Chương 131: Anh hùng cứu mỹ nhân 2



Dưới loại tình huống này, anh làm sao có thể không lo lắng cho cô? Không mang theo cô đi?

"Nếu như tôi không thả người?"

"Vậy tốt nhất ngay cả tôi cũng bắt lại, bằng không. . . Phải làm gì tạm thời nói tiếp" Lãnh Phong liếc mắt nhìn ông ta một cái, lãnh tĩnh nói ra những lời này.

Lâm ca cười ha ha, cười đồng thời dùng ngón trỏ chỉ lên ngực của anh: "Ha ha, vị thanh niên này! Cậu làm tôi sợ!"

"Ông có thể cho rằng là tôi đang hù dọa ông, hiện tại tôi chỉ muốn hỏi một câu, người, ông là thả hay không thả?"

"Chúng ta sao không hỏi xem Lâm tiểu thư có đồng ý đi theo cậu hay không?" Lâm ca ngừng cười, quan sát anh hỏi.

"Nếu như Lâm Tử Hàn không muốn đi, cũng là bởi vì cho do ông giở thủ đoạn!" Lãnh Phong lần thứ hai nhìn phía Lâm Tử Hàn ở hoa viên, nói: "Lâm ca, kỳ thực chúng ta có thể không cần đối địch, giống như trước, không làm bạn, cũng không làm kẻ thù!"

Lâm ca thầm hít một hơi, nếu như không là bởi vì Tử Hàn là con gái ruột của ông ta, ông ta mới không thèm quản anh, cũng sẽ không để Lãnh Phong đến nơi đây.

Thoạt nhìn tình cảm của Lãnh Phong với Tử Hàn không giống như là giả, chỉ là, tình cảm dù có thật, anh cũng là một sát thủ mang trọng án trong người, sát thủ vĩnh viễn cũng khiến cho người khác được hạnh phúc!

Ông thiếu chút nữa sẽ cảnh cáo anh tránh Lâm Tử Hàn xa một chút, nói đến bên miệng lại nói không nên lời, ông nhớ tới oán hận của Lâm Tử Hàn với mình, chửi mình thổ phỉ trơ trẽn.

