Chương 53: Khu vực ngũ cấp.


Sau khi nhắc nhở mọi người một câu, đội ngũ tiếp tục xâm nhập...

Kỳ thật tu hành như vậy không có mục đích gì cả, cũng không nói đạt được mục đích gì, chỉ cần sinh hoạt ba tháng ở nơi này, cũng không tính là hoàn toàn tu hành.

Nhưng nếu tu hành...Nếu như cứ tìm nơi tương đối an toàn đảo quanh thì cũng quá mất đi ý nghĩa, bởi vậy đội ngũ một mực xâm nhập về phía trước...

Trong rừng rậm này khắp nơi đều ẩn nấp nguy cơ, không cẩn thận một chút, có lẽ cũng sẽ bị hỏa cầu, thủy tiễn, thậm chí là gai đất đột nhiên bắn ra làm bị thương! Chuyện này khiến bọn người La Á vừa mới tiến vào đây, một chút kinh nghiệm cũng không có cảm thấy đau cả đầu, cơ hồ người trên thân đều phủ đầy miệng vết thương lớn nhỏ.

Khiến cho ba nữ sinh Ám Tương khó thừa nhận nhất chính là ban đêm ở chỗ này...trong này vào ban đêm đều cực kỳ âm u, có thể đoán được buổi tối là một loại hắc ám như thế này. Thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng hú rùng rợn của ma thú từ xa xa, càng khiến da đầu các nàng run lên từng đợt...Tuy rằng thực lực đều cũng không tệ lắm, nhưng với tư cách nữ sinh thì sợ hãi đêm tối cũng không có gì đáng trách cả.

Cũng may có đám đệ tử cao cấp ở đây, trong bọn họ ít nhất cũng đã có một lần kinh nghiệm, đối với sinh hoạt trong rừng coi như cũng quen thuộc, nơi nào có suối nhỏ, nơi nào tương đối an toàn v...v...Ở loại địa phương này, đôi khi kinh nghiệm chính là tánh mạng

Cứ như vậy, thời gian một tháng đã trôi qua...Đã đến lúc này, bọn người La Á mới quen thuộc sinh hoạt kiểu dã nhân trong rừng này.

Cũng may có đá lửa, ít nhất không cần phải ăn sống, mà trải qua một tháng này, ba nữ sinh Ám Tương các nàng cũng bắt buộc mình dần dần quen thuộc đêm tối trong rừng.

Đêm tối cũng không quá mức gian nan, hiện giờ gian nan chính là, liên tục một tháng cũng không được tắm rửa...Đối với các nữ sinh cực kỳ trọng bề ngoài của mình mà nói, lúc bình thường một tháng không tắm rửa, đó quả thật là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Nhưng lúc này, dưới nguy cơ của rừng râm, các nàng lại thật sự làm như vậy, nhưng lại không thể không tiếp tục kiên trì...

Hiện giờ đám đại mỹ nữ thường ngày nũng nịu này, tất cả đều lộ ra bộ dáng chán chường tiều tụy...Cũng không biết có phải là ảo giác không, các nàng thậm chí ngay cả mình cũng có thể ngửi được hương vị vốn thơm ngào ngạt trên người mình biến thành một mùi mồ hôi dơ bẩn cực kỳ buồn nôn...

- Đi sâu hơn nữa chính là nơi nơi nguy hiểm chính thức rồi, ma thú ở đây ít nhất cũng ngoài ngũ cấp. Hiện giờ, các học viên khác dưới tứ cấp Chiến Sĩ ở lại đây với Thu Hân lão sư và Phi Dương lão sư đi. Thu Hân, Phi Dương, ở đây liền phiền toái các ngươi rồi.

Sơn Lực biểu tình nghiêm túc nói, sau đó nói với Thu Hân và thể thuật đạo sư năm thứ hai Phi Dương đứng bên người nàng.

Thu Hân và Phi dược gật đầu cười, không nói gì.

Đây là chuyện trước khi bọn hắn đến đây đã quyết định tốt, dù sao chỉ là tu hành thôi, nói trắng ra chính là gia tăng kinh nghiệm thực chiến cho các học sinh, không cần phải đưa bọn chúng ném vào trong nguy hiểm vượt qua năng lực làm gì. Tứ cấp còn chưa tính, dù sao còn có nhiều đệ tử ngũ cấp Cảnh Môn năm trên như vậy, tăng thêm 4...5 đệ tử tứ cấp Đỗ Môn cũng có thể ứng đối nhẹ nhõm.

