Chương 1091: Tự do phóng túng


Nhìn thấy Lâm Nhược Khê có dấu hiệu sắp nổi cáu, Dương Thần vội vàng chịu thua.
- Em đừng giận, anh…anh chỉ thuận miệng hỏi thôi mà.
Dương Thần toát mồ hôi, hắn thực sự đã nghĩ Lâm Nhược Khê rất lạnh lùng hà khắc, nhưng cô thực sự có chút lạnh lùng trên thương trường, nhưng đối nhân xử thế lại rất có tình người.
- Anh đừng đứng đấy lôi thôi nữa, mau đi xem xem rốt cuộc là chuyện gì đi.
Lâm Nhược Khê giục.
Dương Thần biết không thể thoái thác được, nhanh chóng mặc quần áo, lắc nhẹ một cái đã nhảy từ cửa sổ ra ngoài.
Tuy rằng trong khuôn viên rộng lớn nhà họ Park có rất nhiều hộ vệ đi tuần tra, nhưng Dương Thần muốn tránh họ cũng rất dễ dàng, chỉ thoắt cái đã không thấy bóng dáng trong sân đâu cả.
Lần thứ hai xuất hiện Dương Thần đã đứng bên ngoài đường cái, xuất hiện ở một góc khuất, ngồi trong một chiếc taxi.
Bảo tài xế đến quán rượu đã chỉ định, mặc dù khá quen thuộc địa hình ở Seoul, nhưng một quán rượu nhỏ thì Dương Thần không thể nhớ chính xác được nó nằm ở đâu.
Dương Thần cũng lười suy nghĩ, là do ai đã giở trò sau lưng, mặc dù đối phương có nói trước khi hắn đến nơi, Tinh Tinh chắc chắn sẽ an toàn, nhưng vẫn lo lắng không yên.
Mặc dù thời gian trôi qua cũng khá lâu rồi, nhưng không thể phủ nhận rằng người con gái này thực sự vẫn khiến trái tim hắn thổn thức.
Sau mười mấy phút, xe taxi dừng bên cạnh một con đường hẹp, bên đường chính là quán rượu BO"S mà người trong điện thoại đã nói.
Dương Thần đi tới cửa, đã có hai tên Hàn Quốc mặc vest đứng sẵn ở cửa, rõ ràng bên trong đã bố trí xong mọi việc, chỉ còn đợi Dương Thần bước vào trong mà thôi.
- Người Hoa Hạ?
Một trong hai tên dùng tiếng Hán hỏi.
Dương Thần gật đầu.
Hai tên đó lập tức nhường đường, nhìn Dương Thần lộ ra nụ cười quái đản.
Dương Thần không buồn để ý tới, chậm chạp bước vào quán bar.
Cả quán bar bao phủ không khí mờ mịt u ám, các ngóc ngách trong quán đều có mấy tên Hàn Quốc vẻ hung dữ đứng.
Chỉ có một ngọn đèn thắp sáng ngay chính giữa, các bàn đều trống , trên sàn có mấy vỏ chai nằm lăn lóc, dường như các vị khách ở đây mới dời đi chưa lâu.
Duy nhất, chỉ có quầy bar là đáng để chú ý tới nhất.
Một bóng dáng quen thuộc, một thân hình mảnh khảnh đang ngồi trên chiếc ghế cao cạnh quầy bar, đôi chân thon dài, đôi giày cao gót màu hồng như phát sáng.
Người con gái ấy tay cầm một điếu thuốc lá rất điệu nghệ, đang chầm chậm nhả từng vòng khói xanh.
Cô ta không quay đầu, thấy Dương Thần tiến lại gần, liền ngạo nghễ cười nói:
- Đến nhanh thật đấy, xem ra anh rất để tâm tới cái người tên Vivian ấy.
- Cô Liễu Nghiên Hi, tôi với cô cũng không có thâm thù gì.
Dương Thần tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế cao cạnh Liễu Nghiên Hy.
Liễu Nghiên Hy đẩy một ly Whiskey về phía Dương Thần, sau đó cầm ly rượu trước mặt mình, nâng ly với Dương Thần.
Ánh mắt Dương Thần lướt qua vẻ châm chọc, cũng rất tự nhiên cầm lấy ly rượu, cụng ly với cô.
- Đương nhiên giữa chúng ta không có thâm thù gì, tôi chỉ muốn mời anh tới uống rượu thôi.
