Chương 222: Trở mình một cái


Anh Viên Dã!

Đường Đường xông lên phía trước đầu tiên, đón giường bệnh bị đẩy ra, nhìn thấy Viên Dã đeo mặt nạ khí ô xy, không ngừng kêu gào tên Viên Dã.

Viên Dã nhắm chặt hai mắt, vùng lông mày chụm lại, không có chút phản ứng, gương mặt không chút máu khiến mấy người nhìn thấy đều choáng váng.

Bác sĩ mặc quần áo phẫu thuật màu xanh lục bỏ khẩu trang xuống, sắc mặt không được tốt, khuyên:

Tiểu thư, không nên quá mức làm kinh động bệnh nhân, anh ta bây giờ cần một môi trường yên tĩnh, tiếp tục quan sát.

Bác sĩ! Anh nói thế là có nghĩa gì!? Lẽ nào phẫu thuật không thành công sao!? xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Viên Hòa Vĩ đi lên phía trước, vẻ mặt khẩn trương hỏi.

Bác sĩ bị ông ta dọa cho một trận, lùi lại một bước mới nói:

Tiên sinh, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, đã lấy hai viên đạn ra, hơn nữa đã cầm máu, xử lí vết thương cũng rất thuận lợi, nhưng vết thương của bệnh nhân dù sao cũng bên cạnh tim, chỉ cần viên đạn lệch một khoảng cách không đến 1mm, Đại La Kim Tiên cũng bất lực rồi. Cho nên, bây giờ cần quan sát chính là bệnh nhân có thể qua được đêm nay hay không, qua được đêm nay, nếu như tình hình bệnh nhân bình thường, như vậy, hồi phục chỉ là việc sớm muộn.

Bác sĩ, bất luận thế nào, xin mấy người đừng để con trai tôi xảy ra bất kỳ sơ xuất gì, chúng tôi nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh.

Dương Tiệp Dư một tay âu yếm vuốt ve khuôn mặt Viên Dã, trịnh trọng nói.

Phu nhân, bất luận người nào, chúng tôi đều sẽ dốc hết sức, cái này xin hãy yên tâm, bây giờ vẫn là để bệnh nhân đi đến phòng bệnh chăm sóc đặc biệt.

Bác sĩ, tôi có thể đi đến phòng bệnh cùng anh Viên Dã không? Tôi sẽ rất nghe lời, tuyệt đối không làm phiền mấy người.

Đường Đường cầu xin nói.

Bác sĩ cùng mấy người trợ lý nhìn nhau mấy cái, mới gật gật đầu.

Vậy được rồi, tiểu thư mời theo chúng tôi.

Và đoàn người theo sau đưa Viên Dã vào phòng chăm sóc đặc biệt, phòng bệnh được chia làm hai tầng, sau khi vào cửa, bên trong vẫn còn một phòng khử trùng.

Đường Đường đi theo sau mặc quần áo khử trùng, cùng Viên Dă đi vào gian bên trong.

Bên ngoài lớp kính cách ly lớn, sắc mặt Phương Trung Bình cổ quái nói:

Đường Đường tại sao có chút không giống trước kia, xem ra Viên Dã bị thương, là một đả kích rất lớn đối với con bé.

Dương Tiệp Dư mỉm cười nhìn Đường Đường ngồi bên giường bệnh.

Con bé lớn rồi, kỳ thật hiểu chuyện rất nhanh, anh làm cha, không thể hiểu tâm tư của con gái mình.

Phương Trung Bình ngẩn người, cười khổ lắc đầu.

Cả đời tôi, sợ rằng đều không thể hiểu được tâm tư của phụ nữ.

Đại đa số những người trong đây biết tình hình của Phương Trung Bình, không hẹn mà dừng lại vấn đề.

Sự việc thu xếp cũng hòm hòm rồi, nếu như không có việc gì, tôi đi trước đây.

Cuối cùng Dương Thần nhìn Viên Dã một cái, quay người định rời đi.

Đợi chút.

