Chương 616: Ngưng Thần kỳ.


Mà ý thức Lâm Dịch, vẫn như cũ còn chưa hồi phục lại.

Bên trong tinh thần hắn. Lâm Dịch kia vẫn còn đang không ngừng diễn biến.

Con ngươi Lâm Dịch càng ngày càng sáng ngời, ẩn ẩn tầm đó, càng lúc càng giống như bầu trời đầy sao!

Thời gian trôi qua, chung quanh vẫn lặng yên không một tiếng động.

Thời khắc này, một tiếng nhẹ nhàng đột nhiên vang lên bên trong đầu óc Lâm Dịch. Khiến hắn từ trong cảnh giới Vật Ngã Lưỡng Vong tỉnh lại, con ngươi có chút mở rộng ra.

Lọt vào tầm mắt, chính là một mảnh không gian màu xám!

Bầu trời màu xám, núi màu xám, biển màu xám, mây màu xám, hết thảy tựa hồ đều là màu xám.

Yên tĩnh khiến người quỷ dị!

Nhưng hiện giờ Lâm Dịch lại không có tâm tư để ý màu sắc trước mặt. Khóe miệng của hắn lộ ra một tia mỉm cười, hai mắt lập tức khép hờ. Kiểm tra một phen, hắn liền biết rõ. Hiện giờ hắn đã có bất đồng rất lớn với lúc trước!

- Không nghĩ tới tiến vào lối đi này, lại rõ ràng cảm ngộ được một tia Thiên Đạo.

Trên mặt Lâm Dịch lộ ra một tia tươi cười, có chút cảm khái nghĩ đến.

Tại Thiên Giới, có bao nhiêu người dừng lại tại Luyện Cách kỳ mà không thể tiến bộ thêm chút nào. Nguyên nhân là vì sao? Không phải là vì muốn tự mình lĩnh ngộ Thiên Đạo, thực sự quá khó khăn sao?

Như ba huynh đệ Viên gia bị Lâm Dịch giết chết, bọn hắn trở thành Luyện Cách kỳ đã bao nhiêu năm? Nhưng ngay cả một tia Thiên Đạo cũng không đạt được. Mặc dù là mạo hiểm tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải vô cùng nguy hiểm này, quan sát cường giả Hư Thần Cảnh đại chiến, nhưng vẫn như cũ không lĩnh ngộ được gì. Có thể nghĩ độ khó như thế nào.

Muốn cảm ngộ Thiên Đạo, thiên tư, cơ duyên, cái nào cũng không thể thiếu. Thiên tư Lâm Dịch đích thật kinh người, nếu không thì sau khi quan sát Tố Vân đại chiến với Chu Khắc, sau đó hắn cũng không thể bắt chước lĩnh ngộ ra mà động dụng một tia Thiên Đạo.

Nhưng mà, thiên tư đã khó, cơ duyên lại càng khó hơn.

Đơn giản nhất mà nói, thiên tư Lâm Dịch đích thật là không tệ, nhưng nếu như hắn không gặp được Tố Vân, không vì nhất thời quyết địch nghĩ cách giúp Tố Vân cự địch, không quan sát Tố Vân và Chu Khắc đại chiến. Hôm nay hắn có thể đốn ngộ sao?

Kỳ thật, đây cũng là một loại Thiên Đạo. Thiên Đạo quỷ bí, bất luận là chút biến hóa nho nhỏ nào, đều có thể dẫn dắt Thiên Đạo rẽ theo một hướng khác, do đó hắn càng đưa ra nhiều diễn hóa hơn. Cũng chính vì thế mà mới Thiên Đạo mới có thể trở nên không thể cân nhắc như thế.

Lúc này, bởi vì gió mạnh cường hãn, một tia Thiên Đạo bắt chước kia của Lâm Dịch cơ hồ thiếu chút nữa không cách nào chống cự. Rơi vào đường cùng, Lâm Dịch chỉ có thể toàn lực diễn luyện Thiên Đạo của Chu Khắc ngày đó trong tâm thần mình.

