Chương 91: Thiên Thượng Nhân Gian.


- Xem ra, cách cấp bậc dị năng thao túng đã không xa nữa.

Lâm Dịch không khỏi cảm thấy cười cười. Đẳng cấp của Dị Năng Giả và đẳng cấp của Chiến Sĩ đều không khác nhau lắm, thất cấp chính là một đạo mấu chốt, điểm quyết định. Vượt qua đạo mấu chốt này, lực lượng sẽ phát sinh chất biến! Cũng giống thế, một lục cấp Chiến Sĩ nhiều nhất chỉ có thể đồng thời đối phó với năm ngũ cấp Chiến Sĩ. Nhưng một cái thất cấp Chiến Sĩ, lại có thể đồng thời chống lại mười thậm chí càng nhiều hơn nữa lục cấp Chiến Sĩ...Sức chiến đấu mà chất lượng mang đến, tuyệt đối không phải đơn giản như một cộng một bằng hai.

Mà khác biệt khách quan rõ ràng nhất giữa giữa lục thấp cấp Dị Năng Giả và Chiến Sĩ chính là, tinh thần lực trước lục cấp cũng giống với không khí...cho dù cố gắng thế nào, trình độ ngưng tụ cũng không thể cao được. Mà sau khi tinh thần lực hoàn toàn hóa lỏng, cường độ tinh thần lực tuy rằng không thay đổi, nhưng chất lượng lại không thể so sánh nổi! Về mặt linh hoạt khi điều khiển, cái thứ hai hơn cái trước không ít

Càng quan trọng hơn là, đối với phòng ngự linh hồn, so với người trước, lại cường đại hơn nhiều lắm!

Có thể nói như vậy...Sau khi tinh thần lực Lâm Dịch hoàn toàn ngưng tụ thành chất lỏng, Lạp Cổ Kỳ muốn dò xét hắn, cũng không khỏi phải hao phí một ít công phu mới có thể khiến tinh thần lực của hắn khô kiệt. Lượng tuy rằng không thay đổi, nhưng chất lại hoàn toàn khác.

Mang theo vài phần biểu lộ thoả mãn nhìn lại tinh thần lực của mình một chút, Lâm Dịch đứng lên, xem sắc trời ngoài cửa sổ, trời đã sắp sáng rồi, tu hành thể thuật lập tức bắt đầu!

Một buổi tối tinh luyện, cũng không khiến Lâm Dịch sinh ra bất luận cảm giác mỏi miệt gì, ngược lại tinh lực vô cùng dồi dào, sau khi chạy mấy vòng quanh thao trường, Lỗ Tây cũng xuất hiện bên người Lâm Dịch.

- Hôm nay ngươi tới tương đối trễ ah.

Lâm Dịch nói, trải qua hơn hai tháng ở chung, quan hệ của hai người đã trở nên tương đối quen thuộc.

Lỗ Tây cười hắc hắc nói:

- Hôm nay nghỉ ngơi, cho nên mới tới tương đối trễ một chút.

Lâm Dịch cũng không rõ lắm chuyện học viện được nghĩ, nhưng hắn cũng chỉ nói vậy thôi, cho nên chỉ cười cười, cũng không nói gì thêm.

Lỗ Tây đứng tại chỗ bộng hoạt động cẳng chân một chút, sau đó duỗi cái lưng mệt mỏi một cái, nói với Lâm Dịch:

- Đúng rồi, hôm nay đi với ta đến Thiên Thượng Nhân Gian chơi đùa không?

Lâm Dịch ngẩn người, nghi hoặc hỏi:

- Thiên Thượng Nhân Gian gì cơ?

Lỗ Tây giải thích nói:

- Thiên Thượng Nhân Gian là danh xưng của một khách sạn tốt nhất Thiên Diệp thành phố, bên trong trừ ăn cơm ra, còn có đủ loại phương tiện giải trí, rất là thú vị. Ta thấy ngươi cả ngày chi biết tu hành rồi lại tu hành...Không biết là không thú vị chút nào sao?

Nói ra cuối cùng, lại không thể hiểu được liếc nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch cũng bị Lỗ Tây nói có chút không có ý tứ, nghĩ nghĩ mấy ngày nay dị năng đã tu hành không tệ rồi, mà thể năng cũng đã đến bình cảnh, đi ra ngoài thư giãn một tí ngược lại sẽ thoải mái hơn.

