Chương 1262: Tình cha con


Hậu viện Dương gia, trong phòng ngủ Dương Công Minh.

Sau khi ăn xong mang theo Lam Lam đi vào trong hậu viện được vài bước, hai cụ cháu đi vào trong phòng ngủ định làm giấc ngủ trưa.

Có loại đan dược Dương Thần đưa tới, Dương Công Minh tuy rằng không có tu vi gì, nhưng là càng già càng dẻo dai, một tay ôm bé mập hơn nửa canh giờ cũng không thấy phiền hà gì.

Lam Lam đã mơ mơ màng màng ngủ, cái đầu nhỏ dựa vào Thái gia gia, cái miệng nhỏ nhắn nức nỏm.

- Lam Lam à, sao lại buồn ngủ như vậy, tối hôm qua ngủ không ngon sao?
Dương Công Minh yêu thương nhìn mặt chắt gái.

Lam Lam lắc đầu,
- Không phải, cha dạy Lam Lam luyện công, nói Lam Lam không thể lười biếng, ăn cơm xong liền bắt đầu nghĩ, suy nghĩ nhiều liền cảm thấy buồn ngủ.

- Ah…
Dương Công Minh đại khái cũng đoán được Dương Thần truyền thụ công pháp gì cho con gái, tuổi còn nhỏ, cho dù trời sinh căn cốt hơn nữa nhưng lĩnh ngộ công pháp phức tạp như vậy vẫn là rất tiêu hao suy nghĩ, khó trách đứa nhỏ này thích ngủ hơn so với trước kia.

Dương Công Minh cũng không hỏi chuyện luyện công nhiều, đi tới cái giường rộng của mình tà tà nằm xuống, để Lam Lam dựa vào người mình ngủ.

Một bên nhè nhẹ vỗ lưng Lam Lam, một bên nhẹ giọng thuận miệng hỏi:
- Lam Lam, vì sao vừa rồi cháu không để cho chú Dương Liệt ôm một cái…

Lam Lam ngập ngừng than thở,
- Lam Lam sợ… chú giống người xấu…

Âm thanh đã trở nên rất nhỏ, hiển nhiên là muốn ngủ rồi.

Dương Công Minh yên lặng nhắm mắt lại, khóe miệng giữ kín như bưng nổi lên ý cười.

- Là như vậy… người xấu… ha ha, đứa trẻ ngoan… đúng là đứa trẻ ngoan… ngủ đi…

Giống như lời độc thoại, Dương Công Minh tiếp tục nhè nhẹ vỗ, đồng thời cũng yên tâm bắt đầu nghỉ ngơi.

Chỉ trong chốc lát, phòng ngủ chỉ còn lại tiếng hô hấp đều đều…

Yến Kinh, dinh thự Ninh gia.

Hai nữ hầu của Ninh gia ở hậu viện quét lá rụng, vừa làm việc vừa nhẹ giọng nói chuyện, dù sao phía sau hai người cũng là thư phòng của Ninh Quang Diệu, Thủ tướng ở bên trong làm việc, các cô cũng không dám lớn tiếng.

- Này, cô nói xem mấy ngày này thiếu gia đều đã trở về, vì sao còn không đi làm.
Một nữ hầu nhỏ giọng tò mò hỏi.

Một nữ hầu lớn tuổi khác thổn thức nói:
- Cô thì biết cái gì, thiếu gia còn chưa phục chức, làm sao mà đi làm được.


- Chưa phục chức? Vì sao? Lẽ nào còn không cho Đại thiếu gia của Ninh gia chúng ta đi làm?

- Ai biết, nghe nói là Thủ tướng cố ý không cho, hình như có người nghe thấy buổi tối Thủ tướng mắng thiếu gia một trận, dù sao lần này thiếu gia trở về Thủ tướng cũng không mấy vui mừng.

- Chuyện này cũng kỳ quái, thiếu gia Quốc Đống là ngườI duy nhất của Ninh gia ta, Thủ tướng coi như trách cậu ấy mất tích không có tin tức cũng không nên hờ hững như vậy chứ.
Cô hầu gái buồn bực.

Hầu gái lớn tuổi vẻ mặt nhiều chuyện nói:
- Tôi cho cô biết, cô cũng đừng nói ra ngoài, tơi nghe vệ sĩ lão Chu nói, lần trước Thủ tướng đi Trung Hải, kỳ thật không phải đi họp, là đi gặp con gái riêng của ông ấy, Thủ tướng hình như thích cô con gái riêng kia hơn.