Dương Tiệp Dư đột nhiên kêu Dương Thần dừng lại.

Dương Thần, lần này cậu đã cứu con trai tôi cùng Đường Đường, nhưng bản thân cậu nhất định cũng chuốc lấy lòng căm thù của Chu Quang Niên và Hứa Trí Hoành, không bằng tạm thời ở cùng chúng tôi, đợi giải quyết xong phong ba lần này, hãy về.

Nhìn Dương Tiệp Dư mang ánh mắt có thâm ý, trong đầu Dương Thần có chút loạn, một loại cảm xúc khó nắm bắt khiến Dương Thần bất an, rất lo lắng không yên, lại có chút chờ đợi khó hiểu.

Dương Thần cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, để mình tỉnh táo lại, nói:

Mọi người dự định làm thế nào, nếu như thuần túy là Hứa gia, tôi nghĩ mấy người hoàn toàn có đủ sức mạnh đè bẹp bọn họ trên phương diện hợp tác kinh tế. Tuy nhiên, Chu Quang Niên của Đông Hưng, thế lực đã ăn sâu bén rễ trong cả Trung Hải. Có lẽ mấy người có thể đánh tập đoàn Đông Hưng của ông ta, nhưng thế lực xã hội đen của hội Đông Hưng, nếu nổi hết lên mặt nước…Bí thư Phương, cho dù ông là quan to một phương, tầng lớp cao cấp của quốc gia cũng sẽ bất mãn.

Sắc mặt Phương Trung Bình tối sầm lại, đây chính là nguyên nhân ông vẫn không dám lên tiếng, Phương gia mặc dù có quyền thế, đặt ở toàn Hoa Hạ mà nói, cũng chỉ hạn chế ở trong Trung Hải mà thôi, nếu bởi vì tuyên chiến cùng Đông Hưng, điều bộ đội vũ trang, vậy tuyệt đối là một trận đánh giằng co, vì thế làm nhiễu loạn cuộc sống của người dân, vậy tầng lớp cấp cao sẽ không bỏ qua cho Phương gia.

Viên Hòa Vĩ ánh mắt lóe sáng.

Dương Thần, hình như cậu biết rõ thế cục của Trung Hải? Mặc dù chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, nhưng cậu đã cứu hai đứa con trai con gái duy nhất của hai nhà chúng tôi, điều này đối với chúng tôi mà nói, chính là ân tình vô cùng lớn. Chúng tôi tín nhiệm cậu, cậu có gì muốn nói, có thể cứ việc nói ra.

Dương Thần thấy mọi người đều nhìn mình, cũng liền hạ quyết tâm, nói:

Kỳ thực, chúng ta có thể hợp tác, thời gian một đêm, gần như có thể diệt trừ Đông Hưng và Hứa gia.

Hợp tác? Cậu muốn hợp tác với chúng tôi?

Phương Trung Bình nhíu mày, nói:

Dương Thần, trước đây chúng ta cũng đã có qua lại, cậu đừng trách tôi nói thẳng, cậu dựa vào cái gì hợp tác với chúng tôi? Bất luận là trên tài lực, hay trên thế lực, cậu có cái gì…

Bí thư Phương, để Dương Thần nói hết đi.

Dương Tiệp Dư không hài lòng liếc Phương Trung Bình một cái.

Phương Trung Bình dường như có chút sợ hãi Dương Tiệp Dư, lập tức ngậm miệng lại.

Dương Thần tiếp tục nói:

Mấy người biết, toàn Trung Hải, hiểu hội Đông Hưng nhất, và hi vọng diệt trừ hội Đông Hưng nhất, là phe nào không?

Mọi người suy nghĩ cẩn thận, gần như tất cả đồng thanh nói:

Hội Hồng Kinh!

Đây không phải giống như vô nghĩa sao!? Hội Hồng Kinh thống trị khu Tây, hơn nữa vừa mới thâu tóm hội Tây Minh không lâu, sĩ khí đang mạnh, thực lực lớn mạnh, nhưng cũng đều là xã hội đen, là khối u ác trong mắt chính phủ chúng tôi! Còn có thể khiến bọn họ giúp chúng ta giải quyết Đông Hưng sao!?

