Chương 279: Hôn lễ



Duẫn Ngọc Hân đi ra ngoài, Vương Văn Khiết cuối cùng nhịn không được mở miệng nói: "Duẫn Ngọc Hân làm sao vậy?"

"Cô ta mất trí nhớ" Lâm Tử Hàn khẽ hít vào một hơi, nói ngắn gọn, ánh mắt nhìn Tiêu Ký Phàm qua gương, cô đang suy nghĩ Tiêu Ký Phàm có chút áy náy nào với Duẫn Ngọc Hân hay không?

"Trách không được" Vương Văn Khiết bừng tỉnh đại ngộ gật đầu, cười nói: "Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của cô ta ân cần hơn so với trước đây, hóa ra mất trí nhớ còn có thể thay đổi một người"

Hai bàn tay của Tiêu Ký Phàm ôn nhu chạm vào vai Lâm Tử Hàn, nhẹ giọng nói: "Em không phát hiện, Ngọc Hân vui vẻ hơn so với trước đây sao?"

"Vậy sao?" Lâm Tử Hàn nhìn chăm chú vào anh thì thào nói, vừa rồi cô chỉ cảm thấy Duẫn Ngọc Hân giống Vương Văn Khiết nói, trở nên ân cần hơn, cũng không có phát giác cô ta có vui vẻ hay không.

Tiêu Ký Phàm gật đầu, anh biết trong lòng Lâm Tử Hàn đang suy nghĩ gì, cho nên, anh muốn cho cô thoải mái, hiện tại Duẫn Ngọc Hân xác thực hạnh phúc hơn so với trước đây, Lâm Tử Hàn không cần phải cảm thấy hổ thẹn.

Khi anh muốn nghiêng người hôn cô, Vương Văn Khiết bên cạnh cuống quít kêu to chặn lại nói: "Tiêu tổng, anh không thể nhẫn nhịn mấy tiếng sao? Anh còn muốn tôi trang điểm lần thứ ba sao?" Quá tức giận, hai ba bận lại vào quấy rối, hại cô phải tô son lại lần nữa.

Lâm Tử Hàn xấu hổ liếc mắt trừng Tiêu Ký Phàm, thấp giọng nói: "Anh mau đi ra thôi, Văn Khiết phát hỏa ai cũng cứu không được" Chị mới không quản anh có là ông chủ hay không, không thể đùa với con người nóng nảy này.

Tiêu Ký Phàm đứng lên, Vương Văn Khiết cười tủm tỉm nói với anh: "Tiêu tổng, không biết trang điểm kiểu này anh hài lòng không?"

Tiêu Ký Phàm cười cười, gật đầu: "Đương nhiên thoả mãn, cô làm việc tôi luôn luôn yên tâm" Anh nên cảm kích, là chị luôn chăm sóc Lâm Tử Hàn cho tới nay.

Vương Văn Khiết vui cười nói: "Vậy anh có nên suy nghĩ tăng lương gấp đôi cho tôi hay không? Để tôi có thể bò lên trên?"

"Tăng gấp đôi? Quá khoa trương rồi!" Lâm Tử Hàn nói trước Tiêu Ký Phàm.

"Khoa trương sao? Còn hơn người nào đó từ nhân viên vệ sinh của Tiêu thị nhảy lên trở thành bà chủ Tiêu thị, có đúng là thấp hơn hay không?" Vương Văn Khiết giả vờ kinh ngạc nói.

"Đáng ghét!" Lâm Tử Hàn giận dữ mắng chị. Vương Văn Khiết lại tiếp tục trêu chọc nói: "Lâm Tử Hàn, chị nói em phải tri ân còn không phục, lúc trước nếu chị không để em vào Tiêu thị làm lao công quét dọn, em có thể có vận mệnh như ngày hôm nay này không? Tăng gấp đôi chẳng qua là tiền một bữa cơm của gia đình phú quý mà thôi, em không nỡ sao?"

Ánh mắt chuyển hướng Tiêu Ký Phàm: "Còn có Tiêu tổng, anh có nên cám ơn bà mai tôi một chút vào ngày kết hôn này hay không?"

"Tôi rất cảm kích cô" Tiêu Ký Phàm mỉm cười nói với chị, chưa từng có nhiều lời, lại là cảm kích thật tâm, nếu như không phải Vương Văn Khiết, anh cũng không có khả năng biết Lâm Tử Hàn, càng không thể có thể tìm được con gái ruột của mình.

"Dì Văn Khiết, con cũng muốn vẽ tranh trên mặt…" Dưới chân đột nhiên truyền tới một tiếng non nớt của trẻ con, mọi người cúi đầu, liền thấy Tiểu Thư Tuyết ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn kéo váy Vương Văn Khiết, cười hì hì nói.

"Được, cháu muốn vẽ cái gì?" Bút vẽ mi trong tay Vương Văn Khiết vừa chuyển, khoa tay múa chân với khuôn mặt cười tủm tỉm của Tiểu Thư Tuyết.

Lâm Tử Hàn ôm lấy con bé trên mặt đất, dùng tay trái nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé lên, giả vờ thật sự nói với Vương Văn Khiết: "Đến đây đi, vẽ một con rùa trên mặt nó nhá" Cô cũng không có quên tình cảnh bé con này vẽ con rùa trên đùi cô, là thời gian nên báo thù.

