẽ hiểu ý này.

Dương Thần thầm nhủ những lời này mới là chủ đề chính, trên mặt nở một nụ cười:

- Tôi hiểu, không sao cả.

Viên Hòa Vĩ thở dài, biết chuyện của Dương Thần mình chỉ là con rể, thực ra cũng không có quyền quản lý. Ngay sau đó lại nói chuyện điềm đạm với Lâm Nhược Khê vài câu, rồi đi trò chuyện với những Giám đốc khác.

Phương Trung Bình lại vì quan hệ của Đường Uyển, nên vẻ mặt cũng chẳng vui vẻ gì với Dương Thần, hàn huyên vài câu rồi thôi.

Dương Thần buồn rầu, hắn cũng lâu lắm rồi không liên lạc với Đường Uyển. Con vịt sớm đã nấu chín trước tiên đó bị việc của Đường Đường làm nháo nhác lên, giống như bay mất tiêu.

Mặc dù, Dương Thần không đói khát đến nỗi không ăn con vịt đó thì không được, nhưng trong lòng luôn cảm thấy tiếc.

Đúng lúc này, từ cửa một đoàn vệ sỹ áo đen tiến vào, đeo tai nghe, sau khi nhìn bốn phía chung quanh, thì thấy một người đàn ông trung niên mặc một bộ âu phục rất trang nhã bước vào trong sảnh lớn của hội trường.

Người đàn ông này có tướng mạo khá tuấn tú, mái tóc hoa râm, nhưng tinh thần lại rất tốt, trên mặt luôn nở một nụ cười tươi, nhưng lại có vẻ rất gần gũi và thân thiết.

Đi sau người đàn ông này là một người đàn ông khác có ngoại hình cũng khá tuấn tú như ông, đi cùng còn có một vài cán bộ khác có tướng mạo khác nhau.

Dương Thần đương nhiên nhận ra người đàn ông mà được nghe tên trong các bản tin mỗi ngày này, đó chính là Ninh Quang Diệu.

Ninh Quang Diệu vừa bước vào cửa, liền chủ động bắt tay từng người trong Tổ chức doanh nhân và chính quyền địa phương.

Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny dẫn theo Dương Thần đứng ở sau cùng. Khi Ninh Quang Diệu bắt tay Lâm Nhược Khê, Lâm Nhược Khê hơi hơi nhíu mày, nhưng vẫn chuẩn bị tốt việc đưa tay ra cho ông bắt.

Tuy nhiên, khi Ninh Quang Diệu nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Nhược Khê, lại bị sững người lại, ánh mắt có chút thay đổi. Ngược lại, điều này làm cho tay của Lâm Nhược Khê bị chết trân ở trong không trung.

Dương Thần cảm thấy buồn bực. Đây đều là những người đã năm mươi tuổi rồi, đừng có nhìn vợ người ta như thế chứ?

Lâm Nhược Khê cũng có chút cảm giác không được tự nhiên, nhưng đối phương là Thủ tướng, không thể tỏ thái độ lạnh lùng, xa cách ngàn dặm được, chỉ có thể cắn môi, giả bộ như không nhìn thấy vẻ mặt kỳ quái của Ninh Quang Diệu.

- Đúng thật là nữ giới không nhường nam giới. Không ngờ Tổ chức doanh nhân Trung Hải lại có những thành viên chủ chốt quan trọng và trẻ tuổi như thế này.

Ninh Quang Diệu cười lớn, che giấu cái chớp mắt nghi hoặc, bắt tay Lâm Nhược Khê.

Vài người trẻ tuổi ở phía sau Ninh Quang Diệu nhìn thấy Lâm Nhược Khê cũng khó có thể rời mắt, cứ như bị nam châm hút vậy. Nếu như không phải là đang trong trường hợp không nên, thì có lẽ tất cả đều muốn chen lên trước Thủ tướng để bắt tay Lâm Nhược Khê rồi.

Dương Thần cảm thấy nhức đầu, sớm biết như vậy đã không để Lâm Nhược Khê đến đây. Đây là đám người gì vậy không biết?

Mạc Thiện Ny nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Dương Thần, trong lòng cũng có chút đau lòng. Tranh thủ lúc không ai chú ý, liền nhéo vào bên hông của Dương Thần.

Dương Thần lập tức hiểu ý, thấy Lâm Nhược Khê không chú ý đến mình, ghé sát vào Mạc Thiện Ny, nói:

- Như thế này không nổi máu ghen được sao, em bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, anh cũng không thích.

