Chương 129: Lo lắng



"Tử… Hàn, con thực sự hận ta như vậy sao?" Lâm ca đau buồn nhìn cô, năm đó vứt bỏ cô thật sự là chuyện không có biện pháp nha!

"Thực sự" Lâm Tử Hàn lạnh lùng nhìn chăm chú vào ông nói: "Nếu như ông không thả tôi ra ngoài, tôi sẽ hận ông"

"Không nên!" Lâm Tử Y lớn tiếng reo lên: "Chị, em vừa mới đến mà, chị chí ít để em ở chỗ này chơi hai ngày chứ?" Cô nhìn bốn phía xung quanh một chút, tòa nhà lớn này thoạt nhìn còn rất nhiều chỗ chơi, rất có cảm giác giống nhà ma trong phim ảnh!

Ánh mắt không cẩn thận rơi vào trên người Tiểu Thư Tuyết đang cầm hòn đá biến chiếc xe xa hoa kia làm trống để gõ, cười mỉm đi tới, lấy tay chỉ cằm nho nhỏ của cô bé, hỏi: "Cô bạn nhỏ, cháu tên là gì?"

"Cháu không nói cho dì" Tiểu Thư Tuyết ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lớn tiếng nói.

Lâm ca nhìn thoáng qua Tiểu Thư Tuyết, hỏi Lâm Tử Hàn đứng bên cạnh: "Đứa nhỏ là của ai?" Mặc kệ là của ai, dám vứt bỏ con gái của ông, ông đều sẽ không bỏ qua hắn!

"Tôi không nói cho ông" Lâm Tử Hàn học khẩu khí của Tiểu Thư Tuyết nói, chính cô cũng không biết đứa con này là của ai, dù cho biết, cô cũng không muốn nói cho ông biết!

"Tử Hàn, con nói cho ta biết, ta nhất định sẽ làm cho hắn phải trả giá đau đớn thê thảm!" Lâm ca tàn bạo nói ra. Lâm Tử Hàn châm biếm cười một tiếng nói: "Loại chuyện này cần ông làm thì tôi đã nhờ sớm có phải không?"

Lâm ca cứng lại, len lén nhìn cô một cái, xấu hổ sờ sờ mũi đi vào trong nhà.

"Chị, baby nhà chị thật xinh đẹp, cha của nó nhất định rất tuấn tú có đúng hay không?" Vẻ mặt Lâm Tử Y ái muội nháy mắt ra hiệu với cô nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

"Lời vô ích, ngoại hình không đẹp trai có thể làm con vịt sao?" Lâm Tử Hàn vô ý thức thốt ra lời, nói xong mới giật mình cảm thấy lỡ lời, ngẩng đầu phát hiện Lâm Tử Y đang có vẻ mặt ngạc nhiên nhìn mình chằm chằm.

Chết tiệt! Dưới đáy lòng Lâm Tử Hàn thầm mắng một tiếng, nở một nụ cười hắc hắc cười nói: "Ba của Tiểu Thư Tuyết lớn lên thì đi buôn vịt (!!!!), cho nên chị mới không cần anh ta"

Lâm Tử Y có một biểu tình bừng tỉnh đại ngộ, "À" một tiếng, ngồi xổm người xuống nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thư Tuyết lên, chăm chú quan sát, phát hiện ngoại hình của con bé thực sự rất đẹp!

==== ^.^ ====

Trong biệt thự cạnh biển, Lãnh Phong nhìn chằm chằm A Nghị trước mắt, nói: "Điều tra ra chưa? Lâm Trúc vì sao bắt Lâm Tử Hàn?"

"Ngoại trừ kim cương, hắn không có bất luận lý do gì đi bắt cóc Lâm tiểu thư" A Nghị bình tĩnh nói.

"Trên người Lâm Tử Hàn căn bản là không kim cương, hắn ta sao lại còn bắt cóc cô ấy?" Hơn nữa, nếu như thực sự muốn tìm cô đoạt lấy kim cương, đã sớm ra tay, cũng không cần chờ tới bây giờ.

A Nghị hiểu rõ suy nghĩ trong lòng anh, nói: "Lâm Trúc cho tới bây giờ sẽ không dừng việc tìm đầu mối trên người Lâm tiểu thư, người ngầm truy tìm tung tích của Lâm tiểu thư không phải số ít!"

"Cậu xác định Lâm Tử Hàn hiện tại không có bất luận nguy hiểm gì?" Hai mắt Lãnh Phong híp lại, liếc nhìn cậu ta, nếu như Lâm Tử Hàn và Tiểu Thư Tuyết xảy ra bất cứ chuyện không hay gì, anh tuyệt đối không tha cho đám người kia!

