Chương 118: Lại một bà chị nữa


Vườn con nai ở phía Tây Trung Hải, thoạt nghe sẽ có người tưởng rằng là nơi chăn nuôi nai, nhưng thực tế là một khu vực xa hoa gần ngoại thành. Tổng cộng gồm ba tòa nhà kiểu thành trì màu sắc và hoa văn phong cách Italy, giống như tổng bộ gia tộc Mafia, giàu có.

Và khác với những nơi khác chính là, xung quanh có cây cối xanh um tươi tốt che phủ, từ cửa chính theo con đường uốn lượn phải đi ô-tô gần mười phút mới có thể vào đến bên trong lâm viên.

Ngày thường hội viên mất tiền để có thể đến đây cơ bản đều là chính khách thương nhân có thể diện ở vùng Trung Hải, các địa điểm xa hoa bình thường khác tuy rằng có đủ điều kiện bảo mật tốt, nhưng một số không muốn bị người khác rình mò riêng tư, chỉ có nơi kiểu bị che phủ này mới có thể có cảm giác an toàn hơn.

Nhưng khách mời tối nay có vẻ rất ít, như thể đã được báo trước rằng tối nay không nên đến, chỉ có số ít khách mời khiêm tốn đến ngoài kiến trúc vườn con nai, đi bộ vào đại sảnh.

Càng làm cho mỗi tấc vuông đất đây tỏ ra bầu không khí áp lực, là một đám vệ sĩ áo đen kính đen đứng ngoài hội trường, gần như mỗi năm bước thì có một gã đứng lặng im, lạnh lùng theo dõi xe khách mời qua lại.

Một chiếc Aston Martin màu đen chậm rãi chạy đến bậc thềm trước hội trường, chiếc xe có thương hiệu cổ xưa do Anh quốc sản xuất chạy êm không phát ra tiếng ồn nào.

Tiểu Triệu cởi trang phục đàn em quán bar, mặc bộ âu phục, vẻ mặt cung kính từ ghế điều khiển lên xuống phía trước, mở cửa xe cho nhân vật chính ngồi phía sau.

Một đôi giày cao gót màu trong suốt đầu tiên bước ra cửa xe, ngay sau đó là cặp chân trắng nõn, dẫn dần, một người mặc bộ lễ phục màu hồng đen xuất hiện trước tầm nhìn mọi người, dừng lại trên tấm thảm đỏ tươi.

Sắc Vi nhẹ nhàng kéo sợi tóc rủ xuống mắt, hôm nay mái tóc chải công phu vì phối hợp trang phục mà vòng lên, chỉ còn vài sợi đón gió nhẹ bay. Bên vai trái lễ phục có một nụ hoa đen được thiết kế thành một đóa tường vi, bên kia để lộ ra bờ vai trắng mịn nõn nà, kiểu lễ phục cổ điển mà tao nhã, phần trên toàn là chế tinh xảo mà thành những hình vẽ hoa văn đường cong màu hồng đen đẹp tuyệt, mà vạt dưới là một tầng voan mỏng kiểu dây phức tạp thịnh hành thời kì Baroque rậm rạp che phủ, hiện vẻ thần bí mà gợi cảm.

Người phụ nữ luôn làm người ta lười nhác mùi quyến rũ đêm nay như một công chúa hoàng thất xuất sắc, vẫn xinh đẹp, lại chỉ có thể nhìn từ xa mà không dám đùa giỡn. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Không ít khách quý muốn vào hội trường đều có quen biết nhất định với Sắc Vi, dù sao cũng là một trong mấy vị diễn viên chính của buổi tiệc đêm nay, lại là nữ hoàng thế giới ngầm mà vùng phía Tây khiêm tốn cúi đầu khuất phục mà quả quyết, thời gian vài năm ngắn ngủi, lực khống chế kinh tế ngầm của hội Hồng Kinh đã không kém hội Tây Minh, làm đầu não và lãnh tụ tinh thần hội Hồng Kinh, cho dù bất chính hay hợp pháp, trong lòng đều yên lặng nhớ kĩ tên Sắc Vi này.

