Chương 607: Tinh Vân Bảo.


Đã có ̉n tức hoàn, tuy rằng năng lượng toàn thân Lâm Dịch đã hoàn toàn che dấu đi, không sợ bị người khác phát hiện, nhưng bởi vì năng lượng bị hắn áp chế mà tốc độ đi đường lại chậm đi rất nhiều.

Đương nhiên, loại chậm chạp này cũng là tốc độ cao nhất của cường giả Hư Thần Cảnh Luyện Cách kỳ. So với cường giả Thần Hư kỳ, dù là chậm nhưng cũng không đến nỗi nào. Phải biết rằng, cùng là Hư Thần Cảnh, nhưng khác biệt trong đó cũng như trời và đất a.

Hơn mười vạn kilomet, đối với người bình thường tại Thiên Giới thì có lẽ là dài dằng dặc, nhưng đối với cường giả Hư Thần Cảnh mà nói, cũng chỉ một hai ngày là đi hết lộ trình.

Hai ngày sau, một tòa thành to lớn cao ngạo trên không trung xuất hiện trước mặt Lâm Dịch!

Dùng từ to lớn cao ngạo để hình dung tòa thành này cũng không có chút quá đáng nào. Nhìn chung tòa thành thị này, lớn khoảng chừng trên dưới một trăm kilomet! Một rặng núi lớn, xem như khó coi tại Thiên Giới, từ mặt đất thẳng tắp lên cao, giống như một đạo Thiên Mạc!

Mà bên ngoài thành phố to lớn này, thỉnh thoảng có vài đạo lưu quang bắn vào hoặc bắn ra. Lâm Dịch nhìn xem, lập tức kinh ngạc. Những đạo lưu quang này, mỗi một đạo đều là cường giả Hư Thần Cảnh!

Bất quá, ngẫm lại cũng không thấy gì kỳ quái, dù sao thì Thiên Giới này cũng cực kỳ to lớn. Lâm Dịch ở tại Tây Bắc Thiên, nhưng toàn bộ Tây Bắc Thiên khổng lồ như thế nào? Lâm Dịch một đường đến tòa thành thị này, lại đụng phải nhiều cường giả Hư Thần Cảnh như thế. Vậy thì toàn bộ Thiên Giới vô biên này có bao nhiêu cường giả Hư Thần Cảnh đây?

Chính như lúc trước đã từng nói qua. Cường giả Hư Thần Cảnh, mới xem như là cường giả tuyệt đỉnh tại Thiên Giới. Về phần cường giả Thần Cấp, không phải người bình thường có thể nhìn thấy. Mà người nào có thể nhìn thấy cường giả Thần Cấp, đều xem như người đó có duyên.

Bởi vậy, có thể tưởng tượng cường giả Thần Cấp hiếm thấy như thế nào.

Thực ra, Lâm Dịch còn một mực không hiểu rõ lắm. Hắn đã thấy cường giả Hư Thần Cảnh, trong đó có ba Ngưng Thần kỳ, mà sau khi đạt đến Ngưng Thần kỳ, liền có thể ngưng tụ ra Thần Cách rồi.

Như vậy, vì cái gì mà toàn bộ Thiên Giới này nhiều người như vậy, nhiều cường giả Hư Thần Cảnh như vậy, nhiều cường giả Ngưng Thần kỳ như vậy, nhưng lại có rất ít cường giả Thần cấp?

Lâm Dịch nghĩ mãi mà không rõ, bởi vì hắn còn chưa đạt đến Ngưng Thần kỳ. Chưa đạt tới Ngưng Thần kỳ, chưa tự mình thử qua ngưng tụ Thần Cách, vĩnh viễn không cách nào minh bạch ngưng tụ Thần Cách khó khăn như thế nào. Có một vài cường giả Ngưng Thần kỳ lĩnh ngộ Thiên Đạo rất cao, nhưng vì các phương diện như năng lượng, tâm thần các loại mà vĩnh viễn vô duyên với Thần Cách.

