Chương 64: Thay thế 2



Em dám không tha thứ cho cô ta sao? Lâm Tử Hàn thầm nghĩ dưới đáy lòng, nơi này là thiên hạ của cô ta, cô ta muốn thế nào lại không được?

"Nào, nhanh nói tiếng cảm ơn thôi, anh muốn tan ca". Từ Nhạc Phong đem túi xách đẩy vào trong lòng cô, cười nói.

Lâm Tử Hàn một lần nữa quan sát túi xách, cuống quít xua tay nói: "Túi xách quý giá như thế em không thể nhận được! Hơn nữa em cũng có nghĩa vụ làm tốt quảng cáo, anh không cần lấy lễ vật lớn như vậy tới cảm ơn em".

"A, anh mỗi ngày mang nó đi làm được rồi". Từ Nhạc Phong lấy túi xách LV về, giả vờ giận mà hướng tới ngoài cửa. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

"Này…" Lâm Tử Hàn quýnh lên, vội đuổi theo, nhìn vẻ mặt không hài lòng của anh, bất đắc dĩ mà cười gượng: "Cảm ơn anh". Nói xong đưa tay cầm túi xách.

Từ Nhạc Phong thỏa mãn mà cười tươi, nói: "Em giúp công ty tiết kiệm xuống một trăm vạn chi phí, túi xách này lại được coi là cái gì đâu?"

Chừng một trăm vạn? Lâm Tử Hàn suy sụp, nghĩ Tiêu Ký Phàm kia thật đúng là sủng Duẫn Ngọc Hân lên tận trời, cư nhiên làm cho cô ta càn quấy như thế. Theo cô biết, phí người đại diện Trương Đồng cũng mới tám mươi vạn thôi.

"Đúng rồi, phí của người đại diện không phải lấy từ công ty Dĩ Tinh hay sao?"

"Công ty Dĩ Tinh ủy quyền toàn bộ chi phí quảng cái cho Tiêu thị xử lý". Từ Nhạc Phong điểm một chút lên đầu cô: "Không nghe tiếp thu cuộc họp!"

Lâm Tử Hàn áy náy cười cười, cũng không thể hoàn toàn trách cô, cô hoàn toàn không biết về ngành nghề quảng cáo, mỗi lần họp nghe được đều là như lọt vào trong sương mù.

"Anh đi đây, em cũng tan ca sớm một chút". Từ Nhạc Phong vẫy vẫy tay với cô, bước chân nhẹ nhàng bước đi ra ngoài.

"A, Ngọc Hân, em đi nhầm phòng làm việc à? Phòng tổng tài ở trên lầu". Ngoài của vang lên tiếng nói trêu chọc của Từ Nhạc Phong. Lâm Tử Hàn sợ hãi, cuống quít trở lại vị trí, chỉ khi nghe được tiếng bước chân càng ngày càng gần của hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

"Nhạc Phong, cảm ơn anh". Duẫn Ngọc Hân xấu hổ mà nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, ngón tay luống cuống mà quấn tay vào quai túi xách.

Từ Nhạc Phong cười vỗ vỗ cái ót của cô: "Đã gây rắc rối rồi, thiếu chút nữa bị em hại chết".

Duẫn Ngọc Hân bĩu cái miệng nhỏ nhắn, tủi thân mà làm nũng: "Xin lỗi, em cũng không biết sẽ như vậy".

"Được rồi, Lâm Tử Hàn thành con dê thế tội cho em". Từ Nhạc Phong tức giận nói.

"Dù sao việc này cũng đã giải quyết, cô ta cũng không cần chịu xử phạt cái gì".

Từ Nhạc Phong cười ha ha nói: "Ngọc Hân, dù cho em hủy toàn bộ Tiêu thị đi, Ký Phàm cũng sẽ không nói nửa câu, việc nhỏ ấy còn sợ chịu không được sao?"

"Được rồi, lần sau sẽ không nữa".

"Lâm Tử Hàn trúng một cái tát của em thật uổng phí, còn dính một tội danh lớn như vậy, xem một phần lớn như vậy, em sau này cũng đừng hà khắc với cô ấy nữa".

"Biết rồi". Duẫn Ngọc Hân trợn trắng hai mắt, thật không rõ Lâm Tử Hàn kia có cái gì tốt, Từ Nhạc Phong lại đối xử với cô ta tốt như vậy.

"Không thể để cho người khác biết nha". Duẫn Ngọc Hân dùng ngón trỏ chạm vào ngón tay anh, nũng nịu nói.

"Đặc biệt là Ký Phàm, đúng không?" Từ Nhạc Phong ha ha cười nói, vỗ vỗ vai của cô ta bước nhanh tới hướng thang máy.

Duẫn Ngọc Hân trừng mắt nhìn bóng lưng anh rời đi, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút nóng lên, im lặng mà nghẹn ngào nắm hai tay thành nắm đấm nhỏ đấm lên tường một nhát, nỗ lực làm giảm nội tâm bối rối.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #64


Báo Lỗi Truyện
Chương 64/284