Nhưng, lúc này thủ lĩnh xã hội đen đang ở trước mắt, đẹp tới mức làm người ta say mê, cơ bản nhìn không ra bất kì phỉ khí nào của người cầm đầu mafia, điều này làm không ít đàn ông đều sinh ra một tia ảo tưởng, có lẽ ma nữ địa ngục cũng sẽ thích thân sĩ thế gian?

- Chị, anh Dương làm sao vẫn chưa đến?

Tiểu Triệu nhìn nhìn, thời gian hẹn đã trôi qua, thế là nhỏ giọng hỏi.

Sắc Vi khẽ thở dài một tiếng, quay đầu lại, nhìn một hình bóng khác trong xe vẫy vẫy tay.

Trần Dung mặc váy công chúa trắng thuần đỏ mặt đi ra, dù không làm người ta mê mẩn như Sắc Vi, nhưng cũng có vẻ phong tình độc đáo, chỉ là cô gái có vẻ không quen bộ dáng trang điểm tỉ mỉ và để lộ vai như vậy, ngượng ngùng không dám ngẩng đầu.

- Dung Dung, ngẩng đầu lên, em rất đẹp, không phải sợ.

Sắc Vi cười khích lệ.

Trần Dung lúc này mới miễn cưỡng cố lấy chút dũng khí, phát hiện một vài ánh mắt xung quanh nhìn mình thưởng thức, cũng không phải xem thường, mới yên tâm một chút, nhưng vẫn không bớt đỏ mặt.

- Em đến nói với Tiểu Triệu, tại sao anh Dương Thần của em không có đây.

Sắc Vi nói.

Trần Dung "A" lên một tiếng, chớp chớp mắt, không chắc chắn nói:

- Là vì không muốn làm người ta quá chú ý sao?

Sắc Vi nhìn cô ánh mắt khen ngợi, lại nhìn Tiểu Triệu lắc lắc đầu:

- Cậu xem, Dung Dung nhỏ hơn cậu nhiều, đều có thể hiểu rõ ràng, khi nào cậu mới có thể thông minh hơn chút chứ?

Tiểu Triệu xấu hổ cười hì hì:

- Anh Dương Thần đó không phải nói đến sao? Làm sao vẫn chưa thấy anh ta?

- Với thủ đoạn của anh ta, lúc nào cũng có thể vào được. Hắn nói đến, thì nhất định sẽ đến, hay là chúng ta vào trước đi.

Tiểu Triệu không nghi ngờ có hắn, nhưng vẫn còn có chút không yên tâm nói:

- Chị, ba người chúng ta, còn dẫn theo anh Dương chưa xuất hiện, đồ phòng thân gì cũng không có, đêm nay sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Dù sao đây cũng là địa bàn của hội Tây Minh.

- Đã tới thì an tâm ở lại, đáng xảy ra thì cuối cùng sẽ xảy ra, không đáng xảy ra thì nó mãi mãi cũng đừng mong xuất hiện.

Tiểu Triệu lại lờ mờ rồi, quả thực nghĩ không thông có ý nghĩa gì, trong khi bước nhanh đuổi kịp một bên Trần Dung nhìn xung quanh đầy tò mò trộm hỏi:

- Dung Dung, lời bà chị lại có ý gì vậy?

Trần Dung ra vẻ thành thục thở dài:

- Anh Tiểu Triệu, đáng hiểu, tự nhiên anh sẽ hiểu, anh không hiểu, nói ra cũng không có tác dụng…

Nói xong, cô gái liền không để ý đến anh ta nữa.

- Làm sao lại là một bà chị nữa nhỉ…

Tiểu Triệu đau khổ than thở.

