Chương 247: Anh rất phiền


Sau khi nhận được một chức vị hoang đường, Dương Thần trở lại ban Quan hệ xã hội cũng không thấy động tĩnh gì, theo yêu cầu của hắn, thủ tục bổ nhiệm và miễn nhiệm được xử lý bí mật, chưa tiến hành thông báo với toàn bộ công ty.

Hắn đã quyết định, về sau sẽ đem công việc hoàn toàn giao cho Triệu Đằng và Vương Khiết làm, bản thân hắn sẽ thỉnh thoảng đến ngồi ở văn phòng, bình thường sẽ vẫn đến phòng làm việc lớn của ban Quan hệ xã hội, dù sao thì ngồi ngắm bao nhiêu người đẹp vẫn còn hơn ngồi trong phòng làm việc đơn điệu, chán nản.

Tuy rằng sau này công ty phát triển, việc hắn làm giám đốc chắc chắn sẽ bị người khác biết, nhưng nếu mỗi ngày đều ngồi ở văn phòng ban Quan hệ xã hội, mọi người nhìn quen sẽ không quá đặc biệt nữa.

Sau khi tan tầm, Dương Thần về nhà ăn cơm đúng giờ, nhưng ăn nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Lâm Nhược Khê thấy Dương Thần ăn uống nhồm nhoàm hai bát cơm, liền nhíu mày nói:

Cả ngày chơi trò chơi rất đói bụng đúng không?

Dương Thần cũng không giải thích nhiều, nói:

Đêm nay anh có việc gấp phải ra ngoài, có thể sẽ không về nhà, xử lý vài chuyện, em không cần chờ anh.

Lâm Nhược Khê nghe vậy liền nhớ tới chuyện hôm trước chờ hắn đến rạng sáng, sắc mặt hơi đỏ lên, giờ nghĩ lại thấy hồi đó nói chuyện rất thẹn thùng, không hiểu sao chính mình lại nói được những lời như vậy, giống như một oán phụ chốn khuê phòng vậy.

Ai thèm chờ anh, phải đi thì cứ đi.

Lâm Nhược Khê ra vẻ tùy ý nói.

Việc đã đồng ý anh sẽ nhớ, việc nên báo cáo thì vẫn nên báo cáo.

Dương Thần thành khẩn nói một câu rồi mới ra khỏi cửa.

Đêm nay quả thực là rất nhiều việc, chỉ riêng việc đón tiểu đội "Hải Ưng" mười hai người đổ bộ đến Trung Hải, dù đã bố trí sẵn nhưng đây cũng không phải là việc đơn giản.

Dương Thần lái xe chạy như bay đến cảng Đông Nam của Trung Hải, đồng thời gọi điện thoại thông báo cho Sắc Vi chuẩn bị một chiếc xe khách đến đợi sẵn ở cổng vào cảng chờ lệnh, lại bố trí một chỗ trú bí mật của hội Hồng Kinh, có thể chứa được khoảng hai mươi người.

Sắc Vi cũng không hỏi nhiều vì sao, lập tức đích thân sắp xếp hai việc.

Đi vào cảng Đông Nam, Dương Thần đỗ xe ở giữa khoảng đất rộng lớn của hải cảng, lúc này cảng vắng tanh, không một bóng người, giữa khoảng trời tối đen như mực, chiếc xe BMW trắng của Dương Thần rất bắt mắt.

Dương Thần lấy di động ra, ấn một dãy số.

Qua một hồi lâu, điện thoại không thông, chỉ nghe thấy những tạp âm hỗn loạn.

Dương Thần nhíu mày, không ngờ mình đã đến muộn, xem ra tiểu đội Hải Ưng đã bị Viêm Hoàng Thiết Lữ ngăn chặn, tín hiệu liên lạc đã bị cắt đứt. Cũng chưa biết tiểu đội Hải Ưng có đổ bộ xuống hay không.

Sau khi cẩn thận suy nghĩ, Dương Thần thấy khả năng chưa đổ bộ xuống là rất ít, nếu xảy ra xung đột trên biển, tàu chiến hộ tống đội Hải Ưng sẽ va chạm với chiến hạm của quân đội, như vậy sẽ to chuyện, Viêm Hoàng Thiết Lữ chắc chắn sẽ lựa chọn cách ổn thỏa nhất.

Nghĩ vậy, tiểu đội Hải Ưng chắc chắn đã đổ bộ lên chỗ nào đó ở cảng, chỉ là tình hình không được tốt lắm.

Dương Thần lại khởi động xe lần nữa, chạy vào đường ven biển, bắt đầu truy tìm tung tích của bất cứ kẻ nào ở ven đường.

Lái xe khoảng năm phút, Dương Thần đã phát hiện có tình hình bất thường ở cuối chỗ vào cảng Đông Nam.

