Chương 156: Tôi không dọa người


Ánh mắt Lý Mộ Hoa đầy nghi ngờ.

Lúc này Lý Mộng và hai gã vệ sĩ đều có chút lo lắng, Lý Mộng vội nói:

Nhị thiếu gia, người này rất nhanh nhạy, mau giết hắn quăng xuống cho cá ăn đi thôi.

Không!

Lý Mộ Hoa nói:

Tôi rất có hứng thú muốn biết sơ hở mà ngài Dương nói là cái gì?

Nếu nói là sơ hở, thì thà nói đó là một chuyện bất hợp lý thì đúng hơn!

Dương Thần im lặng một hồi rồi mới nói tiếp:

Trước và sau khi chúng ta nhận điện thoại của bọn khủng bố, tổng thời gian chưa đến 10", Lý Mộ Thành chạy từ phòng ra, lại còn biết bọn khủng bố đặt bom quanh sơn trang. Nếu anh ta thật sự là một người chỉ biết ăn chơi nhảy múa, làm sao có thể biết được chuyện cơ mật này chứ, ai đã nói với anh ta chứ? Đến quản lý của sơn trang cũng chỉ biết được mơ hồ tin tức, thậm chí sau đó đã tiến hành phong tỏa tin tức này ngay, mọi người đều nghĩ Lý Mộ Thành vô dụng, ai lại đi nói với anh ta việc có khủng bố gài bom ở sơn trang bao giờ, không sợ khi nói ra anh ta sẽ sợ hãi đi rêu rao khắp nơi sao?

Điều này đúng là không hợp lý, nhưng nếu là như vậy người ngài Dương nên nghi ngờ phải là Lý Mộ Thành mới đúng, sao lại là tôi?

Lý Mộ Hoa hỏi.

Hoàn toàn ngược lại!

Dương Thần cười cười nói tiếp:

Rõ ràng đó là sơ hở, đến người ngoài như tôi cũng có thể nhìn thấy được, huống hồ một người sinh ra và lớn lên ở họ Lý như anh, đã không hề suy đoán gì, lại còn một mực khẳng định tất cả đều do nhà họ Hứa bày ra. Một người kế thừa ưu tú như anh, thân là phó chủ tịch tập đoàn Mộ Vân làm sao có thể ngu ngốc hơn người anh giả ngốc Lý Mộ Thành được.

Tất cả, tất cả chỉ có một lý do giải thích, đó là anh cũng đang giả ngu, có điều cách giả ngu của anh khác với Lý Mộ Thành mà thôi, cái anh giả vờ là "ngốc nghếch nho nhã", bề ngoài thì gặp ai cũng hòa hảo, đối xử với anh em cũng dịu dàng, hiếu thuận với cha, nhưng ai mà biết bộ mặt thật của anh hoàn toàn khác chứ.

Lý Mộ Hoa rốt cuộc cũng biến đổi sắc mặt, những điều phân tích này đều chính xác vô cùng, tuy rằng không có chứng cứ xác thực nào, nhưng nếu theo đà Dương Thần nói, thì quả thực gã đã quá sơ hở rồi!

Chỉ có điều, chỉ dựa vào điều này mà người đàn ông này có thể phát hiện ra gã là chủ mưu, đúng là không thể tưởng tượng được!

Mạc Thiện Ny nghe Dương Thần nói mà tim cũng đập nhanh hơn, cô cũng tự mình trải qua việc này, nhưng chẳng hề thấy bất kì điều gì đáng nghi cả! Thế mới biết bản thân mình vẫn còn rất khờ khạo, và óc quan sát của tên Dương Thần kia khủng bố đến mức nào.

Cứ nghĩ tới người đàn ông mình thích còn có một bộ mặt khác hoàn toàn như vậy, trong lòng Mạc Thiện Ny tràn đầy vui mừng, nhưng bây giờ cô và hắn đang đứng trước bờ vực…

Thôi, nếu có thể chết cùng với hắn, cũng không đến nỗi quá tệ…phụ nữ là vậy, Mạc Thiện Ny cũng không ngoại lệ, cho nên cũng không cảm thấy quá chua xót.

Đúng là đáng tiếc, nếu ngài Dương làm việc cho tôi, có lẽ sẽ trở thành một trợ thủ đắc lực của tôi cũng nên.

Lý Mộ Hoa có chút tiếc nuối nói.

Thôi bỏ đi.

Dương Thần vội lắc đầu:

Đến anh ruột còn có thể giết, tôi không dám làm trợ thủ của anh đâu!

Vậy thì do tôi lắm lời rồi, hai vị đêm nay đã rời khỏi thế giới này, nói những điều này cũng chẳng có ích gì nữa.

Xoay người Lý Mộ Hoa phất tay chào Dương Thần và Mạc Thiện Ny, như thể nói lời vĩnh biệt.

Thấy Lý Mộ Hoa đã không muốn nói gì nữa, Lý Mộng giơ súng lên miệng nở một nụ cười gian ác:

Ngài Dương, cô Mạc, đừng trách tôi…

Tôi đề nghị anh đừng nổ súng, tôi không muốn giết người trước mặt phụ nữ.

