Chương 233: Về thôn Ninh Thủy



"Tôi muốn đi bây giờ" Lâm Tử Hàn nói xong, xoay người đi xuống dưới lầu, điện thoại di động trong túi vang lên lần thứ hai, lại là Tạ Vân Triết gọi tới.

Lâm Tử Hàn do dự không biết có nên nhận hay không, lại tiếp xúc đến vẻ mặt mờ ám của Lâm Tử Y, cười tủm tỉm trêu chọc nói: "Chị, là anh rể nào gọi thế? Có cần em nghe máy hộ không?"

Lâm Tử Hàn trừng mắt nhìn cô, bắt điện thoại nói một tiếng: "Vân Triết, anh tìm em có chuyện gì?"

Tạ Vân Triết ở đầu kia điện thoại vẫn ôn nhu như vậy, mỉm cười nói: "Tử Hàn, anh sắp xếp việc hôm nay cho trợ lý, chuẩn bị đưa em đi ra đi dạo phố, em chờ anh mười phút, anh đang trên đường về nhà…"

"Không cần!" Lâm Tử Hàn vô ý thức kinh hãi kêu một tiếng, kêu xong mới giật mình cảm giác phản ứng của mình quá lớn, xấu hổ giương miệng không biết nên nói cái gì. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

"Làm sao vậy?" Tạ Vân Triết cứng lại, dự cảm không tốt tập trung lên đầu, trái tim cũng nguội lạnh theo.

"Em…" Lâm Tử Hàn nhìn liếc mắt vẻ mặt đầy ý cười của Lâm Tử Y, linh cơ khẽ động, nói: "Bởi vì em hiện giờ không ở nhà, em ra ngoài chơi với em gái… Không tin anh hỏi Tử Y đi"

Như khoai lang phỏng tay, ném điện thoại di động tới trên người Lâm Tử Y. Lâm Tử Y không chút hoang mang bắt lấy điện thoại di động, cười hì hì nói: "Anh rể, anh còn nhớ em không?"

Tạ Vân Triết sửng sốt, lập tức cười tươi: "Em là Tử Y?" Đáy lòng cũng bắt đầu cởi mở chân tình hơn, thì ra Lâm Tử Hàn thực sự ở cùng một chỗ với Tử Y.

Xem ra là chính anh quá khẩn trương, chung quy vẫn sợ hãi cô đột nhiên chạy, hoặc là đột nhiên chạy đi gặp Tiêu Ký Phàm.

"Đúng, em chính là cô bé Lâm Tử Y sáu tuổi bắt đầu say đắm anh, hai mươi tuổi mới bắt đầu tỉnh ngộ, ha ha…" Hai mươi tuổi tỉnh ngộ, là bởi vì anh kết hôn với chị gái…

Ba năm không gặp, cô ấy nói vẫn còn tùy tiện như vậy, Tạ Vân Triết xấu hổ cười cười nói: "Nhiều năm không gặp em như vậy, anh cứ tưởng em ở nước ngoài"

"Em thích làm chủ nhân đất nước mình, không thích chạy sang nước ngoài làm người ngoại quốc!" Lâm Tử Y hi hi cười đùa anh. Cảm giác Tạ Vân Triết có chút xấu hổ vô cùng, mới đổi đề tài nói: "Anh rể, chị em muốn xin anh hai ngày nghỉ phép, anh sẽ không phê chuẩn chứ?"

"Sax… Đương nhiên sẽ không" Tạ Vân Triết mặc dù có chút không quá cam tâm tình nguyện, nhưng Lâm Tử Y đều mở miệng nói như thế này, không đồng ý cũng không được. Suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Chị em khi nào thì trở về? Gọi điện thoại bảo anh đến đón cô ấy nha"

"Anh rể, anh là người đàn ông tốt nhất trên đời này, ha ha…, em cảm thấy hạnh phúc thay chị em, em nhường cho chị nói với anh nhé" Lâm Tử Y đưa điện thoại trả lại cho Lâm Tử Hàn, ghé vào trên ghế sofa nhìn cô.

