Chương 47: Khó có thể bình yên 2


Từ Nhạc Phong dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn chằm chằm cô, ha ha cười nói: "Tùy em thôi, nhanh lên một chút".

Hai người cùng đi ra phòng làm việc, khi đang đợi thang máy trùng hợp gặp Tiêu Ký Phàm và Duẫn Ngọc Hân, Duẫn Ngọc Hân dùng bàn tay thon thả ôm hông của Tiêu Ký Phàm, khuôn mặt cười cười nhìn Từ Nhạc Phong nói: "Đạo diễn Từ, anh muốn mang theo cô Lâm đi đâu?"

Lâm Tử Hàn rất nhanh liếc mắt nhìn hai người, Tiêu Ký Phàm vừa vặn nhìn thấy cô đứng ở phía sau, cô vội gục đầu xuống, làm bộ không có nghe thấy đứng ở góc thang máy.

Từ Nhạc Phong mỉm cười: "Chúng tôi chuẩn bị đến công ty Dĩ Tinh tìm người phụ trách trao đổi việc dùng người". Nói xong chuyển hướng Tiêu Ký Phàm nói: "Vậy Ký Phàm cậu xác định muốn thay đổi người với công ty Dĩ Tinh sao?"

"Tất nhiên, có vấn đề gì không?" Tiêu Ký Phàm liếc nhìn anh ấy, khuôn mặt vẫn bình thản.

Từ Nhạc Phong từ nhỏ đã hiểu rõ tính cách anh, cho nên cũng không chú ý, chỉ là lại cười nói: "Không có, mình chỉ muốn xác nhận cuối cùng một chút mà thôi".

Cửa thang máy Đinh một tiếng mở ra, Duẫn Ngọc Hân liếc nhìn Lâm Tử Hàn ở phía sau Từ Nhạc Phong nói: "Chúng em cũng đang chuẩn bị đến công ty Dĩ Tinh, nếu cùng đường, chúng ta cùng nhau đi thôi".

"Đi, mọi người chờ tôi một chút, tôi đi lái xe ra". Từ Nhạc Phong không quan tâm nói.

Tại hành lang lúc đó. Lâm Tử Hàn vẫn cúi thấp đầu thiếu chút nữa va phải một người, cô kinh ngạc, may là Từ Nhạc Phong nhanh tay lẹ mắt mà kéo cô lại.

Vương Văn Khiết nhìn ba người cười cười xem như là chào, mắt rùng mình, trừng mắt nhìn Lâm Tử Hàn giận dữ nói: "Lâm Tử Hàn! Em có ý kiến gì với chị thì nói đi, đừng chơi đùa chiêu này!"

Lâm Tử Hàn cả người nịnh nọt mà hi hi cười nói: "Xin lỗi chủ tử, tiểu nhân nào dám đùa ngài đâu? Chủ tử xinh đẹp tựa thiên tiên, hoa nhường nguyệt thẹn…". Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

"Câm miệng!" Vương Văn Khiết chịu hết nổi mà cắt đời lời hư tình giả ý của cô, lướt qua phía thang máy mà cô vừa đi qua.

Lâm Tử Hàn vừa mới giơ chân lên định đi, phía sau truyền đến tiếng mệnh lệnh của Vương Văn Khiết: "Đứng lại!"

Lâm Tử Hàn sửng sốt, quay người lại không giải thích được mà nhìn chị ấy. Vương Văn Khiết cho tay vào trong túi lấy ra chìa khóa xe, ném qua tay cô, nói: "Thời gian tan ca buổi trưa giúp chị mang xe đi đổ xăng".

"Vâng, chủ tử" Lâm Tử Hàn nhận chiếc chìa khóa xe vui vẻ đáp.

"Này, Văn Khiết, Tử Hàn hình như là trợ lý của anh đó?" Từ Nhạc Phong không quen nhìn kiểu Đại tỷ của Vương Văn Khiết, nhìn chằm chằm cô trêu ghẹo nói.

Vương Văn Khiết ngẩng đầu lên, đắc ý nhìn về phía Lâm Tử Hàn cười nói: "Bảo bối, không ai biết thương em, ngoan, nói một chút lời hữu ích đi".

"Chủ tử so với ai khác đều thương yêu em, chủ tử tất nhiên là ông trời, là yêu cũng là ma…" Lâm Tử Hàn nhìn Vương Văn Khiết sắc mặt chuyển sang xanh, vô ý thức mà im lặng.

Quay người bước đến cửa, một mắt nhìn trong xe sạch sẽ.

Chiếc xe xa hoa có rèm che, Lâm Tử Hàn ngồi ở ghế sau bên cạnh Từ Nhạc Phong, chán ghét nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ xe.

Bên tai đầy rẫy tiếng nói, chính là chỗ ngồi phía sau – Tiêu Ký Phàm không nói một câu cùng với tiếng nói nhỏ nhẹ của Duẫn Ngọc Hân, nghe cô ta nói, cô ta lúc này thật sự rất hạnh phúc.

Có một người bạn trai thương yêu mình như thế, sẽ là người hạnh phúc thôi? Cũng giống như Vương Văn Khiết.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/284