Chương 582: Hắc y nhân.


- Khặc khặc...Ngưu đầu lực lượng...Không đúng! Điểu đầu mau tránh!

Người trong hắc vụ vừa mới vui vẻ chuẩn bị nói vài câu, lại đột nhiên phát hiện thân thể Lâm Dịch đang bay ra, cư nhiên trong nháy mắt hóa thành một giọt nước.

Người trong hắc vụ tâm chí không thể nói là không mạnh. Trong nháy mắt cảm giác được không đúng, cũng trong nháy mắt nhìn thấu suy nghĩ của Lâm Dịch.

Đáng tiếc, hắn có thể nghĩ đến, nhưng ma thú loài chim không chút linh trí lại không nghĩ ra. Tuy rằng nghe được tiếng của người trong hắc vụ, nó đã bay đi, nhưng chung quy vẫn chậm.

- Đứng lại cho ta!

Một tiếng quát vang lên tại bên người ma thú loài chim kia. Lập tức không gian xung quanh trong nháy mắt ngưng kết. Nó hoảng sợ kêu một tiếng dài. Xuất lực lượng toàn thân điên cuồng giãy dụa. Không gian xung quanh mới coi như bị phá vỡ, vừa mới kinh hỉ muốn giương cánh bay.

Nhưng trong nháy mắt dừng lại này cũng đã đủ.

Một đạo huyết sắc năng lượng không chút trở ngại, từ trong một mắt của nó chui vào. Từ trong một mắt khác bắn ra, xuyên quan đại não của nó!

Động tác của ma thú loài chim kia dừng lại. Lâm Dịch không chút do dự, trong tay hiện lên tia máu. Trong nháy mắt phá vỡ hộ thể của đối phương. Thân thể lóe ra huyết sắc năng lượng liền tiến vào.

Tiên huyết văng ra. Con chim kia từ không trung hạ xuống. Chỉ bất quá sau một lát, trên lưng nó đột nhiên một tia quang mang, ầm ầm mở ra. Một đạo thân ảnh huyết sắc từ đó chui ra. Trên tay hắn cầm một quả thanh sắc tinh thể - chính là ma hạch của nó!

Một đấu một. Một đầu ma thú Hư Thần Cảnh ngã xuống.

Lâm Dịch ung dung cầm trong tay ma hạch ném vào không gian giới chỉ. Sau đó lại ngẩng đầu, nhìn về phía ma thú đầu trâu thân người và con côn trùng kia.

Nhưng mà kỳ thực bản thân Lâm Dịch cũng thầm kêu may mắn. Ma thú vẫn là ma thú, chúng chỉ có bản năng chiến đấu, vĩnh viễn không biết dùng óc để chiến đấu. Nếu như Lâm Dịch đôi mặt với nhân giả yêu thú, thần thú có lực lượng cùng tri thức, vậy hắn trăm phần trăm sẽ phải chạy thục mạng ra vào Hổ Thần Cư, không còn biện pháp nào khác.

Chỉ luận năng lượng, hiện tại Lâm Dịch tiếp cận Hư Thần Cảnh hậu kỳ. Mà ba đầu ma thú đều là trung kỳ, có thể nói chỉ cần công kích của Lâm Dịch trúng đích. Ma thú bị công kích không thể không chết.

Ba đầu ma thú này năng lực cũng thật là kinh người. Vô luận là cường độ thân thể của ma thú đầu trâu thân người, hay tốc độ của con chim kia, và ma thú côn trùng, hắn cho tới giờ còn chưa từng gặp qua. Nhưng nghe người trong hắc vụ nói dịch thể lợi hại vô cùng...Đối với cường giả Hư Thần Cảnh bình thường mà nói, chỉ cần dính một chút e là cũng đủ để bọn họ ngã xuống.

Lâm Dịch hơi xoa xoa cánh tay có chút tê dại - tuy rằng ngạnh đấu một quyền, hắn cũng không có sử dụng toàn lực. Cánh tay này vẫn có chút tê dại. Có thể tưởng tượng trình độ cường hãn của ma thú đầu trâu thân người kia.

