Chương 2: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn 2



Trong phòng số 2017, Lâm Tử Hàn nhanh chóng tắm rửa, dùng khăn tắm quấn quanh thân thể. Nhìn vào khuôn mặt trước gương đã nóng lên, trong lòng thầm mắng: "Lâm Tử Hàn, không có gì, cùng lắm thì mất chút tiền, một chút là trôi qua!"

Nhưng mà, trái tim vẫn đập rất nhanh, khuôn mặt cũng càng ngày càng nóng.

Cô chạy đến tắt đèn ở cửa, một phòng tối đen chiếu lên trên người của cô, không nhìn thấy gương mặt của nhau thì không đến mức quá xấu hổ.

Đang suy nghĩ, cánh cửa không khóa bị đẩy ra, trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn như ẩn như hiện.

Nhanh như vậy đã tới rồi, quả nhiên là khách sạn năm sao, phục vụ thật tốt.

"Không cho phép bật đèn". Lâm Tử Hàn vội la lên.

Người vừa tới sửng sốt một chút, chỉ một giây qua đi, bước chân trầm ổn tiến đến, ngồi xuống ghế sofa.

Lâm Tử Hàn ngập ngừng một lúc, khuôn mặt biến đen đến bên cạnh anh ta, xấu hổ khiếp sợ nói: "Anh mỗi ngày làm việc này, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm, tôi không thực sự hiểu nhiều về giá thị trường này, cho nên, anh đặt một mức giá cả tốt, miễn là dịch vụ tốt, giá tùy anh nói".

Trong bóng tối, hai ánh mắt lạnh lùng thẳng tắp bắn lên trên người cô, Lâm Tử Hàn không khỏi có chút co rúm lại một chút, thấy anh ta không mở miệng, tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út đưa tới trước mặt anh ta: "Này, cái này chắc là được rồi, đây chính là chiếc nhẫn kim cương kết hôn tháng sau của tôi".

Ánh mắt lãnh liệt liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng, vẫn không đáp lời như cũ. Lòng bàn tay vô thức dò xét vào giữa túi áo véc đen, chiếc súng lục tinh xảo chơi đùa giữa các ngón tay.

"Thiếu sao?" Lâm Tử Hàn suy nghĩ một chút, đưa tay chạm vào chiếc vòng kim cương quanh cổ của Thổ Nhĩ Kỳ, đây chính là món quà gặp mặt của mẹ chồng tương lai, cũng không thể cho anh ta.

"…"

"Này, dù cho anh là đẹp trai nhất khách sạn, phục vụ tốt nhất, cũng không cần đắt như vây, đúng không" Lâm Tử Hàn tức giận đến hét to.

"Cô sợ chết không?" Gọng súng để trên bụng của cô.

"Không sợ!" Lâm Tử Hàn gạt tay hắn bên vòng eo, lắc đầu và lớn tiếng.

Khóe miệng người đàn ông lộ ra một chút cười nhạt, cô không nhìn thấy, tựa như không nhìn thấy súng trong tay anh ta, nhưng mà, những giây phút tiếp theo, người cô bị đẩy lên giường lớn, thân thể tráng kiện áp lực đè lên, thô lỗ mà thoát đi khăn tắm trên người cô, bàn tay để trên ngực của cô, đôi môi chăm chú ép chặt vào đôi môi nóng bỏng của cô .

Lâm Tử Hàn bị động tác bất thình lình làm cho sợ đến ngây người, tứ chi giãy dụa, đấu tranh, cố gắng thoát thân khỏi những hành động điên cuồng của anh ta.

"Này, anh có thể đi tắm trước được hay không?". Cho cô chuẩn bị tâm lý một chút. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Người đàn ông dường như không nghe thấy được cô nói, hung hăng mà hôn lên mỗi chỗ da thịt trên người cô.

"Chậm một chút! Anh là đồ Vương bát đản! Anh không nghe lời! Tôi muốn khiếu nại anh!" Lâm Tử Hàn oa oa kêu to, đẩy đánh thân thể cao to đang ép chặt ở trên người.

Ở chỗ sâu trong bụng đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, cô hét lên một tiếng, tăng sức mạnh bàn tay nhỏ lên trên chiếc lưng khỏe mạnh của anh ta, hét to: "Hỗn đản! Anh làm tôi đau".

"Hu… Anh phục vụ không tốt, tôi muốn khiếu nại anh!"

"Anh là đồ vương bát đản!"

"…" Sau một thời gian dài, cuối cùng cô cũng mắng mệt mỏi, người đàn ông kia cũng dừng động tác của mình lại, ngã vào một bên thở hổn hển.

Mồ hôi trên người của anh ta chảy ra khắp nơi, anh ta thỏa mãn nhắm hai mắt lại ngủ.

Lâm Tử Hàn chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, xoay người xuống giường mặc quần áo, vội vàng chạy ra khỏi gian phòng, thoát khỏi người đàn ông đáng ghét này.

Phía sau, đôi mắt nóng rực thẳng tắp bắn lên trên người Lâm Tử Hàn, cô hoảng sợ chạy đi. Trong bóng tối, khóe miệng anh ta hơi hé mở, lộ ra dáng cười tà mị.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/284