Chương 78: Khắc Lí Tư và Khải Hi.


Lúc này thể thuật tu hành của hắn dĩ nhiên đạt tới một bình cảnh. Trước khi tìm được phá môn ấn ký thất cấp bát cấp, rất khó tiến thêm được nữa. Mà cảm giác ngày đó khi sử dụng Phá môn ấn ký phá vỡ tử môn, Lâm Dịch lại không nhớ gì cả...Nhớ lại ban đầu chiến đấu với hai người Hi Nhĩ và Kha Nhĩ trong Cấm kị sâm lâm, hai gã ngũ cấp Chiến Sĩ cứng rắn chiếm lấy tiên cơ khiến Lâm Dịch căn bản ngay cả phá môn cũng không phá được...Nếu không phải kỹ xảo thể thuật của hắn đã được tôi luyện vô cùng nhuần nhuyễn trong hai năm ở rừng râm, thêm lực lượng của Lâm Dịch lại tương tương với hai người sau khi phá môn, hơn nữa đại não hắn càng thêm tỉnh táo, tăng thêm hai thành sức chiến đấu thì muốn giết chết hai người kia, thật không phải chuyện dễ.

Bởi vậy Lâm Dịch rất rõ ràng sự chỗ tốt của thời gian phá môn trong Phá môn ấn ký. Nếu như lúc trước mình nắm giữ được loại kĩ xảo này thì giết hai người kia căn bản chỉ là một ý niệm trong đầu thôi.

Nhưng rất hiển nhiên lần cảm xúc kích động kia chỉ là ngẫu nhiên. Lâm Dịch hôm nay đã bình định lại cảm xúc cũng không tìm ra được cảm giác lúc trước nữa. Thậm chí đối với nguyên lý của nó cũng không hiểu thấu, muốn tu hành, nhưng lại không có đường nhập môn.

Bởi vậy. những ngày này, Lâm Dịch liền dùng tất cả thời gian vào tu hành dị năng, nếm thử lục lọi làm sao để điều khiển tinh thần lực đi khống chế thủy hệ lực lượng hắn cảm giác được...Nhưng tiếc, cũng vì không có đường nhập môn nên hiệu quả quá mức bé nhỏ. Bất quá độ kích động dị năng ngược lại nhanh hơn một ít.

Hôm nay, sắc trời đã muộn.

Cũng giống thường ngày, Lâm Dịch từ không trung tìm được một nguồn nước, liền điều khiển Ước Ba Long bay tới, sau đó đáp xuống nơi đường kính ước chừng trăm mét, tương đối bằng phẳng, không có gì cây cối gì này.

Ước Ba Long đáp xuống, Lâm Dịch theo thói quen dùng dị năng xem xét trong phạm vi 1 km, sau khi xác định không có ma thú gì cường đại liền để Ước Ba Long tự mình đi tìm đồ ăn.

Đừng nhìn Ước Ba Long khổng lồ như vậy, nhưng nó kỳ thật cũng chỉ xem như Tam cấp ma thú, ngoại trừ lực lượng tương đối khổng lồ ra, Ước Ba Long căn bản không có phương thức công kích gì cả. Một còn thuật thú ngoài Tam cấp tinh thông các hệ thuật pháp, có thể giết chết nó rất nhẹ nhàng. Trên không trung có lẽ nó rất linh hoạt, nhưng trên mặt đất lại tuyệt đối rất ngốc. Cũng khó trách Lâm Dịch trước hết nhìn chung quanh xem có ma thú cường đại gì không.

Ước Ba Long là động vật ăn cỏ, chỉ cần là nơi có thực vật nó cũng sẽ không bị đói. Hơn nữa đối với nó vốn chuyên môn ăn cỏ mà nói, nó gần như bằng bản năng có thể phân biệt ra được thực vật gì có độc, thực vật nào không.

Ước Ba Long đi kiếm ăn, Lâm Dịch thì đi về phía một ma thú cấp thấp vừa xuất hiện, không đến mấy phút liền dẫn về một đầu thỏ rừng.

