Chương 96: Chiến văn với lĩnh vực!


Đồng tử Lâm Dịch một hồi co rút lại! Thủy hệ lĩnh vực cảm nhận được cảm xúc Lâm Dịch chấn động, cũng lập tức có chút bất an.

Tràng cảnh trước mặt thức sự quá quen thuộc...

- Chiến văn!

Lâm Dịch rất rõ ràng nhớ tới ban đầu lúc ở Tông Phạm hậu sơn, trên thân bọn người Lang Sa, Diệp Khai cũng từng xuất hiện hào quang tương tự, sau đó thì thay đổi thành một bộ dáng hoàn toàn khác. Lúc ấy tình huống khẩn cấp, Lâm Dịch căn bản không có tâm tư đi kinh ngạc đó là vật gì...Nhưng lờ mờ nhớ rõ bọn hắn đều hô cái gì như chiến văn hiện. Hơn nữa sau khi thân thể bọn hắn xuất hiện biến hóa, các phương diện lực lượng và tốc độ, phòng ngự lập tức đều được đề cao rất lớn!

- Xem ra Bạch Diệp cũng không tự tin ở trạng thái bình thường đánh thắng được Lĩnh Vực Dị Năng Giả trong thời gian ngắn...Lĩnh Vực Dị Năng Giả quả nhiên cường đại ah...

Khác với Thủy Linh Lung khẩn trương mà không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào trong tràng, vẻ mặt lo lắng, biểu hiện của Lạp Cổ Kỳ lại không phải rất lo lắng, hắn thậm chí còn có tâm tư đi cảm khái...Bởi vì trên đường tới, hắn đã hoàn toàn nghĩ thông suốt chuyện này nên giải quyết như thế nào.

Nói cho cùng, một mực khiến Lạp Cổ Kỳ kiêng kị không phải Bạch Diệp, mà là hoàng tộc đế quốc sau lưng Bạch Diệp. Chuyện này, chỉ cần hoàng tộc đế quốc không truy cứu...Như vậy dùng lấy toàn bộ Thiên Diệp Vũ Môn của hắn, còn chưa đủ để dám đến học viện Ngũ Hành nháo sự.

Mà bây giờ, Lạp Cổ Kỳ rất tự tin, hoàng tộc Đế quốc, sẽ không tham dự vào chuyện này!

Hồng sắc quang mang từ trong thân thể Bạch Diệp bắn ra, lập tức chợt nghe Bạch Diệp hét to một tiếng:

- Liệt Hổ chiến văn! Hiện!

Theo thanh âm hét to của Bạch Diệp rơi xuống! Ánh sáng màu đỏ chói mắt lập tức đại thịnh! Một cổ lực lượng cuồng bạo bỗng nhiên lấy Bạch Diệp làm tâm mãnh liệt bạo tán ra bốn phía! Môn nhân chung quanh lập tức bị liên lụy, bị chấn bay ra ngoài! Một khu vực không người rộng lớn lập tức hiện ra.

Sau khi ánh sáng màu đỏ dần biến mất, Bạch Diệp xuất hiện ở trước mặt mọi người!

Khuôn mặt không giận tự uy đã mọc ra đầy lông màu đỏ! Dưới cảm xúc nổi giận, bộ lông trên mặt càng khoa trương hướng hai bên hàm mọc lên! Hai răng nanh cực lớn từ khóe miệng Bạch Diệp lộ ra ngoài càng giúp cho Bạch Diệp tăng thêm vài phần bạo ngược! Trên trán Bạch Diệp xuất hiện một ấn ký chữ "Vương" huyết sắc! Đôi mắt vốn tràn đầy tơ máu, hôm nay đã biến thành hoàn toàn huyết hồng! Đồng tử màu đỏ sậm bắn ra sát ý ngập trời!

Hắn vốn cao tầm 1m9 giờ đã lên đến ngoài 2m3 2m4! Dáng người vốn khôi ngô lại càng phóng đại thêm một vòng! Cơ bắp trên thân tăng vọt đã chấn y phục hắn thành từng mảnh nhỏ, lộ ra thân thể bên trong phủ đầy đường vân huyết sắc!

- Rống!

Một hồi gào thét trầm thấp như Hổ khiếu từ cổ họng Bạch Diệp bạo phát ra.