Nhưng đến ngũ cấp ma thú thì lại khác, bởi vì đặc điểm lớn nhất giữa ngũ cấp ma thú và tứ cấp ma thú chính là ngoại trừ lực công kích bản thân so với tứ cấp thì có một bước tăng vọt ra, càng quan trọng hơn là ngũ cấp ma thú có tốc độ công kích cực nhanh, mà kim hệ ma thú đứng đầu ngũ hệ, cũng sắp ra sân!

Nói đến đây không thể không nói một chút...Kim hệ ma thú với tư cách là có lực công kích mạnh nhất, tốc độ nhanh nhất trong ngũ hệ, mặc dù là cấp thấp nhất, cũng có thực lực ngũ cấp!

Mà ngoại trừ những thứ này, càng quan trọng hơn là, ngũ cấp ma thú có thể sử dụng thuật pháp có tính sát thương phạm vi lớn rồi! Lực sát thương cường đại cộng thêm thuật pháp phạm vi rộng...Đám đạo sư Sơn Lực cũng không muốn khiến học sinh của mình tử vong vô vị.

Sau khi nghe Sơn Lực nói, lập tức có hơn mười tên đệ tử từ trong độ ngũ đi ra ngoài, Lâm Dịch tự nhiên cũng nhấc chân muốn đi ra đi, La Á ở một bên lại mãnh liệt bắt lấy hắn, thấp giọng quát nói:

- Này, ngươi muốn chết à? Nói tất cả ngũ cấp Chiến Sĩ mới có thể đi! Bên trong nguy hiểm như vậy, ngươi ngay cả ngũ cấp cũng chưa tới, đi vào muốn chết à?

Lâm Dịch ngẩn người, chợt nghĩ tới mình tựa hồ còn chưa nói cho bọn họ tin tức mình đã là ngũ cấp, không khỏi cười cười, nói:

- Yên tâm đi, ta đã ngũ cấp rồi.

La Á lập tức mở to hai mắt nhìn, thất thanh nói:

- Cái gì? Ngươi ngũ cấp rồi sao?

Thanh âm của La Á vào lúc này tương đối an tĩnh vang lên trong rừng cây có vẻ cực kỳ chói tai. Nhất thời ánh mắt mọi người cũng không nhịn được hướng bọn họ nhìn lại. Trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.

Ngụy Kiếm sắc mặt hơi đổi, không khỏi nhướng mày, nói:

- La Á, ngươi đang nói cái gì?

Sắc mặt La Á ửng đỏ, ấp úng nửa ngày mới thấp giọng nói:

- Lâm Dịch nói hắn đã là chiến sĩ ngũ cấp. Ta quá mức giật mình. Do đó,...

Mọi người vừa nghe nhất thời đem ánh mắt tập trung đến trên người Lâm Dịch bên cạnh La Á. Trên mặt mọi người đều lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Trên mặt Lâm Dịch cũng hơi hồng hồng, chợt nghe Ngụy Kiếm kinh ngạc hỏi:

- Lâm Dịch, hắn nói là thực sao?

Sắc mặt Lâm Dịch trở nên hồng một chút, gật đầu:

- Ừm, tại học kỳ trước, tháng cuối cùng đã đột phá.

Trên mặt Ngụy Kiếm là thật lộ ra biểu tình giật mình. Một tháng cuối ở học kỳ trước, vậy không phải nói Lâm Dịch cũng là ở thời điểm không đến mười sáu, mười bảy tuổi đã đột phá?

Học viên xung quanh cũng không nhịn được hướng phía Lâm Dịch lộ vẻ chấn kinh. Ám Tương, Lý Văn càng không dám tin tưởng nhìn Lâm Dịch.

- Ha ha, chúc mừng a Ngụy lão sư, ban các ngươi cũng xuất một thiên tài không tồi a.

