Chương 98: Hoàng tộc Đế quốc!


Trở lại học phủ, bọn người Kim Trĩ Hàn, Lộ Ti trở về ký túc xá, mà Lâm Yến dưới sự kiên trì của mình, nàng đi theo Thủy Linh Lung và Lâm Dịch về tới phòng của Thủy Linh Lung, mà Lạp Cổ Kỳ, thì lại lập tức trở về phòng làm việc của hắn.

Khóa kĩ cửa phòng, đi tới phòng trong, liên tục gõ vài cái lên thư các treo trên tường ở giữa phong, sau đó trên người lại lóe lên một cái, thư các rõ ràng vô thanh vô tức mở ra, đèn năng lượng bên trong tản ra ánh sáng trắng nhu hòa.

Lạp Cổ Kỳ đi vào, bởi vì bây giờ còn một việc rất quan trọng phải làm, đó chính là - bảo vệ tính mạng Lâm Dịch!

Đằng sau thư các treo trên tường là một không gian trống trải, không gian tuy rằng không lớn, phạm vi ước chừng ba bốn mươi mét vuông, nhưng ở vị trí trung ương thứ các, cũng chỉ có một cửa đứng thẳng, bởi vậy, không gian chung quanh lộ ra cực kỳ trống trải.

Cửa cao chừng hai mét, bề rộng chừng một mét hai, trên khung cửa lại điêu khắc đầy các đường vân phức tạp đến cực điểm, nếu như cẩn thận quan sát thì có thể thấy được, trên đường vân thoạt nhìn như không có chút quỹ tích nào kia, thật ra lại có quỹ tích nào đó! Tuy rằng thoạt nhìn cực kỳ hỗn loạn, nhưng cẩn thận quan sát, có thể rất rõ ràng phát hiện ở vị trí tương đối hai bên cửa, hướng đi của hoa văn lại hoàn toàn trái ngược. Dù là chỉ là một cái chuyển hướng, thậm chí một ít phác họa trên đó, cũng đều trái ngược lẫn nhau!

Mà ở trên khung cửa này, lại khảm nạm năm khỏa tinh thể, trong đó một khỏa ở trung tâm lớn chừng nắm tay, phân biệt ở hai bên nó còn có hai tinh thể hình tròn không lớn bằng nó, lúc này những tinh thể kia hiện ra chính là màu xám trắng.

Mà ở vị trí phía trước bên trái cánh cửa, lại dựng thẳng một thứ giống như cây cột. Cây cột toàn thân cũng cũng khắc lên đường vân phức tạp không khác lắm với trên cửa, ở trên đỉnh cây cột, lại một khỏa tinh thể hình tròn lớn chừng đầu người, cũng giống với tinh thể trên cửa, lúc này cũng có màu xám trắng.

Lạp Cổ Kỳ đi thẳng tới phía trước kia, quay mắt nhìn về phía cửa, sau đó hít sâu một hơi, tay phải đặt lên tinh thể ở đỉnh trụ.

Sau khi tay Lạp Cổ Kỳ vừa tiếp xúc với tinh thể, hoa văn ánh sáng trong gian phòng lập tức tăng mạnh, một mảnh hoàng sắc quang mang lập tức tràn ngập cả phòng, mà tinh thể kia cũng tản mát ra quang mang màu vàng!

Lúc này đại môn cũng xuất hiện biến hóa kinh người!

Những đường vân vốn màu xám trắng kia đột nhiên giống như lây bệnh nhanh chóng lan từ khung cửa xuông mặt đất! Lập tức toàn bộ đường vân bên ngoài khung cửa lập tức liền biến thành màu vàng! Năm khỏa tinh thể đỉnh trên khung cửa lập tức cùng phát sáng! Chỉ thấy không gian vốn có thể xuyên thấu qua trong cửa lập tức lập lòe, một hồi quang mang ngân bạch sắc bỗng nhiên từ trung tâm nổ ra.

Chỉ thấy không gian trong cửa lập tức xuất hiện một tầng hào quang màu trắng bạc hơi mỏng, sự vật ở đối diện không thấy rõ lắm, từng đợt quang mang cứ như vậy nổi lên trong phòng!