Tất cả mọi người bị biến hóa bất ngờ của Bạch Diệp dọa cho sợ ngây người! Sững sờ nhìn vừa rồi còn là một con người, trong nháy mắt rõ ràng lại biến thành một đầu quái vậy! Cái này đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của tất cả mọi người, lập tức kinh ngạc ngốc trệ ngay tại chỗ...

Cái này cũng không thể trách những người này không có kiến thức được, dù sao chiến văn cũng không phải bất luận ai cũng có được. Trên thực tế, toàn bộ đại lục, cũng chỉ có những đại tộc siêu cấp cổ xưa có lịch sử vượt qua vạn năm, cùng với số ít hậu bối của các gia tộc vượt qua mấy ngàn năm mới biết được chuyện chiến văn thôi.

Theo như truyền thuyết, mỗi một loại chiến văn, đều đại biểu cho một loại siêu cấp ma thú! Giống như Liệt Hổ trong Liệt Hổ chiến văn Bạch Diệp kêu lên lúc nãy, chính là tồn tại siêu cường trong thuật thú hỏa hệ loại hổ, là một trong số ít loại có thực lực vượt qua cửu cấp thuật thú.

Nghe nói khi ma thú vượt qua cấp bậc cửu giải, trong máu chúng liền ẩn chứa lực lượng siêu cường của chúng! Chỉ cần đạt được máu của bọn nó, dùng phương thức đặc thù tiến hành phục dụng, liền có được loại lực lượng này! Hơn nữa loại lực lượng này, cũng không phải sau khi một người phục dụng sẽ tác dụng lên thân thể của người đó không thôi, nó thậm chí có thể một mực truyền thừa đến trong thân thể tử tổn! Mà kích phát loại lực lượng này, bộ dáng biểu hiện ra ngoài, liền được gọi là chiến văn.

Mà Bạch Diệp với tư cách một chi của hoàng tộc đế quốc, có được một chiến văn, cũng không tính là kỳ quái. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Sau khi chiến văn hiển lộ, con mắt Bạch Diệp đã hoàn toàn biến thành huyết sắc, đồng tử màu đỏ sậm chăm chú nhìn Lâm Dịch trên không trung, thanh âm trầm thấp mà dày đặc truyền ra từ cổ họng hắn:

- Chết dưới Liệt Hổ chiến văn, ngươi cũng đủ cảm thấy tự ngạo ah!

Hiển lộ chiến văn, khiến lực lượng Bạch Diệp tăng vọt! Sát khí vốn như thực chất, lúc này đã hoàn toàn biến thành thực chất nhanh chóng quấn quanh Bạch Diệp, ngẫu nhiên đánh lên thủy hệ lĩnh vực màu xanh da trời, cũng có thể khiến lĩnh vực một hồi lam mang lập loè...

Bạch Diệp bản thân chính là bát cấp Chiến Sĩ đỉnh tiêm, chỉ thiếu một lần dẫn động thiên địa lực lượng tưới tiêu toàn thân, hắn liền chính thức trở thành Thánh Giai, lực lượng của hắn mạnh mẽ có thể nghĩ! Mà hôm nay dưới sự gia trì của Liệt Hổ chiến văn, lực lượng, tốc độ, phòng ngự của hắn cũng bỗng nhiên cuồng tăng gấp ba! Dĩ nhiên thẳng một đường đuổi tới cấp bậc Thánh Giai chính thức!

Mà Lâm Dịch lúc này lại chỉ là một gã Dị Năng Giả sắp đạt tới cấp bậc thất cấp Thủ Hộ Giả, một gã Chiến Sĩ thực lực có thể phá Kinh Môn nhưng bởi vì không có ấn ký nên vẫn còn dừng lại ở trình độ Tử Môn...Tuy rằng là Lĩnh Vực Dị Năng Giả cường đại nhất trong Dị Năng Giả, nhưng ở trước mặt Bạch Diệp đã vô hạn tiếp cận Thánh Giai cường giả, hắn không thể nghi ngờ vẫn phi thường nhỏ yếu!

Mãnh Hổ vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, thậm chí không bằng một con mèo hoang. Huống chi Bạch Diệp không chỉ là một đầu Mãnh Hổ, mà lại là Liệt Hổ mạnh nhất trong Mãnh Hổ...Trận chiến đấu này, không cần đánh cũng biết kết quả.

Nhưng trong lòng Lâm Dịch lại không sợ hãi chút nào! Tuy rằng đại não tỉnh táo nói cho hắn biết địch nhân trước mặt này hắn căn bản không thể nào đánh bại được, nhưng hắn vẫn đối mặt!