- Hỗn đản!

Hắc vụ xung quanh chợt sôi trào, biểu hiện tâm tình phẫn nộ của người nọ. Cũng khó trách hắn lại phẫn nộ. Tâm huyết hơn bảy mươi vạn năm hiện tại không ngờ ngã xuống một con, làm sao không khiến hắn đau lòng cho được? Tâm tình phẫn nộ tràn ngập.

Trong đôi huyết sắc đồng mâu lóe ra sát ý ngập trời. Hắn quát một tiếng nói:

- Giết hắn. Giết hắn! Giết hắn cho ta!

Con mắt của hai đầu ma thú nhất thời đỏ hồng rực lên. Ma thú đầu trâu thân người chợt quát một tiếng, lao đầu về phía Lâm Dịch.

Tuy rằng cùng đối phương cứng đối cứng. Lâm Dịch cũng không hề sợ hãi. Nhưng hiện tại hắn cũng không muốn làm như vậy. Ánh mắt của hắn lại tập trung trên người con côn trùng phía sau ma thú đầu trâu thân người kia, muốn làm lại trò cũ, đem con côn trùng này giết chết.

Nghĩ tới đây, Lâm Dịch cong người lao tới. Hướng phía ma thú đầu trâu thân người nghênh đón!

- Ngang!

Ma thú đầu trâu thân người kia chợt quát một tiếng. Quyền đầu nhất thời huy vũ tới, không gian xunh quanh theo đó sụp đổ từng tảng lớn.

Lâm Dịch không để ý chút nào. Thân hình hơi thấp xuống, chỉ cảm thấy bên người bị một cổ kình lực bén nhọn đến cực điểm xẹt qua...Hắn biết đó là quyền phong và năng lượng mang theo.

Quyền phong này ngay cả không gian cũng có thể phá. Có thể tưởng tượng trình độ cường hãn của nó. Nhưng thân thể của Lâm Dịch là cường đại cỡ nào? Có hắn, dẫn đến không gian bên người được năng lượng của hắn ổn định, không có dấu hiệu tan vỡ. Lúc chui qua, quyền đầu của Lâm Dịch ầm ầm chém ra đánh tới bụng dưới của ma thú đầu trâu thân người kia.

Ngưu đầu cũng cảm ứng được cổ áp lực khổng lồ kia, nhất thời thóp bụng, cư nhiên tránh né một cách kỳ tích!

Điều này làm cho Lâm Dịch ít nhiều có thể không thể tưởng tượng...Ngưu đầu này thân thể cao hơn mười trượng. Nó công kích mình, mình có thể dễ dàng tránh né còn có thể lý giải. Nhưng đối phương thân thể khổng lồ như vậy, cư nhiên cũng có thể tránh thoát chính mình công kích? Đây ít nhiều làm người ta cảm thấy quỷ dị.

- Quả nhiên không hổ là từ trong hơn triệu ma thú khác giết chóc đi ra. Năng lực thực sự kinh người!

Trong lòng Lâm Dịch thầm khen, đồng thời cũng có chút thầm nghĩ may mắn...Xem ra chính mình vừa rồi nhất cử đánh chết con chim kia thật sự là quá may mắn.

Đương nhiên, những suy nghĩ này cũng chỉ hiện lên trong đầu của Lâm Dịch trong nháy mắt mà thôi. Bởi vì trước người hắn đã xuất hiện con côn trùng kia!

Quả thực cùng vừa rồi không có gì khác nhau, con côn trùng kia chỉ duỗi cái kìm ra, Lâm Dịch căn bản là chưa kịp hồi phục tinh thần, huyết sắc năng lượng lại biến thành một cái phễu.

Con côn trùng tốc độ xuất kìm quá nhanh, nhanh đến mức dù là Lâm Dịch cũng hoàn toàn không có thời gian để kịp phản ứng!