Thiên Đạo là một loại bề bộn như thế nào? Tia Thiên Đạo bắt chước của Lâm Dịch, chẳng qua chỉ được một phần trăm của Chu Khắc, thậm chí còn thấp hơn.

Mà từ đó về sau, Lâm Dịch cũng một mực không có thời gian để hảo hảo cân nhắc Thiên Đạo này. Nhưng mà trong thông đạo này, Lâm Dịch chỉ có thể không ngừng cân nhắc, cố gắng để mình thoải mái hơn một ít.

Lần cân nhắc này, hắn ngộ ra rất nhiều chỗ tối nghĩa mà ngày đó hắn không hiểu được. Thời gian dần qua, bị Thiên Đạo bề bồn mà cường đại hấp dẫn. Hắn dĩ nhiên là không tự chủ được mà tiến nhập vào trạng thái Vật Ngã Lưỡng Vong.

Lại tính toán công thức biến hóa Thiên Đạo một lần nữa. Thời gian dần qua, Lâm Dịch cũng dần hiểu ra thêm nhiều điều.

Về sau, Thiên Đạo của Tố Vân không tự chủ được mà hiển hiện. So sánh với hai phía vừa rồi. Lâm Dịch càng dễ dàng tìm ra điểm chung và điểm khác nhau của Thiên Đạo song phương. Thậm chí là sở trường lĩnh ngộ của song phương. Cứ như vậy, Lâm Dịch không tự chủ được mà cũng dẫn mình vào trong đó. Tính toán công thức Thiên Đạo thuộc về mình.

Không chút khoa trương mà nói. Thiên Đạo của Lâm Dịch hiện giờ đã hoàn toàn thoát thai khỏi Thiên Đạo của Chu Khắc và Tố Vân. Đương nhiên, Thiên Đạo có thể chẳng phân biệt mạnh yếu. Chủ yếu vẫn là nhìn người lĩnh ngộ. Cho nên cũng không thể nói Thiên Đạo của Lâm Dịch là mạnh nhất, chỉ có thể nói Thiên Đạo tự hắn lĩnh ngộ ra chính là phù hợp với hắn nhất.

Bất quá, hôm nay Lâm Dịch cũng chỉ mới chân chính chạm tới một tia Thiên Đạo. Mà Thiên Đạo của hắn vừa vặn mới hình thành, còn có rất nhiều chỗ mà bản thân hắn cũng thấy có chút tối nghĩa. Muốn so sánh với Chu Khắc và Tố Vân ngày ấy, vẫn còn kém không ít. Đương nhiên, cũng không phải là rất nhiều.

Dù sao, sau khi chính thức có chút thành tựu Thiên Đạo thì đã có tư cách ngưng tụ Thần Cách rồi. Tuy rằng quá trình ngưng tụ cực kỳ nguy hiểm. Hơi không cẩn thận một tí là vạn kiếp bất phục.

Cho nên hiện giờ, thực lực Lâm Dịch cũng đã chính thức tiến vào trình độ đỉnh phong tại Thiên Giới. Chính là Ngưng Thần kỳ!

Lâm Dịch kiểm tra mình một phen, phát hiện năng lượng cũng không tăng lên nhiều. Dù sao thì sau khi đạt đến Ngưng Thần kỳ, năng lượng chỉ là tư cách để ngưng tụ Thần Cách mà thôi. Chính thức dùng để đối địch, phát huy ra lực lượng cường đại nhất, chính là công kích Thiên Đạo.

Mà tu vi tâm thần của Lâm Dịch cũng bay thẳng lên, dù khó khăn nhưng cũng đã đạt đến trình độ Ngưng Thần kỳ sơ kỳ. Hiện giờ phạm vi thần trí của hắn đã đạt tới hơn mười vạn kilomet! Cái này là một loại đáng sợ như thế nào? Dù sao, đối với cảm ngộ Thiên Đạo, cũng có thể nói là một kiểu rèn luyện tâm thần.