Nó nhất định không muốn để cho người khác biết nó có một người ba như vậy thôi?

~~~~~~~~~~~

Trong hoa viên, A Nghị đứng cách Lâm Tử Hàn mười mét gọi: "Lâm tiểu thư, Phong ca tới đón cô về" Lời nói còn đang trong miệng, chỉ nghe "Bịch" một tiếng, là tiếng quả bóng đụng trúng đầu anh.

A Nghị kêu lên một tiếng đau đớn, mặc dù luyện tập được bản lĩnh công phu tốt anh cũng không có bởi vậy mà ngã xuống đất. Vốn không có biểu tình gì bây giờ vẻ mặt càng thêm khó coi, không hài lòng mà quay đầu lại, trừng mắt đầu sỏ gây nên đang mắt tròn mắt dẹt ở phía sau. Lâm Tử Y kinh hoảng nhìn anh, vô ý thức lui về phía sau một bước, há hốc miệng, lời nói xin lỗi lại thế nào cũng nói ra khỏi miệng.

Cái vợt tennis nâng cao lên quá đầu trượt từ phách do hai tay xuống, chuẩn xác không có nhầm lẫn rơi trúng chân, một tiếng kinh thiên động địa tru lên xuyên qua vạn dặm trời xanh, hướng về phía chân trời.

"Tử Y, đau lắm hả?" Lâm Tử Hàn cuống quít chạy lên đây, nhanh tay lấy chiếc vợt đang đè lên chân cô ấy.

"Rất đau…" Lâm Tử Y nháy hai mắt không nước mắt lớn tiếng nức nở, giơ tay lên chỉ nhắm ngay A Nghị: "Đều là tại anh ta làm hại…"

Đàn ông khi thấy phụ nữ vừa khóc vừa nháo cũng không có cách nào, gắng sức khóc, nói không chừng là có thể tránh thoát khỏi gã đàn ông như khối băng trước mắt kia mắng chửi! Tuy rằng, chân của cô thực sự rất đau…

A Nghị chịu hết nổi rồi nhìn cô, chịu đòn chính là anh mà, thế nào mà người khóc lớn khóc nhiều ngược lại là cô ta? Phụ nữ đều là không thể trêu chọc vào, anh càng thêm xác định ý nghĩ của bản thân này!

"Anh Nghị, anh mau xin lỗi người ta đi!" Lâm Tử Hàn thấy Lâm Tử Y khóc "Ruột gan đứt từng khúc" như vậy, bắt đầu đứng lên bênh vực kẻ yếu.

A Nghị liếc liếc mắt nhìn vẻ mặt giả mù sa mưa của Lâm Tử Y, bắt đầu nghiến răng nghiến lợi nói ra ba chữ: "Rất xin lỗi"

"Không sao" Lâm Tử Y cũng rất thông minh, biết đạo lý có chuyển biến tốt hãy thu vào này.

Lâm Tử Hàn thấy cuối cùng cũng không có việc gì, hì hì cười tiến lên nói: "A Nghị, đây là em gái em Lâm Tử Y, Tử Y, đây là Lãnh Nghị"

"Chào anh Nghị" Lâm Tử Y vừa nãy còn khóc đến lê hoa đái vũ lúc này đã là vẻ mặt tươi cười.

"Tôi tên là Vương Nghị" A Nghị lạnh lùng sửa đúng, không có liếc mắt nhìn hai cô nữa.

"Chú Nghị, cháu muốn đi tìm chú Lãnh…" Tiểu Thư Tuyết kéo quần tây của A Nghị nũng nịu nói.

"Được" A Nghị cúi người, ôm lấy Tiểu Thư Tuyết đi ra bên ngoài hoa viên, Lâm Tử Hàn sửng sốt, đuổi theo sau anh lo lắng hỏi: "Phong ca anh ấy ở đây?" Anh thực sự chạy đến đây? Không biết lão già kia có làm khó anh hay không?

Còn có, anh không phải là biết cô là con gái của Lâm lão tặc chứ? Lâm Tử Hàn cũng không phải suy nghĩ giống Lâm ca, sợ bản thân có một người cha ở hắc đạo mà cảm thấy mất mặt. Mà là, nếu như để Lãnh Phong biết quan hệ của cô và Lâm ca, nhất định sẽ có rất nhiều phiền phức không tưởng tượng được xuất hiện.

Tuy rằng cô không hiểu nhiều chuyện trong hắc đạo, nhưng biết rõ Lãnh Phong và Lâm ca biểu hiện ra không có xung đột gì, nhưng cá nhân cũng đấu tranh không ngừng!

Không cần chờ A Nghị gật đầu, thân ảnh thon dài tàn bạo đẹp trai của Lãnh Phong liền xuất hiện trước mắt Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn vui vẻ trong lòng , đang muốn xông lên ôm anh thân mật, cánh tay lại đột nhiên bị người khác nắm lấy, bước đi cũng bị ép ngừng lại.

Lâm Tử Hàn xoay người lại trừng mắt với Lâm ca giữ chặt mình không tha, giận dữ hô: "Lão đầu đáng chết! Tôi cũng không biết ông, sao lại còn không thả tôi đi?"

Trong lòng Lâm ca sững sờ, nhìn vẻ mặt quật cường của cô, cô quả nhiên là không muốn nhận người ba này, có chút khổ sở mở miệng: "Lâm tiểu thư, cô xác định muốn đi cùng hắn sao?"

Lâm Tử Hàn cố ý không nhìn ông ta, chuyển hướng sang Lãnh Phong đang gắt gao nhìn mình chằm chằm, tiếp xúc với ánh mắt đầy bất mãn của anh, sau đó kiên quyết gật đầu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Lãnh Phong hơi nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười như có như không, cái gật đầu của cô, đại biểu cho sự việc cũng không gay go như anh tưởng tượng.

Anh đi về phía trước vài bước, nắm tay nhỏ bé của Lâm Tử Hàn khẽ cười một tiếng nói với Lâm ca: "Chúng tôi không quấy rầy nữa" Nói xong dắt Lâm Tử Hàn đi đến hướng xe đỗ.

"Anh Nghị, chờ em một chút!" Lâm Tử Y thét chói tai đuổi theo A Nghị ngồi lên ghế trước xe, đầu nhỏ thò ra từ cửa sổ xe, đang muốn nói lời tạm biệt với Lâm ca. Cái miệng nhỏ nhắn lại bị Lâm Tử Hàn che lại, Lâm Tử Hàn lớn tiếng nói: "Không được nói lời tạm biệt với ông ta! Đừng quên là ông ta bắt chúng ta tới"

Lâm Tử Y sửng sốt một chút, hiểu rõ "À" một tiếng, đầu nhỏ lùi về bên trong xe.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #131


Báo Lỗi Truyện
Chương 131/284