Nghe nói như vậy, hai mắt cô hầu gái mở thật to, vẻ mặt si ngốc đứng một bên.

Hầu gái lớn tuổi khinh thường nói:
- Xem cô kìa, gia đình giàu có có con gái riêng thì làm sao, đại thiếu gia của Lý gia nghe nói cưới tiểu thư Đường gia, ngay cả đứa nhỏ trong bụng cũng không phải là cốt nhục đâu!

- Dân chúng bình thường nào biết được Thủ tướng của chúng ta rốt cuộc có mấy người con gái riêng, rốt cuộc ai là vợ chính, coi như là có người biết, thì với thế lực của Ninh gia này, ai dám nói huyên thuyên?

- Đến lúc đó thật sự vứt bỏ thiếu gia Quốc Đống, phù chính con gái nuôi kia, chỉ cần tiểu thư kia có bản lĩnh, ai dám làm trái ý Thủ tướng?

- Không… không phải…
Cô hầu gái sợ hãi bĩu môi ra phía trước.

Hầu gái lớn tuổi quay đầu lại, sắc mặt nhất thời trắng bệch.

Ninh Quốc Đống chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ở phía sau các cô, ánh mắt lạnh như băng nhìn.

- Đại… Đại thiếu gia… Tôi… Tôi chỉ là…

Không đợi hầu gái giải thích, Ninh Quốc Đống cũng đã quay đầu đi, hướng về phía thư phòng của Ninh Quang Diệu.

Lúc này, Ninh Quang Diệu thẳng sống lưng, đang ngồi trên ghế làm việc trong thư phòng, nhanh chóng lật xem văn kiện trong tay, hiệu suất phê duyệt cực cao.

Bên ngoài thư phòng truyền đến tiếng nói của con trai.

- Cha, con có việc muốn gặp cha.

Ninh Quang Diệu khẽ cau mày, bỏ xuống công việc đang làm trong tay,
- Vào đi.

Sau khi cửa mở ra, một thân tây trang, Ninh Quốc Đống có chút tư thế oai phong hừng hừng phấn chấn đi đến, bước đi trầm ổn, khí vũ hiên ngang.

Nhưng chính là như vậy giống như thoát thai hoán cốt, so với lúc trước càng thêm vẻ tự tin cũng không thể khiến Ninh Quang Diệu giãn mày.

- Có chuyện gì, cha rất bận.
Ninh Quang Diệu không kiên nhẫn nói.

Ánh mắt Ninh Quốc Đống thản nhiên nói:
- Cha, hôm nay con đi gặp vài đồng sự và bạn cũ, mới biết ngày mai là đầy tháng của đứa nhỏ Lý gia, con thấy cha công vụ bề bộn, con muốn thay Ninh gia tới đó.

Bốp

Ninh Quang Diệu giận dữ đập bàn khiển trách:
- Ai cho con đi gặp đám bạn bè hư hỏng đấy?! Đã nói với con bao nhiêu lần! Không được ta cho phép, không được tùy ý ra ngoài!!

- Cha, con chỉ đi gặp mấy người bạn, không có gì đặc biệt chứ.
Ninh Quốc Đống vô tội nói.

- Hừ, đi gặp bạn, nếu bọn họ hỏi con, trước kia con đi đâu, con cũng sẽ nói với bọn họ lý do là trước kia con bị mất trí nhớ sao?!

- Con đến hiện tại cũng không chịu nói thật cho ta biết, con rốt cuộc đi đâu, làm gì, sức khỏe của con vì sao lại hồi phục, con nghĩ rằng ta ngu xuẩn, sẽ bị tiểu tử con lừa?

Ninh Quốc Đống nghiêm mặt nói:
- Cha, con không lừa cha, con thật sự không nhớ gì cả, mặc kệ cha tin hay không, sự thật chính là như thế. Con chỉ là thấy kỳ quái, vì sao làm một đứa con trai, sau khi thân thể khiếm khuyết kỳ tích khôi phục lại, mà ngược lại cha vì vậy mà không vui.

- Đừng có nói những lời này! Con nếu thật sự coi cha là cha ruột thì nói cho ta biết mục đích trở về lần này của con là gì, con rốt cuộc ở cái chỗ quỷ nào cùng ai! Ta rõ ràng phái vệ sĩ theo sát con, con làm sao mà có bản lĩnh thoát khỏi tầm mắt của bọn họ?