Ba chiếc xe tăng thiết giáp của hải quân và lục quân đang phong tỏa, vây kín một chỗ cảng chất đầy thùng hàng, trong đêm tối, chiếc xe tăng dùng đèn lớn chiếu sáng cả một vùng.

Không dưới ba mươi người bộ đội đặc chủng mặc áo đen, tay cầm súng ống nhắm vào chỗ thùng hàng chồng chất.

Bảy, tám người nam, nữ trang phục khác nhau đứng trước mặt dàn bộ đội đặc chủng, chắc hẳn là người chỉ huy hành động vũ trang lần này.

Dương Thần vừa lái xe tiến đến tầm nhìn của mọi người, đã bị tất cả nghiêm túc, cẩn thận nhìn thẳng vào, thậm chí hai khẩu súng đột kích tự động nhắm ngay vào Dương Thần.

Tia laser màu đỏ nhắm ngay vào gần bình xăng ở xe của Dương Thần, hắn biết nếu tiếp tục đi về phía trước chắc chắn đám người kia sẽ bắn vào xe mình, việc lỗ vốn vậy hắn sẽ không làm, vì thế lúc còn cách khoảng hai trăm mét, Dương Thần dừng xe lại.

Mở cửa xe, Dương Thần đón cơn gió mùa đông lạnh như băng, rút ra một điếu thuốc rẻ tiền mua trên đường, đánh bật lửa vài lần, hút một hơi dài, phả ra làn khói trắng, hắn chầm chậm đi về hướng đám bộ đội đặc chủng khí thế trang nghiêm kia.

Dương Thần đến gần, hai gã bộ đội đặc chủng đem họng súng ngắm ngay vào trán hắn, sát khí bốc lên đến mấy chục cây số cũng cảm nhận được.

Dương Thần lại rất quen với sát khí này, thản nhiên đi tới, chỉ còn cách đám bộ đội đặc chủng hơn mười mét.

Đội quân đặc chủng toàn thân bao phủ bởi bóng đêm hơi lùi lại, lộ ra một đường nhỏ, mấy người nam, nữ kia đi đến trước mặt Dương Thần.

Dương Thần cảm thấy kinh ngạc vì trong đám người đó rõ ràng có cả Hoa Vũ và Áo Xám trong Bát Bộ hắn từng gặp qua, bảy người khác đều lạ mặt, nhưng khí thế không kém gì thành viên của Hỏa Pháo, Đại Cước và Long Tổ.

Áo Xám nhìn thấy Dương Thần đi tới, cười ôn hòa nói:

Minh Vương, lần này phạm vi hoạt động của ngài quá lớn, điều này làm chúng tôi rất khó xử lý.

Hoa Vũ thấy Dương Thần, trong mắt toát lên tình cảm rắc rối, nhưng rất nhanh lại bị vẻ lạnh lùng che dấu.

Tiền bối Áo Xám, người đó là Minh Vương?

Một gã tướng mạo tuấn tú, thoạt nhìn chưa đầy ba mươi tuổi, mặc quân phục màu lam, uy phong lẫm liệt, trên mặt có vẻ kiêu ngạo nói:

Xem ra cũng chẳng có gì, Minh Vương, tôi là Vĩnh Dạ, tổ trưởng của Long Nhị. Tôi đã nghe qua nhiều chuyện về ngài, người thật lại khiến tôi thất vọng quá.

Dương Thần căn bản không để ý tới Vĩnh Dạ, nói với Áo Xám:

Yên tâm đi, tôi sẽ không làm mọi người khó xử, bọn họ tới để giúp tôi xử lý ít chuyện riêng. Nể mặt tôi một chút, lần sau mời lão gia ông đi ăn cơm, thế nào?

Vĩnh Dạ bị Dương Thần không nhìn đến, sắc mặt trầm lại, nói:

Minh Vương, ngài đừng có không coi ai ra gì, hiện giờ chúng tôi nắm quyền chủ động bắt người, ngài tới khiêu khích chúng tôi sao?!

Dương Thần hờ hững nhìn lướt qua đám người trước mặt, không nói gì, sát khí ngưng lại giống đám bộ đội đặc chủng, cười cười, nói:

Đây là ngoài khu vực của Long Tổ, Hoa Hạ che dấu cho đại đội đặc chủng Giao Long, xem ra ở vùng biển Nam giết không ít người, sát khí này không phải ngày một ngày hai mà có.

Hừ, biết sợ rồi hả?

Vĩnh Dạ cười lạnh nói.

Áo Xám khẽ nhíu mày, nhìn Vĩnh Dạ, thở dài, nói:

Minh Vương, cho bọn họ về đi, Hoa Hạ không cho phép lính đánh thuê như Hải Ưng đổ bộ vào.