Nói trở lại, Lâm Dịch mặc dù đối với tu hành có bướng bỉnh rất sâu, nhưng tuyệt đối không phải một người chỉ biết tu hành, lại không phải là người không có chút tình thú nào. Tu hành là hứng thú của hắn, trong tu hành hắn có thể tìm được khoái cảm, nhưng nói đến chơi, Lâm Dịch cũng không bài xích gì cả.

Lập tức gật đầu nói:

- Lúc nào đây?

Lỗ Tây suy nghĩ một chút nói:

- Ngươi dù sao cũng ở ngay tại nhà của Thủy lão sư phải không? Đến lúc đó ta tới gọi ngươi.

Lâm Dịch liền gật đầu.

Vừa rỗi rãnh trò chuyện trong chốc lát, Lỗ Tây liền đứng lên, sau khi bắt chuyện một chút với Lâm Dịch liền rời đi, mà Lâm Dịch lại luyện thể thuật trong chốc lát, lúc này mới ly khai.

Lúc trở lại ký túc xá, Thủy Linh Lung đã rời giường, thấy Lâm Dịch từ ngoài phòng tiến đến cũng không kinh ngạc, nàng sớm đã biết rõ Lâm Dịch ngoài tu hành dị năng ra còn đồng thời tu hành thể năng rồi...Trên thực tế việc này cũng khiến nàng rất kinh ngạc, nhất là hỏi đẳng cấp thể thuật của đối phương, lại càng kinh ngạc hơn...Một thân thể thuật, dị năng song tu, lại lấy được thành tích không tầm thường ở cả hai lĩnh vực...Thiên tư như vậy đích thật khiến người khác sợ hãi thán phục.

Lúc này thấy Lâm Dịch đi đến bên mình, nàng đã biết rõ Lâm Dịch phải đi làm gì rồi.

Lâm Dịch thấy Thủy Linh Lung đã rời giường. Liền cười hô:

- Lão sư, người đã dậy rồi.

Thủy Linh Lung gật đầu cười nói:

- Nhanh đi tắm đi, nhìn ngươi đầy người mồ hôi kìa.

Lâm Dịch sắc mặt khẽ biến thành hơi đỏ hồng, sau đó gãi gãi đầu theo thói quen, gật đầu nói:

- n.

Lập tức liền xoay người đi đến phòng tắm.

Lúc đi vào, Lâm Dịch liền cởi y phục tu hành trên người xuống, lộ ra thân thể cường tráng mà cân đối của hắn.

Tùy tiện ném y phục tu hành qua một bên, chợt nhắm mắt lại.

Tinh thần lực chậm rãi phóng ra, thời gian dần trôi qua, một tầng khí vụ màu xanh da trời xuất hiện ở bên người Lâm Dịch. Theo thời gian trôi qua, khí vụ màu xanh da trời càng ngày càng đậm, cuối cùng lại kết nối thành một mảnh, Tạo thành một cái bong bóng bao Lâm Dịch vào trong!

Mà Lâm Dịch ở bên trong lại đột nhiên mở mắt...Tuy rằng vì duyên cớ Lĩnh Vực Dị Năng Giả quá mức thưa thớt, nên phương pháp sử dụng lĩnh vực không có chỗ để tham khảo, nhưng Lâm Dịch thông qua nghiên cứu mấy ngày này, chung quy vẫn đúc kết ra được chút ít tâm đắc.

Nguyên lai lĩnh vực của hắn, rõ ràng chính là bong bóng bao vây Linh Hồn Kim Châu của hắn, lúc này tầng bong bóng màu xanh da trời chung quanh Linh Hồn Kim Châu, dĩ nhiên biến thành cực kỳ mỏng manh.

Thông qua những ngày này không ngừng đúc kết những kinh nghiệm khi tu hành, lĩnh vực của Lâm Dịch lúc này đã có thể dưới sự tận lực khống chế của Lâm Dịch mà đường kính bao phủ đạt phạm vi chừng trăm thước...Bất quá bởi vì không quá quen thuộc, cho nên thời gian để phát động còn tương đối dài.

Bất quá độ quen thuộc này cũng không gấp được, chỉ có không ngừng luyện tâm, lĩnh vực dị năng của hắn mới có thể hoàn toàn bị hắn chỗ khống chế.

