Chương 11: Gây họa



"Quên đi, cô trước tiên đi xem nội ngoại công ty để quen thuộc với môi trường đã. Tổ trưởng đảo cặp mắt trắng dã nói.

"
Vâng, tổ trưởng". Lâm Tử Hàn cười hắc hắc lớn tiếng trả lời.

"
Gọi tôi chị Lệ, chú ý một chút, không nên đi chỗ không thể đi".

"
Vâng, chị Lệ".

Ngày đầu tiên đi làm, Lâm Tử Hàn được đi bộ xung quanh Tiêu thị, chỉ tới khi công ty tan ca, chị Lệ mới phân công cô lên tầng thứ ba mươi tám dọn dẹp.

"
Không phải tất cả đều tan ca sao?" Cô nhỏ giọng nói thầm, để Vương Văn Khiết chạy đi mất, cô còn phải ngồi xe bus về nhà, đúng là lãng phí tiền và thời gian.

"
Làm sạch không được trống chỗ nào nha". Chị Lệ tính tình rất tốt, vẫn cười cười nói nói với cô những điều này.

Lâm Tử Hàn mang theo thùng nước lên tầng ba mươi tám, bắt đầu từ một văn phòng sạch sẽ, không chịu qua nhiều khổ cực, cô mới làm hơn phân nửa thùng nước lên đã cảm thấy lao lực.

Tại một nơi chuyển giao với một văn phòng làm việc khác, bởi vì nước quá nặng, cơ thể cô suýt nữa đụng trúng một người. Lâm Tử Hàn kinh ngạc, cuống quít gật đầu vội vã xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi!".

Xuất hiện ở trước mắt cô chính là một đôi giày da hàng hiệu thiết kế đẹp, đôi chân thanh mảnh trắng mềm mại, người này nhất định là một mỹ nữ! Cũng không biết tính tình có được hay không? Lâm Tử Hàn cứ tưởng vậy là xong, trên đầu truyền đến tiếng giận dữ của một phụ nữ: "
Mắt cô mù sao?"

Duẫn Ngọc Hân nhìn chằm chằm vào cô, lấy khăn giấy ra để lau váy bị nước bẩn bắn lên, mặc cho cô lau như thế nào, vết bẩn trên váy vẫn in lên rõ ràng. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

"
Tôi thật sự rất xin lỗi, tôi không phải cố ý". Lâm Tử Hàn tự biết mình gây họa, chỉ không ngừng xin lỗi. Người phụ nữ trước mặt thực sự rất đẹp, ngay cả khi tức giận bộ dáng đều rất mê người. Sax… Tất nhiên là cuốn hút đàn ông! Chỉ là thoạt nhìn lai lịch không nhỏ, không chừng là chủ đi, vẫn là đừng đắc tội thì thật tốt.

"
Lần sau cẩn thận một chút". Duẫn Ngọc Hân hầm hầm đẩy cô vào tường, lướt qua cô, bước đi cao quý nhanh chóng rời đi.

Tâm trạng Duẫn Ngọc Hân tốt, lúc này tâm tình gì cũng không có, đứng trước phòng kế tiếp của Tổng tài, nhìn vào gương chỉnh lại trang phục, liếc nhìn lại vết bẩn nhỏ trên váy sau đó gõ cửa đi vào.

Trong phòng làm việc lớn, chỉ có Tiêu Ký Phàm đang dùng máy vi tính xem lại về giai đoạn đầu của quảng cáo thương mại, đối với người vừa tới, thậm chí ngay cả ngẩng đầu liếc mắt nhìn cũng không có.

"Ký Phàm lại tăng ca à?" Duẫn Ngọc Hân hờn dỗi nói, đi tới phía sau anh, bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương bắt đầu vuốt ve vai anh.

"
Ngày mai đi công tác, nên anh muốn nhanh xét duyệt lại các quảng cáo trước". Tiêu Ký Phàm thản nhiên đẩy tay cô ta ra, anh cũng không thích người khác thân thiết với mình, mặc dù cô sẽ trở thành vị hôn thê của anh.

Anh cùng cô ta, là Duẫn gia cùng Tiêu gia đã đính ước thành một đôi, lần đầu tiên nghe các vị trưởng bối thảo luận về chuyện đính hôn, Duẫn Ngọc Hân rất hưng phấn mấy ngày ngủ không ngon giấc.

Tiêu Ký Phàm chỉ mỉm cười, không từ chối cũng không chấp nhận, với anh mà nói việc lấy vợ chính là một nhiệm vụ của cuộc sống, lấy ai cũng đều như nhau.

Chỉ cần bọn họ hài lòng là tốt rồi, anh không có ý kiến gì. Hơn nữa, Duẫn Ngọc Hân là một cô gái được dạy học tập thành tài, một cô gái xinh đẹp quyến rũ, anh căn bản không có lý do gì để từ chối.

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Chương #11


Báo Lỗi Truyện
Chương 11/284