Chương 565: Muốn chết!


Sắc mặt thủ vệ hơi đổi, nhìn thoáng qua Lâm DỊch một cái, sau đó lạnh lùng nói:

- Bản các quy định.

- Bản các?

Lâm Dịch cười dài một tiếng, gật đầu nói:

- Nếu như ta vẫn muốn đi vào thì như thế nào?

Tên hộ vệ còn lại phía sau nghe vậy tức thì tiến lên, đứng song song với tên hộ vệ kia, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Dịch. Mà gã hộ vệ còn lại thì nghiêm mặt nói:

- Nếu như các hạ là một người thông minh, hiện tại đi còn kịp. Bản các cũng không phải là nơi mà ngươi có thể giương oai.

Lâm Dịch vừa nghe những lời này nhất thời vui vẻ...Hai hộ vệ này bất quá chỉ là tam giai mà thôi, mà một cường giả Hư Thần cảnh như hắn không ngờ lại bị uy hiếp nói "Bản các cũng không phải là nơi mà ngươi có thể giương oai.

Lâm Dịch cười nhạo nói:

- Ta thực sự muốn nhìn xem, nơi này có phải là nơi mà ta có thể giương oai hay không.

Nói xong, hắn nắm tay Lâm Phỉ, cười nói:

- Chúng ta đi!

Lâm Phỉ hiểu được Lâm Dịch có bao nhiêu lợi hại, tự nhiên cũng không để cái nơi này vào mắt. Nghe thấy Lâm Dịch nói như vậy, thản nhiên gật đầu cười, kéo cánh tay Lâm Dịch đi vào bên trong.

Sắc mặt hai gã hộ vệ tức thì đại biến, thẹn quá hóa giận, nói:

- Các ngươi muốn chết.

Nói xong, hai người đồng thời phát ra quang mang chói mắt, đánh về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng:

- Ánh sáng của hạt gạo cũng dám tranh phong với ánh sáng của trăng sao?

Nói xong, cũng không thấy hắn có động tác gì, một trận quang mang lóe, chỉ nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, những hộ vệ này bị đánh bay về phía sau, đập vào cánh cửa. Mà những người khác, từ lúc Lâm Dịch mang theo Lâm Phỉ đi tới cửa đã biết sẽ phát sinh xung đột...Những người ở phường thị này đều biết, phường thị không phải là cấm nữ nhân, mặc dù xuất hiện cũng rất nhanh bị vệ đội bắt lấy. Có người nói đây chính là mệnh lệnh của chủ nhân phía sau phường thị. Vì thế, trong phương viên mấy vạn km này, nữ nhân đều biến mất.

Một phần là bị bắt đi, một phần là nghe tiếng gió mà chạy mất.

Tin tức bên trong phường thị cực kỳ linh thông, chuyện Lâm Dịch ở bên trong tửu điếm đánh bại đội vệ đội kia mọi người đều biết rõ. Hiện tại Lâm Dịch vừa xuất hiện, những người xung quanh vừa nhìn thấy một nam nhân còn trẻ tuổi mang theo một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành đi dạo phố, rất dễ khiến người ta liên tưởng tới người nọ.

Người nam nhân này ngay cả trước mặt vệ đội cũng không sợ, hắn sẽ sợ hãi một tên hộ vệ trông cửa sao? Vì vậy, ngoại trừ hộ vệ kia không rõ tình huống ở ngoài, những người khác đã sớm tránh xa quan sát. Hiện tại lại lấy hai gã hộ vệ phun máu bay ngược trở lại về phía sau, đại bộ phận mọi người trên mặt có chút hả hê.

Những hộ vệ này thực lực bản thân cũng không cường đại. Chỉ là bọn hắn thuộc về thế lực của hội đấu giá này, cho nên đối với ai cũng không ôn hòa, đều có bộ dáng cáo mượn oai hùm. Thực lực của bọn hắn cách xa mọi người, thế nhưng mọi người không có nắm chắc đối phó với kẻ đứng ở phía sau được không, cho nên chỉ có thể nhường nhịn. Hiện tại vừa thấy có kẻ giáo huấn những tên hộ vệ này, tự nhiên là mừng rỡ rồi.

Hai tên hộ vệ này tuy rằng nhìn qua không nặng, thế nhưng thực tại lại không nhẹ, một ngụm máu phun ra. Biểu tình trên mặt đều vô cùng thống khổ...Lâm Dịch lại phản công, khiến cho nội tạng của bọn hắn hoàn toàn bị nghiền nát. Trừ phi có người tự thân trị liệu cho bọn hắn, bằng không bằng vào năng lực của bọn hắn, nhiều nhất chỉ có thể kiên trì một giờ, tuyệt đối sẽ chết vô cùng khó coi.

