Chương 144: Tiếp viên hàng không


Qua ngày hôm sau cũng đã đến thứ tư, Dương Thần kiên nhẫn chờ đợi đến ngày đi công tác.

Buổi sớm lúc ăn sáng, ít khi Lâm Nhược Khê nói được mấy câu, nhưng cũng không ngoại trừ căn dặn công việc ở bên đó, thậm chí đến những câu nói dễ nghe như "đi đường cẩn thận" hay như "mã đáo thành công" người phụ nữ này cũng không dùng.

Trước đó có Ngô Nguyệt thư ký của Lâm Nhược Khê đã thu xếp xong xuôi, là chuyến bay lúc 9 giờ sáng, tới Hồng Kông cũng vừa kịp giờ cơm trưa, sẽ có tập đoàn Mộ Vân ở Hồng Kông tiếp đãi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Về phần Tăng Tâm Lâm, sau khi được biết không phải đích thân Lâm Nhược Khê tới bèn sát giờ đổi thành phó tổng giám đốc Lục Đào của công ty truyền thông Trường Lâm cùng đi, còn gã thì vẫn ngồi ở Trung Hải, cũng giống như Lâm Nhược Khê, đợi kết quả cuộc trao đổi khảo sát lần này xong thì tập đoàn Mộ Vân sẽ tới Trung Hải để ký hợp đồng. Đây gọi một cách mỹ miều là "tín nhiệm vô điều kiện".

Sự thay đổi này làm Dương Thần có phần tức giận, vị học trưởng này rõ ràng có ý đấu với mình đây, Lâm Nhược Khê ở đâu gã ở đó. Không thể chơi như vậy được, như thế chẳng phải bằng nhau hết hay sao?

Nhưng Dương Thần không phải chủ tịch, cũng không có can đảm nói với Lâm Nhược Khê hắn sát giờ lại quyết định không đi, bằng không cô nàng kia ánh mắt lạnh như băng đảm bảo dám đóng băng hắn lắm, thế nên chỉ đành giơ đầu chịu trận thôi.

Có người nói trên đời này không có người đàn ông sợ vợ mà chỉ có người đàn ông yêu vợ. Dương Thần thấy đây chính là lời tự an ủi của những gã đàn ông sợ vợ.(Share by truyenyy.com)

Sau khi cho xe vào bãi đỗ xe của sân bay, Dương Thần kéo chiếc vali du lịch nhỏ đến sảnh đi trong nước.

Ánh sáng chiếu xuyên suốt, đại sảnh sân bay sáng choang, rất dễ dàng để Dương Thần tìm thấy Mạc Thiện Ny đã tới đó trước.

Mặc áo sơ mi hồng nhạt, bên ngoài là áo khoác trắng, bên dưới là váy ngắn màu xanh trắng để lộ ra đôi chân dài trắng nõn trong đôi guốc hồng. Mái tóc vốn dài đến ngang eo đã cắt ngắn đi một chút, đeo cặp kính râm nhạt màu.

Mặc dù che khuất gần nửa khuôn mặt xinh đẹp nhưng cô vẫn thu hút gần như toàn bộ ánh nhìn của đám đàn ông đứng quanh khu vực đó. Có những người phụ nữ mà chỉ cần nhìn khí chất có thể nhận ra diện mạo, đây chính là lí do Dương Thần chỉ nhìn qua đã nhận ra cô.

- Trưởng phòng Mạc đã ăn cơm chưa vậy?

Dương Thần như không có việc gì chào hỏi một câu khá vô duyên đi về phía Mạc Thiện Ny.

Mạc Thiện Ny liếc mắt nhìn hắn, cặp kính râm che khuất không nhìn ra thần sắc, cô bình tĩnh gật đầu cũng không trả lời.

Dương Thần thở phào, xem ra Mạc Thiện Ny khá lạnh nhạt không phải là cố ý nhắm vào mình. Nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng, lần này đi Hồng Kông để bàn chuyện làm ăn, không thể vì tình cảm riêng tư mà làm hỏng công việc, đó không phải là phong cách của Mạc Thiện Ny.