Sau một khoảng thời gian một mực giằng co thật lâu, không gian trong cửa lớn lại lần nữa phát sinh biến hóa! Không gian ngân bạch vốn đang chấn động lại như bị lực lượng nào đó đè xuống! Biến thành một thứ như tấm gương bạc, chợt, một hồi lưu quang từ đó hiện lên, một đạo nhân ảnh lại xuất hiện trong mặt kính này!

- Ha ha, Lạp Cổ Kỳ...Ngươi đã rất lâu không có tìm ta a!

Một thanh âm cười ôn hòa đột ngột từ đó truyền ra, mà trên mặt Lạp Cổ Kỳ lại lộ ra thần sắc tôn kính, có chút khom người nói:

- Bệ hạ.

Tuổi người bên trong ước chừng 34 - 35, người mặc một bộ quần áo cực kỳ hoa lệ, trên mặt vô cùng có uy nghiêm mang theo dáng cười ôn hòa, lộ ra cực kỳ có lực tương tác. Nhưng lúc đối mặt với Lạp Cổ Kỳ tóc trắng xoá, vẻ mặt nếp nhăn, biểu hiện của hắn lại không giống như vãn bối, ngược lại càng giống hảo hữu hơn.

- Chỉ có hai người chúng ta mà thôi, không cần phải như vậy khách khí a?

Nghe được Lạp Cổ Kỳ xưng hô cung kính, người trung niên kia lập tức lộ ra vẻ không vui vẻ.

Lạp Cổ Kỳ lại như cũ bảo trì cung kính nói:

- Lễ không thể bỏ.

Người trung niên nhìn biểu lộ cung kính có chút cúi đầu của Lạp Cổ Kỳ, hơi than thở nhẹ một tiếng:

- Trong nháy mắt đã hơn ba trăm năm...Ngươi và ta lại càng ngày càng bất hòa...Thật sự hoài niệm sinh hoạt trong học viện ah...

Nghe được lời nói của trung niên...biểu lộ của Lạp Cổ Kỳ có chút giật giật, tựa hồ cũng cảm thấy sờ, nhưng cuối cùng vẫn không nói chuyện!

Sau hồi lâu ánh mắt trung niên kia lộ ra thần sắc hồi tưởng thật sâu, mới hít sâu một hơi, dáng cười ôn hòa lại lần nữa đọng trên mặt nói:

- Tốt rồi, nói ngươi tìm ta có việc gì đi, lấy tính cách của tiểu tử ngươi, không có chuyện trọng yếu thì không thể nào tìm ta được.

Đối mặt với Lạp Cổ Kỳ tóc trắng xoá, người trung niên lại gọi hắn là tiểu tử, càng khiến người khác kinh ngạc chính là, Lạp Cổ Kỳ tựa hồ đã sớm quen với xưng hô như thế, khẽ gật đầu sau đó nói:

- Bệ hạ, ta tìm ngươi, đích thật là có chuyện trọng yếu cần bẩm báo!

Người trung niên kia gật đầu nói:

- n, ngươi nói đi.

- Hoàng tộc Thiên Diệp phân mạch, con trai Bạch Diệp bị người giết.

Lạp Cổ Kỳ lập tức khiến người trung niên nhướng mày

- Người nào sao mà to gan như vậy?

- Là một đệ tử khác của trường ta, Lâm Dịch.

Người trung niên nghe xong lông mày lại nhíu chặt, nhưng cách làm người của Lạp Cổ Kỳ hắn rất rõ ràng, Lạp Cổ Kỳ không thể nào chỉ vì nói cho hắn tin tức này mà thông tri hắn. Dù sao người trong hoàng tộc phân mạch bị giết cũng là đại sự, nhưng còn chưa đủ để khiến Lạp Cổ Kỳ tìm đến mình. Lập tức cau mày nói:

- Ngươi muốn nói cái gì, nói một lần cho xong đi!

Lạp Cổ Kỳ ngẩng đầu nhìn người trung niên, lập tức liền nói chuyện trải qua một lần. Trong đó kể cả Lâm Dịch đến thăm, chính mình thăm dò, cùng với thân phận Lĩnh Vực Dị Năng Giả và lục cấp Tử Môn Chiến Sĩ của hắn, từ đầu chí cuối nói một lần.

Mãi sau hơn nửa canh giờ mới xem như nói xong.

Người trung niên nghe xong lời nói của Lạp Cổ Kỳ, trong mắt đã lộ ra biểu lộ kinh ngạc, sau đó mới tán thán nói:

- 21 tuổi, thất cấp Lĩnh Vực Dị Năng Giả, lục cấp Tử Môn Chiến Sĩ...Lâm Dịch này, rất không tầm thường ah.

Sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lạp Cổ Kỳ cúi đầu cung kính lập, ánh mắt lộ ra một tia vui vẻ cổ quái nói:

- Ý của ngươi...Là để cho ta không nên truy cứu?

Nhưng Lạp Cổ Kỳ lại khẽ lắc đầu. Người trung niên kia lộ ra vẻ kinh ngạc, chợt nghe Lạp Cổ Kỳ vẫn dùng loại ngữ khí cung kính kia nói:

- Truy cứu hay không truy cứu Lâm Dịch, toàn bộ do bệ hạ làm chủ, Lạp Cổ Kỳ không dám quá phận. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Biểu lộ kinh ngạc của người trung niên tức biến thành bất đắc dĩ. Cũng như hắn rõ tính cách của Lạp Cổ Kỳ, Lạp Cổ Kỳ cũng rất rõ cách làm người của hắn. Lạp Cổ Kỳ cũng sớm đã đoán chắc mình không thể nào vì cái chết của một thành viên phân mạch mà gạt bỏ một ngôi sao tương lai của đế quốc được. Hắn nói rõ tất cả mọi chuyện với mình như thế, mục đích đúng là khiến mình hiểu rõ giá trị của Lâm Dịch, nhưng cuối cùng lại không mở miệng cầu tình cho Lâm Dịch, mục đích đúng là không muốn thiếu nhân tình...

- Cái lão hồ ly này!

Người trung niên không khỏi bất đắc dĩ trong lòng thầm mắng một tiếng, sau đó mang theo vẻ mặt bất đắc dĩ gật đầu nói:

- Ai...Ngươi quả nhiên vẫn giống như trước...Được rồi, ta đã biết, còn chuyện gì khác không?

Biểu lộ của Lạp Cổ Kỳ vẫn y nguyên không thay đổi nói:

- Còn có một việc, muốn nghe ý của bệ hạ.

Người trung niên gật đầu nói:

- Nói đi.

Lạp Cổ Kỳ nói:

- Còn một tháng nữa, Ma Nguyên Động Quật sẽ mở ra, lần này đạt được con Chuột không gian chi toản kia chính là học viện chiến kỹ Tông Phạm, nhưng học viện ta hôm nay chỉ có năm người Khải Hi, Thủy Linh Lung, Nhĩ Ba Khắc, Bác Luân Lợi, Khố Tư Lạp là cấp bậc dị năng thủ hộ, bệ hạ, người xem nên làm gì bây giờ?

Người trung niên lập tức nhíu mày, chợt gật đầu nói:

- Cứ theo ý ngươi mà làm đi!

Lạp Cổ Kỳ vẫn bảo trì cung kính nói:

- Lạp Cổ Kỳ không dám hiểu rõ thánh ý, kính xin bệ hạ chỉ rõ.

Người trung niên lập tức trừng mắt, chợt tức giận nói:

- Được rồi được rồi, ngươi không phải muốn cho Lâm Dịch kia cũng đi qua sao? Tiểu tử ngươi...Biết rõ ta không truy cứu rồi, nhưng Bạch Diệp cũng không có khả năng buông tha tiểu tử kia, còn không bằng để hắn ra ngoài một thời gian, vạn nhất nhận được đồ vật trong Ma Nguyên Động Quật, thực lực tăng nhiều trở về cũng không cần phải e ngại nữa...Nhưng hết lần này tới lần khác lại không nói rõ ràng...Ngươi!...Được rồi, cứ để tiểu tử kia đi đi!

Lạp Cổ Kỳ lại cung kính nói:

- Bệ hạ đã hiểu lầm, Lạp Cổ Kỳ thật sự là không dám hiểu rõ thánh ý thôi.

Biểu lộ của Lạp Cổ Kỳ lập tức khiến người trung niên im lặng một hồi, sau đó không kiên nhẫn nói:

- Được rồi được rồi! Mỗi lần thấy biểu lộ này của tiểu tử ngươi ta lại tức giận! Không có chuyện khác thì ta đi đây!

Lạp Cổ Kỳ cung kính nói:

- Cung kính tiễn bệ hạ...

