Chương 573: Chữa thương.


Tích Dương đế quân lấy lại tinh thần, khôi phục lại vẻ lãnh đạm như thường ngày, hắn cười gật đầu nói:

- Vậy làm phiền Lâm huynh đệ rồi.

Lâm Dịch lắc đầu cười, đi tới trước mặt Tích Dương đế quân.

- Đế quân ngồi xuống, trước tiên để ta nhìn thương thế của ngươi, ngươi không nên phản kháng.

Lâm Dịch nói.

Tích Dương đế quân gật đầu, ngồi xuống vị trí khi nãy, nhắm hai mắt lại.

Lại nói, Tích Dương đế quân đối với Lâm Dịch không hề có sự phòng bị là giả. Chỉ là hiện tại Lâm Dịch chữa thương cho hắn phải cần sự phối hợp của hắn. Hắn cũng chỉ có thể mạo hiểm để cho năng lượng của Lâm Dịch tiến vào thân thể của chính mình.

Huyết sắc năng lượng từ trên người Lâm Dịch lóe lên, bao phủ lấy Tích Dương đế quân. Lâm Dịch nhắm mắt lại, cảm thụ.

Một lúc lâu sau, Lâm Dịch đột nhiên mở mắt, thầm giật mình nói:

- Năng lượng thật là bá đạo!

Tích Dương đế quân biết hắn đã cảm nhận được cỗ năng lượng thuộc về Ba La vương giả đã ở trong thân thể hắn hơn mười năm kia. Hắn gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm:

- Đó là năng lượng của Bà La vương.

Sắc mặt có chút ngưng trọng không nói gì, liền trị liệu cho Tích Dương đế quân.

Tích Dương đến quân quả nhiên cường đại, nếu như năng lượng tiến vào bên trong cơ thể của hắn yếu hơn một chút, không chừng cũng sẽ bị chấn động.

Nhưng mà, tầng năng lượng hôi sắc này không ngờ lại hoàn toàn bao vây lấy năng lượng của hắn lại. Lâm Dịch cảm thụ một chút, năng lượng hôi sắc này vô cùng dẻo dải và kêt sinh, nhưng lại không có lực phá hoại gì. Dường như nó có hạn chế gì đó, suy nghĩ một lát Lâm Dịch đại khái đoán được tầng hôi sắc năng lượng này hẳn là độc của Tử Liên Nhị kia.

- Khó trách cắt đứt duyên thần cấp của hắn. Loại độc vật này cũng thật là quỷ dị.

Lâm Dịch âm thầm giật mình, một tầng năng lượng hôi sắc mỏng như vậy, không ngờ lại hoàn toàn có thể trói buộc năng lượng bên trong cơ thể Tích Dương đế quân, hơn nữa lại vô cùng dẻo dai và đàn hồi. Năng lượng bình thường căn bản không thể luyện hóa hoặc bài trừ nó ra ngoài cơ thể. Mà điểm quan trọng nhất có thể ngưng tụ được thần cách chính là năng lượng phải tinh thuần.

Dù cho một tia tạp chất, cũng vô pháp ngưng tụ thần cách. Lại không cần nói tới tình huống năng lượng toàn thân bị một tầng hôi sắc năng lượng bao vây lại...Dưới loại tình huống này cũng không có cách nào ngưng tụ thần cách. Trừ phi, bài trừ được tầng năng lượng hôi sắc này ra khỏi cơ thể mới có thể có khả năng ngưng tụ được.

Cũng may, mục đích của Lâm Dịch chỉ là chữa thương, không phải khu độc cho hắn. Vì vậy tầng hôi sắc năng lượng này tuy rằng làm cho hắn kinh hãi, thế nhưng hắn cũng chỉ nhìn có vài lần. Năng lượng liền chạy một vòng bên trong cơ thể Tích Dương đế quân, lập tức tìm đến vết thương.

