Chương 95: Say rượu



"Lại phải đi cái loại phòng ở quán bar gì gì đó sao?" Lâm Tử Hàn hỏi, loại chỗ kia cô cũng không muốn đi.

"Loại chỗ đó thì làm sao?"

"Em mới không cần, các anh mỗi người ôm một cô, em chỉ có thể một bên ôm gối một bên buồn chán, hơn nữa chỗ kia một chút cũng không thích hợp để em đi".

Từ Nhạc Phong suy nghĩ một chút, đáp ứng nói: "Anh trước tiên xem một chút, cố gắng không để em đi có được không?" Loại chỗ kia xác thực không thích hợp để cô đến, hơn nữa có cô còn có thể hạn chế khách. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

"Cám ơn".

"Ừ, vừa nãy Ký Phàm gọi em qua một chuyến, em đi trước đi".

Lâm Tử Hàn kinh ngạc, anh gọi cô tới? Để làm chi? Trải qua chuyện tối hôm qua, cô so với trước kia càng sợ hãi hơn khi nhìn thấy anh. Tuy rằng thần kinh của cô cũng khá lớn, nhung người ta đem phần nhu tình mật ý kia ra, không có cảm giác thì đúng là thật ngu ngốc.

Anh ta không phải là uống nhầm thuốc chứ? Hay là căn bản do cô suy nghĩ nhiều, hay là anh ta chỉ vời vì muốn chuộc tội cho Duẫn Ngọc Hân mới có thể đối tốt vài phút như vậy với cô?

Lâm Tử Hàn một mặt phỏng đoán, một mặt hướng đến phòng tổng tài. Hóa ra do cô suy nghĩ quá nhiều, nhìn vẻ mặt như người chết kia, làm sao có thể sẽ thích kẻ khác chứ!

"Làm sao lại có bộ dạng tức giận trừng mắt nhìn tôi chứ?" Tiêu Ký Phàm cười như không cười nhìn cô.

Cô có sao? Lâm Tử Hàn vô thức xoa mặt một chút, biểu tình trên mặt hòa hoãn hơn, lễ phép hỏi: "Xin hỏi tổng tài đại nhân tìm tôi có chuyện gì?"

"Tôi tìm cô lúc nào?" Tiêu Ký Phàm sửng sốt một chút, đánh giá cô, lập tức hiểu được. Là Từ Nhạc Phong tên kia muốn anh tự mình xin lỗi Lâm Tử Hàn.

Truyện cười! Anh xin lỗi cô?! Anh mua nhẫn còn phạm pháp sao? Coi như là phạm pháp, anh cũng tuyệt không xin lỗi phụ nữ!

"Không tìm tôi?" Lâm Tử Hàn cũng nghi ngờ, nói: "Tôi về trước làm việc". Nói xong rất nhanh đi đến hướng cửa.

"Chờ một chút". Tiêu Ký Phàm gọi cô lại, cười lạnh một tiếng nói: "Bảo Từ Nhạc Phong có ý kiến gì thì tự mình đến đây nói, nói không chừng tôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của cậu ấy".