Năng lượng, tâm thần, Thiên Đạo là ba yếu tố lớn để ngưng tụ Thần Cách. Hiện giờ, Lâm Dịch cũng chỉ còn thiếu một đường. Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

Hắn hoàn toàn có lý do tin tưởng, sau khi Thiên Đạo của mình có chút thành tựu, những điều kiện này sẽ là nước chảy thành sông.

Thở phào thật dài nhẹ nhõm, khóe miệng Lâm Dịch tràn ra một vòng tươi cười yêu dị. Thiên Đạo của Lâm Dịch chỉ mới thành lập, nhưng cỗ khí chất yêu dị trên người hắn lại càng rõ ràng hơn. Trong cỗ yêu dị này lại mang theo một tia thân cận, lại dẫn một phần nhẹ nhàng và tiêu sái.

Sau khi kiểm tra tốt thân thể của mình, lúc này Lâm Dịch mới ngẩng đầu lên nhìn, đưa mắt nhìn lại bốn phía.

Đây là một mảnh ngoại bộ Bạo Loạn Tinh Hải, tương đối hoan vu yên tĩnh! Toàn bộ không gian cũng chỉ có một loại sắc điệu, chính là màu xám!

Trên nền trời màu trám treo vài đám mây màu xám. Trên mặt biển màu xám lại là vài tòa Phong phù cũng màu xám. Toàn bộ không gian đều là màu xám, một loại nhan sắc khiến người cảm thấy áp lực!

Bất quá cái này đối với Lâm Dịch mà nói thì cũng không có gì ảnh hưởng. Dù sao thì Lâm Dịch cũng đã đi đến rất nhiều nơi rồi. Đừng nói là màu xám, dù là không gian màu đen hắn cũng đã từng đến qua!

Khiến Lâm Dịch ngạc nhiên chính là. Tính ổn định của không gian này, so với Thiên Giới thì hơn nhiều lắm! Chỉ sợ không có cường giả Hư Thần Cảnh bình thường ở chỗ này.

Khai mở a? Đương nhiên, đối với cường giả đẳng cấp như Lâm Dịch mà nói, muốn ở giữa nơi này, chỉ là chuyện nhấc tay thôi.

Phóng mắt nhìn lại, chung quanh là một mảnh yên lặng. Phía sau hắn, chỉ có một lỗ nhỏ màu đen, đang thôn phệ ánh sáng chung quanh không ngừng. Hắc ám khiến người khiếp đảm.

Bất quá bên trong lại không tràn ngập ra khí tức gì.

Dùng cửa vào tiểu hắc động này làm vật xác định, Lâm Dịch nhìn chung quanh, xác định phương hướng thoáng một phát.

- Tới gần lối vào, cũng không có cường giả Ngưng Thần kỳ cố định nào tồn tại.

Lâm Dịch âm thầm nghĩ đến trong nội tâm. Cái này, tự nhiên là tin tức lấy được từ trong tư liệu kia.

Sau khi suy nghĩ một chút, Lâm Dịch xác nhận một phương hướng, rót thần thức vào bên trong Dò xét Giới chỉ. Những người tồn tại trong phạm vi một ngàn kilomet lập tức hiện lên trong đầu hắn.

- Không nghĩ tới bên trong Bạo Loạn Tinh Hải này lại có nhiều người như vậy.

Lâm Dịch âm thầm nghĩ đến. Bất quá hắn cũng biết, bên trong Bạo Loạn Tinh Hải, kỳ thật hắn vẫn có thể chịu thiệt thòi. Nguyên nhân rất đơn giản. Dò xét Giới chỉ của hắn chỉ dò xét được một phạm vi một ngàn kilomet. Nhưng gia hỏa sử dụng Thám Trắc Hoàn, lại có thể gia tăng phạm vi thần trí của mình lên cực hạn. Mà có thể đi vào trong này, hoặc nói là dám vào trong này, có người nào là đèn cạn dầu?