Thương thế của Tích Dương đế quân chủ yếu là ở ngực. THương thế ngoài thân toàn bộ đã được trị gần hết. Nhưng mà thứ chân chính duy trì vết thương hắn chính là năng lượng bám vào bên trong cơ thể kia.

Cỗ năng lượng này cực kỳ bá đạo, có tính ăn mòn rất mạnh. Cho dù là Tích Dương đế quân yếu hơn Lâm Dịch một chút cũng không thể hoàn toàn chống lại loại năng lượng này.

- Thứ năng lượng này quả nhiên vô cùng bá đạo.

Lâm Dịch giật mình nghĩ, thảo nào những Dị năng giả thủy hệ Lục giai bình thường không thể nào chữa tốt cho hắn. Chữa trị thân thể không được, về một phương diện nào đó nguyên nhân rất lớn cũng chính là vì loại năng lượng này a? Thành thật mà nói, Lâm Dịch cũng không cho rằng Dị năng giả Thủy hệ thuần túy có thể trợ giúp Tích Dương đế quân bài trừ luồng năng lượng này. Sau khi kiểm tra, hắn thở dài một tiếng.

Hiện tại Tích Dương đế quân đối với hắn có sự phòng bị, thế nhưng dù sao năng lượng của lâm Dịch đã tiến vào bên trong cơ thể của hắn. Chỉ cần Lâm Dịch có một ý nghi, tuyệt đối trong nháy mắt có thể khiến cho đối phương bị thương nặng...Tuy rằng không thể giết chết hắn, thế nhưng chí ít cũng có thể khiến cho hắn bị thương nặng. Thế nhưng Lâm Dịch suy nghĩ một chút rồi quyết định buông tha.

Thứ nhất, hắn và Tích Dương đế quân không có cừu hận, thứ để cho Lâm Dịch suy nghĩ cũng chỉ có hành vi cố chấp và dáng dấp cao ngạo mà thôi. Lâm Dịch cũng không cho rằng bản thân vì vậy mà phải giết chết hắn. Thứ hai, bản thân hắn...Tuy rằng nắm chắc có thể khiến cho hắn bị thương nặng, thế nhưng dù sao cũng không nắm chắc trong nháy mắt giết chết hắn. Đến lúc đó, hắn chắc chắn sẽ phải đối mặt với lửa giận của Tích Dương đế quân...Tuy rằng không thể khiến hắn sợ hãi, thế nhưng phiền phức này Lâm Dịch không muốn có.

Căn cứ vào hai điểm trên, Lâm Dịch quyết định dựa theo ước định. Chí ít trước khi Tích Dương đế quân đổi ý, Lâm Dịch sẽ không đổi ý.

Nghĩ là làm, Lâm Dịch hít sâu một hơi, mở mắt ra, trịnh trọng nói:

- Đế quân, lát nữa khả năng sẽ phải chịu đau đớn. Ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng, thế nhưng vô luận thế nào cũng không được phản kháng.

Tích Dương nghe vậy tức thì sửng sốt, sau đó sắc mặt âm trầm suy nghĩ. Lâm Dịch cũng không nóng nảy mà đợi câu trả lời của đối phương.

Một lát sau, Tích Dương đế quân hít sâu một hơi, cắn răng nói:

- Động thủ đi.

Lâm Dịch biết hắn đã chuẩn bị sẵn sàng liền gật đầu. Thần sắc ngưng trọng lần thứ hai đưa năng lượng vào bên trong cơ thể hắn, trực tiếp chữa trị vết thương.

Hừ!

Sắc mặt Tích Dương đế quân trắng bệch, khẽ rên một tiếng. Thân thể hắn run rẩy một chút, sau đó khôi phục lại như bình thường. Tay trong nháy mắt nắm lại, run run. Một cảm giác đau đớn không gì sánh được từ trong ngực hắn truyền ra. Sự đau đớn kịch liệt này khiến cho hắn có cảm giác hít thở không thông.