Phương Trung Bình căm giận nói.

Dương Thần khẽ cười nói:

Có thể khiến hội Hồng Kinh ra tay hay không, là việc của tôi. Bây giờ tôi chỉ muốn biết, nếu có hội Hồng Kinh cùng tuyên chiến với Đông Hưng, mấy người, có đồng ý ở một phía khác, lấy tài chính bắn phá sản nghiệp của Hứa gia, phái bộ đội vũ trang, cùng giúp đỡ hội Hồng Kinh, loại bỏ tất cả các căn cứ của Đông Hưng không.

Vấn đề của Dương Thần vừa đưa ra, mấy người ở đây đều trầm mặc không nói, dường như đang suy xét tính khả thi và tính chân thực.

Đây không phải trò chơi, chúng tôi dựa vào gì có thể tin cậu?

Viên Hòa Vĩ hỏi.

Tôi tin cậu.

Dương Tiệp Dư nói:

Ông xã, em nghĩ hắn không có lý do lừa chúng ta.

Viên Hòa Vĩ thấy vợ yêu nói như vậy, gật đầu nói:

Được rồi, nếu đã như vậy, Viên gia chúng tôi, không có vấn đề, Hứa gia vốn dĩ không bằng chúng tôi, hơn nữa cổ phiếu của Hứa gia ở vào thời điểm thấp nhất, nếu chúng tôi động thủ thật, Hứa gia hoàn toàn không có năng lực chống đỡ. Phải xem Phương gia rồi, Bí thư Phương, bộ đội vũ trang và cảnh sát, đều là phạm vi quản lí của ông.

Phương Trung Bình do dự nói:

Mấy người đã suy nghĩ chưa, cho dù hội Hồng Kinh đồng ý giúp đỡ chúng ta diệt trừ tận gốc Đông Hưng, vậy cũng là hành động vũ trang trong phạm vi lớn của toàn Trung Hải, thậm chí còn sẽ tạo thành nguy hiểm đến tính mạng tài sản cho không ít người dân. Không cần mấy tiếng đồng hồ, các báo truyền thông đều sẽ gây bất lợi với Phương gia, mấy vị kia của Yến Kinh, làm sao có thể cho phép phát sinh bạo loạn lớn như vậy. Nếu như người của Đông Hưng trong phạm vi lớn đều chạy khắp nơi, lan đến các tỉnh khác, vậy càng khó khăn.

Điểm này ông không cần lo lắng.

Dương Tiệp Dư đột nhiên nói rõ ràng:

Một lát nữa tôi sẽ gọi điện cho anh tôi, 12 giờ đêm nay, phong tỏa toàn bộ bên ngoài và khu vực bờ biển của Trung Hải, bên Yến Kinh, tôi sẽ nói với bố tôi một tiếng, cháu nội của ông thiếu chút nữa bị xã hội đen đánh chết, tôi nghĩ ông ấy, cũng sẽ không thờ ơ.

Thật!?

Phương Trung Bình mừng rỡ, cười ha ha nói:

Chỉ cần chị dâu có thể liên lạc được với anh và bác trai, chính là đem Trung Hải trở mình một cái! Phương gia tôi cũng tiếp đến cùng.

Dương Tiệp Dư cười nghiền ngẫm nói:

Bí thư Phương, anh chờ tôi nói như vậy từ lâu rồi.

Hì hì, chị dâu nói những lời này, Đường Đường cũng là con gái bảo bối của tôi, con bé bị ức hiếp thiếu chút nữa mất mạng, tôi làm bố có thể không tức giận sao?

Phương Trung Bình giống như bị đánh bằng thuốc an thần, có Dương Tiệp Dư bảo đảm, ông dường như cái gì đều không sợ.

Viên Hòa Vĩ bất đắc dĩ cười nói, giọng ôn hòa nói với Dương Tiệp Dư:

Tiệp Dư, vậy chỉ có thể làm phiền em gọi điện thoại thông báo cho bố với anh cả biết.