Lâm Dịch chưa bao giờ là một người tốt, tuy rằng hắn luôn cười hì hì, thế nhưng trên thực tế hiện tại trong đầu hắn lửa giận ngút trời. Thế giới này cường giả vi tôn, thế nhưng bọn họ lại tùy ý vũ nhục hắn? Không có bất kỳ ly luận nào. Phải biết rằng, cho dù yếu cũng là người, tuy rằng thực lực đối lập, thế nhưng đối với Lâm Dịch mà nói, bọn họ và kiến hôi không giống nhau. Bởi vì bọn họ bản chất vẫn là con người, đây là sự thực không có cách nào thay đổi.

Địa chấn ngoài cửa quả thực không nhỏ, phải biết rằng trong phường thị đã có nghiêm lệnh, tuyệt đối cấm tranh đấu. Thế nhưng mọi người lại cảm thấy một cỗ lực lượng ba động, tất cả mọi người đều không khỏi hiếu kỳ nhìn về phía cửa, muốn xem đến tột cùng là kẻ nào có gan đến như vậy.

Ở cửa, lúc này Lâm Dịch đang thoải mái tươi cười, Lâm Phỉ thì thản nhiên dựa sát vào người hắn, từ từ đi tới phía trước. Những kẻ thấy Lâm Phỉ thì sững sờ, kinh ngạc há hốc mồm nhìn.

Lâm Dịch hiếu kỳ nhìn vào những kẻ ở bên trong...Quả nhiên đúng như hắn tưởng tượng. Bên trong Phường thị này quả thực so với Tụ Bảo các của Vân Phường thị giống nhau, tất cả mọi người bên trong đều mang mặt nạ. Toàn thân bao phủ trong một tấm vải đen, nhìn không ra là ai. Lâm Dịch dùng thần thức dò xét một phen...Quả nhiên đúng như hắn dự liệu, những người ở mặt đất nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ được thần thức của người dưới ngũ giai. Đối với đám cường giả Lục giai mà nói, không có một chút hiệu quả nào. Lâm Dịch có thể thông qua thần thức mà thấy được dáng dấp và biểu tình của bọn họ.

Biểu tình của bọn họ hiện tại đều dại ra, ngây ngốc nhìn Lâm Phỉ. Xem ra ở Phường thị này đã lâu rồi không có xuất hiện nữ nhân a? Hiện giờ có sự xuất hiện của Lâm Phỉ, lại là một tuyệt thế mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, cũng khó trách bọn họ lại có biểu tình như vậy. Nam nhân Thiên Giới cũng là nam nhân, chỉ cần là nam nhân, liền không thể chống đỡ được sức hút của mỹ nữ. Đây là thiên tính, cũng không bởi vì tu luyện mà mất đi.

- Bọn họ ăn mặc thật là kỳ quái a...

Lâm Phỉ lần đầu tiên thấy loại trang phục này, có vẻ hiếu kỳ nói.

Lâm Dịch cười nói:

- Đây là một loại thủ đoạn bảo hộ, bên trong hội đấu giá hoặc cửa hàng bên trong Phường Thị, mọi người đều chọn loại thủ đoạn này để bảo hộ khách nhân của bọn họ...Nàng thử dùng thần thức xem, có thể nhìn thấy dáng dấp của bọn họ không?

Lâm Phỉ gật đầu, sau một lát nàng kinh ngạc nói:

- Mặt nạ và hắc bào trên mặt bọn họ đều có một tầng cấm chế, thần thức không thể tiến vào được

Lâm Dịch cười gật đầu nói:

- Như thế này chính là bảo hộ bọn họ.

Lâm Phỉ suy tư một chút, lập tức bừng tỉnh...Nàng cũng là một người được sinh ra từ cảnh khốn khó, trải qua nhiều đau khổ như vậy, thế nào lại không rõ tầng ý nghĩa bảo hộ này như thế nào? Nàng suy tư một chút, liền minh bạch.

Thấp đối phương hiểu rõ, Lâm Dịch cười cười, tiếp tục bước vào bên trong.

- Các ngươi là ai? Thật to gan! Dám dương oai ở bản các.

Ở phía sau, những hộ vệ này cảm thụ được sự ba động lúc này mới chạy ra. Vừa thấy hai người Lâm Dịch tức thì quát lên.

Nhân số lúc này có hơn mười người, vừa xuất hiện đã vây lấy hai người Lâm Dịch, giống như là phòng ngừa bọn họ chạy trốn.

Lâm Dịch cười cười vỗ bàn tay Lâm Phỉ, cười nói:

- Giao cho ta xử lý đi a.

Lâm Phỉ lúc này mới bình tĩnh.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nhín về phía những tên hộ vệ này nói:

- Gọi quản sự của các ngươi đi ra gặp ta.