Bất quá năng lực cụ thể của lĩnh vực là gì, Lâm Dịch lại không rõ lắm, dù sao hắn chưa sử dụng nó để chiến đấu qua, theo trước mắt mà nói, tác dụng của nó, tựa hồ chỉ là trợ giúp Lâm Dịch tắm rửa...

Bong bóng bao lấy thân thể Lâm Dịch đột nhiên bắt đầu chậm rãi chuyển động, mà bên trong bong bóng, tuy rằng toàn thân chìm dần trong nước, nhưng Lâm Dịch lại không có chút cảm giác hít thở không thông nào, ngược lại cảm giác được một loại cảm thụ khoan khoái dễ chịu cực kỳ khó được...Trên thực tế nếu như không phải cân nhắc đến quá mức kinh thế hãi tục, Lâm Dịch thậm chí muốn một mực đều ngâm mình trong lĩnh vực như vậy...

Dùng lĩnh vực tắm rửa...Đoán chừng Lâm Dịch chính là Dị Năng Giả xa xỉ nhất từ trước đến nay.

Tắm rửa xong, đổi một bộ quần áo sạch sẽ, Lâm Dịch lại lần nữa đi tới phòng khách.

Trên mặt bàn ở phòng khách đã đặt hai phần ăn sáng, Thủy Linh Lung đang ngồi ở bàn, thấy Lâm Dịch đi ra liền cười nói:

- Ăn điểm tâm thôi.

Lâm Dịch gật đầu lên tiếng, liền đi tới.

Trên thực tế theo học kỳ mới bắt đầu, Lâm Dịch có thể chuyển ra ngoài ở rồi. Dù sao lão sư quản lý chìa khóa ký túc xá sớm đã về tới trường học. Nhưng Thủy Linh Lung cân nhắc đến lời nói của Lạp Cổ Kỳ, vì để cho Lâm Dịch trong thời gian ngắn nhất học được nhiều thứ nhất, lúc này mới bắt buộc Lâm Dịch ở lại.

Cũng may trong đoạn thời gian chưa khai giảng, Lâm Dịch cũng đã quen sinh hoạt cùng với Thủy Linh Lung, mà bản thân hắn cũng rất chờ mong với học tập dị năng, cứ như vậy tiếp tục ở lại.

Sau khi ăn vài miếng, Lâm Dịch nói:

- Lão sư, xế chiều hôm nay đệ tử muốn đi ra ngoài một chuyến.

Thủy Linh Lung đang cúi đầu ăn cơm ngẩn người, sau đó cười nói:

- Sao vậy? Có việc hả?

Lâm Dịch lắc đầu nói:

- Ngược lại không có việc gì, chỉ là Lỗ Tây hẹn đệ tử hôm nay ra ngoài chơi với hắn...Hơn nữa những ngày này vẫn một mực tu hành, ta cũng muốn ra ngoài thư giãn một chút.

Thủy Linh Lung từ trong miệng Lâm Dịch cũng biết rõ Lỗ Tây chính là người tìm hắn truyền thụ thể thuật, sau khi nghe vậy lập tức nhẹ gật đầu, cười nói:

- n, buông lỏng thích hợp cũng có chỗ tốt...Vậy ngươi đi đi, trở về sớm một chút là được!

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, nói:

- Giờ vẫn còn sớm, buổi chiều hắn tới tìm ta.

Thủy Linh Lung nhẹ gật đầu, sau đó buông xuống bộ đồ ăn nói:

- Ta đi ra ngoài trước, những thứ này phiền người dọn nhé.

Lâm Dịch gật đầu cười, sau đó Thủy Linh Lung liền đi ra ngoài...

Dù sao cũng còn nhiều thời gian, Lâm Dịch lại tiến nhập trạng thái tu hành...

- Lỗ Tây, chuẩn bị xong chưa?

Tại ký túc xá nam sinh, Kim Trĩ Hàn đứng bên ngoài túc xá Lỗ Tây lớn tiếng hô. Lúc này mặt trời đã sớm xuống núi, sắc trời đã hơi tối lại, bởi vì nguyên nhân được nghỉ, đa số đệ tử của học viện đều đi ra ngoài rồi, lầu ký túc xá lộ ra có chút vắng vẻ.

Chỉ chốc lát sau, Lỗ Tây liền từ trong túc xá đi ra.