Tiền bối Áo Xám, ông nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ chúng ta sợ bọn họ? Không phải đám gọi là Hải Ưng kia bị Giao Long chúng ta phong tỏa ở bên trong rồi sao?

Vĩnh Dạ bất mãn nói.

Dương Thần hút hai hơi thuốc, nắm đầu mẩu thuốc lá nói:

Thật sự là không thể dàn xếp sao?

Không thể.

Vĩnh Dạ cướp lời, liên tục bị không để ý đến, lòng tự trọng của hắn đã không nhẫn nại được nữa, tức giận nói:

Mặc kệ ngài là Minh Vương hay không, dù là ông trời cũng vậy, hôm nay đừng hòng mang đám người đó đi, bọn chúng đến đây rồi cũng đừng hòng quay lại biển!

Dương Thần đang cúi đầu chợt ngẩng lên, trong bóng đêm, đôi mắt đỏ lên như nhuộm máu, hơi thở dày đặc như băng tuyết vạn năm.

Đám người Áo Xám đang đứng xa cách đó mười mét thấy tình huống không ổn, Dương Thần đã biến mất khỏi vị trí đứng lúc nãy.

Các người thật phiền phức…

Giọng nói như nghiến răng, Dương Thần lại xuất hiện, rõ ràng là thần không biết, quỷ không hay, hắn đã di chuyển đến bên Vĩnh Dạ vừa nói xong!

Vĩnh Dạ gần như không phản ứng được vì sao lại thế, chỉ thấy cổ mình bị Dương Thần một tay khống chế cổ họng!!

Chỉ một người, dưới con mắt của mười hai người nhìn chăm chú, đã công khai khống chế Vĩnh Dạ.

Tất cả bộ đội đặc chủng rốt cục cũng phải buông lỏng khí thế, các thành viên Long Nhị cũng sợ chết khiếp, nhìn thấy tổ trưởng của mình bị một chiêu kỳ diệu khống chế sinh mạng.

Người đàn ông này sao lại làm được thế!?

Vĩnh Dạ không dám nuốt nước bọt, gã cảm thấy hơi thở trên người Dương Thần còn hắc ám hơn cả bóng đêm, toàn thân gã nổi da gà, cả người lạnh như máu đông lại!

Gã có thể trở thành tổ trưởng của Long Nhị, ngoài lý lịch và kinh nghiệm, quan trọng hơn vẫn là bản thân hằng ngày rèn luyện chiến thuật chiến đấu rất xuất sắc, đặc công đứng đầu cũng tuyệt đối không thể so sánh được, nhưng lúc này, tất cả tố chất tâm lý, chiến đấu gã rèn luyện hằng ngày đều hóa thành bọt biển!

Chính bản thân ở trước mặt người đàn ông này… không ngờ lại không chịu nổi một chiêu!?

Tất cả không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi giờ không biết thực lực của Dương Thần như thế nào, nhưng có thể chắc chắn, muốn giết Vĩnh Dạ với hắn chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Tôi không cần biết bố anh là ai, mẹ anh là ai, lúc tôi đang nói tốt nhất đừng chen vào, trong mắt tôi, thực lực của anh cũng như cổ họng anh trong tay tôi, chỉ cần sờ nhẹ là sẽ nát vụn… nguồn t r u y ệ n y_y

Dương Thần nói xong liền tiện tay ném Vĩnh Dạ ra xa hơn bảy, tám mét, lăn vài vòng mới dừng lại.

Bộ đội đặc chủng Giao Long lập tức nhắm họng súng vào Dương Thần, nhưng không ai dám nổ súng, mặc dù trong tay hắn không còn ai, mặc dù hắn đứng gần ngay gang tấc.

Dương Thần trong ánh nhìn không cam lòng, do dự của tất cả, đi về phía thùng đựng hàng chất đống, bóng dáng bình thản trong bóng đêm lại tỏa ra áp lực khiến mọi người khiếp sợ.

Áo Xám thở một hơi dài, quay lại nhìn Vĩnh Dạ ngã dưới đất, không đứng lên được, có chút thất vọng, sau đó hạ lệnh với Giao Long:

Thu hồi vũ khí, không cần nhắm bắn nữa.

Hoa Vũ quay đầu nhìn Áo Xám dường như đã dùng hết khí lực, trong mắt cảm xúc phức tạp.

Lúc này Dương Thần đã đi đến trước các thùng hàng, đối mặt với khe hở chính giữa, thoáng nhìn qua, ho khan hai tiếng, nói bằng tiếng Anh:

Đi ra đi, mọi người muốn xem kịch đến lúc nào nữa?

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #247


Báo Lỗi Truyện
Chương 247/1652