Dương Thần có chút không vui, nếu như không phải Mạc Thiện Ny đang ở cạnh hắn, hắn sớm đã bóp nát bọn này rồi.

Ngu ngốc, anh nghĩ tôi và Lý Mộng chỉ hù dọa anh thôi sao?

Lý Mộ Hoa cười khinh miệt nói.

Nói xong Lý Mộng không chút do dự bóp cò:

Pằng!

Tiếng súng vang lên, nhưng chẳng có ai ngã xuống cả.

Lý Mộng thấy thật khó tin, đồng tử co giật chậm rãi cúi đầu.

Không biết từ lúc nào Dương Thần đã di chuyển đến trước mặt Lý Mộng, chỉ 1 chưởng đã bóp trúng cổ Lý Mộng.

Ánh mắt của Dương Thần lạnh băng, như không còn chút sức sống.

Tôi cũng nói với anh rồi, tôi không quen dọa người, chỉ giết người…

Dương Thần trầm trầm cất giọng, rồi siết một cái!

Rắc…

Lý Mộng căn bản chưa kịp có phản ứng gì, y yếu ớt gục xuống khi cổ họng yếu ớt bị Dương Thần bóp vụn.

Dương Thần tiện tay nắm chặt tay, một khối thịt của Lý Mộng theo lực của Dương Thần rách toạc khỏi cơ thể y.

Áaaaa

Mạc Thiện Ny chịu không nổi cảnh ấy, kinh hoàng kêu lên một tiếng rồi ngất xỉu.

Lý Mộ Hoa và hai gã vệ sĩ vốn đang định rời khỏi đó liền quay người lại, nhìn thấy Lý Mộng vẫn đang trợn trừng mắt nằm trên vũng máu tươi.

Dương Thần dường như vừa mới làm một động tác hết sức nhỏ nhặt, phất phất tay, quăng cục thịt trên tay mình xuống đất, máu bắn ra tung tóe, bắn cả vào thân mình hắn.

Ngẩng đầu nhìn ánh mắt u ám đang đứng cách mình không xa, Dương Thần bỗng cảm thấy nóng rực..

Lý lão nhị à, anh có thích chết như thế không?

Dương Thần hỏi.

Nói xong Dương Thần liếm môi, nếm cả vị máu tươi tanh nồng mà hắn vừa xuống tay vào miệng.

Cho dù Lý Mộ Hoa không phải là kẻ nhát gan, gã cũng đã làm ra đủ chuyện điên cuồng, nên lá gan của gã so với người khác thì lớn hơn nhiều lắm.

Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy Dương Thần xé nát khí quản của Lý Mộng, Lý Mộ Hoa cảm thấy toàn thân gã đang run rẩy, có một nỗi sợ hãi đang tràn ngập khắp người gã. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Nổ…nổ súng giết chết thằng điên này mau!

Ý thức được tình thế, Lý Mộ Hoa vội hét lên ra lệnh cho hai tên vệ sĩ cũng đang hoảng sợ.

Hai tên vệ sĩ bị hình ảnh máu tươi tanh nồng dọa cho đến mất hết cả hồn vía, lúc này giống như người máy rút súng ra, hướng về phía Dương Thần bắn túi bụi.

Pằng pằng pằng…

Liên tiếp một loạt đạn bay ra, nhưng chẳng có viên đạn nào chính xác cả.

Hai tên vệ sĩ run rẩy giữ khẩu súng trên tay.

Dương Thần thản nhiên không thèm để ý đến, từng bước từng bước một bước gần về phía Lý Mộ Hoa, dường như mỗi một viên đạn bắn ra đều nằm trong tính toán của Dương Thần, có thể nhanh chóng né qua.

Khẩu súng của hai tên vệ sĩ có tám viên đạn, sau khi bắn xong, không ngừng phát ra tiếng "răng rắc răng rắc" từ cò súng hết đạn.

Lúc này, mang theo khuôn mặt cười kỳ dị Dương Thần chạy đến chỗ cách chừng hai mét.

Hai tên vệ sĩ bị dọa cho đến ngốc luôn, bọn chúng còn nghĩ không thông là làm thế nào lại có người tránh được đạn.

A a đừng lại đây.

Hai tên vệ sĩ hô lên kinh hoàng, bọn chúng lúc này không còn cố bảo vệ Lý Mộ Hoa nữa, xoay người bỏ chạy.

Nhưng Dương Thần nào cho chúng được như ý, nhanh như chớp, đã vượt qua Lý Mộ Hoa, hai tay chộp lấy vạt áo của hai tên vệ sĩ...

Âu phục mà bọn vệ sĩ mặc đều được làm từ chất liệu rất tốt, nhưng với sức kéo của Dương Thần, chẳng mấy mà bị xé rách, còn cưỡng chế đem chúng trở về.

Các ngươi muốn đi đâu?

Dương Thần như tự hỏi mình, giữ chặt hai tên vệ sĩ chưa kịp giãy dụa, đã có cảm giác cơ thể như được nhấc bổng lên trên.