Huyết sắc năng lượng của Lâm Dịch và năng lượng của Hổ Thần quyết. Sự cường hãn của Hổ Thần quyết hắn hiểu rõ hơn ai hết, bất luận là loại năng lượng gì, chỉ cần hắn có ý tiếp xúc, thì trong thời gian ngắn đều có thể trong nháy mắt thôn phệ đối phương. Đồng hóa!

Loại năng lượng kia có tính ăn mòn rất mạnh, một khi gặp phải huyết sắc năng lượng, nhất thời kịch liệt tranh đấu. Hai cỗ năng lượng tranh đấu bên trong cơ thể Tích Dương đế quân. Một loại năng lượng có tính ăn mòn rất mạnh...Loại còn lại có tính thôn phệ rất mạnh. Cả hai đều là loại năgn lượng vô cùng khó chơi. Trong nháy mắt tranh đấu ở bên trong thân thể...Cái loại đau đớn này có thể tượng tượng ra...Cho dù Tích Dương đế quân là một cường giả thế nhưng cũng không nhịn được mà phải hừ một tiếng.

Cỗ năng lượng này đích xác rất mạnh. Từ mặt chất mà nói, so với giai đoạn Lâm Dịch tu luyện Hổ Thần quyết còn thuần khiết hơn nhiều. Chỉ là hiện tại năng lượng trên người Lâm Dịch không còn giống như trước nữa. Thế nhưng hiện tại đang ở trong thân thể Tích Dương đế quân, Lâm Dịch cũng không dám tùy tiện rót huyết sắc năng lượng vào, bằng không trong nháy mắt năng lượng bên trong thân thể Tích Dương đế quân sẽ bạo phát, thương tổn đối với Tích Dương đế quân vô cùng lớn. Nếu Lâm Dịch đã quyết định phải cứu hắn thì nhất định phải cứu. Lâm Dịch không phải là kẻ lật lọng.

Thân thể Tích Dương đế quân quả thực vô cùng cường hãn. Tuy rằng so với Lâm Dịch tu luyện Hổ Thần quyết chuyên môn luyện thể thì kém hơn một ít. Thế nhưng đối với cường giả cấp bậc Hư Thần cảnh mà nói, quả thực vô cùng cường đại.

Thân thể càng mạnh, năng lực chịu đựng càng mạnh. Vô luận là năng lực đả kích, phản kháng, hay những năng lực khác đều cường đại hơn so với người khác rất nhiều. Tích Dương đế quân này không hổ là nhân vật thành danh vạn năm trước.

Chỉ là thân thể cường đại cũng vô pháp thừa nhận năng lượng huyết sắc của Lâm Dịch nhiều hơn nữa. Vì vậy Lâm Dịch chỉ có thể cẩn trọng đưa từng tia vào, không ngừng đồng hóa loại năng lượng có tính ăn mòn kia.

Thời gian thong thả trôi qua. Thân thể Tích Dương đế quân hiện tại đã bị bao trùm trong một tầng mồ hôi. Sắc mặt hắn trắng bệch. Thế nhưng hai mắt vẫn kiên quyết như cũ, cắn chặt răng cố gắng chống đỡ.

Mà Lâm Dịch ở bên cạnh hắn lại nhàn nhã, chỉ là hai mắt lúc này đang nhắm chặt, biểu tình vẫn nghiêm túc.

Hiện tại Tích Dương đế quân đã biết, Lâm Dịch quả thực muốn chữa thương cho hắn, mà không phải cố ý chỉnh hắn. Bởi vì hắn có cảm giác, cỗ năng lượng từ người Lâm Dịch này đang dây dưa với thứ năng lượng đã bám theo hắn hơn mười năm kia. Từng chút, từng chút một kéo ra, khiến cho hắn có cảm giác thoải mái đã lâu không cảm nhận được. Hơn mười năm qua, rốt cuộc hiện tại hắn đã thấy được hi vọng.

Không chừng hôm nay có thể chữa khỏi hoàn toàn thương thế. Nghĩ tới đây ánh mắt Tích Dương đế quân nóng rực. Hiển nhiên, hắn đang nghĩ tới cừu hận của bản thân.