Thông đạo này là một hiểm địa, cũng đủ khiến rất nhiều người dừng lại rồi. Dù sao, dùng cường độ năng lượng và cường độ thân thể của Lâm Dịch cũng bị tổn thương. Nếu không phải hắn hiểu được một tia Thiên Đạo, chỉ sợ chỉ có thể phải vào trong Hổ Thần cư rồi. Người không có thực lực mạnh hơn Lâm Dịch, không thể nào tiến vào.

Đương nhiên, không có gì tuyệt đối. Cũng đừng bên, bên trong Tinh Vân lâu có bán bảo vật phòng ngự có thể nói là nghịch thiên. Bảo vật mà có thể ngăn cản được một kích toàn lực của cường giả Ngưng Thần kỳ, như vậy muốn ngăn cản một thông đạo nho nhỏ, vẫn là dễ như trở bàn tay.

Nhưng cũng có thể thấy được, người trong này, có thể không có người nào nghèo kiết xác.

Lâm Dịch tự biết mình không nên tiến vào tầm mắt của bọn hắn, dù sao Lâm Dịch cũng không có ý định để bọn hắn tiến vào tầm mắt mình. Cho nên có chút dừng lại trong chốt lát, sau đó Lâm Dịch bay thẳng về hướng đông. Mục tiêu của hắn chính là nội thành Bạo Loạn Tinh Hải.

Một đường bay đi, Lâm Dịch cũng một mực áp chế khí tức của mình. Tuy rằng biết rõ sử dụng ̉n Tức Hoàn cũng không có hiệu quả gì, nhưng hắn vẫn sử dụng. Không nói người khác, những yêu thú kia, nếu không có Thám Trắc Hoàn thì vẫn không thể phát hiện sự hiện hữu của mình a.

Đang lúc nghĩ ngợi, chợt, một tiếng xé gió bén nhọn đến cực điểm ầm ầm bạo tạc bên tai.

- Cái gì?

Lâm Dịch hơi kĩnh hãi! Dò xét Giới chỉ của hắn không có một chút phản ứng nào, nhưng lúc này công kích đã tới gần!

Nhưng hiện giờ không phải lúc kinh hoảng, thoáng nhìn thấy kim quang đang gào thét bay đến gần, chỉ thấy thân hình của hắn nhoáng một cái, qua một hồi mơ hồ, Lâm Dịch đã biến mất ngay tại chỗ.

- XIU!

Một đạo kim mang bắn qua, mang theo tiếng ma sát không gian chói tai.

Bất quá, không gian nơi này cực kỳ ổn định, cho nên cũng không có bị sụp xuống.

Lúc xuất hiện trở lại, ánh mắt Lâm Dịch nhìn về hướng kim mang lập lòe kia bay đến.

Một quái vật khổng lồ xuất hiện trước mặt!

Thân hình cực lớn, giống như một tòa núi nhỏ, trên làn da thô ráp màu nâu đen có nguyên một đám thịt phiền phức khó chịu. Cái đầu như một con thằn lằn, trên đầu nó có một cái sừng, mà màu sắc cái sừng ấy và thân thể nó lại cực kỳ bất đồng, chính là màu vàng kim óng ánh. Chung quanh cái sừng này, còn có một tầng sương mù màu vàng tràn ngập. Xem ra, công kích vừa rồi là do cái sừng này phóng ra.

Tứ chi của nó thô mà ngắn, nhìn bên ngoài cực kỳ hữu lực. Đương nhiên, nói là ngắn nhưng cũng gần mười mét. Trên da thịt nó là một tầng vây giáp, nhìn bên ngoài giống như là thạch đầu. Cái mồm cực lớn phát ra từng đợt tiếng gầm gừ ầm ầm, răng nanh trắng nhởn có chút nhô lên.

- Yêu thú Thất giai!

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một cái. Trong nội tâm lại ẩn ẩn có chút khó hiểu. Vì cái gì mà hắn có Dò xét Giới chỉ, nhưng lại không cách nào do thám được sự tồn tại của đối phương?

Lâm Dịch nghi hoặc nghĩ đến. Nhưng một lát sau, hắn liền vứt bỏ suy nghĩ này đi. Nhìn yêu thú Thất giai trước mặt, khóe miệng của hắn hiện ra một dáng tươi cười quỷ dị. Lẩm bẩm nói:

- Vừa vặn, ta còn đang định đi tìm yêu thú để thử Thiên Đạo một chút thì lại có yêu thú tự mình mò đến.