- Con cứ như vậy là để toàn bộ người ở Yến Kinh biết con đã trở về, không phải là muốn ta hồi phục chức vị cho con sao, con nghĩ rằng ta sẽ đồng ý? Nói cho con biết, không làm rõ mọi chuyện thì con sẽ cứ phải ngoan ngoãn ở trong nhà đợi! Ta sẽ để hai chú bác Ninh Tâm, Ninh Đức để ý con, xem con làm như thế nào mà ra ngoài!

Ninh Quốc Đống nhíu mày,
- Nếu cha không tín nhiệm con như vậy, con đây cũng không thể nói gì hơn… Tuy nhiên, yến hội ngày mai ở Lý gia…

- Không cần con quan tâm, tự ta đi biếu quà Lý gia, cái nhà này, còn chưa đến phiên con đảm đương, trước kia không thể, hiện tại không thể, sau này, cũng chưa hẳn là con! Cút ra ngoài!!

Hai tay Ninh Quốc Đống không khỏi nắm chặt, nhưng rất nhanh liền buông ra, yên lặng cúi đầu xoay người ra khỏi phòng.

Đúng lúc này, Ninh Tâm và Ninh Đức vừa vặn từ bên ngoài đi tới, khi đi qua trước mặt Ninh Quốc Đống, hai người đều có chút thâm ý nhìn mắt Ninh Quốc Đống.

Nhưng Ninh Quốc Đống giống như hoàn toàn không có cảm giác, chỉ lễ phép gật đầu một cái rồi thản nhiên rời khỏi.

Ninh Quang Diệu nhìn thấy Ninh Tâm và Ninh Đức, sắc mặt như âm u gặp trời sáng, trở nên tươi cười nói:
- Hai vị trưởng lão, lời vừa mới nói chắc hai vị cũng đã nghe được, không biết có thể phiền hai vị trong giữ nghiệt tử kia.

- Được, yên tâm đi, chúng tôi sẽ lưu ý.
Ninh Tâm tùy ý nói:
- Anh làm cũng không tệ, Ninh Quốc Đống hiện tại đã lộ ra vẻ cổ quái, trước khi chưa làm rõ chuyện gì đã xảy ra, cậu ta tạm thời không thể bồi dưỡng làm người nối nghiệp, để cậu ta đi ra ngoài, chị sợ sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta.

Ninh Quang Diệu gật gật đầu, lại nói:
- Tôi nhận được tin tức, Dương Thần và Nhược Khê đã từ Trung Hải quay về Dương gia, dự đoán thời gian qua năm mới đều ở Yến Kinh, nhưng tôi cảm thấy vẫn là sớm qua cho tốt, cho nên đêm nay muốn tới Dương gia thăm Nhược Khê. Không biết hai vị trưởng lão có vinh hạnh đi một chuyến? Dù sao Dương Thần người này vui buồn thất thường.

- Tất nhiên sẽ vậy, chúng tôi cũng chính là muốn nhắc nhở anh điểm này mới đến, hiện tại Lâm Nhược Khê là mục tiêu số một, anh phải nhanh chóng đổi họ của cô bé thành ‘Ninh’ mới được, trước kia anh đã cố gắng rất nhiều, không nên thời giắc mấu chốt buông lỏng.
Ninh Đức nhắc nhở.

Ninh Quang Diệu lộ ra một chút định liệu, ý cười nói,
- Hai vị yên tâm, Quang Diệu có tự tin, trong vòng năm nay sẽ khiến Dương Thần không thể là kẻ địch của Ninh gia chúng ta.

Thư phòng truyền đến tiếng cười của ba người đàn ông.

Mà bên ngoài thư phòng, trên đường nhỏ của hành lang, Ninh Quốc Đống lẻ loi đứng một mình, đã cách thư phòng hơn 10m nhưng vẫn có thể nghe được đối thoại trong thư phòng.

Chỉ chốc lát sau, trong mắt lộ ra hung quang, hiện lên nồng nặc hận ý.

- Ninh Quang Diệu, cho ông cơ hội sống, đây chính là tự ông không cần, ông vô tình đừng trách người làm con như tôi vô nghĩa.
Khóe miệng Ninh Quốc Đống toét ra ý cười tàn nhẫn.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #1249


Báo Lỗi Truyện
Chương 1249/1652