Mạc Thiện Ny hừ một tiếng, lườm hắn một cái, sau đó cùng Lâm Nhược Khê ngồi xuống, không để ý tới Dương Thần nữa.

Tiếp theo là những lý luận không thực tế và báo cáo công tác trong khuôn khổ buổi họp báo vô cùng nhàm chán. Dương Thần chẳng thèm để ý tới những báo cáo kinh tế này. Những thứ này chẳng liên quan gì tới những người dân bình thường như mình. Quy tắc là do người ta quy định, mình tuân thủ theo là tốt lắm rồi.

Điều duy nhất khiến Dương Thần có một mối hận khó tiêu ở trong lòng chính là Ninh Quang Diệu kia, không ngờ còn thỉnh thoảng nhìn Lâm Nhược Khê nữa.

Mặc dù giả vờ là vô ý, nhưng sự nhạy bén của Dương Thần vẫn phát hiện ra ánh mắt của Ninh Quang Diệu, dường như đa phần thời gian có được đều nhìn quanh khuôn mặt của Lâm Nhược Khê.

Người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh kia, từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm Lâm Nhược Khê, ngay cả đống tài liệu ở trên tay dường như cũng không cả xem.

Dương Thần thật sự không nhịn nổi, hỏi Mạc Thiện Ny ở bên cạnh:

- Thiện Ny yêu dấu à, em nói xem, tên kia là ai? Tại sao hai con ngươi lại lòi hết cả ra thế kia?

- Anh ghen sao?

Mạc Thiện Ny nhỏ giọng nói, liếc Dương Thần một cái.

Dương Thần cười khoan thai:

- Đây không phải là không muốn để bọn em bị người khác nhìn sao?

- Không cần phải nói thêm chữ "bọn em" vào nữa, thực ra là anh cũng nhìn chằm chằm đấy chứ.

Mạc Thiện Ny hừ một tiếng, nói:

- Đó là con trai của Thủ tướng Ninh -Ninh Quốc Đống. Nghe nói là thành viên trong ban, đã là Phó giám đốc cấp sở rồi. Lần này chủ yếu không phải là hội nghị quan trọng gì, nên Thủ tướng Ninh mới dẫn theo anh ta đến. Nghe nói sau này, có khả năng là anh ta sẽ tiếp nhận quyền lực của bố anh ta.

Quả nhiên là "Cha nào con nấy", Dương Thần thầm nghĩ. Nếu như hai bố con người này dám có hành động gì biến thái, thì không cần quan tâm ông ta có phải là Thủtướng hay không, thì cũng không nể nang gì.

Khi hội nghị sắp kết thúc, Ninh Quang Diệu đưa ra một kế hoạch có liên quan đến một vài tập đoàn Trung Hải liên kết với nhau để phát triển bất động sản Yến Kinh, với dụng ý là huy động nguồn vốn của hai thành phố lớn, cũng coi như là việc hợp tác song phương của hai công ty dẫn đầu.

Không ít Chủ tịch đều tỏ thái độ tán thành, đối với bọn họ mà nói thì việc bỏ ra vài trăm triệu căn bản dễ như trở bàn tay, lại còn giữ thể diện cho Thủ tướng, sao lại không làm?

Nhưng đến lượt Lâm Nhược Khê, cô ngẫm nghĩ một hồi rồi mới trả lời Ninh Quang Diệu:

- Tôi từ chối tham gia kế hoạch này.

Ninh Quang Diệu vốn nhìn Lâm Nhược Khê rất trìu mến, bỗng bị từ chối, liền sững sờ, vội vàng hỏi:

- Chủ tịch Lâm cảm thấy có gì không thỏa đáng sao?

Trước mặt Lâm Nhược Khê có bày bảng hiệu tên và công ty, vì vậy Ninh Quang Diệu sớm biết thân phận của cô.

- Không có gì là không thỏa đáng cả, chỉ là tôi cảm thấy, với số tiền đó, một mình tôi sử dụng sẽ kiếm được một món lợi lớn hơn.

Lâm Nhược Khê thẳng thừng nói.

Không thể không nói, những người khác đều kinh ngạc. Người phụ nữ này nói chuyện thật là thẳng thắn. Đối phương là người nắm quyền, chỉ cần giơ một ngón tay thôi, cho dù là Ngọc Lôi của cô có lớn mạnh đến đâu đi nữa cũng sẽ bị giẫm chết. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Nhưng Ninh Quang Diệu dường như không tức giận, mà lại chau mày suy nghĩ, nhìn Lâm Nhược Khê với ánh mắt khác thường, gật đầu nói:

- Đã như vậy rồi, vậy Chủ tịch Lâm không cần tham gia, dù sao đây cũng là dự án tự nguyện tham gia.