Em lập tức đi đây.

Dương Tiệp Dư nói xong, thản nhiên nhìn Dương Thần một cái, liền dưới sự bảo vệ của hai gã vệ sĩ rời khỏi.

Viên Hòa Vĩ hỏi:

Dương Thần, khi nào cậu liên lạc với hội Hồng Kinh.

Tôi cũng có thể bây giờ đi liên lạc, 12h đêm nay, toàn bộ các tuyến cùng tần công tất cả căn cứ của hội Đông Hưng, chỉ cần có sự trợ giúp của bộ đội vũ trang chính phủ, liên lạc phong tỏa địa điểm khai chiến tốt, hẳn sẽ không có quá nhiều thương vong.

Dương Thần nói với Phương Trung Bình:

Bí thư Phương, sắp xếp tác chiến cụ thể, tôi sẽ để hội trưởng Sắc Vi của hội Hồng Kinh liên lạc với ông, đối phó với Đông Hưng thế nào, cô ấy đều có tư cách nói chuyện hơn ai hết, cho nên hi vọng ông đứng yên vị trí của mình, không được chữa lợn lành thành lợn què.

Yên tâm đi, nếu tôi chỉ là người kiêu ngạo ngông cuồng tự cao tự đại, cũng không lên được vị trí ngày hôm nay, tôi chỉ là người phụ trợ phía dưới, tuyệt đối sẽ không tranh luận cái gì.

Phương Trung Bình bảo đảm nói.

Dương Thần gật gật đầu, đang muốn rời khỏi, lại đột nhiên nghe thấy ngoài phòng bệnh chăm sóc đặc biệt vọng đến tiếng cãi nhau…

Mau để tôi vào! Vì sao các người lại cản tôi!?

Tiểu thư, trong này là nơi người bệnh quan trọng nghỉ ngơi, chỉ có người nhà mới có thể vào!

Tôi chính là người nhà! Là cảnh sát nói cho tôi biết người tôi cần tìm ở trong đây!

Tiểu thư, không có chứng nhận của cảnh sát, chúng tôi không thể để cô vào, cô tìm ai không nói tới, xin đừng làm khó chúng tôi.

Tôi muốn xác nhận người bệnh bên trong là ai?

Tiểu thư, cô không thể như vậy, cô hãy thành thật nói cho chúng tôi biết người thân cô muốn là ai? Bằng không chúng tôi không thể để cô tùy tiện vào.

Tôi…tôi…tôi muốn tìm chồng tôi!

Cửa bị người bên trong mở ra, Dương Thần mím môi, cố nhịn cười, ánh mắt đùa cợt nhìn Lâm Nhược Khê đứng trước cửa bị hai cô y tá ngăn lại.

Dương Thần nháy mắt với cô:

Nhược Khê em yêu, cuối cùng em cũng gọi tôi là chồng rồi!

Thì ra anh không sao.

Cảm ơn sự quan tâm của bà xã, mặc dù gặp phải chút phiền phức, nhưng tôi không sao.

Dương Thần thỏa mãn cười.

Thôi chết rồi! Nghiên Nghiên nói linh tinh cái gì, cái gì mà có người trúng đạn với chả không trúng đạn, tên xấu xa này căn bản không việc gì! Xong rồi xong rồi, những lời vừa rồi nói nhất định đều bị hắn nghe thấy rồi, sau này làm sao gặp hắn đây, mắc cỡ chết đi được!

Lâm Nhược Khê càng nghĩ càng không được tự nhiên, thì ra, sau khi nhận được điện thoại của tên cổ quái Hứa Trí Hoành kia, cô liền gọi điện thoại thông báo cho Thái Nghiên đang làm ở cục cảnh sát, tìm kiếm viện trợ, dù sao cô cũng không có bất kỳ đầu mối nào. Vừa rồi Thái Nghiên đột nhiên nhận được tin tức của Viên gia và Phương Gia, kêu cục cảnh sát bọn họ phái người bảo vệ bệnh viện Thị Nhị, mới nói cho Lâm Nhược Khê một vài chuyện liên quan.

