Chương 77: Mặt nạ.


Lâm Dịch đột nhiên hít sâu một hơi, cắt đứt suy nghĩ của Lạc Đặc, mở miệng nói:

- Ta muốn biết, trong thành phố này có người nào có được thế lực này

Lạc Đặc nghe vậy ngẩn người, chợt tựu ý thức được ý của Lâm Dịch, có chút nhíu nhíu mày, trầm tư một lúc sau đó nói:

- Lâm Dịch, ta biết rõ thực lực ngươi rất mạnh, nhưng quốc có quốc pháp, chuyện này xin giao cho chúng ta xử lý.

Lâm Dịch nghe vậy lập tức nhíu mày, cúi đầu nhìn thoáng qua thi thể trên đất, nhưng không nói gì.

Lạc Đặc nói tiếp:

- Xin tin tưởng chúng ta, chúng ta sẽ cho người một câu trả lời thuyết phục.

Lâm Dịch nhắm mắt, sau đó hít sâu một hơi nói:

- Những người khác ta bỏ qua, ta chỉ muốn mạng người chủ mưu thôi.

Lạc Đặc nhướng mày, nhìn ánh mắt Lâm Dịch lộ ra thần sắc hung ác, không thể không thở dài một tiếng nhẹ gật đầu:

- Ta đáp ứng ngươi.

Lâm Dịch liếc nhìn Lạc Đặc, nhưng sau đó xoay người cứ như vậy đi ra ngoài.

Sau khi bóng lưng Lâm Dịch biến mất khỏi tâm mắt mọi người, Vũ Môn đệ tử bên người Lạc Đặc lập tức chạy tới bên cạnh hắn, vội la lên:

- Môn chủ, chẳng lẽ cứ như vậy bỏ qua hắn? Khoa Lí...

Nhắc tới Khoa Lí, lòng Lạc Đặc cũng ảm đạm một hồi...Nhưng biết sao đây? Nói không dễ nghe một chút, cho dù dốc toàn bộ lực lượng Vũ Môn La Nhĩ thành cũng không phải là đối thủ của Lâm Dịch. Đôi khi, có một số việc, không thể quá mức so đo.

Đây chính là quy tắc ngầm của thế giới này - cường giả vi Vương.

Lâm Dịch thất hồn lạc phách về tới lữ điếm, hắn tâm tình không tốt, khó coi, thậm chí liền ngay cả nữ hầu chào khi vào cửa cũng không để ý đến, cứ như vậy đi thẳng đến phòng của hắn.

Giọng nói và dáng điệu nụ cười của bọn người Lôi Cách thỉnh thoảng lại hiện ra trước mắt Lâm Dịch.

Đả kích từ chuyện này đối với Lâm Dịch mà nói không thể nói là không nghiêm trọng. Tuy rằng thời gian ở chung với bọn hắn cũng không dài, nhưng đối với người cực kì trọng cảm tình như Lâm Dịch mà nói, bọn họ là người thân mật nhất với hắn ở chỗ này.

Nhưng những người này, lại bởi vì mình sở sẩy mà chết hết toàn bộ, bảo sao hắn chịu được chứ? Trong lúc nhất thời cảm xúc sa sút không thể kiềm chế được...

Trạng thái như vậy Lâm Dịch giằng co cả ba ngày...Trong ba ngày qua, Lâm Dịch căn bản ngay cả đại môn lữ điếm cũng không đi ra, thời gian ba ngày ba đêm, Lâm Dịch cứ như vậy ngơ ngác ngồi trên mặt ghế, tự hỏi gì đó.

Mãi cho đến sáng sớm ngày thứ tư, Lâm Dịch mới xuất hiện trong đại sảnh lữ điếm, chuyện xảy ra ở cửa thành vào bốn ngày trước đã được truyền đi xôn xao, danh tự của Lâm Dịch càng truyền khắp toàn bộ tiểu thành.

Không ai không biết tướng mạo của Lâm Dịch, bồi bàn lữ điếm minh bạch thiếu niên bề ngoài nhìn thanh tú này chính là chủ nhân của thanh âm lớn ở cửa thành bốn ngày trước, ở trước mặt Lâm Dịch lộ ra cực kỳ co quắp và khủng hoảng.

Nhưng hắn lại không thể không tiến lên hỏi thăm Lâm Dịch muốn ăn thứ gì.