- Đi thôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Hai người đi xuống cầu thang, đi tới trước ký túc xá, lại đi thêm chừng vài phút, chỉ thấy đám người Lâm Yến, Lộ Ti đã đợi không kiên nhẫn nữa.

Lộ Ti đưa mắt nhìn, lập tức thấy được hai người đi tới, lập tức nói:

- Các ngươi thật sự rất chậm ah!

Lỗ Tây cười hắc hắc nói:

- Để Lộ Ti mỹ nữ đợi lâu, nên phạt, nên mắng...

- Muốn chết, mấy cuối tuần không thấy, ngươi ngược lại học được miệng lưỡi trơn trượt rồi.

Lộ Ti lập tức nhăn mũi sẳng giọng.

Nhìn ra, quan hệ của mấy người này cũng không tệ.

Lỗ Tây chỉ cười hì hì rồi lại cười, Kim Trĩ Hàn ở một bên nhân tiện nói:

- Ghế lô đã đã đặt xong, chúng ta đi thôi.

Lập tức xoay người, cười cười nhốn nháo đi về phía cửa trường học.

Lúc sắp đến cửa trường học, Lỗ Tây nhân tiện nói:

- Các ngươi hãy đi trước, ta đi gọi bằng hữu, lập tức sẽ tới.

Lâm Yến hiếu kỳ nói:

- Cái gì bằng hữu à?

Lỗ Tây cười cười nói:

- Ngươi không biết đâu. Ha ha, ta lập tức sẽ tới, các ngươi đi trước đi, vẫn chỗ cũ hả?

Kim Trĩ Hàn bất đắc dĩ gật đầu nói:

- n, chỗ cũ, vậy chúng ta đi trước, đi nhanh lên đấy nhé.

Lỗ Tây cười cười, sau đó phất tay với mấy người, liền chạy về phía ký túc xá trường học

Lộ Ti thấy hắn chạy về phía ký túc xá, không khỏi ngẩn người nói:

- Hắn là đi gọi lão sư hay đi gọi bạn hắn thế?

Kim Trĩ Hàn nói:

- Hắn bình thường đều gọi là sư phó...Theo Lỗ Tây nói, sư phó kia tuổi còn rất trẻ, còn cùng một chỗ với Thủy Linh Lung lão sư nữa...

Đan Lị ở một bên lập tức mở to hai mắt nhìn, khoa trương nói:

- Ở chung với Thủy lão sư?

Lộ Ti lại ngạc nhiên nói:

- Không, không thể nào? Có phải là đệ tử của nàng không?

Kim Trĩ Hàn lại nhún vai nói:

- Ta cũng không rõ ràng lắm, bất quá theo Lỗ Tây nói người nọ họ Lâm, cụ thể tên gì ta quên rồi...Bất quá không phải có quan hệ tỷ đệ với Thủy lão sư. Mặc kệ, chúng ta đi trước đi, đợi lát nữa hắn đến rồi các ngươi lại hỏi hắn.

Mấy người có chút sững sờ tiếp tục đi tới, mà Đan Lị lại đột nhiên nói:

- Cũng họ Lâm? hành tỉnh Lí Khắc họ Lâm cũng không nhiều ah! Sẽ không phải...Sẽ không phải là ca ca của Yến nhi chứ?

Mọi người nghe vậy ngạc nhiên...Lâm Yến càng lộ ra biểu lộ kinh ngạc, sau đó cà lăm nói:

- Uy, hẳn không phải chứ?

- Hắc hắc, đùa thôi! Ngươi không phải nói ca ca ngươi ở học viện Tông Phạm sao?

Đan Lị sau khi thấy biểu lộ của Lâm Yến, lập tức hì hì bật cười...Nếu như nàng biết rõ câu đùa của nàng vừa vặn nói trúng sự thật...Không biết sẽ có biểu lộ gì nữa...

- Ca ca...

Nhưng đề tài này hiển nhiên đã khiến Lâm Yến khơi gợi lên tưởng niệm trong nội tâm với...Cảm xúc lập tức có chút suy sụp. Phải biết rằng, nàng từ nhỏ đã có tình cảm rất tốt với ca ca của mình, hơn năm năm không gặp mặt, nói không tưởng niệm, đó căn bản là không có khả năng.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #91


Báo Lỗi Truyện
Chương 91/714