Phía sau Lý Mộ Hoa là người nhìn thấy rõ ràng nhất, chỉ nhìn thấy Dương Thần xách mỗi tên một tay, bọn chúng muốn chạy cũng không chạy được, lẳng chúng qua một bên.

Hai tên vệ sĩ cường tráng giống như món đồ chơi nhỏ, bị ném vào giữa không trung, xẹt như một đường cong, rồi rớt trên nền xi măng một cách nặng nề.

Hai tên đó kích động đến phun cả máu, nửa sống nửa chết hôn mê bất tỉnh.

Lý Mộ Hoa sợ đến ngây người, là một đai đen Taekwondo, gã tuyệt đối đủ tiêu chuẩn để đánh nhau, cũng coi như là đại sư Taekwondo quốc tế mạnh nhất, Lý Mộ Hoa cũng cho rằng không thể làm được động tác như Dương Thần vừa làm.

Đó căn bản không phải là sức của người.

Đó là quái vật!

Ngươi...ngươi đừng có tới đây...

Lý Mộ Hoa sợ rồi, gã bắt đầu rút lui, trong tay nắm khẩu súng, nhưng lại không đủ dũng khí để nhắm vào Dương Thần, cho rằng súng của gã có là loại hạng nhất, nhưng trong giờ phút này điều duy nhất mà gã muốn nghĩ đến là chạy trốn.

Dương Thần lau những vết máu trên mặt, nhìn con mồi Lý Mộ Hoa bằng ánh mắt bình thường:

Sao nào, không phải anh muốn nói tạm biệt với tôi sao, để tôi rời khỏi thế giới này sao? Sao không bắn đi?

Lý Mộ Hoa nuốt nước bọt, không nói lời nào, tiếp tục rút lui.

Nhưng bởi vì không để ý đến, chân Lý Mộ Hoa đụng phải xác của Lý Mộng.

A

Lý Mộ Hoa kinh hoàng hét lên một tiếng, đặt mông ngồi xuống, trước mặt hắn ta là máu của Lý Mộng nhuộm đỏ mặt đất.

Dương Thần từ từ tới gần, mang bộ mặt cười cợt nhìn Lý Mộ Hoa.

Lý Mộ Hoa toàn thân bắt đầu co rút, tứ chi cứng nhắc chậm rãi lùi về phía sau, nhưng rất nhanh, đến dũng khí để động đậy cũng không còn nữa.

Cho tới bây giờ chưa có ánh mắt nào khiến cho Lý Mộ Hoa tuyệt vọng đến như vậy, đó là ánh mắt của một con thỏ đối mặt với một con sư tử.

Sinh tử của con người chỉ trong một ý niệm mà thôi.

Lý Mộ Hoa không phải là thỏ, thậm chí trong bất cứ ánh mắt nào của người khác, gã luôn là một con sư tử hung dữ, nhưng lúc này, gã đau khổ phát hiện, cảm thấy mình quá yếu đuối, đối phương quá mạnh, mạnh đến mức gã không thể lý giải nổi.

Dương Thần chậm rãi ngồi xuống, vô cảm, nhìn Lý Mộ Hoa đã đóng băng vào rồi, hơn nữa mặt cắt không còn giọt máu, còn đâu khí phách phi thường của vị chủ tịch phong độ.

Anh cảm thấy tôi nên giết anh? Hay để cho anh sống?

Cầu ...xin...ngươi đừng giết ta.

Lý Mộ Hoa nói từ tận trong đáy lòng.

Dương Thần nhíu mày:

Anh cho rằng tôi không dám giết anh? Bởi anh là người thừa kế của Lý gia, là lão tổng của Mộ Vân à...

Không...ngươi ngươi loại người chuyện gì cũng làm được... ta... ta biết ngươi không sợ giết ta...

Lý Mộ Hoa gần như sắp khóc, mỗi một chữ nói ra đều là lấy hết dũng khí để nói.

Dương Thần suy nghĩ, cười rồi nói:

Chi bằng như vậy, lần này chúng tôi không nói chuyện với các anh, tôi đã xem nội dung đàm phán, liên quan đến phân chia lợi nhuận, bởi vì Lý gia nhà các anh đưa ra được kỹ thuật quan trọng nhất, chiếm năm mươi phần trăm, tôi cảm thấy, có vẻ như hơi nhiều.

Vừa nghe nói mạng sống của mình vẫn còn hi vọng, Lý Mộ Hoa lập tức có niềm tin, cẩn thận nói:

Đúng...đúng...đúng là hơi nhiều, Dương tiên sinh... ngài .... ngài định tính để Ngọc Lôi hưởng bao nhiêu? Ngài muốn bao nhiêu?

Chỉ cần giữ được mạng, thì còn nghĩa lý gì?

Dương Thần không nói câu nào nhếch môi cười.

Nhưng nụ cười này của Dương Thần trong mắt của Lý Mộ Hoa, giống như ác ma mỉm cười.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #156


Báo Lỗi Truyện
Chương 156/1652