Nhìn thấy bộ dáng thất kinh của đối phương, Lâm Dịch cảm thấy không khỏi thở dài...La Nhĩn thành này, đã không thể ở lâu được nữa.

Tùy ý chọn mấy món ăn sáng. Bồi bàn cũng nhanh bước rời đi, phảng phất như chờ lâu thêm một giây thì tánh mạng sẽ mất đi vậy.

Ăn quá bữa sáng, Lâm Dịch liền định đi ra ngoài...Đã là ngày thứ tư rồi, hắn không thể cứ chờ đợi như vậy, nếu như bên phía Vũ Môn còn không có tin tức gì thì hắn chỉ có thể tự mình đi tìm hiểu thôi.

Không đợi đứng dậy, một gã mặc thiếu niên mặc phục sức đệ tử Vũ Môn liền đi vào đại môn, sau khi nhìn chung quanh một chút, phát hiện ra Lâm Dịch, liền bước nhanh tới.

- Môn chủ mời người qua đó, chuyện có tin tức rồi.

Nghe được tin tức này, Lâm Dịch sửng sốt một chút, chợt mạnh mẽ đứng lên, trong mắt lóe lên hàn quang rồi biến mất.

- Dẫn ta đi qua.

Lập tức hai người đi về phía Vũ Môn... Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Trong Vũ Môn.

- Chính là hắn?

Lâm Dịch lạnh lùng nói.

Ở trước mặt Lâm Dịch là một gia hỏa đã bị trói chặt, khi Lâm Dịch đi vào trong gian phòng âm u này, trên mặt hắn tái nhợt không còn một tia huyết sắc, ánh mắt lộ ra sợ hãi thật sâu.

- Đại nhân tha mạng...Đại nhân tha mạng...

Cũng không để ý gì tới đối phương, Lâm Dịch quay đầu nhìn về phía Lạc Đặc.

Lạc Đặc nhẹ gật đầu, nói:

- Đúng vậy, chính là hắn, hắn gọi là Sâm Nhĩ, là Liệp Ma Giả tương đối nổi danh trong thành chúng ta. Ngày đó ở Liệp Ma công hội, chính là hắn đã nổi lên lòng tham với người, sau khi người tách khỏi đồng bạn của mình, hắn mang theo thủ hạ đi theo sau đồng bạn người ra khỏi thành, sau khi đến một vùng hoang vu đã sát hại bọn chúng

- Nói xong, từ trong lòng lấy ra sáu tấm thẻ vàng, đưa cho Lâm Dịch nói:

- Tổng cộng có tám mươi hai người. Mà hắn là chủ mưu.

Sự bình tĩnh của Lâm Dịch lúc này khiến người có chút sợ hãi. Nghe Lạc Đặc nói xong, cũng không biểu hiện ra bộ dạng phẫn nộ hoặc là cừu hận gì cả, ngược lại bình tĩnh hỏi thăm:

- Còn tám mươi mốt ngươi kia đâu?

Lạc Đặc khẽ nhíu mày, nói:

- Ngươi đã đáp ứng là chủ mưu giao cho ngươi, những người khác ngươi không hỏi qua mà.

Lâm Dịch bình tĩnh nói:

- Ta chỉ là muốn biết bọn hắn bị trừng phạt thế nào thôi.

- Tử hình.

Nghe được câu trả lời của Lạc Đặc, Lâm Dịch nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Sâm Đặc vẻ mặt nhợt nhạt nói:

- Có thể cho ta một chút thời gian không?

Lạc Đặc im ắng nhẹ gật đầu, nhẹ gật đầu với hai gã Vũ Môn đệ tử bên cạnh, thối lui khỏi gian phòng, sau khi đóng đại môn lại, gian phòng càng lộ ra âm u.

Sâm Đặc đã sớm sợ hãi đến nổi ngay cả dạ dày cũng co rút lại, mở to hai mắt sợ hãi nói:

- Đại nhân, đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng ah.

Nhìn Lâm Dịch từng bước một đến gần, Sâm Đặc không thể không lết lui về sau dưới tình huống bị trói, rốt cục đi tới chân tường, không còn đường để đi nữa.

- Đại nhân tha mạng tha mạng ah...

Một hồi mùi khai truyền đến. Sâm Đặc dĩ nhiên sợ hãi đến nổi nước tiểu cũng không khống chế được, càng lớn tiếng khóc hô lên.