Nữ lão sư đứng ở bên cạnh Ngụy Kiếm đột nhiên vừa cười vừa nói. Ngụy Kiếm lúc này mới lấy lại tinh thần, trên mặt lộ ra dáng tươi cười hiếm có gật đầu với nữ lão sư kia. Sau đó quay đầu lại nói với Lâm Dịch:

- Đã như vậy, ngươi cũng theo nhóm đi.

- Vâng.

Cứ như vậy, dưới ánh mắt hâm mộ, hoặc đố kị của đám học viên, Lâm Dịch gia nhập chi đội ngũ bao gồm cả lão sư, tổng cộng chỉ có mười bảy người này.

- Ngươi tên là Lâm Dịch sao? Ta là Diệp Linh Thể Thuật Đạo Sư năm thứ tư, sau này cần phải cùng Lang Sa thân cận a.

Trên mặt nữ lão sư thanh tú lộ ra vẻ nghịch ngợm và ngữ khí xảo quyệt, để Lâm Dịch gãi gãi đầu vài cái. Còn không chờ hắn phản ứng lại, chợt nghe được một giọng nữ thanh lãnh không hờn giận nói:

- Diệp lão sư!

Lâm Dịch theo bản năng quay đầu, đã thấy trên khuôn mặt thanh lãnh của Lang Sa lộ ra một tia không vui, lông mày cũng khẽ nhíu lại.

Lâm Dịch vừa thất thần một lúc, trong lòng cũng nhất thời đối với nàng đại sinh hảo cảm, xấu hổ gãi đầu. Hắn chỉ có thể cười gượng.

- Đừng nháo.

Trung niên nam tử đi ở bên cạnh Ngụy Kiếm nhíu mày nói. Lâm Dịch không khỏi đem ánh mắt nhìn lại.

Lâm Dịch là nhận được hắn. Hắn chính là Thể Thuật Đạo Sư, tên là Diệp Khai. Quanh năm lấy bộ dáng băng lãnh nhìn người, cảm giác cùng cây mận có chút giống nhau. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Trong mái tóc dài màu đen, ngũ quan tuy rằng không coi là quá mức tú mỹ, nhưng khuôn mặt lãnh tuấn mà gầy gò nam tính lại khiến hắn thoạt nhìn rất có thần. Có một cổ khí tức trầm ổn sắc bén.

Diệp Linh tựa hồ rất là sợ hãi Diệp Khai này. Nghe được hắn nói, lại tinh nghịch lẽ lưỡi với Lâm Dịch, rồi không nói gì nữa.

Sơn Lực liền tiếp lời nói:

- Các ngươi ở đây, trừ Lâm Dịch ra đều có một hai lần kinh nghiệm. Hung hiểm trong này, ta nghĩ trong lòng các ngươi là minh bạch. Cùng dĩ vãng giống nhau, chúng ta muốn tiếp tục thâm nhập, mãi cho đến Tam Tinh Kỳ, bắt đầu đi vòng vèo. Trên đường này không có đến vạn bất đắc dĩ, chúng ta sẽ không xuất thủ. Tất cả đều phải dựa vào bản thân các ngươi.

- Dạ.

- Ừm, Hi vọng các ngươi đừng cho chúng ta thất vọng.

- Dạ.

Sơn Lực giải thích mấy câu lấy lệ, liền tránh đường. Đám học viên lục niên cấp đứng ở phía trước liền quay đầu hướng sâu trong cánh rừng đi đến.

- Cẩn thận một chút a.

Diệp Linh nhỏ giọng cười nói nói với Lâm Dịch.

Lâm Dịch cảm kích gật đầu, sau đó đi theo phía sau Lang Sa. Cảm giác được Lâm Dịch đi theo phía sau mình, Lang Sa không tự giác nhíu mày lại, nhưng chung quy không có biểu thị gì.

Một đường thâm nhập, lúc này đã đến một địa phương sâu trong cánh rừng. Tính toán cự ly, đại khái cách trường học đã không dưới sáu bảy trăm dặm! Cùng phía trước khác nhau là ở đây cực kỳ yên lặng. Yên lặng đến mức căn bản không có một tia thanh âm. Chỉ có tiếng " răng rắc " do mọi người bước trên lá khô phát ra.