Liễu Nghiên Hi nói, đôi môi đỏ mọng hé cười, uống cạn ly rượu màu hổ phách.
Thấy Dương Thần không uống, Liễu Nghiên Hi cười nói:
- Sao, anh đã dám đến đây rồi, còn lo lắng tôi sẽ hạ độc anh sao? Cho tôi xin đi, tốt xấu gì thì anh cũng là khách của ông nội, sao tôi lại có thể hạ độc anh cơ chứ?
Dương Thần nhún vai, sau đó uống cạn ly Whiskey, có lẽ vị không được ngon lắm nên nhíu mày.
Liễu Nghiên Hi cười nhạt, cầm điếu thuốc búng tàn.
- Tôi biết anh rất sốt ruột muốn gặp Vivian, nhưng trước đó, anh có thể nghe tôi tâm sự không…
Dương Thần trong lòng nghĩ không cần cô ta nói hắn cũng biết Lý Tinh Tinh đang ở nơi nào trong quán bar này, nhưng sau khi xác nhận không có nguy hiểm gì, hắn cũng muốn biết trong chiếc hồ lô của Liễu Nghiên Hi rốt cuộc bán thuốc gì.
- Đương nhiên, được nghe người đẹp thổ lộ tâm sự, tôi rất sẵn lòng.
Dương Thần cười nham hiểm.
Liễu Nghiên Hi tao nhã nghiêng đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt quyến rũ:
- Anh cũng chẳng có gì đặc biệt, thật không thể hiểu nổi, sao lại có nhiều người phụ nữ có hứng thú với anh như vậy.
- Đàn ông khác phụ nữ, ngoại hình không phải là ưu thế, chỉ cần không quá tệ là được, chủ yếu còn phải xem những thứ khác.
Dương Thần thuận miệng nói.
Liễu Nghiên Hi gật đầu:
- Phụ nữ quả thật rất khác đàn ông. Phụ nữ chúng tôi, nếu phát hiện người đàn ông mình thích lại đi thích người phụ nữ khác, nhất định sẽ nghĩ rằng, có phải tại người ta xinh đẹp hơn mình không…
- Giống như minh tinh hàng đầu Hàn Quốc như cô Liễu Nghiên Hi, trẻ đẹp, lại thông minh?
Dương Thần hỏi.
Ánh mắt Liễu Nghiên Hi hiện lên tia thâm độc, cười nhạo nói:
- Tất nhiên…ít nhất là có một người như Park Jung Hoon.
- Park Jung Hoon?
Dương Thần nghĩ quả nhiên là như vậy, nhưng vẫn tỏ vẻ kinh ngạc.
Tiếp đó, Liễu Nghiên Hi như đang dốc bầu tâm sự, cô kể toàn bộ chuyện ân ái lúc đầu giữa cô và Park Jung Hoon, cô đã trao cho hắn tất cả, cô cho rằng Park Jung Hoon thực sự yêu cô.
Thêm chút men rượu, Liễu Nghiên Hi nói ra toàn bộ tình cảm chân thành của cô.
- …Anh có thể thấy rất hiếu kì rằng, Park Jung Hoon là cháu ngoại của ông, làm sao có thể nói chuyện yêu đương với tôi đúng không…Hừ! Nói cho anh hay, anh ta là đứa con được chú hai của tôi nhận nuôi, vợ chồng chú hai không có con, nên đã nhận con nuôi.
Park Jung Hoon vẫn là đứa cháu mà ông đích thân chọn, cho nên mọi người trong gia tộc rất coi trọng, không ai dám xì xào điều gì. Ông để anh ta bên cạnh bao năm, đảm nhận chức vụ giám đốc, càng chứng tỏ ông coi trọng anh ta đến mức nào. Nói thật là nếu tôi là ông, chắc chắn sẽ để Park Jung Hoon thay thế Trinh Tú. Dù sao thì năng lực quản lí của Park Jung Hoon cũng hơn con nha đầu ấy…
Dương Thần lẳng lặng gật đầu, tuy cũng đã lờ mờ đoán được, nhưng bây bây giờ đã chính thức xác nhận Park Jung Hoon không phải máu mủ nhà họ Park, như vậy chắc chắn hắn ta trong lòng sẽ không bình lặng như biểu hiện ngoài mặt.