- Tha mạng?

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên một vòng mê mang.

- Lúc trước thanh âm tha mạng của bốn trăm người kia, ngươi, có nghe thấy không?

Đồng tử Sâm Đặc lập tức co rút lại, chợt:

- Ah!

Lâm Dịch sau khi đi ra khỏi Vũ Môn liền trực tiếp về tới lữ điếm, tiến vào phòng mình

Ngẩng đầu nhìn không trung, trong nội tâm Lâm Dịch âm thầm thì thầm:

- Thù, đã báo. Cám ơn các ngươi.

Chợt, ánh mắt hắn hiện lên một tia mê mang...Sau nửa ngày, quay người đi vào gian phòng...

- Lâm Dịch này thật sự quá tâm ngoan thủ lạt rồi.

Đệ tử Vũ Môn mới quét dọn xong từ tầng hầm đi ra trong ánh mắt vẫn mang theo sợ hãi:

- Cả cái gian phòng đều là huyết dịch, thật sự rất khó tưởng tượng trong thân thể một người lại có nhiều huyết dịch như vậy, gan, trái tim, đại tràng...Cơ hồ tất cả bộ bị trong thân thể đều rơi vãi đầy đất.

Vũ Môn đệ tử ở chung quanh nghe thế trên mặt cũng không có chút huyết sắc nào. Tên đệ tử kia tiếp tục nhớ lại tràng cảnh đáng sợ kia:

- Khi ta nhìn thấy Sâm Đặc, hoàn toàn ngây dại...Hắn quả thật đã biết thành một tấm mặt nạ, cốt cách toàn thân hắn đã hóa thành bột phấn cả, lúc giơ thi thể hắn lên, sờ lên, giống như một cái túi da có vết rách dài vậy, mà đồ vật bên trong, đều ở khắp nơi trong phòng...

- Nhưng càng làm cho người khủng bố chính là...Nói tới chỗ này, đồng tử Vũ Môn đệ tử kia không khỏi co rút lại một chút...

- Ngay lúc đó Sâm Đặc vẫn còn sống...

Một cổ cảm xúc như bị điện giật lập tức từ ót các Vũ Môn đệ tử đứng nghe tràn khắp toàn thân

- Còn...còn sống?

Một gã đệ tử không dám tin hô lên.

Nói chuyện là một Vũ Môn đệ tử, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi nói

- Đúng vậy...Còn sống...Khi cốt cách thân thể hắn đã hoàn toàn nát bấy, nội tạng trong thân thể và huyết dịch văng khắp nơi thì...Hắn còn sống. Hắn thậm chí còn nói với ta một câu...

- Nói cái gì?

Một hồi tê liệt như bị điện giật xoẹt qua đầu, sự sợ hãi trong mắt Vũ Môn đệ tử thăng hoa tới cực điểm, nói ra ba chữ.

- Giết ta đi...

Chung quanh toàn bộ yên tĩnh trở lại...Nhưng hình tượng của Lâm Dịch đã hoàn toàn không thể xóa nhòa...

Lâm Dịch vào ngay ngày hôm sau, liền liền quyết định rời đi, mà thứ ba trước, hắn đã tìm hiểu tốt chỗ thành thị tên là Thiên Diệp kia rồi.

La Nhĩ thành chỉ có thể coi là là thành thị ở biên cảnh của hành tỉnh Lí Khắc. Mà thành Thiên Diệp lại là một trong những tòa thành thị phồn hoa nhất Lí Khắc hành tỉnh, nơi đó cách thành La Nhĩ khoảng chừng ba trăm triệu vạn km...Nói cách khác, mặc dù cưỡi Ước Ba Long phi hành không ngủ không nghỉ cũng phải mất ba bốn tháng mới có thể đến.

Bất quá Lâm Dịch vẫn quyết định...Hắn hôm nay đã không cách nào ở lại La Nhĩ thành nữa, tất cả mọi người đã coi hắn là Ác Ma, nhất là sau khi chuyện Sâm Đặc biến thành mặt nạ mà vẫn còn sống được truyền ra lại càng như vậy.

Ba mươi đầu Ước Ba Long bọn người thợ mỏ lưu lại rất tự nhiên đã trở thành tài vật của Lâm Dịch, nhưng Lâm Dịch độc thân ra đi, cần nhiều Ước Ba Long như vậy làm gì? Vì vậy Lâm Dịch liền giao chúng cho Lạc Đặc.