Thân làm một cái ca ca, nếu như ngay cả muội muội của mình bị người khác khi dễ cũng mặc kệ, vậy hắn có tư cách gì làm ca ca chứ? Cũng như thế, nếu như bởi vì giết chết một tên súc sinh khi dễ muội muội mình, đưa tới cường địch, còn chưa đấu võ trong nội tâm đã tràn đầy sợ hãi...hắn cũng không có tư cách làm một người ca ca!

- Chức trách lớn nhất của ca ca, chính là bảo hộ muội muội của mình!

Trong mắt Lâm Dịch một mảnh lạnh lùng nhìn Bạch Diệp trên mặt đất phát ra khí thế cường đại, tinh thần lực lập tức bắt đầu chuyển động. Một hồi lam sắc quang mang đột nhiên thoáng hiện trên người hắn, chợt một chữ "Tử" rất lớn chợt lóe ra trước ngực hắn...Đối mặt với địch nhân cường đại trước nay chưa từng có, Lâm Dịch lại lần nữa dưới tình huống không sử dụng Phá Môn Ấn Ký, đã phá vỡ Tử môn!

Mặc dù đối với kết quả cuối cùng hẳn là không có ảnh hưởng gì, nhưng ít ra nhiều hơn một tia lực lượng!

Trong mắt Bạch Diệp cũng không khỏi lộ ra vài phần kinh ngạc, chợt trầm thấp nở nụ cười:

- Không nghĩ tới ngươi rõ ràng còn là một gã Tử Môn Chiến Sĩ...Xem tuổi của ngươi, có lẽ không lớn a? Tuổi còn nhỏ như vậy, đẳng cấp Dị Năng và Chiến Sĩ đều đã đạt tới cường độ thường nhân cả đời khó với tới, thật sự là khiến người kinh ngạc ah...

Vừa mới nói xong, ngữ khí lập tức trở nên lạnh lẽo nói:

- Bất quá, hôm nay, thiên tài ngươi nhất định phải vẫn lạc!

Bồng!

Sóng âm cường đại vẻn vẹn bộc phát ra, sàn nhà dưới chân Bạch Diệp bỗng nhiên bạo liệt, một hồi hồng mang chói mắt bỗng nhiên nhấp nhoáng, sau đó mãnh liệt bắn ra!

Chỉ thấy thân thể Bạch Diệp đột nhiên như mũi tên vọt tới Lâm Dịch trên không trung, tốc độ cực nhanh, mang theo bên người không khí vặn vẹo, sau khi tiến vào lĩnh vực, vẫn cứ thế mà chạy ra một khu vực chân không! Lam sắc lĩnh vực, rõ ràng như không kịp phản ứng đã để Bạch Diệp như phá thủy bàn xuyên thẳng vào!

Lực lượng vô hạn tiếp cận Thánh Giai là một loại cường đại như thế nào? Tốc độ vô hạn tiếp cận Thánh Giai nhanh như thế nào chứ?

Không chút khoa trương mà nói, chỉ cần lần này đánh trúng Lâm Dịch, Lâm Dịch tuyệt đối sẽ không tránh khỏi kết cục trở thành thịt nát!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh! Thấy Bạch Diệp mãnh liệt phi thân phóng tới phía mình, tốc độ nhanh đến khiến Lâm Dịch căn bản ngay cả bóng dáng cũng khó có thể bắt được!

Đại não tỉnh táo lại lần nữa cứu được Lâm Dịch một mạng! Cơ hồ đồng thời khi Bạch Diệp động cước, trong đại não Lâm Dịch lập tức liền xuất hiện một hình ảnh, cơ hồ ngay cả nghĩ cũng không nghĩ, thân thể Lâm Dịch bỗng nhiên nhanh chóng trầm xuống đất!

Cơ hồ đồng thời khi thân thể Lâm Dịch vừa xuống dưới được chừng một mét, công kich của Bạch Diệp đã đến đỉnh đầu, cơ hồ như sượt qua da đầu Lâm Dịch vậy, khiến da đầu Lâm Dịch run lên một hồi!

- Oanh!

Năng lượng màu đỏ bị Bạch Diệp đánh rời tay, liền thẳng tắp đụng vào Thiên Thượng Nhân Gian sau lưng Lâm Dịch! Sau một hồi ầm ầm, lại sinh sinh bị đánh ra một đại động vượt quá 10m!