- Cảm ơn Thủ tướng.

Lâm Nhược Khê nói. Cô cũng thấy cô có chút bất lịch sự, nhưng trong thương trường thì phải có cách nói của thương trường, hơn nữa cô đã quen với việc tự quyết định một mình rồi.

Hội nghị đã kết thúc như vậy, đám người đi cùng Ninh Quang Diệu bắt đầu nói lời tạm biệt Thành ủy và Tổ chức doanh nhân Trung Hải. Dù sao đây cũng chỉ là một địa điểm trên đường, ông ta còn có nhiều địa điểm khác cần đi để diễn thuyết một vài báo cáo nữa.

Đến cuối năm, lãnh đạo luôn bận rộn với những lời thăm hỏi.

Chỉ là trước khi rời đi, Ninh Quốc Đống cuối cùng cũng ngừng lại, đi lên phía trước, nở một nụ cười tươi, nói với Lâm Nhược Khê:

- Xin chào, Chủ tịch Lâm, tôi là Ninh Quốc Đống. Tôi biết đi lên chào hỏi cô như vậy có chút mạo muội, nhưng tôi chỉ muốn mời cô hãy bớt chút thời gian cùng ăn tối với tôi, không biết có cơ hội hay không?

Ninh Quốc Đống là con trai của Tổng giám đốc, lại có thân phận xuất chúng, đương nhiên bình thường có rất nhiều người phụ nữ ái mộ anh ta, đếm không xuể, nhưng người này cũng không phải là người đàn ông có tâm địa xấu xa. Ninh Quốc Đống dưới sự che chở của người bố như vậy, nhất cử nhất động của anh ta đều bị theo dõi.

Lúc này, lời mời như vậy đối với Lâm Nhược Khê thực sự quá đột ngột.

Lâm Nhược Khê lại không để ý nhiều đến lời thỉnh cầu của Ninh Quốc Đống, mà dường như nhìn sang Dương Thần bên cạnh một cách vô ý. Thấy ánh mắt của Dương Thần như thể muốn giết chết Ninh Quốc Đống, trong lòng có chút vui sướng.

- Xin lỗi ngài Ninh, để lần sau vậy.

Lâm Nhược Khê cũng biết thân phận của Ninh Quốc Đống, vì vậy nói chuyện cũng không quá tàn nhẫn.

Ninh Quốc Đống không ngờ rằng Lâm Nhược Khê sẽ từ chối, cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng cũng không quá để tâm, gật đầu cười:

- Được rồi, mặc dù rất tiếc, nhưng lần sau hi vọng Chủ tịch Lâm có thể nhận lời mời của tôi.

Đám người của Ninh Quang Diệu rời đi, Dương Thần mới nói với Lâm Nhược Khê bằng giọng tức bực:

- Sao em có thể nói lần sau chứ? Nên từ chối thẳng, có đánh chết cũng không đi chứ.

Lâm Nhược Khê đắc ý nhìn hắn:

- Em chỉ muốn để anh nhìn thấy rằng, trên thế giới này đàn ông không chỉ có mình anh. Còn về việc em rốt cuộc có muốn đi ăn cùng người đàn ông khác hay không, thì phải xem biểu hiện của anh. Quyền quyết định nằm ở trong tay em.

Nói xong, cô nhẹ nhàng quay người bỏ đi.

Dương Thần vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng đi theo, giống như dở khóc dở cười, đột nhiên hắn thấy mình sao có thể trở nên bị động như thế?

Chẳng lẽ người phụ nữ này muốn báo thù hắn hôm qua đã chơi trò "gấu mèo cắn nhau" với cô?

Lần này, Mạc Thiện Ny không ghen, mà lại cười khanh khách ở bên ngoài.

- Em cười cái gì, Tiểu Thiện Thiện! Người đàn ông của em bị ức hiếp mà em lại vui vẻ như thế sao?

Dương Thần hỏi.

Mạc Thiện Ny nói:

- Chỉ là em nghĩ, sau này nếu như anh đối xử không tốt với em thì em cũng giống như Lâm Nhược Khê. Dù sao người muốn mời em đi ăn cơm cả ngày cũng không phải là không có.

- Bọn em…

Cho dù có bị dao đâm cũng chẳng sao, Dương Thần suýt nữa bị kích động đến hộc máu ra.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #357


Báo Lỗi Truyện
Chương 357/1652