Chương 583: Trùng Đầu.


Con côn trùng kia có thể tự chủ tấn công. Lâm Dịch rơi vào đường cùng chỉ có thể đem huyết sắc năng lượng mở rộng! Đem phạm vị vài trăm thước bên người hắn hoàn toàn bao phủ!

...

Từng đợt âm thanh nghiền nát rất nhỏ đột nhiên vang lên, ánh mắt Lâm Dịch nhất thời hơi ngưng lại, lộ ra vẻ hoảng sợ!

Chỉ thấy những con côn trùng kia khi bay lên tấm chắn huyết sắc, cư nhiên trong nháy mắt tự bạo ra! Uy lực không lớn, nhưng cũng không phải do nó tự bạo. Mà là sau khi chúng tự bạo, thể dịch bắn ra đầy trời! Huyết sắc năng lượng không ngờ chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ vài giây, rồi bị những dịch thể này ăn mòn xuyên qua! Con côn trùng nhỏ từ lỗ nhỏ chui vào bên trong hầu như không có chút trở ngại, bay về phía Lâm Dịch!

- Tính ăn mòn thật kinh người! Gia hoả này quả nhiên không có gạt ta.

Tâm trạng Lâm Dịch thất kinh nghĩ, nhưng mà lúc này không phải thời gian để suy nghĩ. Làm sao phá giải công kích của những con côn trùng kia mới là vấn đề.

Lâm Dịch mang theo thi thể của Ngưu Đầu ma thú đột nhiên lạnh mạnh mẽ đem nó đánh ra.

- Tê!

Tiếng xé gió sắc bén đến cực điểm. Lâm Dịch tay cầm chân của Ngưu Đầu ma thú, cả thân thể bắt đầu xoay tròn! Phong áp cường đại hầu như trong nháy mắt liền hình thành, dẫn đến côn trùng phía trước không có chú ý nhất thời bị lực hút xung quanh hút vào.

Từng đợt thanh âm vang lên. Lâm Dịch chỉ cảm thấy thi thể ma thú trong tay đang trở nên nhẹ đi. Vừa lén nhìn đã thấy có một tầng dịch thể bám vào. Thi thể ma thú Ngưu Đầu lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được bị ăn mòn.

Thân thể của Ngưu Đầu ma thú tuy rằng không có cường hãn như Lâm Dịch, những cũng có thể nói là cực kỳ hiếm có. Nhưng không ngờ cũng vô pháp chống đỡ thể dịch của những con côn trùng kia? Có thể tưởng tượng thể dịch cường hãn cỡ nào?

- Khặc khặc! Ngươi chết đi! Chưa từng có ai có thể từ trong công kích côn trùng của Trùng Đầu sống sót!

Hắc y nhân trên người Trùng Đầu điên cuồng kêu gào. Tiếng cười chói tai theo đó vang lên, cùng với tiếng ông ông của côn trùng bay lượn đầy trời lộ vẻ quỷ dị không nói nên lời. Mà trong miệng ma thú côn trùng kia vẫn đang không ngừng thổ ra côn trùng nhỏ. Tựa hồ bản thân nó chính là một trùng huyệt thật lớn!

Lâm Dịch nhíu mày, côn trùng rất nhanh đi qua bức tường gió, đang hướng phía Lâm Dịch bay đến. Tuy rằng bởi vì Lâm Dịch ở giữa, muốn xuyên qua tường gió kia tới chỗ hắn cũng không dễ dàng. Nhưng một số côn trùng tự bạo, những dịch thể lục sắc kia chỉ cần dính vào một chút sẽ khiến người ta bị ăn mòn rất mạnh a.

- Làm sao bây giờ?

Lâm Dịch có chút đau đầu. Nếu như thực sự không được, hắn cũng chỉ có thể tiến nhập Hổ Thần Cư - thành thật mà nói đây cũng không phải hắn nguyện ý.

Ánh mắt tập trung hướng ma thú côn trùng kia sau khi tự bạo hoàn toàn biến thành lục sắc, Lâm Dịch không khỏi bất đắc dĩ - trong bụng của chúng tựa hồ hoàn toàn đều là dịch thể. Hơn nữa dịch thể còn lợi hại như vậy, thực sự khiến người ta đau đầu a.

- Di?

Lâm Dịch đột nhiên thất thần một chút, khẽ nhíu mày. Hắn tựa hồ bắt được cái gì, nhưng lại có chút mơ mơ hồ hồ.

- Dịch thể côn trùng...dịch thể...?

Con mắt Lâm Dịch nhất thời sáng lên, lập tức lộ ra vẻ tươi cười. Thi thể ma thú Ngưu Đầu trong tay lại ném thẳng về phía Hắc y nhân và Trùng Đầu - lúc này tấm thi thể của Ngưu Đầu kia đã sớm thủng lỗ chỗ. Hắc y nhân đứng trên đầu côn trùng thấy từ trong đám con trùng nhỏ bay ra thi thể của Ngưu Đầu, hận đến nghiến răng nghiến lợi, vô cùng đau lòng.

