Chương 45: Vài phần kính trọng


Sáng sớm đi làm, Lâm Tử Hàn hỗ trợ bố trí sân khấu, đang ở một bên máy điều hòa Từ Nhạc Phong phiền muộn mà đem vật cầm trong tay ném đi, thất vọng ngồi trên ghế.

Lâm Tử Hàn bị tiếng động mà anh ném ra làm cho giật mình, nghi hoặc nói: "Đạo diễn Từ làm sao vậy?"

Từ Nhạc Phong bỗng nhiên cảm thấy thất thố, xấu hổ nói: "Không… Vừa nghĩ đến chuyện quảng cáo kế tiếp dùng ai, đột nhiên thấy chán".

"Quảng cáo tiếp theo chẳng phải cũng xác định được chọn người nào rồi sao?"

"Còn thiếu một nghệ sĩ đánh đàn piano, phải là khuôn mặt xinh đẹp có khí chất, lại có kỹ thuật đàn cao cường, em nói biết tìm đâu đây?" Từ Nhạc Phong phiền chán không buồn nói, trong thiên hạ, anh chưa thấy qua có người nào hoàn mỹ như thế!

"Kế hoạch trước chưa nói cần mỹ nữ biết đàn dương cầm nha". Lâm Tử Hàn dè dặt mở miệng, không phải là cô thất trách, nhưng mà khi họp rõ ràng cô đã ghi chép lại mà.

Quay đầu lại muốn tìm biên bản ghi chép cuộc họp mới ghi lại được.

"Vừa rồi, giám đốc Duẫn Ngọc Hân mới nói". Từ Nhạc Phong nói, phụ nữ là người hay thay đổi, nghĩ ra là nói luôn!

"Ai nói bậy về tôi đó". Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng mỉm cười của Duẫn Ngọc Hân.

Hai người đồng thời quay đầu lại, Lâm Tử Hàn cúi đầu xuống nói: "Chào giám đốc Duẫn". Sau đó vội quay người sang làm việc của mình.

Từ Nhạc Phong cười khổ một tiếng, liếc nhìn Duẫn Ngọc Hân nói: "Ngọc Hân nha, em thật sự là thay anh tìm vấn đề khó khăn". Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Duẫn Ngọc Hân không vui mà bĩu môi, gắt giọng: "Em cũng là vì hiệu quả của quảng cáo không được sao, anh ngẫm lại đi, tiếng đàn tuyệt vời, cộng thêm tay chơi đàn duyên dáng quyến rũ, hiệu quả của quảng cáo này có phải là tốt hay không?"

"Vấn đề là anh tìm đâu ra một thiên tài như thế đây".

"Việc này đơn giản, em đã thay anh tìm được rồi". Duẫn Ngọc Hân hơi nghiêng người, một người phụ nữ quý phái xinh đẹp xuất hiện trước mặt Từ Nhạc Phong.

Từ Nhạc Phong đánh giá vị mỹ nữ xinh đẹp động lòng người trước mặt này, tâm trạng kinh ngạc, trên thế giới này thật là có người hoàn mỹ như thế sao?

Duẫn Ngọc Hân nhìn ánh mắt nghi vấn của anh, cười dịu dàng nói với vị mỹ nữ: "Oánh Oánh, đạo diễn Từ dường như không muốn tin tưởng hiện thực, đàn cho đạo diễn Từ nghe một khúc nhạc nhé". Nói xong hếch cằm chỉ sang hướng cây đàn piano bên cạnh.

"Được". Oánh Oánh cười ngọt ngào thản nhiên đi tới, duyên dáng ngồi xuống, mười ngón tay mảnh khảnh đặt lên trên những phím đàn đen trắng. Tiếng đàn tuyệt vời tựa như nước thoát ra từ phía đầu ngón tay cô ấy, phòng chụp ảnh đột nhiên yên tĩnh, dường như cũng bị tiếng đàn này hấp dẫn.

Lâm Tử Hàn cũng không ngoại lệ, dùng ánh mắt bái phục si ngốc nhìn vị mỹ nữ đang ngồi trước chiếc đàn pianno.

"Đỗ Oánh Oánh chính là quán quân cuộc thi đàn piano trên thế giới năm ngoái đó, Tiêu thị đã phải trả không ít tiền để mời tới" Duẫn Ngọc Hân đắc ý nói.

"Như vậy chi phí thành phẩm có thể rất cao?" Từ Nhạc Phong sững sờ hỏi thăm.

"Ký Phàm từ trước đến nay đều chỉ chú trọng đến chất lượng, không quan tâm đến chi phí anh không phải cũng không biết". Duẫn Ngọc Hân không quan trọng mà nói.

"Cậu ta không phải không coi trọng chi phí, chỉ là sẵn sàng có chi phí lớn, em bây giờ đặt một pho tượng phật lớn trước mắt anh, anh làm thế nào có đủ khả năng đây". Hơn nữa giảm xuống như thế, chi cho việc quảng cáo này nhất định là làm không công.

"Em mặc kệ". Duẫn Ngọc Hân nói, dù sao cô cũng chỉ cần hiệu quả tốt, chỉ cần có thể để Tiêu Ký Phàm đối với cô vài phần kính trọng là được.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #45


Báo Lỗi Truyện
Chương 45/284