Chương 328: Thần chỉ bảo


Còn lại tới vài ngày hành trình có vẻ gió êm sóng lặng.

Tuy nhiên trong hành trình, Lưu Minh Ngọc cảm thấy Dương Thần có chút thay đổi, không thể nói cụ thể. Nhưng tóm lại cảm thấy tính cách của Dương Thần trầm ổn hơn trước rất nhiều. Trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ là do ở chung một thời gian quá dài, khiến mình hiểu rõ thêm về hắn sao?

Chính như theo lời Dương Thần ngày đó, bọn họ còn có rất nhiều thời gian trong tương lai có thể hiểu nhau. Tình cảm hai người nhất định sẽ sâu sắc hơn, khiến Lưu Minh Ngọc rất tự tin!

Chỉ có điều cô không ngờ tới chính là sau vài ngày Dương Thần ở đây, không có yêu cầu làm mấy cái chuyện đó…

Cũng không hẳn là không tốt. Dù sao xung quanh cũng có nhiều người như vậy, nếu chẳng may bị bại lộ sẽ rất đau đầu! Nhưng vẫn hơi tiếc nuối, cũng không thể trách Dương Thần lạnh lùng với cô.

Trong lòng Dương Thần cũng rất cực khổ! Ngày đó nhận thấy được chất phóng xạ bên trong còn sót lại, một nguyên tố dược vật. Hơn nữa, còn khó có thể giải trừ, thật sự là rất khó chịu.

Loại dược vật này như là một tế bào ở bên trong cơ thể. Ngoại trừ muốn vận công, sẽ bị phản tác dụng. Nếu chẳng may không cẩn thận, rất có khả năng tạo thành phản ứng dây chuyền khiến thân thể bị thương nghiêm trọng hơn.

Đồng thời dù sao cũng đúng là người thường rất có nguyên tố thương tổn. Phải biết rằng thứ mình uống vào là mất khoảng bốn mươi triệu đô la Mỹ.

Dương Thần kiểm tra tình hình giá cả thị trýờng và ðộc tính. Phát hiện mỗi giọt ðủ ðể giết chết mýời triệu ngýời bình thường. Mà bản thân mình uống xong cũng có thể giết chết sáu mươi triệu người!

Dương Thần tự khâm phục chính bản thân mình. Càng khâm phục hơn "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" thần kỳ. Tầng thứ tám luyện lên tầng thứ chín, không ngờ lại có thể ngăn cản độc tính giết được 60 triệu người! Nghĩ đến quá khứ ngẫm đến thực lực của chính mình hoàn toàn thăng lên một trình tự mới.

Cái này cũng chưa tính là nguyên tố chí mạng.

Dương Thần biết rõ tình hình sau đó, cuối cùng cũng đành phải buông tha cho cưỡng ép vận công. Chỉ có thể cố gắng hết mình ngăn chặn thuốc độc. Tính toán đơn giản theo Châu Âu, nghĩ đến cách khoa học gì đó Dương Thần còn không dám loạn. Nhưng cũng khiến hắn không dám thân mật cùng với người khác. Càng không nói đến cùng Lưu Minh Ngọc điên loan đảo phượng. Nếu chẳng may có độc tố tiến vào trong cơ thể Lưu Minh Ngọc, chẳng phải mình sẽ hối hận suốt đời sao.

Thời gian du lịch chấm dứt rất nhanh. Một nhóm phụ nữ vẫn còn chưa cảm thấy thoải mái. Đáng tiếc tiền trong thẻ tín dụng đều trống trơn không còn gì. Một nhóm phụ nữ còn không đến mức vì mua đồ trang sức,trắng tay cũng chỉ có thể thở ngắn thở dài trở về địa điểm xuất phát.

Cuối cùng cũng đúng là trạm Osaka. Theo thông tin từ sân bay quốc tế Osaka phản hồi thì chuyến bay được sắp xếp vào sáng sớm.

Sân bay này được xây dựng ở trên biển, nhưng cái cầu bắc qua biển tới sân bay rất là xinh đẹp.

Lúc đoàn người đi vào lấy phiếu điện tử, Dương Thần đứng cạnh Lưu Minh Ngọc nói:

- Lần này anh không cùng mọi người trở về đâu! Anh còn có một chút chuyện ở Nhật Bản. Anh phải lên máy bay sang thành phố khác.

Lưu Minh Ngọc sửng sốt, Dương Thần đột nhiên thay đổi kế hoạch, cô hoàn toàn không biết, nhíu mày nói:

- Anh vẫn hay nói giỡn như vậy sao?

- Đương nhiên là thật! Là một người bạn thân ở Nhật bản mời anh qua đó ở vài ngày. Dù sao cũng vẫn còn ngày nghỉ, vé máy bay anh đã chuẩn bị rồi, phải đi thôi!