Lúc này, con côn trùng tựa hồ đã ý thức được cái kìm của mình không dễ để đem đối phương cắt thành hai mảnh. Vì vậy khi dùng kìm đánh tới, một đôi răng giống như hai cái kìm khác đột nhiên động.

Lâm Dịch nhất thời ý thức được đối với suy nghĩ của nó. Tuy rằng không rõ ràng lắm người trong hắc vụ có lừa hắn hay không. Nhưng hắn cũng tuyệt đối không muốn để dịch thể của con côn trùng này lên đầu mình.

Chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, Lâm Dịch đang bị kìm trực tiếp hóa thành giọt nước, con côn trùng kia tựa hồ hơi chút ngạc nhiên.

- Ầm!

Cái đầu bóng loáng của con côn trùng đột nhiên truyền đến một tiếng nổ thật lớn! Tiếng nổ cường liệt này đem nó còn đang chìm trong trạng thái hoang mang, trong nháy mắt cái đầu liền bị rơi xuống.

- Trùng đầu!

Từ trong thanh âm của người trong hắc vụ có thể thấy được mức độ đau thương của hắn.

Thân hình Lâm Dịch chợt gia tốc, đuổi theo con con trùng kia, một tay hóa thành đao nhất thời mạnh mẽ đánh tới. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Một đao cự đại cỡ vài trăm thước từ không trung đánh xuống!

- Ầm!

Tấm lưng dài mười trượng của con côn trùng nhất thời bị một đao này trảm kín! Vỏ cứng của nó bị nện lõm xuống.

Nhưng Lâm Dịch không khỏi trợn trừng mắt. Một kích cường lực như vậy cư nhiên chỉ để lớp vỏ của nó hõm xuống dưới?

- Trùng đầu!

Lại một thanh âm đau đớn từ xung quanh truyền ra. Thanh âm bén nhọn kia lộ vẻ bất lực.

Lâm Dịch hơi lặng người một chút, hơi bất đắc dĩ. Người trong hắc vụ này tiêu chuẩn đặt tệ thực sự quá kém. Ma thú đầu trâu thân người kia gọi là Ngưu Đầu. Con chim kia là Điểu Đầu. Con côn trùng này lại là Trùng Đầu. Không biết sau khi sinh con có phải sẽ gọi là "Nhân đầu" không?

Lâm Dịch có chút miên man suy nghĩ.

- Ngang!

Con côn trùng phía dưới không có đáp lại, nhưng con đầu trâu thân người ở trên lại điên cuồng.

Hai lỗ mũi thật lớn phun ra trận trận sương trắng, hướng phía Lâm Dịch dương trảo đánh tới.

Lâm Dịch chỉnh lý tâm tình một chút. Ánh mắt khôi phục lãnh tĩnh. Lúc này hắn cũng không định lại trốn tiếp.

Thân hình bạo động, đón một trảo của đối phương đánh tới.

- Ầm!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Không gian xung quanh trong nháy mắt bạo động. Nhưng hắc vụ xung quanh vẫn như vật có sinh mệnh tự động vặn vẹo tránh né những năng lượng dư ba này lan tràn đến.

Một đạo thân thể cự đại vô bì bay ra! Chính là thân thể của ma thú đầu trâu thân người kia.

Lâm Dịch vẫy cánh tay một cái, thầm nói:

- Thật đúng là một đầu đại man ngưu.

Nói xong, thân hình bắn ra, đuổi theo.

Cường độ thân thể của Lâm Dịch quả nhiên vẫn so với đầu trâu thân người này cường hãn hơn nhiều. Lúc này đối chọi, Ngưu Đầu kia bị đánh bay ra, Lâm Dịch lại không chút lay động.

Cứ như vậy, hắn còn có ý nói nhân gia là một "đại man ngưu.

Nếu thật là vậy thì chính hắn là loại quái vật gì.