Mà Lâm Dịch bên kia, công đoạn chữa thương đã tới giai đoạn cuối cùng.

Sau khi đồng hóa một tia năng lượng cuối cùng Lâm Dịch mới thở dài một hơi. Cấp tốc thu hồi năng lượng huyết sắc của mình.

Con mắt Tích Dương đế quân trong nháy mắt mở to...Thương thế trong cơ thể vẫn như cũ không có tốt lên, thế nhưng điều quan trọng là, loại năng lượng áp chế hắn, đã tiêu thất. Khiến cho hắn không khỏi hưng phấn.

- Lâm huynh đệ, được rồi sao?

Sắc mặt của Tích Dương đế quân có chút tiều tụy. Vừa rồi thân thể hắn phải thừa nhận sự thống khổ trong một thời gian dài như vậy khiến cho hắn có chút ăn không tiêu. Lúc này, ba chữ Lâm huynh đệ mang theo tình cảm thân thiết.

Lâm Dịch thở ra một hơi, bật cười nói:

- Năng lượng kia thật là bá đạo.

Tích Dương đế quân gật đầu nói:

- Năng lượng của Bà La vương giả quả thực bá đạo...Nó tồn tại ở bên trong cơ thể của ta mười bảy năm. Ta làm mọi biện pháp cũng không thể đẩy nó ra khỏi cơ thể. Lúc này nếu không phải là Lâm huynh đệ ra tay cứu giúp, không biết ta phải chịu sự thống khổ bao lâu nữa. Thực sự phải cảm ơn huynh đệ rồi!

Lâm Dịch cũng cười nói:

- Đế quân nói quá lời rồi, đây vốn chính là giao dịch. Ta chữa thương cho đế quân, đổi lại đế quân để cho ta sử dụng Viễn Trình truyền tống trận. Chỉ là giao dịch thì cần gì phải cảm ơn ta?

Lâm Dịch đương nhiên lúc này nói những lời như thế là nhắc nhở giao dịch giữa bọn họ.

Tích Dương đế quân cũng là người thẳng thắn, gật đầu nói:

- Tốt. Bây giờ ta dẫn Lâm huynh đệ tới đó.

Nói xong, hắn đứng lên.

Thế nhưng thương thế của hắn chưa hoàn toàn được trị khỏi, chỉ là bài trừ cỗ năng lượng kia mà thôi. Bằng vào cường độ thân thể của Tích Dương đế quân mà nói, muốn khôi phục lại chí ít cũng phải mất thời gian một hai năm. Vì vậy hắn đứng lên, tức thì động tới vết thương. Hắn nhíu lông mày lại, thân thể hơi khom một chút rồi đứng thẳng lên, cố gắng chịu đựng.

Lâm Dịch không ngờ đối phương lại thống khoái như vậy.

Vốn Lâm Dịch dự định ngay sau đó chữa trị thương thế trên người hắn, thế nhưng thấy đối phương không nói gì, lại thống khoái muốn dẫn hắn đi tới vị trí của Viễn Trình truyền tống trận. Hắn tự nhiên cũng vui vẻ...Thành thật mà nói, thương thế của Tích Dương đế quân hoàn toàn có thể trị khỏi. Chỉ là Lâm Dịch có chút lo lắng, bởi vì nhìn vào những lời nói cử chỉ của đối phương, không hề có quy luật. Một giây trước vô cùng ngạo nghễ, một giây sau lại tươi cười với ngươi. Hơn nữa đối phương lại là kẻ quen tay giận chó đánh mèo, trút giận lên người những nữ nhân khác, hoàn toàn khiến cho Lâm Dịch có thể nhận ra, đây là một kẻ buồn vui bất thường.

Mà loại người như thế này, những lời ước hẹn thật khó có thể khiến cho người khác yên lòng.

Vì vậy Lâm Dịch chắp tay cười nói:

- Vậy làm phiền đế quân rồi.