"Tử Hàn, em đã không có chuyện gì, anh về đi tiếp tục đi làm là được" Tạ Vân Triết cười tủm tỉm nói, một chút dấu hiệu không hài lòng cũng không có.

Lâm Tử Hàn áy náy "Dạ" một tiếng, Tạ Vân Triết nhắc lại lần thứ hai: "Nếu như muốn trở về, thì gọi điện thoại cho anh, anh đi đón em" Ngày kia là cuối tuần, anh vẫn còn hy vọng cô có thể ở nhà.

"Em biết"

"Vậy… Bye bye"

"Tạm biệt" Lâm Tử Hàn tắt điện thoại, nặng nề ngồi xuống ghế sofa, ngắm điện thoại di động có chút tâm phiền ý loạn. Ngày kia là cuối tuần, dựa theo thường ngày, cô cần trở lại thôn Ninh Thủy.

Cô không muốn để Đỗ Vân Phi biết cô lại từ Tiêu gia chuyển tới Tạ gia, ở giữa quan hệ tầng tầng lớp lớp này, cô càng không biết nên giải thích thế nào với Đỗ Vân Phi!

Một lời giải thích không tốt có thể xảy ra nhiều chuyện, cho nên cô phải cẩn thận một chút!

"Chị, chị rốt cuộc yêu Lãnh Phong nhiều hơn hay là yêu Tạ Vân Triết nhiều hơn?" Giọng nói hiếu kỳ của Lâm Tử Y cắt ngang tâm tư cô, Lâm Tử Hàn ngẩng đầu, không cần nghĩ ngợi nói: "Chị chỉ yêu Lãnh Phong"

Một câu nói kia của cô khiến bước đi của Lâm Trúc trên cầu thang chần chờ một chút, mới tiếp tục đi xuống dưới lầu. Lâm Tử Hàn nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại thấy là ông ta, mất hứng nói: "Đã chuẩn bị xe tốt chưa?"

"Con xác định muốn lập tức đi?" Trên mặt Lâm Trúc có sự không muốn rõ ràng, nhìn chằm chằm cô nói.

"Tôi không cần về nhà với con sao?" Lâm Tử Hàn cố ý nói rõ không muốn, cô mới không cần sớm tha thứ cho ông ta như vậy! Tha thứ cho ông ta như thế thì quá không cá tính, quá tiện nghi cho ông ta!

Lâm Trúc trầm ngâm hai giây, ngẩng đầu lên nói: "Con đi đi, xe đã chuẩn bị tốt" Nói xong dùng cằm chỉ ra cổng chính. Nhanh như vậy? Lâm Tử Hàn nghi ngờ đi ra ngoài, ngoài cửa quả nhiên có một chiếc xe xa hoa đang chờ đợi mình.

Cô quay đầu lại, nói lời "Cám ơn" với Lâm Trúc sau đó đi về phía xe. Lâm Tử Y đuổi ở phía sau vọt ra, tiến vào từ một cánh cửa khác, nói: "Chị, em muốn đi cùng chị đến Tạ gia chơi hai ngày"

Lâm Tử Hàn nhìn liếc mắt Lâm Trúc đứng ở trên bậc thang, nghĩ thầm để ông một mình ở nhà cô đơn quá. Quên đi, dù sao ông ta cũng đã cô đơn hai mươi năm.

"Lái xe" Cô phân phó một tiếng, xe liền chậm rãi đi đến hướng cổng, chạy trên làn đường riêng.

~~~~~~~~~~~~~~

Sau khi đưa Lâm Tử Y quay về Lâm gia, Lâm Tử Hàn liền một mình về thôn Ninh Thủy, vừa đi vào sân nhà Đỗ Vân Phi, chợt nghe đến trong nhà có những tiếng cười đùa vui vẻ.

Lâm Tử Hàn bước nhanh vào, thì ra là Vương Văn Khiết chuẩn bị làm lẩu ăn, đang chuẩn bị trước nguyên liệu. Dì Vương ngồi ở một bên mắng nhỏ cái gì.

"Tử Hàn, đừng để ý tới bà, mau tới giúp chị đi" Vương Văn Khiết nói với Lâm Tử Hàn.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #233


Báo Lỗi Truyện
Chương 233/284