Hắn không dự đinh buông tha Ngưu Đầu này. Bất kể người trong hắc vụ có dùng nó để đối phó với mình hay không. Cho dù sai sử, ma thú giống như vậy cũng có thể tiến vào Thiên Giới.

Nó quá mạnh mẽ, hơn nữa ý thức bản thân nó chỉ có giết chóc! Nếu thả vào Thiên Giới, không chừng gặp phải vấn đề lớn gì đó.

Lâm Dịch không phải người tốt, nhưng loại chuyện như thương thiên hại lý, hắn cũng không muốn làm.

Cả cánh tay của Ngưu đầu đã hoàn toàn bị một quyền vừa rồi của Lâm Dịch đánh cho nát bấy. Trong lúc bay ngược ra còn không ngừng rống giận, tựa hồ cực kỳ không phục.

Mà khi Lâm Dịch xuất hiện trước mặt, thấy đôi đồng mâu huyết sắc của nó, điên cuồng kêu gào không khỏi cười nói:

- Ngươi không phục sao?

- Rống!

Ngưu Đầu tự nhiên là nghe không hiểu Lâm Dịch đang nói cái gì, vẫn điên cuồng kêu gào.

Quyền đầu của Lâm Dịch đột nhiên phụ lên một tầng huyết sắc năng lượng lập tức trực tiếp ầm ầm đánh xuống mũi của nó!

- Đùng!

Một trận tiếng xương cốt vỡ tan chói tai đến cực điểm vang lên. Lực lượng khổng lồ trực tiếp đem cả khuôn mặt của Ngưu Đầu hoàn toàn đánh vào trong đầu nó. Lực lượng thật lớn nhất thời kéo thân thể khổng lồ của nó ầm ầm bay xuống!

Nhưng mà, khi chân của nó sượt qua người Lâm Dịch, thì bị một tay của hắn nắm lấy. Thân thể dừng lại, cư nhiên đem thân thể khổng lồ của nó hoàn toàn kéo cho đứng im một lát - thân thể của ma thú Ngưu Đầu quả nhiên không kém, quán tính lớn như vậy lại không có nghe thấy tiếng xương cốt nghiền nát phát ra.

Nắm được chân của đối phương, Lâm Dịch cứ như vậy nhấc ngược nó lên, một quyền đối đầu vừa rồi, hắn đã dùng huyết sắc năng lượng đem đại não của nó hoàn toàn phá hỏng. Lúc này trên tay hắn đang nhấc lên thân thể cao hơn mười trượng của Ngưu Đầu quái lộn ngược sớm đã chết đi.

Ánh mắt Lâm Dịch đi qua tầng tầng hắc vụ. Giữa thần sắc lộ ra một tia ngưng trọng.

Trong hắc vụ, một thân ảnh chậm rãi đi ra. Hắc sắc trường bào, con ngươi huyết sắc cùng với con côn trùng dưới thân của hắn thoạt nhìn đã hoàn toàn khôi phục.

- Ngươi rốt cục vẫn lựa chọn đi ra?

Khuôn mặt Lâm Dịch trầm tĩnh mở miệng.

Huyết sắc đồng mâu của đối phương chăm chú nhìn trong tay Lâm Dịch đang nhấc cái chân lớn. Hắn tự nhiên biết đối phương đang cầm cái gì.

- Ngươi thực đáng chết!

Thanh âm của đối phương vẫn sắc bén chói tai, nếu như ánh mắt có thể giết người. Lâm Dịch tuyệt đối đã bị lửa giận trong mắt hắn đốt thành tro tàn.

Cũng khó trách, kết tinh tâm huyết hơn bảy mươi vạn năm, ngày hôm nay đã bị hủy mất hai. Còn một cũng là trọng thương. Đây làm sao không khiến Hắc y nhân phẫn nộ? Đổi là ai cũng đều tức giận đi sao?

Lâm Dịch cũng cười khẽ nói:

- Rất nhiều người đều nói như vậy. Nhưng bọn họ đều đã chết. Chỉ còn lại mình ta sống.