Lúc này ở một góc khá khuất một gã đàn ông trung niên dáng người hơi thấp mập tiến lại cười ha ha như phật Di Lặc, mặc bộ vest màu xám nhạt, cà vạt đỏ, giơ một tay về phía Dương Thần:

- Vị này chính là ông Dương phải không? Tôi là Lục Đào của công ty truyền thông Trường Lâm, đợi đã khá lâu.

Dương Thần bắt tay qua quýt với gã:

- Tôi đâu phải máy bay, đợi tôi làm gì?

Lục Đào còn muốn nói vài câu xã giao nhưng bị Dương Thần chặn họng như vậy cũng không tức giận:

- Ông Dương nói chuyện thật thẳng thắn, vậy tôi cũng không khách sáo, hi vọng lần này mọi người đi Hồng Kông hợp tác vui vẻ.

Mạc Thiện Ny đứng bên cạnh nhìn có chau mày nhưng cũng không nói gì.

Lục Đào còn mang theo một cô trợ lý trẻ tuổi, diện mạo bình thường, nhưng eo thắt mông nở. Vì vẫn còn phải đợi một lúc nữa là đến giờ bay nên hai người trao đổi vài câu rồi chia mỗi người một hướng, thậm chí làm gì sau đó cũng chỉ có tự bọn họ biết.

Đợi hai người họ vừa đi khỏi Mạc Thiện Ny đột nhiên quay sang nói với Dương Thần:

- Anh không nên nói chuyện với Lục Đào như vậy. Lần này đối tác là công ty truyền thông Trường Lâm, cho dù là vì tình cảm quan hệ cá nhân anh có không thích người ở bên cạnh Tăng Tân Lâm đi chăng nữa thì trong những trường hợp như vậy anh cũng phải giữ phép tắc.

Dương Thần ngồi trên ghế cười:

- Giống như cô đối với tôi vậy?

- Tôi không hiểu anh đang nói gì.

Mạc Thiện Ny vội quay đầu đi.

- Tôi nói cho cô thế này đi, gì mà hợp tác với không hợp tác tôi cơ bản không quan tâm, tốt nhất là tên họ Tăng nên cút đi.

- Nhưng những người khác quan tâm. Lần hợp tác này liên quan đến vị trí của Ngọc Lôi chúng ta, Trường Lâm và tập đoàn Mộ Vân Hồng Kông ở trong nước thậm chí là cả trên thế giới.

Mạc Thiện Ny bất mãn nói.

Dương Thần gật đầu:

- Đúng vậy, cô biết, tôi cũng biết, Tăng Tâm Lâm lại càng biết. Thế nên cho dù là những ân oán cá nhân của chúng ta làm chúng ta đối đầu bài xích nhau, nhưng đại cục đã được sắp xếp rồi, không vì chút hỉ ái của chúng ta mà có thể thay đổi được điều gì cả. Dù sao đi nữa tôi cũng đối đầu với gã họ Tăng rồi thì sao phải vờ như không có chuyện gì. Nếu như tôi cứ khách khí với người của gã thì họ mới cảm thấy là tôi đang làm trò. Cô nói có đúng không Mạc tiểu thư?

Mạc Thiện Ny không nói lời nào, trong lòng cảm thấy dường như những điều Dương Thần nói cũng có lí, nhưng bản thân cô không tự nói ra, chỉ khẽ "hứ" một tiếng rồi lại không thèm đoái hoài gì đến Dương Thần.

Đợi khoảng 15" sau, Lục Đào cùng cô trợ lý của gã mới từ từ đi lại. Trên gương mặt cô trợ lý kia còn vài cái mụn đang ửng đỏ, người như mới xịt hơi nhiều nước hoa, mùi vẫn còn rất đậm.(Share by truyenyy.com)

Mạc Thiện Ny đã gặp những chuyện như vậy nhiều rồi cũng chẳng để ý tới chỉ có điều đứng hơi lùi ra xa một chút.