Sau khi đi vào đại sảnh tiệc rộng lớn, treo đèn pha lê chiếu toàn bộ đại sảnh sáng trưng như ban ngày, không khí tràn ngập mùi hương ngọt ngào của rượu cocktail và nước hoa cao cấp trên người nam nữ.

Món điểm tâm ngọt thịnh soạn, hoa quả phụ cũng được bày ngay ngắn một bên đại sảnh, không ít nam nữ nhân viên phục vụ mặc trang phục bồi bàn đi giữa khách khứa.

Bởi vì tiệc rượu đêm nay thực chất là thủ lĩnh ngầm phía Tây và phía Đông chạm mặt, dù mời không ít nhân vật trước mặt mọi người cùng xuất hiện, nhưng số người cũng không nhiều như những đám tiệc khác, đám người thưa thớt đứng trong sàn nhảy, trao đổi một ít vấn đề hoặc về chính sự hoặc là ít người biết đến, không khí cũng khá hòa hợp.

Đương nhiên, số người nhiều nhất, vẫn là người của hội Tây Minh, hầu như mỗi nguyên lão của hội Tây Minh đều mang vài tên đàn em tâm phúc xuất hiện tại đám tiệc, cùng một số người hợp tác lớn tiếng chuyện trò vui vẻ.

Sắc Vi vừa xuất hiện trong đại sảnh đám tiệc, đã thu hút tất cả ánh nhìn, yêu mến, căm ghét, tham lam, nghiền ngẫm, ái mộ đủ loại cảm xúc tràn ngập trong phòng khách, nhưng cũng không có ai dám tiến đến gần Sắc Vi, nói cho cùng ai cũng không chắc hướng gió thổi đêm nay.

Không ít người trước đó còn nhận được tin Sắc Vi trúng đạn, thấy cô gái mặt mũi tuyệt trần sống sờ sờ xuất hiện trong sảnh, "lời đồn" chưa đánh đã tan.

Mà càng nhiều người kinh ngạc hơn là Sắc Vi dám đơn thương độc mã đi vào trong bữa tiệc của hội Tây Minh, dù biết đêm nay cha con Chu gia có hứng thú đến, đâu sợ ra mặt cũng không thể không đến, không đem đàn ông dũng mãnh theo, ngược lại dẫn theo một cô gái xa lạ xinh đẹp, lá gan của Sắc Vi này thực quá lớn!

Đúng lúc này, một chàng trai mặc trang phục bồi bàn đến trước mặt Sắc Vi:

- Phu nhân xinh đẹp, có thể hân hạnh chân thành tặng một ly Champagne để ca ngợi vẻ đẹp của bà không?

Nghe giọng nói quen thuộc, Sắc Vi quá hiểu, quả nhiên là Dương Thần, nâng khay Champagne, làm bồi bàn đến!

Nâng ly rượu óng ánh, Sắc Vi giống như người phụ nữ nhỏ hạnh phúc lườm hắn một cái, không kìm nổi cười nói:

- Đây chẳng phải là niềm vui trong truyền thuyết vẫn hay nhắc đến sao, sao lại làm nhân viên phục vụ?

- Thời gian đang gấp, cùng bọn em vào không tiện, nghĩ không ra cách nào tốt hơn, có thể không cần đánh nhau cũng có cách trà trộn vào, cũng là rất may mắn, đúng lúc đụng phải chủ nhân bộ trang phục ra ngoài ném túi rác.

- Anh Dương, anh cũng thật nhàn nhã, tôi căng thẳng hết sức, anh đến đây chơi!

Tiểu Triệu có chút khó tin nói.

Dương Thần nhìn anh ta cười xấu xa:

- Tiểu Triệu, cởi đồ ra.

- Làm gì??

Tiểu Triệu ôm chặt ngực mình, bộ dáng "dù chết vẫn quyết phản kháng"

- Cậu đổi chiếc áo gi-lê này của tôi, tôi đổi lại bộ âu phục của cậu.