Lâm Nhược Khê chỉ nghe thấy Thái Nghiên nói có người trúng đạn, liền lập tức dập điện thoại vội tới, cũng không nghĩ ngợi, quá nóng vội, căn bản không hỏi rõ ai trúng đạn, mới tạo thành cảnh tượng như vừa rồi.

Anh…Anh làm gì mà nhìn tôi như vậy.

Lâm Nhược Khê phát hiện nụ cười của Dương Thần rất cổ quái, ánh mắt mang tính xâm lược khiến cô có chút không tự nhiên.

Dương Thần đi về phí trước một bước, Lâm Nhược Khê liền lập tức lùi lại một bước, cảnh giác nhìn Dương Thần.

Tôi sẽ không ăn em đâu, nào, qua đây, thấy em yêu quan tâm tôi như vậy, lo lắng cho tôi, tôi dự định miễn cưỡng tặng cô một cái ôm, không thu phí, nếu cần hôn một cái, vậy cũng được, tuy nhiên phải để tôi hôn lại em một chút.

Dương Thần nói, thoải mái giang hai tay ra, vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt.

Hai cô y tá ở bên nhìn thấy hình ảnh này, đều giống như xem kịch vui trốn ở một bên cười trộm.

Lưu manh!

Ngay trước mặt người khác, bị trêu đùa như vậy, Lâm Nhược Khê cảm thấy các mạch máu bên tai đều đỏ rực, tức giận trừng mắt nhìn Dương Thần, xoay người mang theo gói nhỏ chạy đi.

Vẻ mặt Dương Thần buồn bực, tại sao mỗi lần đều mắng hai chữ này, xem ra phải mở rộng từ vựng mắng chửi của Lâm Nhược Khê một chút, nói với hai cô ý tá:

Mấy người cười trộm cái gì? Dọa bà xã tôi chạy mất rồi!

Nói xong, không để ý hai cô y tá trên mặt đẩy vẻ vô tội, vội vội vàng vàng đuổi theo.

Đuổi theo đến cổng bệnh viện, chiếc xe Bentley màu đỏ của Lâm Nhược Khê đỗ ở đó, Dương Thần nhìn cô chuẩn bị muốn lên xe, bước nhanh lên phía trước, ngăn cản cô.

Lúc này Lâm Nhược Khê đã khôi phục bộ dạng lạnh lùng hàng ngày, nhìn chằm chằm Dương Thần nói:

Tránh ra.

Tôi sẽ tránh ra, tuy nhiên xuất phát từ sự quan tâm của em đối với tôi, tôi cảm thấy phải nói cho em biết vì sao xảy ra tất cả những chuyện này.

Dương Thần bất đắc dĩ cười cười, xem ra mình vẫn là đánh giá cao vị trí của mình trong lòng cô ấy, chỉ là đơn giản đùa một chút, liền giống như muốn trở mặt với mình.

Tôi không muốn nghe, tôi cũng không có hứng thú biết chuyện của anh, tôi chỉ là đến xác nhận anh chết hay chưa, nếu đã không chết, vậy buổi chiều tôi còn đi họp.

Lâm Nhược Khê lạnh như băng nói.

Dương Thần thở dài, cũng không tự tìm lấy mất mặt, tránh ra để Lâm Nhược Khê lên xe.

Lâm Nhược Khê không hề quay đầu lại đóng cửa xe, trực tiếp khởi động xe đi, chỉ trong nháy mắt liền đi ra cửa lớn của bệnh viện.

Dương Thần cười khổ lắc lắc đầu, rút điện thoại ra, bấm số điện thoại của Sắc Vi.

Cùng lúc đó, bên trong một chiếc xe Cadillac màu trắng dài hơn, Dương Tiệp Dư đang cầm điện thoại, cùng người ta trò chuyện.

