Chương 31: Kinh khủng 2


"Giao Ngôi sao thiên thần giao ra đây" Giọng nói mệnh lệnh vang lên.

"Cái gì?" Lâm Tử Hàn có lẽ bởi vì quá lo lắng, nhất thời không nghe thấy gì, cái gì ngôi sao?

"Ngôi sao thiên thần!" Lâm ca mệt mỏi lặp lại một lần.

Còn Ngôi sao hải dương sao, Lâm Tử Hàn tức giận suy nghĩ, lộn xộn cái gì?

"Hửm?" Ánh mắt Lâm ca tràn ngập sát ý nhìn trừng mắt với cô, súng nhắm ngay đầu nhỏ của cô. Lại là súng! Thứ này chơi vào một chút cũng không tốt. Lâm Tử Hàn cuống quít lắc đầu: "Tôi không rõ ông đang nói cái gì?"

"Lần trước nhất định chính là cô lấy cái túi xách của tôi, Ngôi sao thiên thần ở trong túi xách đó". Người đàn ông vừa bị đánh ngã trên mặt đất lớn tiếng nói, rất sợ Lâm ca không tin lời của hắn.

"Là bởi vì túi xách của anh và của tôi giống nhau, tôi mới bất đắc dĩ lấy cả hai cái". Lâm Tử Hàn cãi lại nói: "Hơn nữa, tôi căn bản không lấy được cái gì là Ngôi sao thiên thần, đúng rồi, Ngôi sao thiên thần hình dáng như nào?" Cô nhìn Lâm ca tò mò nói, ngày đó cô xem qua, bên trong một ít tiền trộm được từ việc lấy túi đồ, trong túi xách cái gì cũng không có, càng không có cái gì là Ngôi sao thiên thần.

Ánh mắt vừa mới tiếp xúc đến họng súng của ông ta, một lần nữa ngậm miệng lại, hiện tại không phải lúc quản nó có dạng gì.

Lâm ca vừa chuyển súng, nhằm về phía người đàn ông dưới mặt đất.

Người đàn ông này luống cuống, lo lắng vẫy hai tay khóc thét: "Lâm ca, Ngôi sao thiên thần thực sự trong túi xách, em không có nói sai".

Lâm ca nửa ngờ nửa tin, họng súng chuyển về phía Lâm Tử Hàn: "Túi xách đâu?"

"Tôi đem bán đi, bán được bốn trăm tệ, nếu không thì tôi đem tiền trả lại ông, ông thả tôi ra đi" Lâm Tử Hàn phóng khoáng nói, vẫn là không gây truyện là tốt, nhanh rời khỏi chỗ nguy hiểm này.

"Cô thực sự không có thấy bất kỳ loại đá hoặc một cái gì đó sao?"

"Tôi thề với bóng đèn, nếu như tôi có nửa câu nói dối, tôi cả đời sẽ không bao giờ kết hôn!" Lâm Tử Hàn giơ tay phải lên nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Phía trước truyền đến tiếng cười trêu đùa, ánh mắt Lâm Tử Hàn nhìn qua hõm vai Lâm ca, tiếp xúc được ánh mắt của Lãnh Phong. Tâm trạng chán nản, cô rất nhanh sẽ chết, anh ta còn cười được, nếu như ngày đó không phải anh ta, cô có cầm sai túi xách sao?

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến một động tĩnh.

"Chết tiệt! Mau bỏ đi!" Lâm ca ra lệnh một tiếng, Lâm Tử Hàn chỉ cảm thấy bóng người chuyển động, căn bản ở trong phòng trong nháy mắt không có hình bóng của người áo đen nào.

Ngay sau đó trước mắt tối sầm, hé ra một khuôn mặt đẹp trai, trên môi có cái gì ấm áp nhúc nhích. Cô kinh hãi trợn trừng hai mắt, chuyện gì sảy ra?

Nghe tiếng cửa mở phía sau, Lãnh Phong khẽ cười một tiếng, tay ôm eo Lâm Tử Hàn hôn vào càng sâu.

Đỗ Vân Phi vừa vào cửa liền thấy hai người cùng một chỗ ôm hôn, tâm trạng kinh ngạc, quên luôn việc thu hồi lại súng nhắm về phía hai người. Rõ ràng vừa nãy nhận được tin tức nói nơi này có phần tử không hợp pháp hoạt động, làm thế nào…

Rút súng đang chuẩn bị bước ra ngoài, khóe mắt nhìn vào trang phục làm việc của Lâm Tử Hàn. Tâm tình hồ nghi, anh ta chậm rãi đi đến phía hai người.

"Cảnh sát Đỗ hóa ra có sở thích nhìn người khác thân thiết à". Một lúc lâu, tới khi Lâm Tử Hàn sắp hít thở không thông, Lãnh Phong cuối cùng cũng buông cô ra, mắt chứa ý cười liếc nhìn Đỗ Vân Phi, ánh mắt cuối cùng nhìn vào súng trên tay anh, ý cười càng nhiều.

Đỗ Vân Phi ngạc nhiên mà nhìn Lâm Tử Hàn, quả thật là cô ấy?!

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #31


Báo Lỗi Truyện
Chương 31/284