Chương 332: Đừng sợ làm hỏng


Vừa tìm được phòng của An Tâm, lùi thẳng vào phòng, vui rạo rực. Dương Thần vừa mới bước vào cửa, mặt đãlộ ý cười, chỉ thấy An Tâm mặc một bộ áo ngủ, đang cầm một con dao nói mình phải tự sát.

- Ặc… Cái gì? Đừng kích động nha! Em không muốn gặp anh, anh đi ra ngoài cũng không được sao? Đừng tự sát nha…

Dương Thần buồn bực nói.

An Tâm vừa nghe thấy tiếng, như thế nào lại thấy quen tai, không phải là Liễu Vân?

Mở to hai mắt ngập nước, nhìn kỹ, thân thể mềm mại run rẩy, con dao trên tay lập tức rơi xuống, không thể tin nổi nhìn thấy vẻ mặt nghiền ngẫm, ý cười của Dương Thần ngoài cửa.

- Dương… Dương… Anh… Anh… Làm sao…

Mặc cho ai ở dưới tình huống như vậy, nhìn thấy người hoàn toàn không thể nhìn thấy, đều hoàn toàn có lối suy nghĩ tưởng là mơ. An Tâm ngất xỉu đi…

Dương Thần yên lặng khóa trái cửa lại, đi đến trước mặt An Tâm, cách hai, ba mét, vòng tay ra ôm ấp.

An Tâm ngày đêm suy nghĩ, nhớ nhung hắn, miệng bị dẹp đi rồi, dường như tiểu cô nương chịu oan ức tìm người thương yêu, phi thân nhào vào trong lòng ngực Dương Thần, hai tay ôm lấy cổ Dương Thần, đầu dúi trong ngực Dương Thần "Ô, oa" một tiếng rồi khóc rống lên.

Dương Thần hơi đau lòng, vỗ vỗ tấm lưng ngọc của cô, cảm nhận mùi hương trên cơ thể An Tâm, không để ý mặt mũi của cô thế nào, tha hồ mà gào khóc. Trong lòng biết là mấy ngày nay hẳn là cô phải chịu sự đối xử không công bằng, chắc chắn là muốn phát tiết cảm xúc.

Bị chính cha đẻ lừa đưa tới Nhật bản, lại ném cho đám người Liễu gia, cả ngày bị nhốt trong phòng, xung quanh tất cả đều bị giám sát như hổ rình mồi.

Ở đây không hề có nhân quyền, bị bắt cóc giống như áp trại phu nhân, mỗi ngày ngoại trừ được nuôi dưỡng như chim hoàng yến, lại luôn luôn bị Liễu Vân quậy phá trong phòng, suốt mười ngày qua, anh ta đều sung mãn tự do ra vào phòng của An Tâm, cô có thể không bị điên lên sao?

Vẫn khóc nức nở, một lúc lâu sau, An Tâm mới bình tĩnh trở lại, xoa xoa đôi mắt đỏ hoe, chớp chớp nhìn Dương Thần, cô vẫn lo lắng rằng mình nhận lầm người.

Dương Thần nhếch miệng cười:

- Không nhìn lầm đâu, An Tâm cưng! Là ông xã của em đến đây!

Mặt An Tâm đỏ lên:

- Nhìn ra rồi. Trừ anh ra, không ai da mặt dày như vậy nói mình là ông xã của người ta!

An Tâm lại hỏi:

- Làm sao anh tới được đây? Đi lên chẳng lẽ không bị ai phát hiện sao?

Dương Thần ngẫm nghĩ đám người vô tích sự kia làm sao có thể phát hiện được mình, nói:

- Làm sao tìm đến được em cũng đừng quan tâm, muốn đoạt lấy em, còn phải xem duyên phận có giúp chúng ra được gặp nhau hay không, anh sẽ luôn luôn chờ. Nhưng càng chờ về sau, đột nhiên biết tin em phải kết hôn với Liễu Vân, căn bản là đã phá hỏng quy tắc trò chơi. Anh nghĩ anh không thể đưa người phụ nữ của mình cho một tên công tử bột, cho nên anh mới đến một ngôi miếu xin vị hòa thượng một quẻ, mới biết được em ở đây! Anh liền trải qua trăm ngàn cay đắng mới tìm được nơi này, tính toán cứu em thoát khỏi khổ ải. Duyên phận đối với thằng đó coi như hết! Bây giờ gặp được rồi, không cho phép em chạy nữa!

An Tâm cười khanh khách:

- Miệng lưỡi trơn tru! Hòa thượng ở miếu nào? Anh khai thật đi, có phải anh vẫn phái người theo dõi em, nên mới tìm thấy em dễ dàng như vậy. Còn biết em bị Liễu gia ép kết hôn. Người của Liễu gia làm sao có thể cho anh biết được! Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

- Cho dù thật sự có cho người theo dõi em, dù sao vẫn tốt hơn so với em bị Liễu Vân cướp đi!

Dương Thần hôn lên chóp mũi An Tâm,

- Xem em kìa, khóc mặt thành con mèo mướp rồi đó.