Dương Thần đi đến bên cạnh Lục Đào cười nói:

- Lục tổng hạ vũ khí cũng nhanh nhỉ, trừ thời gian cho công tác chuẩn bị và chỉnh sửa đi thì thời gian ông bắn phát súng với súng phóng đạn đi cũng chẳng khác gì nhau.

Lục Đào bị chạm đúng nọc nét mặt hiện vẻ không hài lòng, nhưng nhiều năm bôn ba trên thương trường đã rèn cho y sự nham hiểm sắc bén. Hơn nữa trước khi đi Tăng Tâm Lâm còn dặn dò y không chấp nhặt với gã Dương Thần cho nên y cũng lập tức đáp trả:

- Làm gì được lợi thế tuổi trẻ như ông Dương đây, già rồi, yếu rồi.

Câu chuyện hàn huyên một lát rồi cả bốn người cùng nghe thấy thông báo trên loa phát thanh liền tiến đến cổng kiểm tra an ninh, đi đến khu vực đợi lên máy bay.

Nửa giờ sau, 4 người bắt đầu lên máy bay, Dương Thần còn cố tình nhìn số ghế ngồi của Mạc Thiện Ny, quả nhiên là ngồi cạnh mình, vì thế hắn đắc ý cười với người đẹp. Mạc Thiện Ny cũng phát hiện ra, cô cắn môi không nói năng gì.

Dù sao cũng là một công ty lớn đi công tác, mua vé đều là hạng thương nhân vì vậy cũng đi lối đi riêng để lên máy bay, bốn người căn bản không phải xếp hàng.

Đi gần đến cửa lên máy bay, phía đối diện là cô tiếp viên thân hình đầy đặn mặc váy màu lam có đeo một dải màu trắng ngang người, từ xa cô đã cúi người cất giọng ngọt ngào "chào mừng quý khách".

Dương Thần nghe âm thanh có chút quen thuộc, đến gần nhìn kỹ một chút, lập tức dừng bước chân có phần như không dám tin.

Cô gái vừa tươi cười chào đón khách cũng sững sờ tại chỗ, đôi mắt đẹp ẩn dưới hàng mi cong vút hiện nét khó tin, còn có niềm vui bất ngờ cùng thần sắc e lệ, đôi môi màu anh đào e lệ, đôi gò má khẽ ửng hồng.

- Tiểu công chúa An Tâm yêu quý của tôi, em đang sắm vai gì thế này? Muốn đùa cợt sao?

Dương Thần dở khóc dở cười, cô tiếp viên trước mặt cùng mình đã có một quãng tình cảm mãnh liệt kéo dài. Từ sau khi chia tay cô gái này đã không có liên lạc gì, hắn vốn nghĩ rằng cũng giống như vô số những cô gái cũng không có giao điểm nào trên đường đời về sau nhưng không ngờ tới cô con gái nhà giàu này lại có thể tới đây làm tiếp viên hàng không.

An Thân cũng bình tĩnh lại, nhìn thấy người đàn ông đã lấy đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời mình cũng có một cảm giác khó gọi tên, trước kia sau khi chia tay với hắn cứ ngỡ rằng bản thân đã gột sạch kí ức quên được hắn, thế nhưng lúc phải đối mặt, An Tâm lại có một ước muốn mãnh liệt là bước đến ôm hắn thật chặt, nhưng nghĩ đến tình huống lúc bấy giờ, cô nhẹ nhàng cười :

- Ngài kỵ sỹ, xin mời!

Mạc Thiện Ny ở phía sau Dương Thần nhìn thấy cảnh tượng này, cảm thấy rõ ràng giữa hai người này có điều gì đó bất thường, thấy Dương Thần lại thân mật với một người đẹp, trong lòng có cảm thấy chút dư vị, cô khẽ hừ một tiếng rồi nhắm mắt làm ngơ bước nhanh vào khoang hành khách.