Dọc theo đường đi cũng không có ai nói chuyện. Bởi vì bọn họ cũng đều biết, ở đây đã không thể so với phía trước, tùy thời đều có thể nhảy ra một đầu thậm chí nhiều đầu thuật thú đủ để lấy tính mạng của bọn họ.

Dần dần thâm nhập, trong bất tri bất giác, thời gian một ngày cứ như vậy trôi qua. Vốn là rừng cây âm trầm càng trở nên hắc ám khiến người ta hoảng hốt. Mà khiến người khác kinh ngạc là, trong một ngày này, bọn họ thậm chí ngay cả một đầu ma thú cũng không có đụng tới.

- Có chút không thích hợp a...

Ngụy Kiếm nhíu mày, khẽ lẩm bẩm nói.

Sơn Lực ở bên cạnh hắn, nghe được tiếng lẩm bẩm, cũng không nhịn được hơi nhíu mày, gật đầu, nói:

- Xác thực có chút không thích hợp, lẽ ra lúc này, vô luận như thế nào cũng có thể đụng tới một đến hai đầu ma thú. Mặc dù là vận khí tốt...nhưng ở đây không khỏi có chút an tĩnh quá mức.

Diệp Linh hơi nhíu đôi mi thanh tú, chợt nói rằng:

- Đều đã đến nơi đây. Không lẽ gọi đám học sinh trở lại sao? Không cần nghĩ quá nhiều. Nếu như thật muốn xảy ra tình huống gì, lấy thực của chúng ta tự bảo vệ mình cũng là không có vấn đề.

Diệp Linh nói để Ngụy Kiếm và Sơn Lực hơi gật đầu, nhưng vẫn hơi nhíu mày như cũ.

Ngẩng đầu liếc mắt nhìn đỉnh đầu hầu như một màu đen, Diệp Linh mở miệng nói:

- Thời gian cũng không sớm, ngày hôm nay ở phụ cận tìm địa phương nghỉ tạm đi sao. Ngày mai lại tiếp tục.

Mọi người không có ý kiến, vì vậy Sơn Lực hướng phía trước gọi một tiếng, tìm một chỗ tương đối khô ráo. Trong học viên năm thứ sáu có hai người từ trong lòng lấy ra Khu Trùng Tán vẩy lên một phạm vi khá lớn, liền đều tự tìm địa phương nghỉ ngơi.

Ở sâu trong nơi này, bọn họ không dám tùy ý nhóm lửa. Bởi vì tia sáng rất đem đám ma thú hấp dẫn qua đây.

Một đêm không nói chuyện, lúc này rừng cây vẫn âm trầm như cũ. Đoàn người lần thứ hai tiếp tục thâm nhập...Cứ như vậy đi một chút lại nghỉ, đi khoảng được bốn năm ngày, cách bên ngoài khoảng trên mấy trăm dặm.

- Trở lại!

Ngụy Kiếm đột nhiên dừng lại. Liên tục đi bốn năm ngày ngay cả một đầu ma thú cũng không có gặp phải! Điều này làm cho cảm giác bất an trong lòng hắn càng lúc càng thịnh! Mà cho tới hôm nay sự bất an đó đã bao trùm cả tâm trí hắn!

Tất cả mọi người bị thanh âm đột ngột của Ngụy Kiếm dọa vừa động, dưới chân cũng không nhịn được dừng bước. Đội ngũ cứ như vậy đứng ở trong rừng cây.

Sơn Lực cũng là chau mày, sau đó gật đầu, nói:

- Được, trở lại thôi.

Cùng Ngụy Kiếm như nhau, cảm giác bất an kia trong lòng hắn cũng là đạt đến một điểm nhất định!

Nói rồi lập tức hướng phía trước hạ lệnh:

- Chúng ta hiện tại theo đường cũ trở lại! Dùng tốc độ cao nhanh nhất có thể!

Trên thực tế liên tục bốn năm ngày một đầu ma thú cũng không có gặp phải, để trong lòng những học sinh này đã sớm mơ hồ cảm giác được có chút bất an. Lúc này vừa nghe Ngụy Kiếm và Sơn Lực nói, nhất thời tiếp nhận mệnh lệnh.

Chung Cực Truyền Thừa - Chương #53


Báo Lỗi Truyện
Chương 53/714