An Tâm cau mũi, vui buồn lẫn lộn nhìn Dương Thần, cuối cùng kiễng mũi chân, hôn lên trán Dương Thần.

- Cảm ơn anh, Dương Thần! Em vẫn cầu nguyện anh sẽ đến cứu em, giống như ngày xưa. Bây giờ anh đã đến đây thật rồi, em muốn cảm ơn anh đã biến giấc mơ của em thành sự thật!

Dương Thần cười quái dị, nói:

- Em nói cám ơn nhanh như vậy sao? Không hỏi xem anh tính toàn làm gì sau khi cứu em ra sao?

An Tâm cười khẽ, nói:

- Em cũng không phải ngu ngốc, ngay cả em ở đâu anh cũng tìm được, còn có thể dễ dàng tìm đến phòng Tổng Thống mà không bị phát hiện. Chắc chắn là anh có cách của anh, nên em mới không hỏi nhiều. Anh nói thế nào sẽ là thế đấy!

- Xem ra rất giác ngộ, nhanh như vậy đã chồng làm gì, vợ cũng làm theo rồi ư?

Dương Thần vui nói.

An Tâm cười quyến rũ,

- Duyên phận đưa chúng ta ở bên nhau. Bây giờ anh có đuổi em đi em cũng muốn dựa vào anh! Anh làm thế nào là tùy anh!

Nhìn thấy hoa kiều mỹ nhân ở trong ngực mình, dịu dàng nói những lời nhỏ nhẹ, Dương Thần kích động nóng bừng, thở. Mùi thơm trên cở thể An Tâm giống như thuốc làm cho người ta phạm tội, khiến Dương Thần không tự chủ được, luồn một tay vuốt nhẹ dọc lưng An Tâm, một tay di chuyển tới cái mông vểnh cao, mềm mại mà co dãn, khiến Dương Thần không kìm lòng nổi, dùng sức bóp một cái.

- Anh!

An Tâm khẽ kêu lên một tiếng, giống như trăng khuyết, đôi mắt giống như xuân thủy, khuôn mặt trái xoan, kiều diễm ướt át lộ ra vẻ quyến rũ đến tận xương, giống như cực kỳ thỏa mãn với những động tác thô bạo của Dương Thần.

- Anh làm đau em!

An Tâm hơi thở như hoa lan nói.

- Có muốn bóp vài cái nữa không? Anh thấy em rất thích!

Dương Thần cười xấu xa nói.

An Tâm oán hận lườm hắn một cái, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nói:

- Từ từ, em làm một việc trước khi anh động thủ lần nữa.

Dương Thần sửng sốt, đang cao hứng, sao có thể cắt ngang đây?

An Tâm dùng sức lấy hai tay đẩy Dương Thần ra, bĩu miệng nói:

- Anh xoay người sang chỗ khác, đợi em gọi mới được quay lại!

Dương Thần thấy vẻ mặt thành thực của An Tâm, buồn bực không biết cô muốn làm cái gì, nhưng cũng không chống lại ý tứ người phụ nữ của mình, chậm rì rì xoay người.

Chỉ nghe được từ phía sau phát ra tiếng sột soạt, khoảng một phút đồng hồ, mới nghe An Tâm gọi,

- Được rồi! Anh quay lại đi!

Dương Thần thản nhiên xoay người, hai mắt lập tức choáng váng.

Chỉ thấy An Tâm mặc một chiếc áo cưới, hóa thành một cô dâu xinh đẹp. Nhưng khác biệt chính là, Dương Thần có thể rõ ràng nhìn thấy cánh tay như ngó sen, tuyết trắng lộ ra, và xương quai xanh tinh xảo, dưới thân còn có đôi chân trơn bóng, xinh đẹp tuyệt trần…

An Tâm, đúng là cởi áo ngủ, mặc vào một tầng áo cưới.

Áo cưới có nụ hoa, tơ hoa văn các loại được thiết kế ren, khiến toàn thân An Tâm, những nơi cao thấp đều loáng thoáng mê người. hơn nữa vẻ mặt An Tâm còn xấu hổ động lòng người, khiến Dương Thần tức thời quên cả thở.

Trách không được có người nói, phụ nữ mặc áo cưới là thời khắc đẹp nhất của cuộc đời! Dương Thần coi như tin những lời này.

- Ông xã, em đẹp không?

An Tâm xấu hổ gọi một tiếng, vừa nói mặt đã đỏ bừng, gục đầu xuống không dám nhìn Dương Thần.

Trái tim Dương Thần đã nhanh bị hòa tan! Đây không phải là phụ nữ mà là một yêu tinh, nguồn gốc gây nên tai họa… Nhưng kẻ gây tai họa này làm sao lại mê người đến vậy chứ!

- An Tâm cưng yêu à! Đêm nay em không cần ngủ, anh cảm thấy năng lượng của anh rất vô tận nha!

Dương Thần không nói thêm nữa, ôm chặt An Tâm vào trong ngực, nặng nề hôn lên thân cô!

Tuy rằng hai người gặp nhau mới được hai lần, nhưng hai lần đều phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, rất nhanh tiến vào trạng thái triền miên!