Đương nhiên, nói tóm lại, trong ba yếu tố lớn nhất này, tối trọng yếu nhất vẫn là cảm ngộ Thiên Đạo. Cái này hoàn toàn dựa vào thiên tư rồi. Dù sao thì đối với cảm ngộ Thiên Đạo, không chỉ cố gắng, kiên trì là đủ. Giống như là Lâm Dịch giết chết ba huynh đệ Viên Khải. Không phải là bọn hắn không cố gắng, không kiên trì. Nhưng bọn hắn thật sự không có biện pháp lĩnh ngộ Thiên Đạo.

Mà loại Thiên Đạo này, tiến nhập sơ nhập có lẽ tương đối dễ dàng. Nhưng muốn chính thức hiểu được, đạt được một chút thành tựu, lại không phải là một chuyện dễ dàng.

Có thể nói, đến bước này, đều hoàn toàn dựa vào thiên tư rồi. Mà cái phía trước, không nói thiên tư, chỉ cần Linh dược và đầy đủ thời gian, cơ hồ đều có thể đạt tới.

Sau khi nhìn ra ngoài một hồi, Lâm Dịch cũng không che dấu mình nữa, hóa thành một đạo lưu quang, bay thẳng đến cửa thành.

Lúc đến cửa thành, Lâm Dịch lập tức cảm thấy một cỗ năng lượng vô cùng to lớn đập thẳng vào mặt. Thân hình của hắn lập tức đình chỉ, trên mặt lập tức lộ ra biểu lộ kinh ngạc.

Dùng thực lực hắn hôm nay cũng còn phải dùng hai chữ to lớn. Có thể hình dung cỗ lực lượng kia khổng lồ như thế nào.

Cỗ năng lượng khổng lồ này mang theo một tia thánh khiết đạm mạc, khiến Lâm Dịch thật lâu sau cũng không thể phục hồi lại tinh thần. Một lát sau, mới thở mạnh ra một hơi, điều chỉnh lại thân thể sau khi bị cỗ năng lượng này bao phủ.

- Cái này, có lẽ là năng lượng Thần Cấp a.

Lâm Dịch nghĩ đến, sau đó ngẩng đầu lên, liền lập tức không khỏi sững sờ.

Vừa rồi, kinh ngạc vì cỗ năng lượng khổng lồ này, khiến hắn căn bản không chú ý tới tình huống trong nội thành. Hiện giờ mới phát hiện, thành thị to lớn này náo nhiệt đến không nói nên lời.

- Nơi này có cường giả dưới Hư Thần Cảnh?

Lâm Dịch ngạc nhiên.

Trên đường cái, khắp nơi đều là người đến người đi, nói cười rộn rã, vô cùng ồn ào. Phòng ốc cao lớn liên tiếp nhau, kết nối thành một mảnh cửa hàng. Người đi đường ra ra vào vào hoặc là cười cười nói nói, hoặc là vội vàng.

Những người này, thực lực cường đại thì có Hư Thần Cảnh, trong đó Thần Hư kỳ và Luyện Cách kỳ chiếm đa số. Mà thực lực yếu nhất, lại chính là Chiến sĩ Nhất giai!

- Không phải Bạo Loạn Tinh Hải trong truyền thuyết là nơi hỗn loạn nhất Thiên Giới sao? Như thế nào lại có người thực lực yếu như thế?

Lâm Dịch có chút hỗn loạn, không tự chủ bước về hướng nội thành.

Nhìn bên ngoài, Loạn Tinh Thành này và những thành thị khác tại Thiên Giới cũng không có gì bất đồng. Điểm bất đồng duy nhất, đại khái không có những hộ vệ đều ăn mặc thống nhất như những thành thị khác.

Nhìn dòng người đi trên đường cái, từ Chiến sĩ Nhất giai đến Luyện Cách kỳ, cơ hồ tất cả đẳng cấp trên Thiên Giới đều xuất hiện. Chỉ là cường giả Ngưng Thần kỳ rất ít.

Lâm Dịch đi theo dòng người, tò mò nhìn chung quanh.