Dương Thần nhìn anh ta nháy nháy mắt.

Tiểu Triệu phản kháng không có hiệu quả, bởi vì Sắc Vi bên cạnh đã ra hiệu bằng mắt cho anh ta nghe lời Dương Thần, đành vẻ mặt ai oán đi theo Dương Thần đi vào góc trao đổi trang phục.

Lại một lần nữ trở thành một nhân viên phục vụ, dường như Tiểu Triệu không thay đổi được vận mệnh, mặt chảy dài, nâng cái khay lúc đầu của Dương Thần, lau những giọt nước mắt đáng thương đi làm việc.

- Vẫn là bộ quần áo đó phù hợp với anh Tiểu Triệu.

Trần Dung khẽ cười đánh giá.

Dương Thần có chút bất ngờ Sắc Vi lại dẫn Trần Dung đến, xem ra Sắc Vi hạ quyết tâm muốn đào tạo Trần Dung rồi, bằng không cũng sẽ không dẫn cô gái đến chỗ gặp mặt này, chỉ có thể hy vọng tối nay không cần phải quá kích động, nếu cô nàng nhỏ chịu không nổi có thể xong rồi, chính mình không có mặt mũi gặp anh cô ấy!

- Sắc Vi, con gái của ta, cuối cùng con cũng đến rồi.

Cái giọng nói rõ ràng trước đó không lâu mới xuất hiện hung hăng càn quấy ở quán bar Rose, chính là Tư Đồ Minh Trạch.

Tư Đồ Minh Trạch mặc bộ áo đuôi tôm màu trắng lộ vẻ tao nhã lịch thiệp, gương mặt hòa hoa phong nhã bóng loáng hoàn toàn nhìn không ra đó là người ở tuổi gần năm mươi, giống như thân sĩ giàu có nhất nước Anh có hơi thở cổ điển, ung dung bình tĩnh. Phía sau anh ta là vài tên vệ sĩ đi cùng Tư Đồ Minh Trạch và lão đại hội Tây Minh.

Ở bên Tư Đồ Minh Trạch là một gã lùn mặc bộ âu phục màu đen, tướng mạo từng trải, không thể nói được là đẹp hay không, nhưng cả người như bị một màn sương mù u ám dày đặc bao phủ, nụ cười trên mặt anh ta như xác chết cứng bò ra từ quan tài vậy, khiến cho người ta đông cứng lại, lại là cảm giác rất thực.

Lúm đồng tiền trên mặt Sắc Vi chợt tiêu tan trong chốc lát:

- Tôi không nhớ là hai hay ba năm trước tôi đã nói tôi không còn là con gái ông nữa rồi.

- Ha ha.

Tư Đồ Minh Trạch nhìn Sắc Vi cười lạnh nhạt nói:

- Sao lại nói vậy, giọt máu đào hơn ao nước lã, sao có thể nói không phải là không phải, phận làm con mà ăn nói với cha như vậy, cũng không phải là thích hợp lắm đâu.

Cuộc đối đầu của hai cha con này sớm đã thu hút sự chú ý của các quan khách đang có mặt tại yến tiệc, mọi người cũng biết thân biết phận nín thở quan sát tình hình, không ai dám nói gì.

Sắc Vi không nói gì mà chuyển ánh mắt sang người đàn ông đứng cạnh Tư Đồ Minh Trạch vẫn đang tươi cười:

- Ông chắc là hội trưởng hội Đông Hưng Chu Quang Niên?

Chu Quang Niên khiêm tốn xua tay như thể nói với bạn bè cùng trang lứa:

- Cô Sắc Vi có thể nhận ra tôi thật là vinh hạnh quá, nhưng Chu Quang Niên tôi đây đã không còn là hội trưởng nhiều năm nay rồi, bây giờ tôi là Chủ tịch tập đoàn Đông Hưng.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #118


Báo Lỗi Truyện
Chương 118/1652