Chương 8: Bị quấy rối 1



Ba năm sau

Một nhà hàng cách khu vực thành thị không quá xa, một cô gái bồi bàn còn trẻ, miệng tràn đầy nụ cười, cầm giấy bút đứng bên cạnh bàn ăn, chờ đợi khách gọi đồ ăn.

Khuôn mặt xinh đẹp không tính là khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng có thể làm cho đàn ông thèm nhỏ nước miếng, váy hoa màu đỏ thể hiện tinh tế rõ ràng thân hình cân đối không bỏ sót chút nào.

Cô chính là người mang thai ngoài ý muốn năm đó, đại náo Tạ gia – Lâm Tử Hàn, từ đại thiếu phu nhân của gia đình phú quý lưu lạc cho tới tình trạng ngày nay, hoàn toàn bởi vì đầu óc cô nhất thời có ý nghĩ phát nhiệt, ăn vụng trái cấm.

Nhìn thấy trước mắt một bàn nước miếng tung bay, người tai to mặt lớn – sửu nam mĩ nữ, Lâm Tử Hàn tuy trên mặt vẫn duy trì bộ dáng tươi cười, nhưng trong lòng lại coi thường tới cực điểm.

Bàn tròn xoay tới ba lần, vẫn chưa có người gọi món ăn, một gã đàn ông đầu hói ánh mắt chăm chú nhìn lên trên người Lâm Tử Hàn không dịch chuyển, cuối cùng dừng lại tại ngực của cô, hiện lên nụ cười dâm đãng, nói vào tai cô: "Cô bé, cả đêm giá bao nhiêu tiền?"

"Năm trăm vạn". Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn ông ta, làm bộ thật thà nói.

Gã đàn ông đầu hói sửng sốt, sau đó nhìn thấu qua trên người của cô, vẫn là nụ cười dâm đãng như cũ nói: "Vậy sao? Để anh kiểm tra, vừa nhìn vừa ngửi, xem có đáng giá hay không, hợp giá đêm nay đi cùng anh". Khi đang nói chuyện, tay heo không quên mò mẫm vuốt ve bộ ngực cô.

Lâm Tử Hàn kinh hãi, không kịp suy nghĩ hậu quả, ném menu lên trên đầu hói của lão ta, tức giận nói: "Ông muốn chết sao?"

Gã đàn ông đầu hói đau nhức, kêu to lên một tiếng, ôm đầu một cách giận dữ bắt lấy tay cô, Lâm Tử Hàn lùi về phía sau một bước, tránh khỏi lão ta.

"Con ranh…!" Gã đàn ông đầu hói nguyền rủa một tiếng, gã đang muốn tiến lên bắt lấy Lâm Tử Hàn, may là quản lý nhà hàng vội vàng tới kéo lại.

Lúc này, Lâm Tử Hàn trở thành tiêu tiểm của mọi người, mấy trăm ánh mắt chăm chú nhìn lên trên người cô.

"Nhanh đến xin lỗi khách hàng". Quản lý nhà hàng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Hàn ra lệnh.

"Là ông ta ra tay trước đó chứ". Lâm Tử Hàn cuống quít giải thích, rất sợ quản lý đuổi việc cô trong cơn tức giận , cô sẽ thê thảm.

"Cô ta nói dối" Gã đàn ông đầu hói không biết xấu hổ mà nói.

"Xin lỗi" Quản lý ra lệnh một lần nữa.

Lâm Tử Hàn tức giận, không phải lỗi của cô, vì sao cô phải xin lỗi? Lẽ não bởi vì đây là các ngành dịch vụ, nhất định phải chịu loại uất ức này sao?

Ánh mắt của cô dừng lại trên người gã đàn ông đầu hói, cười tươi: "Muốn tôi xin lỗi một con lợn giống, đợi kiếp sau đi!" Nói xong, cô rất tiêu sái bỏ menu xuống, xoay người đi qua đám đông, đi ra hướng cửa.

Phía sau gã đàn ông đầu hói bùng nổ, cô coi như mắt điếc tai ngơ không để lọt tai những lời chửi bậy, nghỉ việc thì nghỉ việc, cùng lắm là đi tìm công việc khác là được, Lâm Tử Hàn giận dữ nghĩ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Chỉ là tháng này đã là lần thứ ba nghỉ việc, cô làm không công khắp nơi, tiếp tục một lần nữa như thế, cô chắc phải ôm con nhỏ ra đường phố ăn xin để sống mất.

<><><><><>

Lâm Tử Hàn đi vào sân, nhìn thấy con gái nhỏ Tiểu Thư Tuyết đang chơi nghịch nước trong bình pha lê lớn.

Lâm Tử Hàn chạy đến, nhìn con gái tay áo ướt phân nửa, đôi mắt đẹp lạnh lùng nhéo lên khuôn mặt nhỏ nhắn: "Nha đầu kia, lại nghịch nước có đúng không?"

Thư Tuyết thấy cô tức giận, lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn, nhỏ giọng nói: "Tại con cho Tiểu ngư ngư ăn chocolate…"

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #8


Báo Lỗi Truyện
Chương 8/284