Anh, sự việc là như vậy, cho nên cần anh truyền đạt một chút quân lệnh, để bộ đội lục địa và hải quân của quân khu Trung Hải sau nửa đêm tiến hành phong tỏa Trung Hải.

Dương Tiệp Dư nói.

Đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông hùng hồn nói:

Anh không vấn đề gì, tuy nhiên em cần xin chỉ thị của ba.

Bố rất thích đứa cháu ngoại Tiểu Dã này, nhất định sẽ đồng ý.

Ừ, cho dù không phải vì cháu ngoại, ông cụ không vừa mắt nhất chính là thế lực như vậy, còn việc gì không…

Anh, em vẫn còn một việc, không biết nên nói hay không…

Dương Tiệp Dư do dự nói.

Tiệp Dư, chúng ta là anh em ruột, từ khi nào em cũng muốn giấu anh cái gì vậy?

Người đàn ông không hài lòng nói.

Không phải, anh…em…Hôm nay em gặp một người thanh niên, hắn…hắn tên Dương Thần.

Đầu dậy bên kia im lặng một lát, sau đó nói:

Thế à, rồi sao?

Hắn rất giống anh hồi còn trẻ, em với Hòa Vĩ đều có cảm giác như vậy…

Dương Tiệp Dư tốn rất nhiều sức lực, dường như mới nói ra được câu này.

Lần này, thời gian đầu dây bên kia im lặng càng lâu, thật lâu sau mới nói:

Biết rồi, việc này, không được nói với bố, đợi bố đồng ý rồi, em gửi tin nhắn cho anh, anh sẽ để quân đội phong tỏa bến cảng trước, sau hãy phong tỏa tất cả các lối xung quanh thành phố Trung Hải.

Dương Tiệp thở phào nhẹ nhõm, trả lời một tiếng, liền dập điện thoại.

Một hướng khác, Dương Thần sau khi thông báo cho Sắc Vi tóm tắt sự việc, Sắc Vi lập tức tỏ ra hứng thú và nhiệt tình mãnh liệt, có lẽ cô cũng ý thức được, đây sẽ là cơ hội tốt thống nhất toàn Trung Hải, vì thế hẹn một giờ sau gặp mặt tại quán rượu Rose, trước khi đến đó, Dương Thần còn lựa chọn quay vào trong bệnh viện nói với mấy người một chút, nhận tiện từ biệt Đường Đường.

Đi đến cửa phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, Dương Thần đã nói với Viên Hòa Vĩ và Phương Trung Bình về phía hội Hồng Kinh đã thông báo xong, buổi tối có thể điều động toàn bộ lực lượng cùng với bộ đội cảnh sát, quân đội chính phủ, hợp tác tiêu diệt tất cả các cứ điểm của Đông Hưng, điều này làm cho Phương Trung Bình hai mắt sáng ngời.

Dương Thần, nếu hành động lần này thuận lợi, cậu sẽ là đại anh hùng của Trung Hải!

Phương Trung Bình nói:

Tôi nghĩ cậu cũng nên biết, lúc đầu Đường Đường liên tục rất nhiều lần thiếu chút nữa bị người của Đông Hưng bắt cóc.

Đúng vậy, cho nên tôi có thể hiểu nguyên nhân ông kích động như vậy.

Dương Thần nói.

Phương Trung Bình oán giận nói:

Chu Quang Niên của Đông Hưng vẫn nghĩ có thể xóa sạch những chứng cứ phạm tội đó của ông ta, còn muốn thông qua thế lực của chính phủ, giúp bọn họ thanh tẩy, để hợp pháp hóa một vài buôn bán bất chính của bọn họ, tuy nhiên bởi vì tôi vẫn đối đầu với ông ta, những tay chân đó của ông ta không thể nhúng tay vào cơ quan chính phủ, cho nên ông ta vẫn muốn dùng sự an nguy của Đường Đường để uy hiếp tôi. Nếu không phải thế lực của ông ta quá phức tạp, tôi hận không thể lập tức đập tan tất cả các cứ điểm của ông ta.