Lục Đào cùng cô trợ lý của hắn không suy nghĩ quá nhiều hoặc có lẽ trong mắt bọn họ tất cả nam nữ đều có khả năng.

An Tâm nhìn thấy thái độ Mạc Thiện Ny kì lạ không nhịn được cười ha ha với Dương Thần:

- Ngài kị sỹ, xem ra công chúa của ngài cũng không ít.

- Cô ấy?

Dương Thần cười khổ

- Là công chúa, mà có khi là công chúa của nước đối địch.

Khoang thương nhân ít người hơn tưởng tượng, có mười mấy ghế ngồi, ngoài bốn người họ ra chỉ còn có hai người khác nữa. Chủ yếu là vì chuyến bay đi Hồng Kông cũng nhiều, lại không phải mùa cao điểm du lịch nên cũng không lấy gì làm lạ.

Điều làm Dương Thần bất ngờ chính là An Tâm không ngờ lại là tiếp viên trưởng đoàn bay, các chỉ dẫn an toàn bằng tiếng Anh và tiếng Trung trước khi cất cánh đều do cô thực hiện, điều này có nghĩa là không phải người ta rảnh rỗi làm cho vui mà chính là tiếp viên hàng không chuyên nghiệp.

Sau gần nửa tiếng chờ đợi nhàm chán cuối cùng máy bay cũng cất cánh bay thẳng lên mây xanh.

Sau khi phát hiện ra hành khách trong khoang thương nhân không đến một nửa, Mạc Thiện Ny cũng rất linh hoạt đổi chỗ ngồi ra một góc cách xa Dương Thần, không buồn đả động gì tới hắn, còn Lục Đào và thư ký của y thì ngồi rong một góc khuất, hai người tình chàng ý thiếp, chốc lát lại còn động chân động tay làm trò phía dưới làm mặt cô thư ký cứ ửng đỏ, đúng là ân ái nhanh.

Không quá lâu, An Tâm đảy xe đi ra, gương mặt mang nụ cười chuyên nghiệp, đưa đồ uống đến cho hai khách phía trước.

Lúc đến chỗ Mạc Thiện Ny, cô lạnh nhạt gọi cốc nước rồi nhắm bắt bắt đầu ngủ, còn Lục Đào liên tục xua tay không cần gì cả, tiếp tục nói chuyện với cô thư ký của gã.

An Tâm đi tới cạnh Dương Thần, hỏi một cách máy móc xem hắn muốn uống gì.

Dương Thần cũng không nói, không ngừng thăm dò đường cong của An Tâm bên trong bộ đồ tiếp viên hàng không kia, trong đầu khấp khởi những ý tưởng.

- Này sói háo sắc, đừng nhìn tôi như thế chứ, tôi còn phải làm việc đấy!

An Tâm cau mày, thoáng đỏ mặt nói nhỏ.(Share by truyenyy.com)

Dương Thần bật cười rồi chộp lấy bàn tay nhỏ nhắn của An Tâm:

- Công việc của cô không phải là phục vụ khách hàng sao, bây giờ tôi chính là khách hàng, tôi đang cần uống nước, cần cô, vậy thì phải làm sao?

An Tâm bị Dương Thần nắm chặt tay, trong lòng bỗng run rẩy, cô vốn nhạy cảm, lần đầu tiên cuồng nhiệt với Dương Thần, cái cảm giác khi ấy, cô không thể nào quên được, mặc dù đã cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng bây giờ Dương Thần đột nhiên xuất hiện, làm cô cảm thấy rất bất an.

Hai giọt nước mắt long lanh rơi ra, An Tâm khẽ cúi xuống nói gì đó với Dương Thần, rồi xấu hổ rụt tay về đẩy xe đi mất.

Dương Thần cảm thấy rất bất ngờ, cho dù hắn đã "xông pha" rất nhiều lần, nhưng nghe mấy lời của "hồ ly tinh" ấy, hắn vẫn không kiềm được, nuốt nước bọt ừng ực.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #144


Báo Lỗi Truyện
Chương 144/1652