Dương Thần cười nói.

Lưu Minh Ngọc biết Dương Thần ở nước ngoài về, có bạn người Nhật Bản cũng không có gì lạ. Tuy rằng buồn bực vì sao đến tận bây giờ Dương Thần mới nói, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra Dương Thần không phải là loại người xằng bậy. Chỉ có điều hơi có chút hoài nghi hỏi:

- Là bạn gái sao?

Dương Thần mở to mắt,

- Sao em biết?

- Hừ. Về điểm này em đoán được anh là con mèo nhỏ.

Lưu Minh Ngọc hận không thể cắn vào tay Dương Thần một miếng cho hả giận! Thầm nghĩ mấy ngày hôm nay chắc chắn là nghĩ đến người phụ nữ khác.

Dương Thần cười ha hả,Lưu Minh Ngọc ở phía sau đánh một cái,

- Chớ suy nghĩ lung tung, là có chút việc quan trọng, chỉ có điều không tiện nói. Em không phải là phụ nữ thích gây sự đúng không? Ngoan ngoãn trở về đi đừng nghĩ nhiều!

- Ai nói tôi không phải cố tình gây sự…

Lưu Minh Ngọc trong lòng cuối cùng cũng có điểm sống dễ chịu, có chút thương cảm liếc Dương Thần một cái, nói:

- Chính anh mới phải bảo trọng.

Dương Thần gật gật đầu, bản thân mình thật đúng là cần phải bảo trọng.

Những đồng nghiệp khác thấy Dương Thần đột nhiên thay đổi kế hoạch khiến mọi người cảm thấy rất bất mãn, đều mắng to Dương Thần keo kiệt. Cũng có thể mang theo các nàng chơi đùa, sợ tới mức Dương Thần vội vàng chụp mông chạy lấy người.

Chờ chia tay với đoàn người, Dương Thần đi vào hậu sảnh chờ chuyến bay của mình.

Vừa mới ngồi xuống, bên cạnh đã bước đến một người mặc áo màu đen, cổ thấp lộ rõ chiếc áo lót màu tím, quần bò bó sát người, tóc đen duyên dáng, là Bát Nhã.

Bát Nhã lễ phép nói:

- Ngài Minh Vương! Xin hỏi anh cần dùng máy bay riêng sao?

Dương Thần trừng mắt:

- Máy bay riêng?

- Hội Bát Kỳ của chúng ta ở Nhật Bản đều có máy bay chuyên dụng. Chỉ có điều được giữ bí mật. Bất cứ lúc nào cũng có thể phục vụ vì anh!

Bát nhã giải thích.

- Tôi…

Dương Thần nắm tay Bát Nhã nói không nên lời. Rất lâu mới nghẹn được một câu,

- Sao cô không nói sớm? Cô nói sớm tôi sẽ không mua vé máy bay, còn có thể tiết kiệm khoảng một nghìn đồng cô có biết không?

Bát Nhã oan ức nói:

- Ngài Minh Vương! Anh không nói cho em biết anh muốn đi đâu, cũng không hỏi em co máy bay riêng không à?

Lúc nãy Dương Thần mới nhớ đến mình không cùng Bát Nhã đề cập tới chuyện này! Nữ Ninja này ngày ấy cũng bị mình hù dọa giết người. Trong mắt ả mình giống như thần, đến Tokugawa cũng không làm gì nổi. Ả nào dám không có việc mà hỏi nhiều? Tính mạng vừa mới được nhặt về.

Dương Thần phất tay,

- Được rồi, được rồi! Mau dẫn tôi đi. Tôi muốn đi Hokkaido Sapporo, tôi muốn đi! Cô về sau làm việc thông minh chút đi!

Bát Nhã khúm núm liên thanh nói, một chút cũng không có bộ dạng của một Ninja ác nghiệt, ả cũng không khác gì một người phụ nữ bình thường. Điều này khiến Dương Thần không quen. Cũng không biết hắn tha cho tính mạng của Bát Nhã từ bao giờ. Bát Nhã cũng đối đãi với Dương Thần như chủ nhân, tự nhiên biểu hiện những hành động rất dịu dàng.

Mang theo Bát Nhã với ngoại hình siêu mẫu, đã số đàn ông đi cùng đường như là khách quý. Cửu khúc mười tám trận mới đến máy bay chuyên dụng của hội Bát Kỳ theo lời Bát Nhã nói.

Đây là một máy bay tư nhân, đặc biệt chế tạo chuyên dụng với giá tiền xa xỉ. Nghe cách nói của Bát Nhã, tất cả sân bay ở các thành phố lớn của Nhật Bản đều có máy bay riêng của hội Bát Kỳ. Dương Thần thầm nhủ chính mình phải kết thân với hội Bát Kỳ mới được.