Loạn Tinh Thành này thật lớn. Nếu như chỉ đi bộ không thôi thì chỉ sợ dùng một thời gian dài cũng không nhất định có thể từ đầu thành thị này đi tới đầu bên kia. Ngẩng đầu nhìn lên, trên không trung cũng có từng đoàn người phi hành. Mà phương hướng phi hành của những người này, tựa hồ đã được sắp xếp tinh tế, trong lúc giao thoa không hề có chút rối loạn. Có một loại hương vị ngựa xe như nước.

Tuy rằng Lâm Dịch vẫn còn kỳ quái vì cái gì mà Chiến sĩ Nhất giai cũng có ở đây. Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, cũng không có để ý quá mức nữa.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, sau đó liền quyết định trước tiên đi nghe ngóng tin tức bên trong Bạo Loạn Tinh Hải thoáng một phát, sau đó suy nghĩ biện pháp thông qua Bạo Loạn Tinh Hải, đi tới Đông Nam Thiên.

Sau khi nhìn chung quanh một chút, Lâm Dịch đi thẳng vào một quán rượu.

- Hoan nghênh khách quan đại giá quang lâm, mời vào bên trong!

Vừa đi vào, một tùy tùng liền chạy ra đón chào nhiệt tình. Lâm Dịch nhìn thoáng qua, tùy tùng này cũng đã đạt tới trình độ Chiến sĩ Nhất igai.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, tùy tùng kia nhiệt tình dò hỏi:

- Khách quan đi một mình sao? Dùng cơm trong đại sảnh hay là nghỉ ngơi?

Lâm Dịch mỉm cười, trả lời:

- Dùng cơm trong đại sảnh là tốt rồi.

Tùy tùng nhiệt tình đưa Lâm Dịch đến đại sảnh lầu một, vừa đi vừa nhiệt tình giới thiệu:

- Tiểu điếm có rất nhiều loại đồ ăn, hương vị cực kỳ ngon miệng, chủ yếu là...

Tùy tùng kể ra rất nhiều tên món ăn một cách thuần thục, kể cả các loại nguyên liệu, ngoại trừ mỹ vị ra thì còn có chút trợ giúp đối với tu hành.

Lâm Dịch bên cạnh vừa cười vừa nghe, theo hắn.

- Khách quan, ngài muốn dùng gì ạ?

Sau khi giới thiệu một hồi, tùy tùng cười hỏi.

- n, cho ta một hũ rượu tốt nhất, sau đó tùy tiện mang lên vài món ăn mà ngươi cho là ngon nhất là được rồi.

Lâm Dịch vừa cười vừa nói.

- Hảo! Xin khách quan chờ một chút, rượu và thức ăn liền lập tức tới ngay!

Tùy tùng cười rất vui vẻ, bởi vì tiền lương của bọn hắn chủ yếu phụ thuộc vào những vị khách như thế này.

Nếu khách nhân càng gọi nhiều món ăn hắn giới thiệu, thậm chí các loại món ăn đắt tiền nhất thì thù lao của hắn càng cao. Mà đồ ăn hắn giới thiệu vừa rồi, mỗi một món đều là đắt tiền nhất tại tửu điếm này. Gặp phải một khách nhân không hỏi giá cả mà trực tiếp chọn nhiều thức ăn ngon như vậy, hắn tự nhiên vô cùng vui vẻ rồi.

Lâm Dịch lại cười nói ra:

- Cũng không cần gấp đâu. Ta có một vấn đề, muốn hỏi qua ngươi một chút.

Tùy tùng kia nghe vậy, liền nhiệt tình cười nói:

- Khách quan cứ hỏi, tiểu nhân biết gì sẽ nói nấy, tuyệt không lừa gạt.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, lập tức khẽ cau mày, nói:

- Ngươi biết ở đây có chỗ nào có thể thu được tin tức về Bạo Loạn Tinh Hải không?