Dương Thần cười nói:

Nói như vậy, Bí thư Phương còn có chút tinh thần trọng nghĩa, tôi thuần túy chỉ là không thích những việc mà ông ta làm, ngại ông ta lại tìm phiền toái cho tôi, cho nên mới cùng mấy người hợp tác.

Ha ha, chưa nói tới tinh thần trọng nghĩa, nhưng muốn ngồi vững cái ghế này ở đây, không phải chơi trò khôn vặt là có thể, muốn trèo lên càng cao, ngồi càng vững, càng không thể cùng những bọn dơ bẩn thông đồng làm ô nhiễm, thì có thể làm được. người đang ngồi, trời đang xem, Phương Trung Bình tôi không phải những người vì đại nghĩa đầu rơi máu chảy gì, nhưng tốt xấu gì cũng có chút lương tâm, những gì mà những năm nay Đông Hưng đã làm, quả thực khiến ngýời ta cãm phẫn.

Sau khi Dương Thần cùng hai người nói chuyện xong, Viên Hòa Vĩ và Phương Trung Bình đều mang vệ sĩ rời khỏi, bắt đầu bố trí kế hoạch tác chiến cụ thể.

Dương Thần đi vào bên trong pḥng bệnh chăm sóc đặc biệt, Đường Đường đang túc trực bên giường bệnh, nhìn thấy một mình Dương Thần đi vào, Đường Đường thắc mắc ngẩng đầu.

Đường Đường, chú phải đi rồi, tối nay cháu hãy ở trong đây đi, bên ngoài có rất nhiều người bảo vệ, sẽ rất an toàn.

Chú, cháu biết tối nay sẽ rất loạn, chú cũng phải bảo vệ tốt bản thân.

Đường Đường thân thiết nói.

Ừ, vậy chú đi đây.

Dương Thần vừa định xoay người, Đường Đường lại gọi hắn lại.

Chú…

Đường Đường mấp máy đôi môi mỏng, nói:

Đại thúc, cháu đang nghĩ, nếu chẳng may anh Viên Dã…Cháu nói là chẳng may anh ấy có chuyện gì, cháu hy vọng có thể cùng anh ấy kết hôn…

Cháu có ý gì?

Dương Thần sửng sốt, hỏi.

Cháu đã nghĩ rất nhiều rồi, nếu anh Viên Dã xảy ra chuyện gì, qua đêm nay, không thể tỉnh lại…Như vậy, cháu sẽ phương pháp mẹ tôi sinh ra cháu, sau đó cũng sinh cho anh Viên Dã một đứa con, hơn nữa cháu sẽ kết hôn với anh Viên Dã.

Ánh mắt Đường Đường sáng rực nói.

Trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt yên tĩnh, ngoài tiếng vang rất nhỏ của dụng cụ ra, chỉ còn giọng nói trong trẻo mà kiên quyết của Đường Đường.

Dương Thần ngẩn người nhìn Đường Đường, đột nhiên cảm thấy, cô bé trước mắt quả thật đã không là Đường Đường của ngày hôm qua, lời nói của cô bé khiến trong lòng Dương Thần cảm thấy rụt rè, nhưng nhiều hơn, lại là sự rung động từ trong tận đáy lòng.

Cháu sẽ nói cho đứa bé, bố của nó là một người đàn ông rất có lý tưởng, dũng cảm, là người đàn ông cả đời này mẹ yêu nhất, mặc dù nó chỉ có thể nhìn hình dáng bố trong ảnh, nhưng cháu nghĩ, nó nhất định tự hào vì người bố đó.

Đường Đường cười nói.

Đừng có nói linh tinh nữa.

Dương Thần giơ tay xoa trán Đường Đường.

Những lời này của cháu sắp dọa chết chú rồi, Viên Dã dám không tỉnh lại, chú nhất định sẽ không tha cho cậu ta!

Ừm, cháu cũng không tha cho anh ấy.

Đúng lúc này, không ai thấy, Viên Dã nằm trên giường bất động, một ngón tay phải hơi run lên.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #222


Báo Lỗi Truyện
Chương 222/1652