Mặt tiền Thiên Thượng Nhân Gian cao chừng hơn 60m, rộng hơn 30m, dưới một kích của Bạch Diệp, vậy mà sinh sinh mở ra một cái đại động đường kính chừng 10m! Mà một đám người một mực bị lĩnh vực của Lâm Dịch cố định ở cửa lớn trong mắt lập tức lộ ra biểu tình tuyệt vọng nhìn cự thạch từ trên trời giáng xuống!

Đừng nói bọn hắn không nhúc nhích được...Chỉ sợ cho dù bọn họ có cử động được, cũng đã muộn rồi!

Ầm ầm!

Lại một tiếng ầm ầm, những người này lập tức bị cự thạch bao phủ!

Nhưng mà Lâm Dịch căn bản không có tâm tư đi quản những người kia, cơ hồ đồng thời khi công kích qua đi, tinh thần lực Lâm Dịch liền lập tức bắt đầu chuyển động!

Bạch Diệp một kích chưa trúng, vừa muốn vòng lại, lam sắc lĩnh vực đã lập tức bao trùm lấy hắn, một tầng màn nước cứ vậy đột ngột xuất hiện cạnh hắn, dưới sững sờ, một cổ cảm giác hít thở không thông cực lớn bỗng nhiên đánh úp về phía hắn! Bạch Diệp lập tức bắt đầu vùng vẫy kịch liệt, nhưng cái màn nước kia cứ như là sinh trưởng ở ngoài thân hắn vậy, kịch liệt giãy dụa căn bản không có một tia hiệu quả!

Giãy dụa qua một hồi, cảm giác hít thở không thông càng ngày càng mạnh khiến con mắt màu đỏ của Bạch Diệp càng đỏ lên, chỉ thấy thân thể hắn đột nhiên co rút lại, sau khi có chút dừng lại, bỗng nhiên mở ra thân thể, đồng thời mạnh mẽ rống lên:

- Rống!

Một tiếng như Hổ khiếu vang lên!

Hồng sắc quang mang lập tức sáng rõ trong màn nước màu xanh da trời, bất quá lập tức thẩm thấu ra, sau một tiếng ba thật nhỏ, màng nước biến mất! Hồng sắc quang mang mang theo lực lượng cường đại lại lần nữa đánh trúng Thiên Thượng Nhân Gian.

Sau khi chịu liên tục hai lần lực lượng tiếp cận Thánh Giai công kích, tòa khách sạn xa hoa nhất Thiên Diệp thành phố, Thiên Thượng Nhân Gian này, hôm nay đã thành công tấn cấp thành khách sạn rách nát nhất Thiên Diệp thành phố! Trong mấy tiếng xèo...xèo, cơ hồ muốn sụp đổ!

Lâm Dịch đột nhiên nghĩ đến bọn người Lâm Yến vẫn còn trong lầu lập tức tinh thần lực ngưng tụ, Thiên Thượng Nhân Gian đang sụp đổ lập tức dừng lại...giống như những người vừa rồi vào...

Nhưng Bạch Diệp mới từ bóng bóng thoát ra, vốn tưởng rằng có hít một hơi không khí lúc này mặt lạ đỏ lên, gân xanh trên trán như muốn lồi ra, trong đôi mắt càng lộ ra tia máu huyết sắc.

Bạch Diệp lại lần nữa cuộn rút thân thể, chợt bỗng nhiên buông ra!

Rống!

Thân thể của hắn lập tức như biến thành mặt trời nhỏ, tản ra quang mang sáng bóng! Mà sắc mặt Lâm Dịch bỗng nhiên biến đổi, chợt lập tức trở nên cực kỳ tái nhợt, phốc phốc, mãnh liệt nhổ ra một búng máu tươi! Tinh lam sắc lĩnh vực rõ ràng ngay lập tức hoàn toàn bị Bạch Diệp đánh tan!

Xoẹt zoẹt...

Thanh âm rất nhỏ lại lần nữa khiến Lâm Dịch biến sắc, cơ hồ nghĩ cũng không nghĩ, lam sắc lĩnh vực lại lần phát tán ra. Bất quá mục tiêu lần này, lại hoàn toàn bao phủ Thiên Thượng Nhân Gian

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #96


Báo Lỗi Truyện
Chương 96/714