Huyết sắc đồng mâu của Hắc y nhân co rút lại một cái, lộ ra sát ý lẫm nhiên:

- Lần này, người chết sẽ là ngươi.

- Thật sao?

Lâm Dịch không có phủ nhận, nhún vai nói. Bộ dáng này của hắn nhất thời chọc Hắc y nhân lại phẫn nộ một trận. Trong mắt lửa giận nổi lên không ngớt.

Hai người giằng co. Tầng tầng hắc vụ xung quanh giống như vật còn sống không ngừng giãy dụa. Sáu con mắt kép của con côn trùng dưới thân hắn cũng đang hung hăng nhìn Lâm Dịch - nó là ma thú từ trong giết chóc đi ra. Tâm tình e ngại căn bản không có tồn tại trong đầu nó.

Thương tổn càng lớn càng có thể kích khởi hung lớn nhất của nó.

Hiển nhiên, công kích vừa rồi của Lâm Dịch đã khiến nó hoàn toàn phẫn nộ.

Hắc y nhân không nói được một lời hung hăng nhìn chằm chằm Lâm Dịch tựa hồ chỉ như thể liền có thể giết chết đối phương.

Nhưng mà Lâm Dịch cũng không định cùng hắn tiếp tục đọ mặt, hơi cau mày nói:

- Ngươi không động thủ. Ta liền không thể làm gì khác hơn là động thủ trước vậy.

Mới nói xong. Không đợi Hắc y nhân kịp phản ứng, tay phải cầm theo thi thể của Ngưu Đầu quái mạnh mẽ ném đi, giống như ném một con ruồi. Sau đó hung hăng lao tới!

Một phát ném này tốc độ cực nhanh. Tiếng xé gió bén nhọn, chói tai, dùng mắt thường có thể thấy cả thân thể của Ngưu Đầu quái đều hoàn toàn không rõ.

- Hỗn đản!

Đôi đồng mâu của Hắc y nhân vốn đã đỏ tươi thấy một màn như vậy càng trở nên đỏ rực khiến người ta kinh hãi. Trong phẫn nộ mang theo đau thương vô tận.

Hơn bảy mươi vạn năm tâm huyết a. Cứ như vậy bị hủy đi còn chưa tính, cư nhiên lại bị đối phương cầm làm vũ khí sử dụng? Điều này làm cho hắn sao có thể chịu nổi?

Bất quá đau thương thì đau thương, tránh né thì vẫn phải tránh né. Chỉ thấy Hắc y nhân cùng ma thú côn trùng dưới người hắn ngồi xuống. Trên thân một trận ngân sắc quang mang lóe ra dựng lên. Thi thể Ngưu Đầu ma thú bị Lâm Dịch ném tới nhất thời từ vị trí lúc trước của bọn họ vụt qua. Nhưng mà Hắc y nhân và côn trùng kia đã biến mất vô tung vô ảnh. Lại xuất hiện ở phía sau Lâm Dịch.

Lần đầu tiên công kích, không được gì mà trở lại.

Lâm Dịch có chút kinh ngạc. Không nghĩ tới đối phương cư nhiên là Không Gian Hệ dị năng.

- Giết hắn!

Thanh âm sắc bén, chói tai từ phía sau Lâm Dịch vang lên. Một trận thanh âm ông ông đột nhiên từ phía sau truyền đến.

Lâm Dịch nhất thời quay đầu lại. Một tràng cảnh không khỏi khiến da đầu người ta có chút tê dại hiện ra.

Từng con côn trùng nhỏ như châu chấu đang từ trong cái miệng của ma thú côn trùng kia không ngừng bay ra, lao về phía Lâm Dịch!

Lâm Dịch cũng không cho rằng chúng là côn trùng bình thường - kiến thức thủ đoạn của mình. Còn lấy loại côn trùng này công kích, ít nhiều đã có thể đoán ra chỗ bất phàm của những côn trùng này.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #582


Báo Lỗi Truyện
Chương 582/714