Chương 62: Không hiểu sao bị đánh 2



Cô nguyên bản lôi thôi nhưng sau khi cuộn tóc xoăn lượn sóng mềm mại buông xuống vai, trang phục hoàn mỹ màu tím nhạt đem thân thể của cô hiện ra. Lộ ra da thịt nhẵn nhụi trắng nõn.

Tuy rằng Từ Nhạc Phong sớm đã thấy qua khuôn mặt thật của cô, nhưng nhìn thấy cô thời khắc đó vẫn như cũ mà ngẩn ngơ sửng sốt.

Tuy rằng thua kém Đỗ Oánh Oánh, nhưng chỉ vẻ đẹp của cô đã có một loại thú vị đặc biệt.

Lâm Tử Hàn bị anh quan sát có chút xấu hổ, nói: "Đạo diễn Từ, xin hãy tin tưởng em, em sẽ khiến cho quảng cáo thuận lợi hoàn thành".

"Tử Hàn, em biết em hiện tại đang làm cái gì không? Em hẳn là rõ ràng, anh không có mời chuyên gia đàn piano tới phối âm". Từ Nhạc Phong dè dặt mà nói ra, rất sợ tổn thương lòng tự tôn của cô.

"Em không cần phối âm". Khúc đàn piano cần cho quảng cáo cô sớm đã quen thuộc, còn ở nhà đánh chơi đùa, cho nên, cô vẫn còn rất tự tin có thể đàn tốt.

"Chính em có thể sao?" Từ Nhạc Phong vẫn còn không dám tùy tiện tin tưởng, dù sao quay quảng cáo cũng không phải đùa giỡn.

Nhiều lời vô ích, Lâm Tử Hàn đi tới phía trước bên cạnh đàn piano, tùy ý mà đánh lên khúc đầu quảng cáo kia. Từ Nhạc Phong lại kinh ngạc, vừa mừng vừa sợ mà cầm tay cô, kích động nói: "Thật sự là quá tốt! Tử Hàn! Em nhanh đi trang điểm thôi, quảng cáo cứ quay như thường".

Nói xong đi ra ngoài điều động máy móc, Duẫn Ngọc Hân tuy rằng chột dạ, vẫn như cũ giả ra một bộ giọng điệu cây ngay không sợ chết đứng nói: "Nhạc Phong, mọi người đang lo Đỗ Oánh Oánh tức giận bỏ đi, anh còn bận rộn cái gì?"

"Yên tâm đi, anh đã tìm được người rồi". Từ Nhạc Phong ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tiêu Ký Phàm và Duẫn Ngọc Hân, mỉm cười nói.

Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn anh, không hài lòng mà nói: "Cậu xác định có thể đàn tốt?" Xảy ra chuyện như vậy, anh cho rằng Từ Nhạc Phong không thoát khỏi trách nhiệm. Nguồn: http://truyenyy.com

"Tổng tài đại nhân chỉ để ý quay về chỗ ngồi nghỉ ngơi đi thôi". Từ Nhạc Phong ha ha cười nói, anh từ trước đến giờ làm sao không để ý tới bên người mình có ẩn giấu một cao thủ thâm tàng bất lộ (không lộ tài năng, giấu tài) như vậy chứ.

Bởi vì Lâm Tử Hàn cố ý phân phó thợ trang điểm đem mình trang điểm thành một bộ dạng của người khác, cho nên, tại thời gian quay phim quảng cáo, sự xuất hiện của cô cũng không khiến cho người khác chú ý, dù sao cũng chỉ là một vai phụ.

Cô làm như vậy có rất nhiều mục đích, không muốn làm cho nhân viên công ty nhận ra mình, càng không muốn làm cho người của Lâm gia, Tạ gia xem quảng cáo nhận ra mình.

Cô thanh nhã mà ngồi trước đàn piano răng ngà voi, mười ngón tay đan lẫn lên trên các phím đàn đen trắng, tiếng đàn tinh tế từ giữa các ngón tay cô phát ra.

Khuôn mặt xinh đẹp xen thêm một nụ cười dịu dàng, tao nhã mà xinh đẹp.

Duẫn Ngọc Hân vui vẻ nói: "Nhạc Phong, anh tìm được người ở đâu mà nhanh như vậy?" Quảng cáo không hề vì cô mà dừng quay, sắc đen trong lòng cô cuối cùng cũng hạ xuống.

"Ha ha, bí mật". Từ Nhạc Phong giả vờ vẻ bí mật nói, một bên chỉ huy trợ thủ thao tác máy móc.

"Ký Phàm, cô ấy đàn cũng không tồi nha". Duẫn Ngọc Hân ôm cánh tay Tiêu Ký Phàm, thoải mái nói.

Tiêu Ký Phàm mỉm cười liếc mắt nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén một lần nữa trở lại trên người Lâm Tử Hàn đang đàn piano phía trước, sau năm giây, khóe môi khép kín hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt mơ hồ không thể nhìn rõ.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #62


Báo Lỗi Truyện
Chương 62/284