Tích Dương đế quân cười ha hả, khuôn mặt hiện lên vẻ hài lòng. Hắn cũng không thèm để ý tới vết thương đang đau đớn, mang theo Lâm Dịch, đi ra khỏi lầu ba. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Phòng khách lầu ba. Sau khi đi theo Tích Dương đế quân xuống lầu. hai tên hộ vệ thấy Tích Dương đế quân xuống tới nơi, nhất thời cung kính hành lễ. Mà Tích Dương đế quân vẫn duy bì bộ dáng tươi cười, không ngừng nói chuyện cùng Lâm Dịch. Điều này làm cho hai tên hộ vệ không khỏi kinh ngạc nhìn hai người. Trong lòng thầm nghĩ, kẻ kia là ai? Vô cùng lạ mặt a. Không ngờ lại có thể nói chuyện ngang hành cùng đế quân.

Trên mặt Lâm Dịch vẫn mang theo nụ cười, nói chuyện cùng với Tích Dương đế quân. Chỉ là Tích Dương đế quân thân cao một thước, mà Lâm Dịch lại cao một thước tám có thừa, nhìn qua gần gấp đôi so với hắn. Cúi đầu nói chuyện cùng với đối phương, quả thực có cảm giác không được tự nhiên. Đương nhiên, bản thân Lâm Dịch vẫn không biểu hiện ra thứ gì.

- Đế quân. Truyền tống trận này rốt cuộc ở nơi nào?

Sau khi đi ra khỏi tòa thành, Lâm Dịch mới có chút nghi hoặc hỏi.

- À. Truyền tống trận này cũng không ở trong tòa Phù phong này. Ngươi theo ta đến đây, không xa lắm đâu. Còn nữa, tên của ta gọi là Hoàng Kỳ, sau này đừng gọi ta là đế quân nữa. Nếu ngươi không chê thì gọi một tiếng đại ca đi a?

Tích Dương đế quân này vừa cười vừa nói.

Lâm Dịch sửng sốt, trong lòng không khỏi buồn cười. Tích Dương đế quân này biểu hiện cũng vô cùng kỳ quái a? Lúc mới gặp mặt, hoàn toàn là một kẻ kiêu ngạo, hiện tại lại tùy ý như vậy. Thậm chí còn có ý tứ thân cận với bản thân mình.

Nếu nhưng không phải thủ đoạn của đối phương thực sự có chút tàn nhẫn, Lâm Dịch không ngại làm bằng hữu của hắn. Thế nhưng thủ đoạn của hắn quá mức tàn nhẫn. Lâm Dịch có chút không quen nhìn hành vi của hắn, vì vậy đương nhiên không thể có mối quan hệ gì đó với hắn.

Chỉ là bây giờ bản thân hắn còn phải cầu kẻ khác, Lâm Dịch cũng không biểu hiện ra ý tứ cự tuyệt, lập tức cười ha hả, rốt cuộc cũng trả lời.

Tích Dương đế quân này không nhìn ra được tâm tư của Lâm Dịch. Hắn vô cùng hào hứng bắt chuyện cùng Lâm Dịch, Lâm Dịch cũng đáp lại hắn, nhìn qua cả khách và chủ vô cùng vui vẻ.

- không biết Lâm huynh đệ lần này rời khỏi Vân Hải vực là muốn đi phương nào?

Hoàng Kỳ thuận miệng hỏi một câu.

Lâm Dịch cười nói:

- Ta muốn đi Loạn Tinh Hải nhìn một chút.

- Loạn Tinh hải?

Hoàng Kỳ kinh hãi, lập tức nhíu mày. Hắn suy nghĩ một lát, mới gật đầu lẩm bẩm nói:

- n, bằng vào thực lực hiện tại của ngươi, chỉ có chút phiền phức nhỏ mà thôi. Loạn Tinh hải này đối với ngươi cũng không có gì nguy hiểm.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #573


Báo Lỗi Truyện
Chương 573/714