Cũng đừng nhìn bề ngoài con này bề ngoài không khác gì thỏ rừng bình thường, nhưng kỳ thật đây đây là một đầu phong hệ thuật thú cấp hai. Có thể sử dụng Phong nhận uy lực nhỏ nhất, cùng với nó có được tốc độ rất nhanh...Tam cấp ma thú bình thường cũng rất khó bắt được nó, nhưng Lâm Dịch sao so được với Tam cấp ma thú bình thường chứ? Việc hắn túm được con thỏ này việc là dễ như trở bàn tay.

Mở ngực moi bụng, rút gân lột da...Đối với người đã từng sinh hoạt hai năm ở rừng rậm như Lâm Dịch mà nói, thật sự là quá trình quá quen thuộc rồi. Đốt lửa lên, không được bao lâu, thịt thỏ đã tràn ra từng đợt mùi thịt. Lâm Dịch không khỏi lộ ra dáng tươi cười...chất thịt của Tật phong thố rất ngon, trên đại lục cũng thuộc loại thượng đẳng.

Lập tức cũng không khách khí nhai ngấu nghiến. Trong lúc, thời dầu trơn miệng đầy...

Ngay khi Lâm Dịch đang ăn đầy miệng, một hồi gió rất quái dị đột ngột xuất hiện trong rừng cây ở bên ngoài 500m...Nói đột ngột, hoàn toàn là vì không gian chung quanh cổ gió này, căn bản ngay cả một tia phong động cũng không có, ngay cả thực vật cũng chưa từng đong đưa chút nào...Mà trận gió này cứ vậy đột ngột xoáy lên.

Gió đột nhiên biến thành một hồi gió lốc, cao chừng một người, sau đó tản ra, một gã thanh niên lạnh lùng xuất hiện ở trong rừng cây. Đúng là Phong tử - Khắc Lí Tư.

- Khải Hi, đã đến chưa?

Khắc Lí Tư nhíu mày, đột nhiên quay đầu nói.

Trên đất trống phía sau hắn, đột nhiên hở ra một khối, nhanh chóng cao lên, sau khi đạt tới chừng một mét bảy, hoàng sắc quang mang có chút lóe lên, đột nhiên biến thành một gã thiếu niên hình dạng anh tuấn.

Thiếu niên anh tuấn được xưng là Khải Hi trên mặt treo vài phần vui vẻ lười nhác, sau khi cười hắc hắc liền thấp giọng nói:

- Tốc độ của Ước Ba Long quá nhanh...

Khắc Lí Tư hừ lạnh một tiếng, oán trách không thôi...Hắn và đối phương có thể nói là đối thủ cũ, giữa Dị năng giả và Ngũ Hành thuật giả vốn không có quan hệ bằng hữu gì cả, quê quán của hai người lại cùng một thành thị, hai người từ nhỏ đã có chút không hợp. Hôm nay ngươi đánh ta một trận, ngày mai ta đánh ngươi một trận...Dần dà, cứ như vậy liền đối nghịch với nhau.

Khiến người thật không ngờ chính là...Hai người rõ ràng đều là dị năng giả, thời gian thức tỉnh cũng tương đối đồng nhất. Khắc Lí Tư là Ngũ Hành hệ Phong hệ dị năng giả, mà thiếu niên anh tuấn lại là Ngũ Hành thổ hệ thuật giả...

Sau khi hai người thức tỉnh đã đánh một trận với nhau...Bất quá lúc kia còn không sử dụng dị năng, chỉ là bản năng thức tỉnh nên hơi mang chút đặc điểm thức tỉnh của từng người, nói thí dụ như động tác của Khắc Lí Tư rất nhanh, mà phòng ngự của Khải Hi lại rất cao...Trận đánh kia hai người cũng đều không thoải mái, động tác của Khắc Lí Tư nhanh đến khiến Khải Hi cơ hồ biến thành một đống cát...Mà màu vàng sáng bóng ngoài thân Khải Hi lại chấn cho Khắc Lí Tư đi đứng đau nhức...Sau khi miệt mỏi hai người đều về nhà. Sau đó, từng người đi đến học phủ phù hợp với dị năng của từng người.