A Nghị gật đầu: "Xác định không có, hơn nữa lúc này đang ở trong nhà Lâm Trúc, nhưng Lâm Trúc cũng không có ý muốn thả người"

Lãnh Phong quỷ mị cười lạnh một tiếng: "Tôi cũng không tin hắn dám không thả người" Nói xong đi đến cửa.

A Nghị quýnh lên, đuổi theo sau anh nói: "Thủ lĩnh, anh muốn làm cái gì?"

"Xem ra tôi không tự thân xuất mã, tên Lâm Trúc đáng chết kia chắc là không biết thả người" Bước chân của anh không dừng lại, trực tiếp đi đến cửa, trái tim bởi vì lo lắng cho sự an toàn của Lâm Tử Hàn, đập đến không có chút quy luật nào.

"Thủ lĩnh, hay là đợi thêm một ngày thôi" A Nghị ở phía sau khuyên nhủ: "Dựa vào tình hình hiện nay, Lâm Trúc cũng không có ý muốn đả thương hại Lâm tiểu thư, nói không chừng ngày mai sẽ thả cô ấy ra" Cứ chạy đi đòi người như thế, thực sự không phải một hành động lý trí, không nói thủ hạ Lâm ca nhiều người, còn nguy hiểm đến tính mạng. Cứ trực tiếp đến nhà người ta tìm người như thế, cũng không có bất luận đạo lý gì, hơn nữa chuyến đi này hàm ý rõ ràng là đối địch với Lâm ca.

Lãnh Phong căn bản nghe không vào lời của cậu ta, trong lòng sớm bị lo lắng nhét cho tràn đầy, sau này sẽ xảy ra chuyện gì anh quản không được, chính yếu chính là hãy mau cứu Lâm Tử Hàn ra.

Lãnh Phong mở cửa xe, xoay người lại nói với A Nghị: "Nếu như cậu sợ, có thể không đi cùng tôi" Nói xong cúi người ngồi vào bên trong xe.

A Nghị không có do dự, kéo cửa ngồi vào vị trí tay lái phụ. Cậu ta không phải sợ hãi bản thân gặp nguy hiểm, mà là sợ Lãnh Phong gặp chuyện ngoài ý muốn, nếu Lãnh Phong cố ý muốn đi, cậu ta cũng chỉ liều mình đi theo quân chủ.

Bảo vệ Lãnh Phong vốn dĩ chính là chức trách của cậu, cho nên, chỗ nguy hiểm, cậu cũng sẽ tháp tùng tới cùng.

===== ^.^ =====

Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Y sôi nổi đi lên một bước, muốn không sôi nổi cũng khó khăn, sáng sớm liền để chuyện phiền lòng qua sau đầu, cùng Tiểu Thư Tuyết ba người nhảy lên nhảy xuống tại hoa viên rộng lớn.

Lâm ca nhìn xuyên qua cửa sổ trên tầng hai, nhìn ba người nháo thành một đoàn, bất giác cũng cũng vui mừng theo, ánh mắt khi rơi xuống trên người Lâm Tử Y, ý cười trên mặt trong nháy mắt nhạt đi. Nhớ tới người đàn bà hung ác kia, trong lòng của ông lại nén giận, không biết con gái ruột của bà ta có thể cũng kế thừa bản tính của bà ta hay không.

Nhìn nó và Lâm Tử Hàn quan hệ tựa hồ rất tốt, đồng dạng đều là đơn thuần như vậy, đơn thuần giống như một đứa trẻ vĩnh viễn không lớn.

Lâm ca hơi đưa tay, hướng nữ hầu phía sau nói : "Gọi tiểu thư lên đây một chút"

"Vâng" Nữ hầu lui xuống, Lâm ca lui về phía sau vài bước, ngồi xuống ghế sofa. Chỉ chốc lát sau, Lâm Tử Hàn liền xuất hiện ở trước mặt ông

"Tìm tôi để làm chi?" Dáng điệu Lâm Tử Hàn nói với ông vẫn là bộ dạng tức giận.

"Tử Hàn, nói cho ta biết, muốn làm sao mới có thể bù đắp khuyết điểm ta đã từng phạm phải?" Lâm ca yếu ớt thở dài, nhìn cô.

"Tôi không muốn nghe lại chuyện này!" Lâm Tử Hàn mất hứng che hai tai, loại khuyết điểm này không phải bù đắp có thể trở lại!

"Được, được, không nói chuyện này" Lâm ca vội nói, thấy hai tay che tai của cô hạ xuống, mới mở miệng nói sang chuyện khác: "Con hình như rất thân cận với Lãnh Phong, có đúng không?"

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #129


Báo Lỗi Truyện
Chương 129/284