Lời này nghe rất kỳ quái, nhưng vẫn không quản, Lâm Tử Hàn gật đầu, rời đi.

~~~~~~~~~

Thời gian tan ca buổi tối, Đỗ Vân Phi giống thường ngày tới cửa Tiêu thị đón Lâm Tử Hàn, thẳng từ lúc Lâm Tử Hàn lên xe vẫn có bộ dạng rầu rĩ không vui.

Lâm Tử Hàn thân thiết nhìn anh, hỏi: "Anh làm sao vậy? Viên kim cương ngôi sao hải dương kia… Không đúng, cái gì mà Ngôi sao thiên thần lại làm gì anh?"

"Chuyện Ngôi sao thiên thần cảnh sát đang điều tra, anh hiện tại bây giờ muốn biết nhất thì em chừng nào thì trở thành phụ nữ của Lãnh Phong?" Đỗ Vân Phi chạy xe đến ven đường thì dừng lại, khẩn thiết tập trung nhìn cô.

"Em trở thành phụ nữ của Lãnh Phong?" Lâm Tử Hàn không giải thích được nhìn anh, chuyện gì xảy ra?

"Em lại giả bộ với anh!" Đỗ Vân Phi căm giận trừng mắt nhìn cô.

"Em thật sự không rõ anh đang nói cái gì". Vẻ mặt Lâm Tử Hàn rất vô tội: "Anh mỗi ngày đều nhìn thấy em, thấy em lúc nào thì gặp qua Lãnh Phong?" Thì trước đó vài ngày gặp qua một chút chút mà thôi.

Điểm này Đỗ Vân Phi cũng rõ ràng, hiện tại mỗi ngày là anh đón Lâm Tử Hàn tan ca, mới vừa nghe được người trung gian hắc đạo nói như vậy, anh cũng buồn bực đã lâu.

Mà Lãnh Phong cũng tuyên bố với bên ngoài như thế, hắn ta rốt cuộc muốn làm gì? Chỉ là vì đơn thuần muốn bảo vệ cô, hay là cho rằng kim cương xác thực ở trên tay của cô?

^^^^^^^^^^

Thời gian đã khuya, Lâm Tử Hàn đang chuẩn bị lên giường ngủ, điện thoại di động đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy Từ Nhạc Phong gọi, vội bấm nút nghe, đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói áy náy của Từ Nhạc Phong: "Tử Hàn, xấu hổ, em đã ngủ chưa?"

"Chưa, có chuyện gì không?" Lâm Tử Hàn hỏi, muộn như vậy gọi điện thoại cho cô, không phải là bị các cô gái lấy sạch, không về nhà được chứ?

"Em có thể đến đây một chuyến được không? Ngay trước phòng KTV 303, vị khách này có phần khó khăn". Từ Nhạc Phong nói.

"Đánh nhau sao? Em không đi". Lâm Tử Hàn cẩn cẩn dực dực nói.

"Không cần em đánh nhau, lập tức tới ngay thôi, tiền taxi công ty trả". Từ Nhạc Phong nói xong liền cúp điện thoại.

Công ty chi trả phí taxi? Việc này cũng không khác biệt nhiều, Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn Tiểu Thư Tuyết đang ngủ, suy nghĩ một chút sau đó ôm lấy thân thể nhỏ bé đi đến nhà bên cạnh.

"Tử Hàn, cháu muốn đi ra ngoài?" Bà Vương đánh giá cô nói.

Lâm Tử Hàn gật đầu, cười tủm tỉm nói: "Vị khách kia có chút việc, muốn cháu qua xử lý một chút".

"Muộn như vậy, cẩn thận một chút". Bà Vương dặn bảo, ôm Tiểu Thư Tuyết trong lòng cô đi vào trong phòng.

"Cám ơn dì". Lâm Tử Hàn cảm kích nói với bà, trở về phòng thay bộ quần áo thì ra khỏi nhà. Bởi vì lần trước đến chỗ này, cho nên cô thoáng cái đã tìm được phòng 303.

Lúc này chính là thời gian khiêu vũ náo nhiệt, một đám cánh tay của mỹ nữ lướt qua thân thể cô, Lâm Tử Hàn thu hồi toàn thân da gà, gõ cánh cửa, không có ai đáp lại, như thế, cô quyết định tăng độ mạnh yếu, vẫn không có người nào.

Cô không thể làm gì khác hơn là tự ý đẩy cửa tiến vào, bên trong gian phòng, không có hình bóng của vị khách nào, mà ngay cả Từ Nhạc Phong cũng không có.

Trên ghế sofa dài, chỉ có một cô gái xinh đẹp ướt át đang ghé vào bên người vị sắc nam nào đó động tay động chân. Nghe được có người đi vào, quay đầu lại liếc mắt nhìn cô sau đó cúi đầu tiếp tục.

Cô quay đầu lại, Lâm Tử Hàn thấy rõ người đàn ông trên ghế sofa, hóa ra là Tiêu Ký Phàm?! Anh ta tại sao lại ở chỗ này? Từ Nhạc Phong đây là đang làm cái quỷ gì chứ?

Xem ra Tiêu Ký Phàm là uống say, dựa người vào vị mỹ nữ kia.

Lâm Tử Hàn có một cỗ khí làm tinh thần hăng hái thêm vọt đi tới, nắm vai mỹ nữ, mạnh mẽ đẩy cô ta ra khỏi lồng ngực của Tiêu Ký Phàm.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #95


Báo Lỗi Truyện
Chương 95/284