Càng khiến người khác không ngờ chính là, thiên tư dị năng của hai người này rõ ràng cũng không hơn kém nhau lắm...Sau khi hai người đi vào trường học đã tốt nghiệp vào năm thứ sáu, đều đạt đến cấp bậc dị năng thao khống giả, bị học phủ của từng người lưu lại làm đạo sư.

Nói đến đây, chúng ta không thể không nói một chút về đẳng cấp dị năng và tiêu chuẩn phán định của nó.

Dị năng từ thấp đến cao, cùng đẳng cấp của Chiến Sĩ không sai biệt lắm.

Dị năng thức tỉnh, dị năng sơ hiện, dị năng thành trường, dị năng chưởng ác giả, dị năng chưởng khống giả, dị năng thao khống giả, dị năng hộ vệ, dị năng thủ vọng.

Cấp bậc càng cao, thực lực lại càng mạnh. Dị năng thủ vọng trong truyền thuyết, thậm chí chỉ cần một ý niệm trong đầu đều có thể khiến Thiên địa biến sắc, núi lệch vị trí, biển đảo lưu...Tuy rằng nói như vậy có vẻ quá mức khoa trương, nhưng từ đó cũng có thể thấy được sự cường đại của dị năng thủ vọng.

Sau khi hai người trở thành đạo sư trước tiên chính là chạy về quê quán, tìm được đối phương...

Một trận chiến này so với trận chiến sáu năm trước, lại càng thêm dọa người hơn...Hai gã dị năng thao khống giả chiến đấu, lực phá hoại có thể nghĩ được...

Sau trận chiến ấy, hai người lại lấy kết cục hòa nhau để chấm dứt, tình huống của hai người cũng cực kỳ chật vật, từ nay về sau, mỗi khi hai người gặp nhau lại đấu võ mồm, không động tay động chân nữa.

Bất quá nói đến đấu võ mồm...Hai Khắc Lí Tư cũng không phải đối thủ của một Khải Hi...Thực lực tương đương, động thủ Khải Hi cũng không sợ hắn...Cái này tự nhiên khiến Khắc Lí Tư đối với Khải Hi luôn giữ khuôn mặt bình tĩnh.

- Hiện giờ làm thế nào?

Khắc Lí Tư lạnh lùng hỏi

Khải Hi cười hắc hắc nói:

- Ngươi dùng dị năng công kích hắn.

Khắc Lí Tư nhíu mày không vui nói:

- Dựa vào cái gì là ta công kích hắn? Vì sao không phải ngươi?

Khải Hi theo lý thường nói:

- Ngũ Hành dị năng giả thật sự quá ít, nếu như hắn cũng là Ngũ Hành hệ thuật giả, sau khi ta động thủ chẳng phải không dễ gặp mặt sao? Dù sao mâu thuẫn giữa dị năng giả và thuật giả đã rất sâu rồi, cũng không quan tâm nhiều thêm một lần?

Khắc Lí Tư lại không cho là đúng nói:

- Ngũ Hành thuật giả cũng không nhiều. Vạn nhất dị năng của hắn không phải là Ngũ Hành thì sao? Vậy sau này ta khó gặp mặt hắn sao? Không làm.

Thấy Khắc Lí Tư không chịu thiệt, Khải Hi bất đắc dĩ nói:

- Vậy chúng ta vẫn theo cách trước đây.

Khắc Lí Tư nghĩ nghĩ, nói:

- Tốt.

Khải Hi từ bên cạnh tùy ý nhặt một cành cây, dùng tay nắm chặt lá cây nói:

- Đoán.

Khắc Lí Tư nghĩ nghĩ, nói:

Khải Hi bên cạnh bắt đầu bứt lá cây.

- Đơn, song, đơn, song, đơn...

Khi trên cành cây chỉ còn lại một mảnh lá, Khải Hi lộ ra vẻ đắc ý.

Kéo xuống dưới, đồng thời đếm tới:

- Đơn.

Sắc mặt Khắc Lí Tư biến đổi, sau đó hừ một tiếng nói:

- Ta động thủ thì ta động thủ

Nói xong, quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch vẫn còn đang vùi đầu vào ăn.

Một trận gió đột ngột thổi lên.

Lâm Dịch đang vùi đầu vào ăn, chợt nhận thấy cảm giác nhảy cảm của mình báo động có nguy hiểm.