Mặc dù nói về số lượng người tài giỏi không có nói nhiều về tổ chức thần bí Cao Thiên Nguyên, nhưng hội Bát Kỳ hiển nhiên là càng nắm chắc thêm khí. Thế giới này đã không thể dùng vũ lực để có thể thu phục tất cả thế giới.

Dương Thần ngồi vào phía sau cabin rộng rãi, phát hiện bên trong tất cả đều là sô pha Italy làm bằng da được chế tác tỷ mỷ, các dụng cụ gia đình được làm từ đào mộc và gỗ lim, còn có muôn màu rượu tây rực rỡ. Đây không giống như một chiếc máy bay mà là một khách sạn.

Nghĩ mình bên ngoài bị người ta kêu là "Thần", trở lại Hoa Hạ cũng phải tự lái BMW m3 lắc lư đầy đường. Tự mình phải giẫm lên chân ga, ngay cả lái xe cũng không có. Trong khi cái xe chết tiệt kia vẫn là của vợ cho mượn.

Dương Thần cảm thấy bản thân mình rất bảo thủ, người ta cần phải biếu mình số tiền kia. Mình mới về nước, miễn cưỡng nói không cần mang theo, mình đã cơm no áo ấm. Tuy rằng mình có vẻ khá thanh cao, nhưng thực ra không phải rất cố gắng sao? Dương Thần cảm thấy lần này trở về sẽ cân nhắc vấn đề giá trị của người mình mới được.

Bát Nhã đi theo Dương Thần vào cabin và thay một bộ ki-mô-nô màu tím nhạt, đai lưng phớt hồng ở phía sau buộc thành hình rất đẹp.

Tuy rằng dựa theo tập tục Ki-mô-nô của Nhật Bản, vạt áo của người phụ nữ chưa lập gia đình tất cả đều phải khép kín. Nhưng Bát Nhã rõ ràng là cố ý đem vạt áo ki-mô-nô rớt ra một chút, khiến người ta phải nhìn chăm chú vào bên trong. Cũng không biết là vì để cho Dương Thần hài lòng hay có ý gì khác.

Bát Nhã bưng một khay đi tới mang theo một mùi hoa cỏ thơm nồng đậm, khiến Dương Thần đang nằm ở sô pha tinh thần phải trỗi dậy.

- Minh Vương! Đây là rượu mà hội Bát Kỳ của chúng tôi đặc chế ra, hoàn toàn khác với các loại rượu bên ngoài, được nấu từ gạo Hokkaido và nước Tây Cung, lại dùng kỹ thuật lên men tinh xảo rất thích hợp để từ từ thưởng thức trên đường đi.

Bát Nhã đem khay đến trước mặt Dương Thần, cũng cẩn thận tự tay rót rượu cho hắn. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Dương Thần đã sớm ngửi được mùi rượu gạo thơm ngát, lần thứ hai lại ngậm ngùi oán thầm.

Đột nhiên khóe mắt Dương Thần chăm chú nhìn, quỳ bên người chuẩn bị hầu hạ Bát Nhã. Bộ ki-mô-nô của ả không ngờ là một mảnh tuyết da, không có mặc nội y gì cả, rõ ràng từ đầu đến chân.

Thế này là có ý gì, đây không phải là chờ mình phạm tội sao? Dương Thần cảm thấy tuy rằng người ta có ý, nhưng chính mình dễ dàng vồ lấy thì cũng chẳng đáng giá chút nào, vì thế khoát tay nói:

- Cô cứ bận việc của cô đi. Đừng ngồi yên ở bên cạnh tôi như thế. Tôi không cần hầu hạ đâu!

Trong mắt Bát Nhã hơi thất vọng, nhưng vẫn dịu dàng đứng lên, xoay người tránh ra.

Nhưng chưa đi được mấy bước, Dương Thần lại gọi cô:

- Này! Từ từ.

Ánh mắt gian xảo của Bát Nhã hiện lên nét cười thầm, xoay người hỏi:

- Ngài Minh Vương, anh còn có gì chỉ bảo?

Dương Thần đập đập miệng, cúi đầu nghiêng về một phía rượu, vừa nói:

- Hội Bát Kỳ các cô nếu thần thông quảng đại như vậy, cô đi cùng nói với hãng hàng không một tiếng, giúp tôi đòi lại hơn một ngàn Hoa Hạ tệ tiền đặt vé. Tôi cũng chưa lên máy bay, nhân tiện bảo bọn họ trả lại tiền cho tôi…

Sự nhẫn nại của con người cũng có giới hạn, Bát Nhã giết người không chớp mắt, hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa là té ngã xuống đất.

Hóa ra, Thần cũng nhỏ mọn như vậy…

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/1652