Đối với Lạc Đặc, Lâm Dịch tuy rằng chưa nói, nhưng kỳ thật đáy lòng vẫn đầy áy náy. Hắn nhớ rõ ràng tựa hồ mình đã lỡ tay giết một môn nhân của hắn...Lâm Dịch không biết nên nói như thế nào, mà Lạc Đặc cũng không nói lại, Lâm Dịch tự nhiên cũng sẽ không nhắc tới.

Đưa những Ước Ba Long này cho Lặc Đặc, coi như là một loại bù đắp.

Cũng may trong thời gian chạy đi vào ba tháng kia, Lâm Dịch dưới sự nhàm chán cũng đã hướng Lôi Cách thỉnh giáo làm sao để khống chế Ước Ba Long. Nếu không lấy danh dự hôm nay của Lâm Dịch ở La Nhĩ thành, muốn tìm người chăn nuôi...Đoán chừng rất khó khăn.

Cứ như vậy, Lâm Dịch đạp lên đầu Ước Ba Long duy nhất còn lại, lên đường tiến đến Thiên Diệp thành...

Nhìn Lâm Dịch cưỡi Ước Ba Long rời đi, Khắc Lí Tư không khỏi có chút nhíu nhíu mày.

- Không nghĩ tới hắn rõ ràng còn là một gã lục cấp Chiến Sĩ ah...

Sau lưng đường đột nhiên xuất hiện một thanh âm cười ha hả. Khắc Lí Tư không khỏi có chút nhíu nhíu mày. Thật sự là một gia hỏa đáng ghét, chỗ mà mình xuất hiện hắn cũng sẽ xuất hiện ngay lập tức, cũng không quay đầu lại, lại càng không tại để ý tới.

- Hắc, có muốn thăm dò hắn chút không?

Thanh âm sau lưng đột nhiên hào hứng nói. Trong lòng Khắc Lí Tư tim đập mạnh một cái, cũng có chút bộ dạng động tâm.

- Chẳng lẽ ngươi không hiếu kỳ, dị năng của hắn đến tột cùng là cái gì sao?

Thanh âm kia tiếp tục đầu độc nói.

Khắc Lí Tư nghĩ nghĩ, nói:

- Làm thế nào?

- Hắc hắc...Đi theo ta trước rồi nói sau...

Sau đó, một hồi gió lốc qua, hai đạo nhân ảnh ở trước cửa thành lập tức biến mất...

Một đường phi hành, lần đi thành Thiên Diệp này mất trọn vẹn ba tháng, đây còn là dưới tình huống không ngủ không nghỉ nữa.

Bất quá hành tỉnh Lý Á với tư cách là một trong mấy đại hành tỉnh ở phía nam, hoàn cảnh nơi này so với hành tỉnh Khắc Lâm ở phương Bắc không biết đẹp hơn bao nhiêu lần

Đứng trên Ước Ba Long phóng mắt nhìn xa xa, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh xanh um tươi tốt, dãy núi không ngừng phập phồng, đủ bụi hoa đầy màu sắc, dòng sông lao nhanh không thôi. Trên đường đi phong cảnh vô hạn, khiến cho tâm tình vốn nặng nề của Lâm Dịch sáng sủa hơn rất nhiều.

Bất tri bất giác, dĩ nhiên đã qua hơn một tháng. Một đường đi gần như không ngừng một chút nào, ước lượng khoảng cách, không ngờ một nửa lộ trình cũng chưa đi hết. Cũng may Lâm Dịch cũng không vội chạy đi, trên Ước Ba Long tuy rằng chuẩn bị rất nhiều lương khô, nhưng Lâm Dịch ngẫu nhiên vẫn sẽ tìm một mảnh đất trống ở dã ngoài, dẫn theo Ước Ba Long tìm một chút món ăn dân dã.

Trong hoang dã ma thú đông đảo, vốn lấy lực lượng của Lâm Dịch, chỉ cần không phải lục cấp ma thú thành đàn hoặc là thất cấp ma thú, cũng không có vấn đề gì cả.

Những ngày này ngoại trừ ngắm phong cảnh ra, Lâm Dịch dành tất cả thời gian vùi đầu vào tu luyện.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/714