Hai người vừa hôn nồng nhiệt, vừa chậm rãi dần bước đến bên giường lớn. Ngay sau đó, Dương Thần nhẹ nhàng nhấc cô lên, ném cô dâu lên giữa giường.

Lúc Dương Thần bổ nhào trên người An Tâm, đôi mắt quyến rũ như tơ của An Tâm cực kỳ động tình, trong lòng vui sướng đúng như người đàn ông trong trí nhớ. Hơn nữa, giờ phút này lại là hoàn cảnh đặc biệt, dưới các loại kích thích, An Tâm đã rất muốn cùng Dương Thần mây mưa.

Một bên Dương Thần hôn qua chỗ xương quai xanh tinh xảo của An Tâm, một bên hàm hồ nói:

- Cưng… Sẽ mặc áo cuới… Anh còn chưa được thử qua chế phục này…

- Umh… Đây không phải là chế phục nha…

An Tâm nhẹ nhàng than thở,

- Đừng sợ phá hư, dù sao cũng là của Liễu gia… Anh muốn… Anh muốn xé cũng không sao…

Câu nói này giống như diêm quẹt hộp dầu, đôi môi, ánh mắt Dương Thần đều đỏ lên.

Xé cũng không sao?

Không rõ lời này có hàm nghĩa thế nào, Dương Thần xem như sống uổng phí bao nhiêu năm lăn lộn như vậy. rõ ràng là xin bạo lực, xin kích thích nha!

Dương Thần ha hả cười tà, hét to "Tiểu nương tử, anh đến đây", dùng sức đem thân mình bay đến tấm thân non mềm của An Tâm.

An Tâm rất phối hợp cong lên, váy cưới rậm rạp rối bù mang theo một làn gió thơm.

Dương Thần cũng không khách khí, nhìn cái váy trắng trước mắt, hai tay tùy ý hai bên mà kéo xé, lập tức "Xẹt" một tiếng, váy rách thành mấy mảnh.

Trên người An Tâm chỉ còn có một chiếc quần lót màu trắng lộ ra, bao vây lấy cái mông tròn trịa, đẹp mê hồn, hơi nhỏ.

Dương Thần đã đến đỉnh bồng bột, cúi người từ phía sau đè ép lên…

Không bao lâu, chiếc giường lớn trong phòng lung lay kịch liệt, đến mức liên miên từng nhịp, một đợt cao hơn một đợt, lay động lòng người…

Nếu kia là đắc ý vừa lòng, sung mãn cực hạn, suy nghĩ mơ màng đến Liễu Vân, biết cô gái của mình đang ở trong phòng, mà đặc biệt chuẩn bị váy cưới cho cô. Cô lại cùng người đàn ông khác điên cuồng vận động, không chừng có thể tức ói máu.

Vẫn giằng co hơn hai giờ, Dương Thần thấy cô gái dưới thân mình kích thích quá mắt đã sắp trợn trắng… Ngất đi thôi… mới thu hồi điên cuồng, hoang dã, sau khi phát tiết tất cả tích tụ, hắn ôm An Tâm vào trong ngực, nằm xuống.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của An Tâm, gần như qua hồi lâu mới có thể há mồm nói chuyện, đôi bàn tay trắng như phấn đánh vào ngực Dương Thần,

- Dương Thần… Anh… Anh ức hiếp em…

- Này không phải em muốn sao? Anh xé váy, liều mạng làm việc, đều là vì em đấy!

Dương Thần nghiêm trang nói.

- Em chỉ nói anh có thể xé váy… Anh làm liền hai giờ…

- Có thể em cũng chưa nói dừng lại à. Anh muốn nghe em luôn luôn kêu, đến sau lại kêu cũng không kêu, chắc là em chơi chưa đủ chứ gì?

An Tâm không nói gì, dứt khoát không nói.

Nghỉ ngơi một lát, An Tâm mới nhớ tới, hỏi:

- Dương Thần, anh còn không nói cho em biết, tiếp theo phải làm như thế nào đấy!

Dương Thần không quan tâm, nói:

- Em không cần làm gì cả, ngày mai tiếp tục làm cô dâu là tốt rồi.

- A?

An Tâm hiển nhiên đầu đầy dấu chấm hỏi.

Dương Thần cười quỷ dị,

- Tóm lại em nên làm cái gì thì làm cái đó, ngày mai lên du thuyền của em, về phần hôn lễ… Chắc chắn sẽ rất đặc biệt…

An Tâm chớp chớp mắt, gặp Dương Thần phải thừa nước đục thả câu, cũng sẽ không hỏi, ngây thơ ngáp một cái, rúc vào ngực Dương Thần.

- Em ngủ, khi em gối đầu, không cho phép nhúc nhích…

Dương Thần kéo chăn xuống, đắp cho An Tâm, sau đó cầm lấy di động ở đầu giường, có một số lạ nhắn tin đến…

"Nhiệm vụ đã được tiến hành thuận lợi."

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #332


Báo Lỗi Truyện
Chương 332/1652