Cơ hồ không chút do dự, thân thể đứng thẳng đồng thời mãnh liệt nhảy lên, sau khi lộn hai ba vòng trên không trung, nửa ngồi rơi xuống đất.

Răng rắc

Một đạo phong nhận nện sụp đống lửa, hỏa tinh tứ tán.

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên một vòng hàn mang, ánh mắt lập tức chăm chú nhìn về rừng cây phía trước.

- Phong hệ ma thú?

Lâm Dịch không xác định thầm nghĩ, ánh mắt lạnh lùng quét mắt bốn phía.

Sau lưng bỗng nhiên cảm thấy mát lạnh, tốc độ phản ứng của Lâm Dịch cực nhanh, cơ hồ đồng thời tháo chạy về phía trước, lại một đạo phong nhận đánh tới, sau khi một tiếng oanh vang lên, trên mặt đất bụi đất bay lên, lập tức xuất hiện một cái hố thật sâu.

- Ở chỗ nào?

Lâm Dịch rơi xuống đất, ánh mắt lạnh lùng tiếp tục quan sát bốn phía.

- Chẳng lẽ là phong hệ ma thú quần cư sao?

Cho tới bây giờ, Lâm Dịch căn bản không nghĩ tới sẽ có dị năng giả đột nhiên công kích mình, mà tưởng rằng phong hệ ma thú. Lập tức trong đầu không ngừng tự hỏi phong hệ ma thú quần cư có đặc tính gì.

- Xem lực công kích có lẽ không dưới Tam cấp ma thú.

Lâm Dịch âm thầm phỏng đoán.

Phong hệ ma thú quần cư tam cấp...Tuy rằng không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối không ít. Ước chừng chừng trăm đầu. Lâm Dịch nhất thời không xác định được công kích mình là loại ma thú nào.

Gió ở bốn phía đột nhiên lớn lên, cảm nhận được sự biến hóa ở chung quanh, Lâm Dịch lập tức rùng mình, con mắt càng dò xét khắp nơi, nhưng rừng cây bốn phía dĩ nhiên một mảnh im ắng, Ước Ba Long kiếm ăn cách đó không xa tựa hồ không có bất kỳ cảm ứng nào, dĩ nhiên đang khoan thai ăn cỏ.

- Mục tiêu chỉ là mình?

Lâm Dịch cảm thấy có chút kỳ quái, bình thường ma thú chỉ khi nào đang đói bụng, hoặc là sau khi bị người chọc giận mới chủ động công kích, chỉ có vài loại là có tính công kích tương đối mạnh thôi.

Nhưng vô luận loại nào, đều khó có khả năng đang công kích lại có tính lựa chọn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Nhưng mà lúc này Ước Ba Long vẫn đang khoan thai tự đắc ăn cỏ, hiển nhiên không bị công kích, cái này không thể không khiến Lâm Dịch nghi hoặc.

Lúc này Lâm Dịch căn bản ngay cả bóng dáng của đối phương cũng không trông thấy đã bị công kích hai lần.

- Chỉ có thể dùng dị năng thôi.

Lâm Dịch lập tức khép hai mắt lại, nhanh chóng vận tinh thần lực lên...

Bên trái lại lần nữa hơi cảm thấy mát lạnh, Lâm Dịch không thể không đình chỉ tinh thần lực chưa điều chỉnh tốt, thân hình tung lên, lao tới, một thanh âm xiu xiu rõ ràng vang bên tai, khiến Lâm Dịch lao tới công kích quay đầu lại, đã thấy đạo Phong nhận kia hung hăng đánh lên đại thụ trong rừng cây cách đó không xa, trong tiếng ầm vang, cây đại thủ hai người ôm bị chặt ngang.

Ánh mắt Lâm Dịch ngưng tụ...

- Lực công kích mạnh hơn...Chẳng lẽ còn có tứ cấp phong hệ ma thú sao?

Trong nội tâm Lâm Dịch thầm nghĩ, nhưng mà lúc này, tiết tấu công kích bỗng nhiên nhanh hơn.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #78


Báo Lỗi Truyện
Chương 78/714