Lâm Dịch không phải ngu ngốc, Bạo Loạn Tinh Hải so với bên ngoài thì nguy hiểm hơn rất nhiều, đừng nói một gã Nhất giai nho nhỏ này, dù là cường giả Hư Thần Cảnh cũng có thể không tinh tường. Hắn tự nhiên không trông cậy gã tùy tùng này có thể nói cho hắn biết cái gì, cho nên mới phải hỏi như vậy.

Loại địa phương Bạo Loạn Tinh Hải này, tin tưởng hằng năm đều có nhiều người tới. Nếu tin tức bên trong không thể trở thành một loại tình báo có thể bán ra thì Lâm Dịch cũng chỉ có thể nói những người này thật sự không có đầu óc kinh tế. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Quả nhiên, vừa nghe Lâm Dịch hỏi như vậy, tùy tùng kia không lộ ra chút thần sắc kinh ngạc nào, vừa cười vừa nói:

- Nguyên lai là cái này, ngài cứ tới thương lâu Tinh Vân Bảo lớn nhất Loạn Tinh thành này là có thể có được tin tức về phương diện này. Có điều, khách quan ngài vừa nói tới Bạo Loạn Tinh Hải a? Tiểu nhân nhiều lời một câu, nếu như không chuẩn bị đầy đủ, vẫn không nên tùy ý tiến vào trong Bạo Loạn Tinh Hải thì tốt hơn.

Lâm Dịch nghe vậy chỉ cười cười, nói ra:

- Tinh Vân Bảo?

Tùy tùng nghe vậy, nhẹ gật đầu.

Lâm Dịch liền ghi nhớ, sau đó cười nói:

- Tốt rồi, ngươi cho người mang đồ ăn lên đi.

- Vâng, mong khách quan chờ một chút, đồ ăn sẽ lập tức dọn lên ngay.

Nói xong, hắn có chút khom người, tắc thì rời đi.

Tốc độ làm ăn tửu lâu này quả thật không chậm, chỉ một lát sau liền bưng đầy đủ rượu và thức ăn lên, tùy tùng kia sau khi nói một câu "mời khách quan thong thả dùng.

liền rời đi, tiếp tục mời các khách nhân khác.

Rượu này quả thực là rượu tốt, bất quá, đối với Lâm Dịch đã từng thưởng thức qua Bách Hoa tửu mà nói, cảm giác vẫn chênh lệch đi nhiều.

Lâm Dịch uống một hồi, mùi rượu trong miệng đã có chút đậm đặc, nhưng lại hơi có chút thở dài. Sớm biết như thế này, lúc trước đã mặt dày hướng Tố Vân cầu một bình Bách Hoa tửu rồi.

Rượu không có hương vị, nhưng hương vị những món ăn này đích thật không tệ. Nguyên liệu những món ăn này, đều thu mua từ bên trong Bạo Loạn Tinh Hải. Bên trong Bạo Loạn Tinh Hải này, yêu thú cường đại sinh hoạt khắp nơi, rất nhiều nguyên liệu trân quý đã sớm gần như tuyệt chủng tại các nơi khác trên Thiên Giới này, ở chỗ này cũng không coi là trân quý nhiều lắm. Ngoại trừ hương vị thơm ngon, đối với phương diện tu hành cũng có tác dụng tăng lên rất lớn.

Đương nhiên, đó là đối với cường giả bình thường. Còn đối với cường giả có thể nói là biến thái như Lâm Dịch, năng lượng đã đạt đến Luyện Cách kỳ mà nói, lại không có bao nhiêu tác dụng.

Ăn cơm xong, Lâm Dịch liền gọi tùy tùng tính tiền. Mà lúc tính tiền lại khiến Lâm Dịch hoảng sợ một phen. Những món ăn này, rõ ràng hao tốn mấy chục vạn linh thạch!