- Giết hắn. Nhất định phải giết hắn!

Hắc y nhân hung hăng lẩm bẩm, nắm tay đã nắm chặt lại.

Mất đi thi thể của Ngưu Đầu ma thú, xung quanh không còn bức tường gió ngăn trở, đám côn trùng nhỏ liền ào ào lao tới.

Trên mặt Lâm Dịch mang theo dáng tươi cười thản nhiên.

Khi con trùng thứ nhất cách hắn chưa tới một thước, hắn đột nhiên khẽ phun ra một chữ - Định!

Chuyện thần kỳ nhất thời phát sinh! Nhưng con sâu kia giống như mây đen cư nhiên cứ như vậy bị định giữa không trung! Nhìn kỹ thậm chí có thể phát hiện, chúng đang không ngừng vỗ cánh vẫn hoàn toàn cố định tại không trung.

Con mắt của Hắc y nhân hầu như hoàn toàn lồi ra. Không thể tin được nhìn đám côn trùng bị cố định tại không trung - thậm chí những côn trùng mới từ trong miệng Trùng Đầu dũng mãnh tiến ra. Trong nháy mắt rời khỏi miệng của Trùng Đầu cũng hoàn toàn bị định tại không trung.

Hắc y nhân đột nhiên có chút dự cảm không tốt, vội vã hô lên:

- Dừng lại.

Trùng Đầu nghe lệnh liền ngậm miệng lại. Vì đề phòng ngoài ý muốn, hắc y nhân điều khiển nó lui về phía sau rất xa. Ánh mắt của hắn lại khẩn trương nhìn đàn côn trùng dày đặc này này, căn bản không rõ tình huống. Rốt cuộc là phát sinh chuyện gì?

Cả tràng diện lộ vẻ cực kỳ quỷ dị. Côn trùng huyền phù đầy trời. Nhưng đã không còn tiếng bay lượn "ông ông" khiến người da đầu người ta tê dại nữa. Xung quanh chỉ có một trận tiếng gió thổi cực kỳ âm u, không chút âm hưởng nào.

- Bạo!

Một tiếng khẽ vang lên. Con ngươi của hắc y nhân trong nháy mắt co rút lại, bởi vì hắn nghe được thanh âm này. Chính là hắn hận không thể uống máu ăn thịt đối phương - tâm huyết hơn bảy mươi vạn năm của hắn!

Kế tiếp sự tình khiến Hắc y nhân càng không thể tin tưởng lại phát sinh - một thanh âm thật lớn vang lên. Chỉ thấy đàn côn trùng ngập trời cư nhiên trong nháy mắt đồng thời bạo tạc! Lục sắc dịch thể văng ra khắp nơi.

Nếu như chỉ như vậy đã khiến Hắc y nhân thống khổ vô cùng. Như vậy một màn kế tiếp liền thiếu chút nữa khiến hắn phát điên.

Chỉ thấy lục sắc dịch thể văng ra sau khi tản đi, cư nhiên từng giọt giống như vật thể rắn ngưng đọng tại không trung.

Hắc y nhân trợn trừng mắt, thất thần nhìn lục sắc dịch thể đầy trời.

Chợt những dịch thể kia từ trong nháy mắt bị lực hấp dẫn cực lớn thu hút, ầm ầm hướng phía trung tâm bay tới.

Nhưng tình huống vốn khiến Hắc y nhân vui vẻ lại khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo! Hắn có lý do để tin tưởng, những lục sắc dịch thể này tuyệt đối sẽ không tới công kích người tại trung tâm kia!

Quả nhiên những lục sắc dịch thể này hoàn toàn tụ tập với nhau. Đó là một quả cầu dịch thể thật lớn đường kính mấy chục thước. Tại không trung chậm rãi chuyển động khiến người ta kinh hãi.

Ánh mắt Hắc y nhân lại hoàn toàn tập trung vào trên người Lâm Dịch không có chút biến hóa! Hắn vô luận thế nào cũng nghĩ không rõ, đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra!

Lâm Dịch quay về phía hắn cười cười, đột nhiên chậm rãi mở miệng nói:

- Ở trong lĩnh vực của ta, ngươi cư nhiên còn dám dùng dịch thể để công kích ta. Thực khiến người ta kinh ngạc. Không thể không nói ngươi là một kẻ ngu ngốc. Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

Sắc mặt Hắc y nhân trong nháy mắt biến thành tím đen, Lâm Dịch nói để trên trán hắn nổi đầy gân xanh. Trong đôi mắt hồng sắc tựa hồ như bùng phát hỏa diễm, điên cuồng nhảy lên.

Hắn vô luận như thế nào cũng không có nghĩ được cư nhiên sẽ là như vậy.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #583


Báo Lỗi Truyện
Chương 583/714