Khóe miệng Lâm Dịch lộ ra nét cười khiến nhân tâm có chút khiếp đảm. Mà trong mắt của hắn lại ẩn ẩn có vẻ chờ mong. Cấp bậc yêu thú này hiển nhiên là Hư Thần Cảnh Luyện Cách kỳ. Không biết sau khi sử dụng Thiên Đạo thì có giết chết được nó không...

Lâm Dịch rất chờ mong...

Lâm Dịch tránh né được công kích đầu tiên đã khiến yêu thú này cực kỳ phẫn nộ. Nó liền rống lên một tiếng chói tai như kim loại ma sát với đá vụn. Thân thể nó khổng lồ nhưng tốc độ của nó lại không hề chậm chút nào. Bạo tiến vào hướng Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, nhìn uy thế không gì sánh kịp đang điên cuồng đánh tới mình của yêu thú kia. Trên mặt hắn lại không có chút bối rối nào, thậm chí khóe miệng của hắn còn lộ ra một dáng tươi cười quỷ dị.

Đôi huyết sắc đồng tử hơi sáng lên, Lâm Dịch lập tức hành động.

Trên mặt của hắn vẫn y nguyên mang theo một vòng tươi cười quỷ dị. Thân thể bảo trì vẻ ngay ngắn, đồng thời dưới chân có chút tiến lên.

Chỉ một thoáng, một bước này của hắn giống như xuyên không. Một bước liền tiến ra ngoài ngàn mét. Mà cùng lúc đó, móng vuốt cực lớn của yêu thú cũng lập tức tát tới vị trí lúc nãy của hắn. Không gian vặn vẹo một hồi, tựa hồ tùy thời đều có thể bị cào nát!

Con mắt Lâm Dịch có chút lập lòe, khóe miệng vẫn lộ ra dáng tươi cười quỷ dị. Một bước vừa rồi, là một loại vận dụng Thiên Đạo, tuân theo quỹ tích Thiên Đạo mà bước ra một bước. Tạm thời dung hợp cùng một chỗ với Thiên Đạo.

Loại tránh né quỷ dị này, trước kia Lâm Dịch tuyệt đối không thể nào làm được.

Dưới Thiên Đạo, vạn vật đều thuộc Thiên Đạo! Bất kể là thời gian, không gian, năng lượng, vật thể,...Tất cả đều diễn sinh bên trong Thiên Đạo!

Chỉ có điều, dùng năng lượng Lâm Dịch hôm nay. Đối với tâm thần và cảm ngộ Thiên Đạo, vẫn còn xa xa không có khả năng khiến hắn tiến hành hợp nhất. Nếu không thì cường giả Thần Cấp bình thường muốn đảm nhiệm Thiên Giới, đó cũng không phải là vọng tưởng gì.

Một kích này lại thất bại, trong lòng con yêu thú hơi rùng mình. Đôi mắt như chuông đồng gắt gao nhìn Lâm Dịch, trong lòng sinh ra một tia cố kỵ.

Lâm Dịch nhíu mày, đột nhiên cười nói:

- Tiếp tục a.

Nhưng mà yêu thú kia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Dù sao nó cũng có trí tuệ gần bằng nhân loại, đối phương né được một lần thì có thể nói là may mắn.

Nhưng lần thứ hai thì sao? Nó đã khai mở tốc độ tới mức tận cùng rồi. Nhưng đối với vẫn hời hợt, tránh khỏi công kích của nó như thế!

Yêu thú này cứ như vậy nhìn về Lâm Dịch bên ngoài ngàn mét, trong mắt hiện ra một tia vô cùng kiêng kỵ.

Lâm Dịch lại nhíu mày lần nữa, bất đắc dĩ nói:

- Ngươi đã không tới, như vậy thì ta tới a.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #616


Báo Lỗi Truyện
Chương 616/714