Đương nhiên, mấy chục vạn này đối với Lâm Dịch thì cũng chỉ như chín trâu mất một cọng lông. Tuy rằng bị hoảng sợ một phen, nhưng Lâm Dịch cũng không có gì chần chừ, hắn cũng không tin tửu điếm này dám chặt chém cường giả Hư Thần Cảnh. Tuy rằng có thể thường xuyên nhìn thấy cường giả Hư Thần Cảnh ở nơi này, nhưng bất kể nói như thế nào, đối phương cũng là Hư Thần Cảnh, loại cảm giác kính sợ khi đối mặt người mạnh hơn, cũng không phải dễ dàng tiêu trừ như vậy.

Không nói gì thêm, Lâm Dịch móc tiền ra trả, tùy tùng kia tươi cười nhận lấy. Sau đó Lâm Dịch liền rời khỏi ngôi tửu lâu này.

Sau khi hỏi đường vài người, Lâm Dịch đi thẳng về cái gọi là Loạn Tinh Thành Đệ nhất lâu đài, Tinh Vân Bảo kia.

- Tinh Vân Bảo này quả nhiên không nhỏ a.

Lúc Lâm Dịch đứng trước một tòa thành giống như cự thú cổ xưa, không khỏi có chút cảm thán.

Tinh Vân Bảo này tọa lạc tại trung tâm Loạn Tinh Thành, diện tích toàn bộ tòa thành chỉ sợ không dưới mấy chục vạn mét vuông. Toàn bộ tòa thành tản ra một loại khí tức cổ xưa, giống như là cự thú viễn cổ đang há to miệng.

Bất quá, điểm bất đồng với những tòa thành ở nơi khác, chính là nhân khí tại Tinh Vân Bảo này cực kỳ sung túc, có rất nhiều người ra ra vào vào tòa thành này. Đồng dạng với trước kia, từ Nhất giai đến Luyện Cách kỳ, cái gì cũng có. Thậm chí còn ngẫu nhiên có một hai cường giả Ngưng Thần kỳ đạm mạc đi qua.

Những cường giả Hư Thần Cảnh này, tại nơi khác trên Thiên Giới, có người nào không phải là nhân vật cao cao tại thượng? Nhưng bên trong Loạn Tinh Thành này, lại không có gì bất đồng với những người cấp bậc thấp chung quanh. Nếu như nói có, đại khái chỉ là trong ánh mắt nhìn bọn hắn của những người cấp bậc thấp có vài phần ý tứ tôn kính thôi a.

Cảm khái một hồi, Lâm Dịch đi thẳng vào trong tòa lâu đài này.

Tòa lâu đài này hiển nhiên là do một thế lực lớn nào đó kiến tạo nên. Trong lâu đài này, từ quần áo giày vớ, đến linh dược binh khí các loại, hay các loại đan dược, nội đan,...Có thể nói cần gì tại Thiên Giới thì chỗ này đều có. Nơi này giống như là một Thương thành to lớn, vô số quầy hàng trưng bày nối tiếp nhau, cùng tiến hành mua bán.

Lâm Dịch cũng không biết vị trí bán tình báo, sau khi nhìn chung quanh một chút, Lâm Dịch đi thẳng về phía một quầy hàng.

- Khách nhân, ngài khỏe. Xin hỏi ngài cần gì ạ?

Chủ quầy tươi cười, tôn kính nói ra. Trước quầy đều có những nữ tử mặc váy dài màu trắng đồng dạng với nhau.

Lâm Dịch cười cười, hỏi ra:

- A, ta muốn hỏi một chút, nơi nào bán tình báo?

Nhìn những nữ tử mặc váy dài màu trắng đồng nhất với nhau này, Lâm Dịch có thể tưởng tượng đại khái những nữ hài nhi này, có lẽ đều là nhân viên công tác của Tinh Vân Bảo.

Quả nhiên, nữ hài nhi kia sau khi nghe vậy, khẽ cười nói:

- Khách nhân muốn mua tình báo sao? n, thỉnh khách nhân đi đến bậc thang lầu ba bên phải, ở chỗ đó có bán tình báo.

Xem ra có lẽ thường xuyên có người hỏi vấn đề như Lâm Dịch, cho nên cô gái này không có chút kinh ngạc nào.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #607


Báo Lỗi Truyện
Chương 607/714