Mặt kinh màu trắng bạc bỗng nhiên chấn động một hồi, hình ảnh của người trung niên đã hoàn toàn biến mất. Sau đó Lạp Cổ Kỳ thu hồi tay phải đặt lên thủy tinh thể, gian phòng lập tức một hồi ánh sáng màu vàng đại thịnh, sau đó hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại quang mang nhu hòa của đèn năng lượng, mà trên mặt Lạp Cổ Kỳ, lại lộ ra dáng tươi cười...

Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, nhưng Lâm Dịch, lại vẫn còn trong hôn mê!

Từ ngày đó đánh xong một trận với Bạch Diệp, Lâm Dịch liền lâm vào trạng thái hôm mê, cái này tự nhiên khiến Thủy Linh Lung và Lâm Yến chờ đợi không biết ngày đêm, hơn mười ngày trôi qua, Lâm Dịch không có chút dấu hiệu thanh tỉnh, mà Thủy Linh Lung và Lâm Yến, cũng đã trở nên cực kỳ tiều tụy.

Ngày đó Lạp Cổ Kỳ sau khi trở về phòng, liền đi thẳng tới nhà Thủy Linh Lung, tự mình dò xét trạng thái của Lâm Dịch một phen

Nhưng mà khiến Lạp Cổ Kỳ kinh ngạc chính là, vốn hắn có thể nhẹ nhàng xâm nhập ý thức hải của Lâm Dịch, lúc này lại như xuất hiện một cổ lực lượng kỳ dị, hoàn toàn ngăn cản tinh thần lực Lạp Cổ Kỳ ở bên ngoài! Căn bản không cách nào rót vào!

Cái này khiến Lạp Cổ Kỳ kinh ngạc, đồng thời lại không rõ ràng lắm Lâm Dịch hiện giờ đến cùng ở vào tình huống nào.

Bất quá thấy có năng lượng bảo hộ ý thức hải của hắn thì tánh mạng của Lâm Dịch hẳn không có vấn đề gì, mọi người lập tức không có chút biện pháp nào, cũng đành phải chờ đợi Lâm Dịch tự mình tỉnh táo lại thôi.

Một tầng thủy hệ lĩnh vực ảm đạm cơ hồ không thấy rõ lắm bao vây lấy thân thể Lâm Dịch, tuy rằng trong hôn mê, nhưng thân thể Lâm Dịch lại không phải ngủ trên giường mà lơ lửng trên không trung...Ngày sau khi hôn mê, trở lại nhà Thủy Linh Lung, vốn Lâm Dịch đã được đặt lên giường ở phòng khác...Ai biết không lâu sau, tầng lĩnh vực này liền chạy ra, khiến Lâm Dịch lơ lửng trên không trung.

Lúc ấy Lâm Yến có chút sốt ruột, lập tức dùng tay đụng vào lĩnh vực của Lâm Dịch...Kết quả, một tầng màng nước màu lam nhạt lập tức phân cách ra từ trong lĩnh vực của Lâm Dịch bao vây Lâm Yến lại! Cảm giác lạnh ngắt khiến người khác hít thở không thông lập tức xuất hiện trên người Lâm Yến!

Cũng may lúc ấy lĩnh vực của Lâm Dịch đã thập phần vô lực, cộng thêm Thủy Linh Lung cũng có ở đó, Thủy Linh Lung thấy trên mặt Lâm Yến lộ ra biểu lộ thống khổ, lập tức cũng nhớ ngày đó lúc chiến đấu với Bạch Diệp, trên mặt Bạch Diệp cũng lộ ra biểu lộ cùng loại. Tuy rằng không rõ xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn lập tức xuất thủ, dưới tinh thần lực cấp bậc thất cấp Thủ Hộ Giả của Thủy Linh Lung, màng nước vốn không có lực lượng gì lập tức bị nghiền nát...Bất quá vẫn dọa cho Lâm Yến sắc mặt tái nhợt, hô hấp lấy từng ngụm từng ngụm không khí...

Lúc lĩnh vực của Lâm Dịch đã hoàn thành mục đích, hoàn toàn chính là bảo vệ bản thân Lâm Dịch! Lĩnh vực có thể không biết Lâm Yến là muội muội mà Lâm Dịch đau lòng nhất, chỉ cần có ngoại lực tiếp xúc, như vậy lĩnh vực liền sẽ tự động phát động công kích, cũng như những ma thú ngày đó khi dị năng thức tỉnh vậy.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/714