Các hộ vệ nghe vậy sửng sốt, ngay lập tức sau đó truyền đến một tràng cười to.

- Ha ha, ngươi nghe thấy không? Hắn nói hắn muốn gặp quản sự của chúng ta? Ha ha...

- Tiểu tử này óc vào nước sao? Hắn cho rằng hắn là ai? Cho rằng có chút thực lực liền có thể kiêu ngạo sao? Thực là không biết sống chết.

- Hừ, còn muốn gặp đại nhân, ta xem hắn căn bản chỉ là đi tìm chết.

- Đúng vậy...

Tiếng cười ha hả tràn ngập chung quanh. Đại bộ phận mọi người vẫn duy trì tâm tình bàng quan, mà có một số người lại dùng ánh mắt si mê dán trên thân thể Lâm Phỉ. Đại bộ phận mọi người đều cho rằng tên nam nhân có bộ mặt không tồi này thực sự điên rồi.

Trên mặt Lâm Dịch vẫn mang theo nụ cười nhạt như cũ, không chút nào kinh hoảng, cười nói:

- Cảm giác cười có sảng khoái không?

Tên hộ vệ quát hắn sau khi được một trận cười tới mức đau tới bao tử, lúc này mới đứng thẳng lên cười nói:

- Tiểu tử, lão tử không có thời gian nói giỡn với ngươi. Người dám đến bản các gây rối, chưa từng có kết cục tốt.

Theo lời hắn nói, những hộ vệ bên người cũng đứng thẳng lên, thu hồi dáng vẻ tươi cười, quả thực là có vài phần khí thế.

Thế nhưng Lâm Dịch tựa hồ lại không cảm giác được gì, vẫn lạnh nhạt cười như cũ:

- Nếu như ngươi là người thông minh, hiện tại thu tay lại còn kịp. Đi gọi quản sự các ngươi tới đây. Bằng không, sau đó phát sinh chuyện gì, ta cũng không dám khẳng định. Chỉ có thể khẳng định một câu...Các ngươi sẽ chết rất thảm.

Không biết vì sao, sau khi nhìn thấy biểu tình híp mắt cười của Lâm Dịch, tên hộ vệ vốn đang còn kiêu ngạo trong lòng lập tức cảm thấy một sự lạnh lẽo...Hắn nhìn bốn phía một chút, lập tức nhớ tới công việc của mình, nhìn về phía Lâm Dịch, lông mày nhăn lại, quát lên:

- Bắt!

- Rõ!

Đông đảo hộ vệ lĩnh mệnh, lập tức đánh về phía Lâm Dịch.

Năng lượng trên người mạnh mẽ chớp động, quang mang chói mắt.

Con mắt Lâm Dịch híp lại, có chút bất đắc dĩ nói:

- Chính là các ngươi muốn chết.

Tên hộ vệ đội trưởng kia còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy hắc sắc quang mang chung quanh đại thịnh, còn chưa kịp phục hồi tinh thần, chỉ thấy một trận sóng nhiệt kéo tới, ngay lập tức ý thức của hắn hoàn toàn biến mất.

Tất cả mọi người đều mở to hai mắt nhìn, không dám tin tưởng một màn trước mắt này...Vừa nãy, mười người nhào tới, sau khi thấy quang mang năng lượng cường đại toát ra từ những kẻ đó, ít nhất cũng là chiến sĩ tứ giai. Nhưng mà...Chỉ trong nháy mắt, thậm chí không ai trong số bọn họ thấy rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...Hắc mang chợt lóe, tất cả mọi người đều biến mất sạch sẽ, tiếp theo đó là tro tàn bay xuống.

Trong lòng mọi người cứng lại, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch mang theo một chút kính nể...Hóa ra, đối phương cũng không phải là kẻ điên, mà chân chính là một cường giả. Hắn có tư cách nói ra như vậy, có thực lực làm chuyện như vậy.

- Chúng ta đi thôi.

Lâm Dịch khẽ cười với Lâm Phỉ một cái, dường như mọi chuyện khi nãy chưa từng phát ính.

Lâm Phỉ thản nhiên cười, kéo cánh tay Lâm Dịch đi lên tầng thứ hai. Dọc đường, những kẻ phía trước đều cuống quít tránh né, dường như sợ chọc phải hắn...Một nam một nữ này, nam tiêu sái, nữ xinh đẹp, nhưng mà tính tình lại không giống nhau. Giết hơn mười người, không ngờ lại coi như không có việc gì, thậm chí còn có thể cười ngọt ngào như vậy. Loại người coi thường tính mạng như thế này, tốt nhất là nên kính nhi viễn chi a.

- Đại nhân, đại nhân! Không, Không tốt.