Liễu Nghiên Hi nói:
- Lúc đầu tôi cho rằng anh ta qua lại với tôi, là do thật lòng yêu tôi, cho nên dù cho mẹ tôi có phản đối, nhưng tôi vẫn ở bên anh ta.
Tuy chuyện này không được công bố, nhưng tôi luôn mong rằng có một ngày sẽ công bố với tất cả mọi người, để mọi người cùng chúc phúc cho chúng tôi. Tôi không ngại mọi người nói chúng tôi là tình yêu anh em, tôi chỉ quan tâm đến tình cảm anh ta giành cho tôi.
Nhưng…anh ta lại là kẻ lừa đảo!
Đến một ngày, anh ta đi điều tra, tìm hiểu, và chắc chắn rằng tôi không hề được truyền lại Nguyệt Nha! Tôi cũng không biết bí mật của Nguyệt Nha và Tinh Thần là gì, Park Jung Hoon liền không thèm để ý tới tôi nữa!
Nói đến đây, Liễu Nghiên Hi hận không thể bóp nát ly rượu trong tay, toàn thân căng cứng lại, có thể thấy cô đang vô cùng uất hận.
Dương Thần bất ngờ hỏi:
- Sao anh ta lại nghĩ Nguyệt Nha sẽ ở trong tay cô? Bí mật đó chẳng phải do gia tộc cô truyền lại hay sao?
Liễu Nghiên Hi hừ nhẹ:
- Nguyệt Nha và Tinh Thần chỉ truyền lại cho người trong gia tộc, là bí mật chỉ có gia chủ mới được biết. Nhưng Park Jung Hoon không chắc chắn là những thành viên trong gia tộc khác có biết về chuyện này hay không. Hơn nữa Park Jung Hoon đã tìm hiểu từ nguồn tin nào đó, rằng Nguyệt Nha đang nằm trong tay một vãn bối.
Anh ta nghĩ rằng mẹ của Trinh Tú đã phản bội ông ngoại nên không thể cầm Nguyệt Nha đi được, cho nên nghi ngờ tôi giữ nó.
Chỉ tiếc, anh ta đã tính toán sai! Ông ngoại rất thiên vị dy Ji Yi, đấy cũng là điều mà anh ta không ngờ tới. Anh ta đã không thể ngờ rằng bảo bối mà tổ tiên để lại, lại nằm trong tay con nhóc Trinh Tú…
- Cô nói với tôi nhiều như vậy, khiến tôi rất tò mò về Nguyệt Nha và Tinh Thần.
Dương Thần hăng hái đứng dậy.
- Tôi cũng muốn biết, nhưng đáng tiếc rằng tôi lại không biết, nếu không tôi đã nói cho anh rồi.
Liễu Nghiên Hi cười chua xót, rồi lại nhìn Dương Thần với ánh mắt kì quái, hỏi:
- Anh không sợ sao? Ở đây đều là người của tôi.
- Sao lại có thể không sợ chứ. Nếu như tôi về muộn, bà xã tôi sẽ nghi ngờ tôi lại làm chuyện gì xấu.
Dương Thần ngại ngùng day day trán.
Liễu Nghiên Hi cười không ngớt:
- Đàn ông Hoa Hạ đều nhát gan như vậy sao? Thật không hiểu nổi sao dì của tôi lại xem trọng chủng tộc các anh như vậy. Đến cả Vivian cũng vì anh mà không buồn để ý tới Park Jung Hoon.
Nhưng cũng tốt, nếu đã như vậy, thì Park Jung Hoon sẽ càng bị thua một cách thảm bại.
Hôm nay, tôi sẽ cho người đàn ông dám ngắm hoa nhưng không có gan ngắt hoa như anh, được tự do.
- Là ý gì?
Dương Thần vẻ mặt chẳng hiểu gì.
- Anh không cảm thấy, là trong người mình có chút kì lạ hay sao?
- Kì lạ?
Dương Thần hít một luồng khí lạnh, sờ khắp người:
- Hình như, hơi nóng…
- Nóng? Mới chỉ là bắt đầu thôi…Rất nhanh sau đó anh sẽ không còn biết thế nào là nóng nữa…
Dương Thần cả kinh:
- Cô…Cô hạ độc?
Liễu Nghiên Hi cười bí hiểm, không trả lời, chỉ nhẹ nhàng chỉ về phía sau.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #1091


Báo Lỗi Truyện
Chương 1091/1652