"Không mà… Người ta muốn vẽ con mèo nhỏ" Tiểu Thư Tuyết không nghe theo mà lắc đầu, Vương Văn Khiết kéo cô bé từ trong lòng Lâm Tử Hàn rồi ôm lấy: "Được rồi, chúng ta đi vẽ con mèo nhỏ, đừng ở chỗ này làm bóng đèn" Khi nói chuyện, ôm cô bé đi ra phòng hóa trang.

Cánh cửa phòng hóa trang vừa đóng, Tiêu Ký Phàm liền khẩn cấp ôm lấy Lâm Tử Hàn từ trên ghế trang điểm, dè dặt kéo vào trong lòng, môi đã phủ lên mặt cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn nghiêng đi, xấu hổ nói: "Đừng! Phá hỏng lớp trang điểm của em, Văn Khiết sẽ tức giận"

"Không có việc gì, cùng lắm thì anh tăng lương gấp ba cho cô ấy" Bàn tay ấm áp của Tiêu ký nâng đầu nhỏ của cô. Không để cho cô có cơ hội thoát đi.

"Trên mặt em có phấn trang điểm…"

"Không có việc gì, độc không chết anh" Tiêu Ký Phàm không chút nào cố kỵ hôn lên, bất kể cô có trang điểm hay không, bốn viên đạn cũng không bắn chết anh, còn sợ phấn son bột nước ấy sao?

Lâm Tử Hàn tuy là nói như thế, nhưng khi bị anh kiên định ép buộc, kháng nghị nho nhỏ biến thành ái ngữ triền miên, môi răng hai người quấn lại. Trái tim đập loạn…

~~~~~~~~

"Ai nha ba dượng... Chị con sao còn chưa đi ra nha?" Lâm Tử Y nắm áo Lâm Trúc giống như một nông dân Afghanistan, lo lắng kêu lên.

"Gọi ta là chú hai!" Lâm Trúc quay mặt sang gào thét, thấp giọng trách cứ cô.

"Chú hai, chị con không phải là lâm trận bỏ chạy chứ?" Lâm Tử Y nhắc lại, đột nhiên muốn cô đổi giọng gọi chú hai, cô làm sao có thể nhớ được chứ.

"Con phù dâu, sao lại hỏi ta?" Lâm Trúc tức giận nói, Lâm phu nhân bên cạnh cười tươi: "Đúng nha, Tử Y, không thấy cô dâu cũng là trách nhiệm của con nha"

"Vì sao nha ——!" Lâm Tử Y bất mãn oán giận nói: "Vừa nãy người ta muốn đi trang điểm, bị anh rể đuổi ra ngoài, người ta làm sao trông coi được"

"Vậy con đi đi, bảo nó nhanh lên một chút, moi người đều đang chờ nó lên sân khấu"

"Dạ" Lâm Tử Y ngoan ngoãn đứng dậy. Đi vào buồng trong, khi chen qua đám đông, bước chân không tự chủ được bị một thân ảnh đẹp trai hấp dẫn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Nụ cười xinh đẹp hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cười tủm tỉm nói: "Vân Triết, làm sao mà trốn một mình ở chỗ này uống rượu?"

Tạ Vân Triết nhìn cô, mặc dù đang mỉm cười, sâu trong đôi mắt đen đã che giấu không được ưu thương, ngửa đầu uống cạn ly rượu, cười cười nói: "Bởi vì không ai uống với anh"

Trái tim Lâm Tử Y bị ưu thương trong mắt của anh làm đau đớn một chút. Ưỡn ngực giương giọng nói: "Ai nói không có? Em không phải người sao?" Nói xong liền lấy ly rượu trên khay trong tay bồi bàn đi qua, nâng ly tới trước mặt anh: "Này, cho anh. Chúng ta cụng ly!"

Tạ Vân Triết nhìn dáng điệu nghiêm túc của cô. Bật cười nói: "Em không thể uống. Đừng quên em tối nay là nữ chính thứ hai" Nói còn đang bên miệng, Lâm Tử Y liền ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Tiện tay ngăn người bồi bàn lại, thay ly trống rỗng thành ly đầy, đánh giá Tạ Vân Triết nói: "Anh có sợ uống hay không? Không sao, em sẽ tuân thủ theo anh, không làm anh xấu mặt"

"Dù cho uống say. Anh cũng bởi vì hài lòng mới say" Tạ Vân Triết cười khổ lấy ly trong tay cô, nhấp một hơi rượu.

Lâm Tử Y chăm chú đùa anh, trêu chọc nói: "Anh học được gạt người, thương tâm thì thương tâm thôi, vì sao không dám thừa nhận?"

"Anh vui mừng thay Tử Hàn" Anh nói, thấy cô hạnh phúc. Anh an tâm, tuy rằng trong lòng anh là thật sự rất khổ, rất thương tâm.

"Vân Triết, anh là người tốt" Lâm Tử Y nhìn anh, lại có thể bị loại vô tư từ ái này của anh làm cho cảm động. Trái tim yêu anh, càng thêm nồng đậm hơn.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #279


Báo Lỗi Truyện
Chương 279/284