Cánh cửa bị đẩy ra. Trong phòng, lúc này có một gã thanh niên đnag nhắm mắt dưỡng thần. Nghe thấy thanh âm tức thì nhíu mày:

- Có chuyện gì? Hoang mang rối loạn như vậy, còn ra thể thống gì nữa?

Người đẩy cửa chính là một gã thanh niên mặc hắc bào. Nghe thấy tiếng răn dạy từ thanh niên trong phòng, ngay cả xấu hổ cũng không quản tới, vội la lên:

- Đại nhân, không tốt rồi!

Người thanh niên kia lại nhíu mày nói:

- Có chuyện gì?

Thanh niên mặc hắc bào nói:

- Đại nhân. Có người tới bổn các gây rối.

Hàng lông mày của thanh niên nhướng lên, ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên mặc hắc bào hỏi:

- Không đỡ được sao?

Thanh niên mặc hắc bào vội vã gật đầu, nói:

- Thực lực của đối phương rất mạnh, phỏng chừng là Lục giai hậu kỳ.

Hai hàng lông mày của tên thanh niên lần thứ hai nhướng lên:

- Nguyên nhân gì khiến cho hắn tới nơi này gây rối?

Thanh niên mặc hắc bào nói:

- Hắn dẫn theo một nữ nhân.

- Nữ nhân?

Thần sắc người thanh niên ngưng trọng, lập tức nhắm hai mắt lại. Một lát sau mở mắt, lộ ra thần sắc không dám tin.

- Đại nhân? Vì sao?

Tên thanh niên mặc hắc bào kia vẫn nhìn thần sắc của người thanh niên, lúc này lại thấy thần sắc kinh hãi của vị thanh niên kia, không khỏi có chút thấm thỏm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Trên mặt người thanh niên hiện lên một nụ cười khổ, lẩm bẩm nói:

- Đại họa tới rồi...

- Đại họa?

Tên thanh niên mặc hắc bào phản ứng chậm chạm, nghi hoặc nhìn người thanh niên kia.

Người thanh niên kia ngẩng đầu, quay về phía tên thanh niên mặc hắc bào cười khổ nói:

- Đối phương...chỉ sợ là đại nhân vật Hư Thần cảnh.

- Hư thần cảnh sao?

Con mắt của tên thanh niên mặc hắc bào hầu như muốn rớt ra.

Phải biết rằng, đối với Thiên Giới mà nói. Cường giả Hư Thần cảnh chính là cường giả đứng đầu. Hơn nữa, tuyệt đối không thể dễ dàng xuất hiện như vậy.

Cường giả Hư Thần cảnh nào mà lại không phải là bá chủ một phương?

Lục giai hậu kỳ gặp Hư Thần cảnh, giống như gặp sư phụ. Người trước ở một thế lực không biết có bao nhiêu người. Thế nhưng người sau...cũng chính là kẻ mạnh nhất trong những thế lực đó. Sự khác biết có thể thấy được rõ ràng.

- Vậy. vậy làm sao bây giờ?

Tên thanh niên mặc hắc bào lắp bắp nói, lúc này đã hoàn toàn chấn kinh rồi.

Trực tiếp đắc tội một cường giả Hư Thần cảnh? Có trời mới biết hậu quả cuối cùng là gì?

Người thanh niên khẽ thở dài một tiếng, bất đắc dĩ đứng lên:

- Thảo nào đối phương dám quang minh chính đại mang theo nữ nhân tới Tích Dương hải vực như thế. Hư Thần cảnh a...Toàn bộ Tích Dương hải vực, bất quá cũng chỉ có hai người mà thôi. Cũng không biết vị cường giả này là người của thế lực nào.

Nói xong, hắn lại khẽ thở dài một hơi, nói:

- Để ta đi xem...Chỉ hi vọng, vị đại nhân này có thể tha thứ cho sự vô lễ của chúng ta.

Tên thanh niên mặc hắc bào lúc này sắc mặt trắng bệch. Chỉ có thể đờ đỡn gật đầu, đi theo phía sau người thanh niên kia...Hiện tại hắn đã không còn cách nào khác.

Tầng thứ sáu, một đám những người mặc y phục của hộ vệ đang vây quanh hai người. nhưng lại liên tục lui về phía sau. Nhìn qua, quả thực không giống như là đang vây quanh đối phương. Quả thực lúc này bọn hắn giống như là kẻ đang bị người ta bức lui.

Hai người kia, tự nhiên chính là hai người Lâm Phỉ và Lâm Dịch. Khóe miệng Lâm Dịch vẫn mang theo vẻ tươi cười như cũ. Ánh măt quét qua đám người. Mà Lâm Phỉ lúc này lại đang nhẹ nhàng mỉm cười, ỷ ôi trong lòng Lâm Dịch.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #565


Báo Lỗi Truyện
Chương 565/714