Chương 42: Trêu đùa 2


"Không có? Cô gái xinh đẹp kia đều bị anh sờ mông". Vương Văn Khiết giả vờ giận nói, lập tức chuyển hướng sang cô gái ăn mặc không sánh được với dâm phụ, vẻ mặt áy náy nói: "Xin lỗi, người đàn ông đi bên cạnh tôi chắc là muốn phụ nữ đến điên rồi, thật xin lỗi".

"Hừ!" Mỹ nữ hừ lạnh một tiếng, trừng mắt liếc anh ta bước nhanh rời đi.

Vương Văn Khiết học theo dáng điệu của bị mỹ nữ, thắt lưng uốn éo, hừ lạnh một tiếng với người bên cạnh rời đi. Lưu Bằng nóng nảy, tránh khỏi những người xem náo nhiệt nhanh chóng đuổi theo, lắc lắc khuôn mặt nói: "Văn Khiết, em hãy nghe anh nói, anh thật sự không có sờ cô ấy".

"Không sờ cô ta? Cô ta tại sao lại đánh anh? Làm trò trước mặt nhiều người như vậy bị một người phụ nữ xa lạ đánh, cảm giác này thích không? Có đúng là thích cùng với người phụ nữ xa lạ đó cùng lên giường?" Vương Văn Khiết mỉa mai nói.

Lưu Bằng nhìn những người cười trộm đi qua hai người cả trai lẫn gái, khuôn mặt đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Văn Khiết, em nói chuyện có thể cởi mở một chút không? Nơi này là nơi công cộng".

Vương Văn Khiết chán nản, lớn tiếng nói: "Anh chê tôi không thể? Anh vừa sờ mông con gái người ta trên đường chẳng lẽ cũng giống như trên giường của mình sao?"

"Anh nói rồi anh không có" Lưu Bằng bất đắc dĩ mà giải thích: "Em cũng thấy đấy, người phụ nữ xấu như vậy, chỉ có bệnh tâm thần mới có thể đi sờ… cô ta". Lưu Bằng một chữ cuối còn đang trong miệng, thì nhìn thấy một ánh mắt tức giận, quả nhiên là người con gái vừa nãy. Trời ạ! Cô ta là ôn thần phải không?

Lưu Bằng thất bại mà vỗ vỗ trán, nghĩ thầm lần này xong rồi.

Đột nhiên hai nhân viên bảo vệ tiến đến một người lập tức nắm lấy cánh tay anh ta. "Làm cái gì?" Lưu Bằng hoảng loạn mà giãy dụa.

"Xin lỗi, có người khiếu nại anh quấy rối tình dục, mời theo chúng tôi quay về phòng làm việc hỗ trợ điều tra". Hai nhân viên bảo vệ nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

"Tôi không có!" Lưu Bằng kêu to, giãy dụa nhìn Vương Văn Khiết nói: "Văn Khiết, em nói một câu đi, chúng ta đều ở cùng một chỗ, anh đâu có quấy rối tình dục gì đâu?"

Cách đó năm mét, Vương Văn Khiết cười thoải mái, vẫy tay với anh ta, tư thế cực kỳ khiêu gợi nói: "Bái bai".

Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi.

Lưu Bằng muốn sụp đổ, chỉ có thể trừng trừng mở mắt mà nhìn hình bóng của cô biến mất giữa dòng người.

<><><><><>

Lâm Tử Hàn ôm Tiểu Thư Tuyết chuẩn bị về nhà, mới đi tới cửa gặp Vương Văn Khiết bước vào nhà, kinh ngạc nói: "A? Văn Khiết chị sao lại về?"

Ngạc nhiên mà nhìn chằm chằm vào chị ấy, bốn mươi phút trước không phải còn đang nói không có về sớm như vậy sao?

Vương Văn Khiết so với cô còn kinh ngạc hơn, nhìn cô nói: "Em thật hài hước, đây là nhà của chị chị thế nào lại không thể trở về?"

"A, ý của em là…" Chị đừng có về sớm như vậy nha. Nửa câu nói sau Lâm Tử Hàn không dám nói khỏi miệng, nở nụ cười nịnh nọt.

"Văn Khiết, con tại sao lại bỏ Lưu Bằng lại?" Rửa hết bát bà Vương bước ra giả vờ giận nói.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #42


Báo Lỗi Truyện
Chương 42/284